Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 36: CHƯƠNG 34: TINH ẨN, LẤY MÁU TẾ HẬN (HẠ)

- A!!!

Máu tươi từ bụng Tiêu Ngọc Long tuôn ra như suối. Hắn đang say rượu, bỗng gào lên thảm thiết như heo bị chọc tiết, lăn thẳng từ trên giường xuống đất, hai tay ôm chặt bụng, đau đớn quằn quại.

Cửa phòng bật mở, Tiêu Dương chưa đi xa nghe thấy tiếng kêu liền kinh hãi vội vàng quay lại. Khi thấy rõ cảnh tượng trước mắt, sắc mặt hắn lập tức tái nhợt, hai tay run lên bần bật:

- Đại… Đại ca!

Hắn định đỡ Tiêu Ngọc Long nhưng lại không dám tùy tiện chạm vào, sau một hồi hoảng loạn, hắn dùng tốc độ nhanh nhất lao ra ngoài. Ngay sau đó, tiếng hét điên cuồng của hắn vọng vào:

- Môn chủ… Môn chủ! Tiêu Ngọc Long… Tiêu Ngọc Long bị đâm… Môn chủ!!

Trong đêm khuya tĩnh mịch, tiếng hét của Tiêu Dương vang đi rất xa, khiến Tiêu môn vốn yên ắng bỗng chốc náo loạn. Nhìn Tiêu Ngọc Long đang quằn quại gào thét trên đất, Tiêu Triệt nhếch mép cười lạnh, ung dung đẩy cửa bước ra ngoài.

Không lâu sau, Tiêu Vân Hải, Tiêu Cổ cùng mấy vị đại trưởng lão tức tốc xông vào. Thấy Tiêu Ngọc Long bị đoản đao găm vào bụng, toàn thân đẫm máu, đầu óc Tiêu Vân Hải ong lên, lảo đảo lao tới:

- Ngọc Long… Ngọc Long!!

- Phụ… thân…

Ý thức của Tiêu Ngọc Long vẫn chưa mất hẳn, cơn say cũng đã hoàn toàn tan biến. Hắn níu lấy tay áo Tiêu Vân Hải, thốt ra những tiếng rên rỉ yếu ớt và đau đớn.

- Mau! Mau đỡ nó lên giường!

Tiêu Cổ vừa nói vừa nhanh chóng mở hòm thuốc. Mấy vị trưởng lão đi theo cũng mang vẻ mặt kinh hoàng… Là ai! Rốt cuộc là ai đã làm chuyện này!!

Tiêu Ngọc Long được đỡ lên giường, Tiêu Vân Hải và mấy vị trưởng lão vội dùng huyền lực cường đại để cầm máu vết thương cho hắn. Sắc mặt Tiêu Vân Hải vặn vẹo, hỏi:

- Tiêu Cổ, tình hình thế nào?

Tiêu Cổ chau mày, nghe Tiêu Vân Hải hỏi thì thở dài một tiếng:

- Tính mạng không đáng ngại. Kẻ ám sát rõ ràng không có ý lấy mạng nó, nhưng một đao này… quá mức âm độc. Vị trí đâm vào vừa vặn ngay phía trên “Huyền tâm” của huyền mạch. Nơi này bị phá, huyền mạch sẽ như một quả bóng bị chọc thủng, không chỉ huyền mạch bị tổn thương nặng, mà toàn bộ huyền lực vốn có cũng sẽ tiêu tán hết.

- Cái… gì!?

Câu nói “toàn bộ huyền lực vốn có cũng sẽ tiêu tán hết” như một tiếng sét đánh ngang tai Tiêu Vân Hải, sắc mặt hắn thoáng chốc trắng bệch. Hắn cố gắng trấn tĩnh, mang theo một tia hy vọng cuối cùng hỏi:

- Vậy… phải mất bao lâu mới có thể khôi phục?

Tiêu Cổ lắc đầu:

- Là huyền lực tiêu tán hết chứ không phải hao tổn, vốn không có khả năng khôi phục. Nhưng may mắn lớn nhất là tổn thương ở huyền mạch có thể chữa trị được, sau khi chữa trị xong, có thể… tu luyện lại từ đầu.

Thân thể Tiêu Vân Hải loạng choạng, gương mặt Tiêu Ngọc Long cũng tràn ngập vẻ tuyệt vọng.

Một đao này không lấy mạng Tiêu Ngọc Long, nhưng lại phế đi toàn bộ huyền lực của hắn! Hơn nữa, còn ngay tại thời điểm bước ngoặt quan trọng nhất đời hắn!

Giống như trời sập, Tiêu môn vừa vất vả lắm mới có được cơ hội gia nhập Tiêu tông. Tiêu Ngọc Long hao hết tâm tư mới giành được cơ hội ngàn năm có một này, sắp một bước lên trời, vậy mà ngay đêm trước khi giấc mộng thành hiện thực, lại bị phế sạch toàn bộ huyền lực… Bọn họ dùng đầu ngón chân cũng nghĩ ra được, Tiêu Cuồng Vân đời nào lại mang một phế nhân về Tiêu tông!

- Là ai… Rốt cuộc là ai… Sao lại có thể ngoan độc đến thế!! Là ai!!!

Sắc mặt Tiêu Vân Hải xanh mét, toàn thân run rẩy. Vốn dĩ vì chuyện Tiêu Ngọc Long sắp được đến Tiêu tông mà tâm trạng hắn tốt đẹp chưa từng có, buổi trưa còn đích thân chuẩn bị hành trang cho con trai. Nào ngờ, chân vừa bước lên thiên đường đã lập tức bị đạp xuống địa ngục.

- Môn chủ, ngài bình tĩnh lại đã! Ngọc Long vẫn còn tỉnh táo, có lẽ nó biết kẻ nào đã hạ độc thủ.

Tiêu Ly trầm giọng nói.

Tiêu Vân Hải như bừng tỉnh khỏi cơn mê, vội vàng đến bên giường Tiêu Ngọc Long, trầm giọng hỏi:

- Ngọc Long! Con có thấy rõ kẻ nào đã đâm con không!

Lúc này, vết thương trên bụng Tiêu Ngọc Long đã được Tiêu Cổ băng bó tạm thời. Hắn lắc đầu, đau đớn nói:

- Không biết… Con không hề nhìn thấy bất kỳ ai…

- Không nhìn thấy bất kỳ ai?

Tiêu Vân Hải trừng mắt. Đúng lúc này, ánh mắt Tiêu Thành chợt lóe lên, kinh hãi nói:

- Mau nhìn cửa sổ bên kia!

Trên cửa sổ đối diện, có một lỗ thủng to bằng nắm đấm. Tiêu Vân Hải đưa tay sờ lên, sát khí toàn thân bùng phát.

- Rõ ràng, có kẻ đã nấp ngoài cửa sổ, đợi Ngọc Long vào phòng, rồi thừa dịp nó say rượu mà phóng đoản đao ám sát!

Tiêu Ly thận trọng nói:

- Sân viện này nằm gần trung tâm Tiêu môn, vậy mà có kẻ có thể lặng lẽ lẻn vào đây ám sát, sau đó lại biến mất không dấu vết… Kẻ này, hoặc là rất am hiểu Tiêu môn chúng ta, hoặc là… chính là người của Tiêu môn chúng ta!!

Nói xong, ánh mắt Tiêu Ly như vô tình lướt qua Tiêu Bác, Tiêu Trạch và Tiêu Thành.

Lời của Tiêu Ly khiến lòng Tiêu Vân Hải chấn động mạnh… Tiêu môn là gia tộc tu huyền hàng đầu ở Lưu Vân thành, muốn lẻn vào ám sát con trai môn chủ là chuyện vô cùng khó khăn và mạo hiểm. Hơn nữa, Tiêu Ngọc Long bình thường luôn tỏ ra nho nhã lễ độ, danh tiếng rất tốt, sao có thể có kẻ thù nào lại vì lý do gì mà ám sát hắn?

Nhưng nếu kẻ ám sát là người của Tiêu môn, vậy thì mọi chuyện lại trở nên hợp lý!

Nếu là người trong nội bộ, việc “lẻn vào” sẽ trở nên cực kỳ đơn giản, cũng dễ dàng nắm bắt được thời cơ Tiêu Ngọc Long say rượu. Còn lý do… tự nhiên là vì ghen tị với việc Tiêu Ngọc Long được đến Tiêu tông! Phế đi hoặc giết chết hắn, Tiêu tông sẽ phải chọn người khác! Kẻ ám sát cũng sẽ có cơ hội!

Nghĩ đến đây, trong lòng Tiêu Vân Hải lạnh toát, cảnh giác dâng cao… Bởi vì nhị trưởng lão, tam trưởng lão, tứ trưởng lão bên cạnh hắn đều có hiềm nghi rất lớn! Bọn họ ai mà không mơ ước đưa cháu trai mình đến Tiêu tông! Đối mặt với cơ hội ngàn năm khó gặp này, bọn họ làm ra chuyện điên rồ gì cũng không có gì lạ.

- Tiêu Cổ, thương thế của Ngọc Long bây giờ thế nào rồi?

Tiêu Vân Hải cắn răng, cố gắng trấn tĩnh hỏi.

- Vết thương đã cầm máu, băng bó xong xuôi, không còn đáng ngại. Với thể chất của Ngọc Long, khoảng nửa tháng là có thể hồi phục bảy tám phần. Chỉ là việc chữa trị huyền mạch, có lẽ phải cần mấy tháng. Đến lúc đó, huyền lực cũng phải tu luyện lại từ đầu.

Tiêu Cổ nói chi tiết.

Đúng lúc này, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng la hét kinh hoàng:

- … Cháy rồi!! Cháy rồi! Dược sự phòng và cả nam viện… đều cháy rồi!!

- Cái gì!!

Tiêu Cổ đột ngột xoay người, sau đó như mất trí lao ra ngoài. Dược sự phòng cất giữ vô số dược liệu và phương thuốc quý giá, những thứ đó đều được ông ta coi như mạng sống. Đám người Tiêu Vân Hải cũng chấn động, bởi vì nam viện chính là nơi ở của môn chủ và các đại trưởng lão!

Tứ đại trưởng lão không nói một lời, lập tức lao ra ngoài. Tiêu Vân Hải do dự một chút, rồi vội vàng nói với Tiêu Ngọc Long:

- Ngọc Long, vết thương của con không sao rồi, cứ nghỉ ngơi cho tốt, đừng nghĩ ngợi nhiều, ta nhất định sẽ nhanh chóng bắt được hung thủ!

Nói xong, Tiêu Vân Hải cũng vội vã bước ra, đi thẳng đến nam viện. Nơi đó có những thứ quan trọng mà hắn đã tích cóp cả nửa đời người, nghe tin cháy, hắn không thể không tự mình đến xem.

Trong phòng chỉ còn lại một mình Tiêu Ngọc Long. Huyền mạch bị phá, lại bị trọng thương, hắn nằm bất động trên giường… Đừng nói là cử động, toàn thân hắn yếu đến mức ngay cả ngón tay cũng không nhấc lên nổi. Hắn ngơ ngác nhìn lên trần nhà, đôi mắt hoàn toàn trống rỗng, hắn ước gì đây chỉ là một cơn ác mộng…

Cộp, cộp, cộp…

Rõ ràng không có ai, nhưng bên tai Tiêu Ngọc Long lại đột nhiên vang lên tiếng bước chân trầm thấp. Âm thanh này khiến hắn dựng tóc gáy, gắng sức quay đầu về phía phát ra tiếng động… Hắn nhìn thấy một bóng người đang tiến lại gần… một người tuyệt đối không nên xuất hiện ở đây…

- Tiêu… Triệt!?

Nhìn kẻ như quỷ mị xuất hiện trước giường mình, hai mắt Tiêu Ngọc Long trợn trừng, gần như không tin vào mắt mình. Hắn rõ ràng đã bị trục xuất khỏi Tiêu môn, vĩnh viễn không được bước vào… sao có thể ở đây?

Trong ba giờ “Tinh ẩn”, trừ phi bị động giải trừ trạng thái, nếu không Tiêu Triệt có thể tự do hủy bỏ và tái kích hoạt ẩn thân cho đến khi hiệu quả kết thúc. Hắn đứng trước giường Tiêu Ngọc Long, lạnh lùng nhìn hắn:

- Tiêu Ngọc Long, trông ngươi có vẻ kinh ngạc lắm.

- Ngươi… sao ngươi… lại ở đây!!

Giọng Tiêu Ngọc Long khàn đặc. Hắn cố gắng ngồi dậy, nhưng vừa chống được nửa cánh tay lên đã mềm nhũn ngã xuống.

- Tại sao ta lại ở đây ư?

Tiêu Triệt mỉm cười, một nụ cười cực kỳ ôn hòa, nhưng trong mắt Tiêu Ngọc Long, nó lại khiến hắn lạnh thấu xương. Hắn chậm rãi nhặt thanh đoản đao mà Tiêu Cổ vừa rút ra khỏi người Tiêu Ngọc Long, chỉ về phía hắn:

- Đương nhiên là đến đòi nợ ngươi.

- Đòi nợ? Nợ gì? Ngươi có biết mình đang làm gì không!

Thân thể Tiêu Ngọc Long run lên, đột nhiên, đồng tử hắn co rút lại, hoảng sợ nói:

- Kẻ ám sát ta… là ngươi? Không… không thể nào! Không thể nào!!

- Ngươi còn mặt mũi hỏi ta đòi nợ gì sao!

Nụ cười trên mặt Tiêu Triệt biến mất, thay vào đó là vẻ dữ tợn như ác ma, ngũ quan hắn vặn vẹo đến đáng sợ, tay cầm đoản đao cũng run lên nhè nhẹ, sát ý và oán hận vô tận vào lúc này không chút che giấu mà bùng phát…

- Vào ngày ta thành hôn, ngươi dùng Thí Tâm Tán để độc sát ta! Nếu không phải ta được vận mệnh ưu ái, thì bây giờ đã là một người chết!!

- Ngươi vì muốn thăng quan tiến chức, nịnh bợ Tiêu Cuồng Vân mà không tiếc hãm hại tiểu cô của ta, ép ta và Hạ Khuynh Nguyệt phải ly tán, còn đuổi ta ra khỏi Tiêu môn… A, đuổi ta ra khỏi Tiêu môn thì thôi, nếu không phải vì Hạ Khuynh Nguyệt là đệ tử của Băng Vân tiên cung, sư phụ nàng lại vừa khéo ở gần đây, thì Hạ Khuynh Nguyệt đã gặp phải vận rủi, còn tiểu cô của ta cũng sẽ phải mang oan khuất bị đưa về Tiêu tông, chịu đủ mọi tủi nhục! Ông nội của ta thì cơ khổ không nơi nương tựa, cả đời ôm hận…

- Tiêu Ngọc Long… Ngươi nói xem… ta nên đòi ngươi món nợ nào!!!

- Ta phải đối xử với ngươi thế nào, mới có thể khiến ngươi trả hết món nợ này!!!

Trong tiếng gầm gừ đầy oán hận, Tiêu Triệt giơ đoản đao lên, đột ngột đâm về phía Tiêu Ngọc Long.

- Dừng… Dừng tay!! A!!!!

Đoản đao lóe lên, xẹt qua hai chân Tiêu Ngọc Long, máu tươi văng tung tóe, gân chân của hắn bị cắt đứt một cách tàn nhẫn.

Tiêu Ngọc Long phát ra tiếng gào thét đẫm máu, cơn đau như từ địa ngục khiến toàn thân hắn co giật kịch liệt. Nhìn bộ dạng thống khổ của hắn, trên mặt Tiêu Triệt lại tràn đầy vẻ khoái trá. Đoản đao vừa rút ra lại một lần nữa giơ lên, đột ngột chém về phía hai tay hắn, hai vệt máu tức thì phun ra, gân tay của Tiêu Ngọc Long cũng bị cắt đứt không thương tiếc.

- A a a!!!!

Tiếng kêu thảm của Tiêu Ngọc Long thê lương như ác quỷ gào khóc, tứ chi hắn đẫm máu, cả người rơi vào vực sâu của đau đớn và sợ hãi. Hắn không ngờ Tiêu Triệt bình thường gầy yếu tự ti lại thật sự muốn giết hắn, hơn nữa ra tay còn tàn nhẫn độc ác đến vậy.

- Đừng… đừng mà… Tha cho ta… Tha cho ta… Ta không muốn chết… không muốn chết…

Sắc mặt Tiêu Ngọc Long đã trắng bệch như giấy, hai tròng mắt vì đau đớn và sợ hãi tột độ mà giãn ra gấp mấy lần. Tiêu Triệt lại giơ đao lên, cười tàn nhẫn:

- Chết? Không, ngươi yên tâm, ta sẽ không để ngươi chết… Sao ta nỡ để ngươi chết một cách thống khoái như vậy chứ! Ta không những không để ngươi chết, mà còn để ngươi sống thật lâu… cho ngươi sống không bằng chết! Cho ngươi dùng tất cả thống khổ của nửa đời sau để ghi nhớ kết cục của việc chọc giận ta, làm tổn thương người thân của ta!!

- Một đao này, ta muốn mắt ngươi không thể nhìn!!!

Xoẹt! Xoẹt!

Hai nhát đao nhanh như chớp đâm vào hai mắt Tiêu Ngọc Long, trực tiếp đâm nát đôi mắt đang trợn trừng của hắn.

- Hu a a a a a a!!!

Tiếng hét thảm này phảng phất như đến từ địa ngục, thê lương đến cực điểm, đủ để người nghe phải toàn thân run rẩy, da đầu tê dại. Thế nhưng Tiêu Triệt lại mỉm cười, tựa như đang nghe tiếng nhạc tiên từ trên trời vọng xuống. Hắn rút đoản đao ra, đôi mắt híp lại, cười nhạt:

- Chậc chậc, tiếng kêu thật là hùng hồn, hãy cẩn thận tận hưởng tiếng kêu bây giờ của mình đi, bởi vì sau này… ngươi sẽ không bao giờ phát ra được âm thanh dễ nghe như vậy nữa.

Xoẹt! Xoẹt!

- Một đao này, ta muốn cả đời này miệng ngươi không thể nói!!

Đoản đao hung hăng đâm vào miệng Tiêu Ngọc Long, lúc rút ra, một cái lưỡi đỏ máu cùng hơn mười chiếc răng bay ra ngoài.

- Một đao này, ta muốn cả đời này tai ngươi không thể nghe!!

Xoẹt!!!

Ánh đao lướt qua, máu tươi văng tung tóe, hai tai của Tiêu Ngọc Long rời khỏi thân thể, rơi trên nền đất lạnh như băng.

- Một đao này, ta muốn ngươi… đoạn tử tuyệt tôn!! Loại tiểu nhân hèn hạ như ngươi, không xứng có hậu duệ!

Đoản đao nhuốm máu đỏ giơ lên, rồi hạ xuống, hung hăng đâm vào giữa háng Tiêu Ngọc Long…

- A a a…

Toàn thân Tiêu Ngọc Long cứng đờ, ngay cả tiếng kêu khàn đặc đến cực điểm trong miệng cũng dần dần tắt lịm…

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!