Ngọn lửa ở Dược Sự Phòng và Nam Viện đều bùng lên một cách vô cùng quỷ dị. Điều này rõ ràng cho thấy có kẻ cố ý phóng hỏa, nhưng tất cả mọi người xung quanh đều kinh ngạc vì không một ai trông thấy bóng dáng khả nghi nào. Ngay cả nam tử Tiêu Môn luôn canh giữ ngoài cửa Dược Sự Phòng cũng hoàn toàn không nhìn thấy ai ra vào.
Nhưng may mắn là thế lửa không quá dữ dội, rất nhanh đã được khống chế. Tiêu Vân Hải vội vàng bố trí ổn thỏa, sau đó lòng như lửa đốt gọi Tiêu Cổ tới, một lần nữa quay về tiểu viện của Tiêu Ngọc Long.
Đẩy cửa phòng ra, Tiêu Vân Hải còn chưa kịp mở miệng gọi tên Tiêu Ngọc Long, cả người đã như bị thiên lôi bổ trúng, đứng chết sững tại chỗ.
Tiêu Ngọc Long không còn nằm trên giường, mà đang nằm vật vã trên mặt đất, thân thể vặn vẹo, thảm hại như một con chó chết. Toàn thân hắn đẫm máu, hai cổ tay và mắt cá chân đều hằn lên một vết máu đen ngòm, to tướng, cả tay chân đều bị bẻ gãy và vặn vẹo. Gương mặt hắn đã bị máu tươi phủ kín, hai tai chỉ còn là hai khối thịt nát bầy nhầy, mũi và môi trên đã biến mất không còn tăm hơi, miệng không ngừng sùi bọt máu, hai hốc mắt trống rỗng tuôn ra thứ dịch lỏng hỗn tạp màu đỏ, trắng, đen... Phía dưới thân hắn, máu tươi đã nhuộm đỏ hoàn toàn một mảng đất.
Toàn thân Tiêu Cổ run lên bần bật, hai chân mềm nhũn, trực tiếp khuỵu xuống đất. Cả đời hành y, vết thương lớn nhỏ gì hắn cũng từng gặp vô số, nhưng chưa bao giờ thấy cảnh tượng nào huyết tinh và tàn nhẫn đến thế. Mà nhìn sắc da của Tiêu Ngọc Long lúc này, hắn nhận ra Tiêu Ngọc Long vẫn chưa chết… hơn nữa dấu hiệu sinh mệnh không hề suy yếu… Nhưng bộ dạng thảm khốc này còn đau đớn hơn chết cả trăm nghìn lần.
Toàn thân Tiêu Vân Hải run rẩy, tim gan như muốn vỡ nát, sắc mặt đã tái nhợt đến không còn một giọt máu. Dường như cảm nhận được có người đến gần, thân thể Tiêu Ngọc Long khẽ run lên, từ miệng đang sùi bọt máu bật ra một tiếng rên rỉ tuyệt vọng, khàn đặc như tiếng giấy nhám cọ xát…
Thân thể Tiêu Vân Hải đột nhiên lảo đảo, hắn xiêu vẹo tiến lên một bước, rồi bỗng nhiên điên cuồng gầm lên:
- Là ai!!! Là ai!! Là ai!!!
- Lăn ra đây cho ta! Ta muốn róc xương lóc thịt ngươi!! Vạn đao lăng trì!! Đoạn tử tuyệt tôn!!
Tiếng gào của Tiêu Vân Hải ẩn chứa oán hận và điên cuồng vô hạn, hắn như phát điên, cảm giác lồng ngực mình sắp nổ tung, huyết quản toàn thân như muốn vỡ ra. Nhìn đứa con ruột của mình gục trên mặt đất, toàn thân bị phế, người không ra người, quỷ không ra quỷ, hắn hận không thể khóc lớn một trận, càng hận bản thân bất lực đến mức muốn phát điên ngay tại chỗ!
- Là ai! Rốt cuộc là ai! Lăn ra đây cho ta!! Lăn ra đây… A!!!!
Trong tiếng gào thét thê lương, Tiêu Vân Hải đột nhiên lao về phía trước hai bước, dùng một quyền đánh sập cánh cửa sau phòng. Đúng lúc này, hắn chợt phát hiện trên bức tường có hai hàng chữ đỏ như máu… được viết bằng chính máu của con trai hắn, Tiêu Ngọc Long.
“Tiêu lão cẩu! Để chúc mừng tiểu cẩu tử của ngươi sắp được gia nhập Tiêu Tông, ta đặc biệt dâng tặng món quà lớn này, xin hãy vui lòng nhận lấy.”
- A a a a a a!!
Tiêu Vân Hải hung hăng đấm một quyền, ầm ầm đánh sập bức tường có hàng chữ máu, hắn thê lương hét lên một tiếng, miệng đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, sau đó hai mắt trợn ngược, ngã ngửa ra đất.
Sau khi tàn nhẫn hủy hoại Tiêu Ngọc Long, Tiêu Triệt trở về phòng mình, cất bộ quần áo Tiêu Linh Tịch làm cho hắn cùng với tất cả số tiền mình tích cóp được vào trong Thiên Độc Châu. Số tiền hắn tích cóp không nhiều lắm, tổng cộng 1800 hoàng huyền tệ.
Trước khi đi, hắn do dự một chút, rồi cũng thu luôn tấm thảm trên giường mà hắn và Hạ Khuynh Nguyệt đã từng đắp vào trong Thiên Độc Châu.
“Nơi mình đã ở mười sáu năm… Sau này, có nên quay lại không?”
Tiêu Triệt có chút lưu luyến nhìn nơi này một hồi lâu… Hắn lưu luyến đương nhiên không phải là Tiêu Môn, mà là nơi này có rất nhiều ký ức của hắn và Tiêu Linh Tịch. Trước khi hắn mười một tuổi, đây không chỉ là phòng của hắn, mà cũng là phòng của Tiêu Linh Tịch. Khi đó, bọn họ ngày đêm bên nhau, gần như mọi thời mọi khắc đều ở cùng nhau…
Đứng lặng một lúc lâu, Tiêu Triệt mới quay lại trạng thái ẩn thân, trèo tường tiến vào khu vực sau núi.
Thời gian hiệu lực của Tinh Ẩn Đan còn hơn một giờ nữa mới hết. Hắn sử dụng viên Tinh Ẩn Đan này, nguyên nhân chủ yếu là muốn đi gặp Tiêu Liệt và Tiêu Linh Tịch, xác nhận sự an toàn của họ. Chỉ một Tiêu Ngọc Long không đáng để hắn lãng phí một viên Tinh Ẩn Đan. Tuy rằng ngày đầu tiên trùng sinh trở về, hắn đã may mắn tìm được hai cây Tinh Ẩn Thảo, nhưng hắn biết rất rõ, loại thiên địa kỳ vật như Tinh Ẩn Thảo này, toàn bộ Thiên Huyền Đại Lục cộng lại cũng chưa chắc vượt quá mười cây.
Hành hạ Tiêu Ngọc Long đến sống không bằng chết, chỉ là tiện tay mà thôi. Vì bản thân, cũng là vì gia gia và tiểu cô mà thu lại một chút lợi tức… Chỉ là một chút lợi tức!
Kẻ hắn thực sự muốn giết, là Tiêu Cuồng Vân! Thế nhưng, hiện giờ dù có mượn năng lực thần kỳ của Tinh Ẩn Đan, hắn cũng không có khả năng giết được Tiêu Cuồng Vân. Tuy hắn không biết huyền lực của Tiêu Cuồng Vân, nhưng dù gã ta có là một bao cỏ, thì cũng là người từ Tiêu Tông bước ra, huyền lực tất nhiên vượt xa Tiêu Ngọc Long không biết bao nhiêu đẳng cấp.
Nhưng hiện giờ không thể, không có nghĩa là sau này không thể… Món nợ này, hắn thề sẽ đòi lại gấp ngàn vạn lần!! Hắn không còn là Tiêu Triệt yếu đuối tự ti của trước kia, phần lớn lý trí trong hắn giờ đây thuộc về Vân Triệt, kẻ từng một thời ngạo nghễ với quần hùng thiên hạ! Kẻ bức tử sư phụ hắn, hắn thề sẽ khiến cả tông môn thiên hạ phải chôn cùng! Còn kẻ dám làm tổn thương người thân nhất của hắn, hắn thề sẽ khiến Tiêu Môn và Tiêu Cuồng Vân phải hối hận cả đời!
Thủ đoạn hành hạ Tiêu Ngọc Long của hắn vô cùng tàn nhẫn, đủ để khiến tuyệt đại đa số mọi người khi nhìn thấy cảnh tượng đó đều toát mồ hôi lạnh, ác mộng liên miên. Nhưng trong mắt hắn, đó vốn không thể gọi là tàn nhẫn, đó là cái giá phải trả cho kẻ dám động vào nghịch lân của hắn!!
Lúc này Tiêu Môn đã loạn thành một đoàn, tiếng la hét chói tai không dứt. Và đây cũng chính là điều Tiêu Triệt muốn… Hắn hành hạ Tiêu Ngọc Long, phóng hỏa trong Tiêu Môn, còn có một nguyên nhân nữa là để ép Tiêu Môn phát lệnh triệu tập toàn môn… Khi lệnh triệu tập toàn môn được ban ra, những người canh giữ ở sau núi cũng phải quay về toàn bộ.
Đúng như hắn dự đoán, hắn đi không bao xa liền nhìn thấy bốn người của Tiêu Môn lòng như lửa đốt chạy tới, lướt qua bên người hắn như một cơn gió, thẳng tiến về phía Tiêu Môn.
Tiêu Triệt bước nhanh hơn, đi thẳng đến khe núi Tư Quá ở sau núi.
Khe núi Tư Quá là nơi Tiêu Môn dùng để giam cầm những đệ tử nội môn phạm lỗi. Bên trong âm u ẩm ướt, mùa hè thì khô nóng, mùa đông thì lạnh như băng, may mà cửa vào nhỏ hẹp, không có huyền thú quá hung hãn xâm nhập.
Trong ký ức của Tiêu Triệt, số người bị giam trong khe núi Tư Quá không nhiều, và thời gian lâu nhất cũng không quá hai tháng. Nhưng người của Tiêu Môn biết rõ Tiêu Liệt và Tiêu Linh Tịch bị vu oan, vậy mà vẫn giam cầm họ mười lăm năm…
Mười lăm năm… Đời người có được mấy lần mười lăm năm? Năm nay Tiêu Linh Tịch mới mười lăm tuổi, nếu cứ bị giam cầm ở đây, vậy thì quãng thời gian đẹp đẽ nhất trong cuộc đời nàng đều phải trải qua trong nơi vắng vẻ, âm u, lạnh lẽo này… Đây là hình phạt tàn khốc đến nhường nào.
Giải trừ trạng thái ẩn thân, Tiêu Triệt nhìn cửa vào khe núi Tư Quá, hai tay nắm chặt lại… Hắn làm sao có thể cho phép gia gia và tiểu cô cứ mãi bị giam cầm ở đây… Nhưng mà, với thực lực hiện giờ, hắn vốn không có khả năng cứu họ ra, chỉ có thể trơ mắt nhìn, chịu đựng, căm hận…
Hít sâu một hơi, Tiêu Triệt bước tới. Không còn ẩn thân, bước chân của hắn tự nhiên vang lên. Tiếng bước chân khiến Tiêu Liệt đang ở trong khe núi Tư Quá chú ý, ông cảnh giác nhìn ra ngoài, khi ánh mắt chạm vào Tiêu Triệt, ông đột nhiên sững sờ, thất thanh nói:
- Triệt nhi!!
- A!
Một tiếng kinh hô của thiếu nữ vang lên, theo sau là một loạt tiếng bước chân dồn dập. Bóng dáng của Tiêu Linh Tịch nhanh chóng xuất hiện bên cạnh Tiêu Liệt, sắc mặt nàng tiều tụy, mái tóc cũng hơi rối. Khi nhìn thấy Tiêu Triệt, nàng đưa tay che miệng, cả người ngây ra tại chỗ, chỉ trong nháy mắt, nước mắt đã lưng tròng…
- Tiểu Triệt!
Nàng kêu lên một tiếng, lao tới như một cơn gió, nhào vào lồng ngực Tiêu Triệt, hai tay ôm chặt lấy hắn, “oa” một tiếng khóc lớn. Nàng vốn tưởng rằng, bản thân bị giam cầm mười lăm năm, Tiêu Triệt lại bị trục xuất khỏi Tiêu Môn, nàng sẽ phải ít nhất mười lăm năm nữa mới có thể gặp lại hắn, không ngờ rằng, giống như một giấc mơ, hắn lại đột nhiên xuất hiện trước mắt.
Tiêu Liệt cũng đã bước tới, khuôn mặt kích động:
- Triệt nhi… Cháu… Sao cháu lại tới đây? Là Tiêu Môn cho cháu trở về sao?
Tiêu Triệt lắc đầu, nhẹ nhàng vỗ lên tấm lưng mềm mại của Tiêu Linh Tịch:
- Là cháu lén trở về… Nhưng gia gia yên tâm, hiện giờ trong Tiêu Môn xảy ra chuyện lớn, tất cả mọi người đều được triệu tập về, sẽ không ai phát hiện ra cháu đâu.
“...” Tiêu Liệt gật đầu, trong Tiêu Môn xảy ra chuyện lớn gì, ông cũng không hỏi. Bởi vì bây giờ ông đối với Tiêu Môn đã tâm như tro tàn, cho dù có bị diệt môn, ông cũng sẽ không có quá nhiều cảm xúc.
Trong khe núi Tư Quá có nhiều sơn động, sâu có, nông có. Bố trí bên trong vô cùng đơn giản, thứ duy nhất đáng chú ý chỉ là mấy chiếc bàn đá lạnh như băng.
Tiêu Linh Tịch khóc như trời sập đất lở, Tiêu Triệt không ngăn cản nàng, cứ để nàng thỏa sức trút ra tất cả uất ức, sợ hãi, lo lắng, hoang mang, nếu không, ở trong này lâu ngày, nàng có lẽ sẽ u buồn thành bệnh… Dù sao, nàng vẫn chỉ là một tiểu cô nương mười lăm tuổi mà thôi.
Khi Tiêu Linh Tịch ngừng khóc, nàng đã khóc đến gần như kiệt sức.
Tiêu Triệt và Tiêu Liệt ngồi đối diện nhau trước bàn đá, Tiêu Linh Tịch nép vào bên cạnh Tiêu Triệt, hai tay ôm chặt cánh tay hắn, trán tựa vào vai hắn, mặc kệ Tiêu Liệt đang ở bên cạnh, nàng nhất quyết không chịu buông ra, sợ hắn lại một lần nữa biến mất khỏi thế giới của mình.
- Sau khi hai người bị giam vào, bọn họ có giở trò gì không?
Tiêu Triệt lo lắng hỏi.
Tiêu Liệt lắc đầu, an ủi cười nói:
- Yên tâm đi. Vị Sở tiên tử của Băng Vân Tiên Cung kia đã ám chỉ sẽ bảo vệ chúng ta trước khi người của Tiêu Tông rời đi, có sự uy hiếp này, bọn họ không dám làm tổn thương ta và Tịch nhi. Mà sau khi người của Tiêu Tông đi rồi, bọn họ lại càng không dám, dù sao, danh vọng đệ nhất cao thủ Lưu Vân Thành của ta vẫn còn đó, ha ha.
- Vậy thì tốt.
Tiêu Triệt gật đầu, trong lòng thầm cảm kích vị sư phụ kia của Hạ Khuynh Nguyệt.
- Hạ Khuynh Nguyệt là một người vợ tốt, đến cuối cùng, nàng ấy vẫn không xé bỏ tờ hôn thư kia.
Tiêu Liệt có chút phiền muộn nói.
“...” Tiêu Triệt im lặng gật đầu.
Trong khoảnh khắc, ba người rơi vào trầm mặc. Trải qua tai họa từ trên trời giáng xuống hôm nay, vận mệnh của họ không thể nghi ngờ đã thay đổi long trời lở đất. Trong lòng có ngàn vạn lời muốn nói, lại không biết nên bắt đầu từ đâu…
- Gia gia, cháu muốn biết…
- Cháu muốn hỏi, cha mẹ ruột của cháu là ai, đúng không?
Tiêu Liệt tỏ vẻ bình tĩnh, trực tiếp nói ra lời hắn định nói.
- Vâng.
Tiêu Triệt gật đầu, ánh mắt chăm chú nhìn Tiêu Liệt:
- Cháu tin rằng cháu không phải vô duyên vô cớ được nhặt về… Gia gia, ông nhất định biết điều gì đó, đúng không?
Tiêu Linh Tịch cũng ngước mắt lên, mang theo vẻ mặt kinh ngạc nhìn Tiêu Liệt.
Tiêu Liệt yên lặng nhìn Tiêu Triệt, hồi lâu sau mới nhẹ nhàng thở dài một tiếng, chậm rãi nhắm hai mắt lại.
- Ta vốn cho rằng, bí mật này sẽ chôn chặt trong lòng ta cả đời, vĩnh viễn không nói cho người thứ hai biết… Hiện giờ, Tiêu Môn đã không dung được cháu, mà cháu, những năm qua cũng đã phải chịu đựng quá nhiều. Biết được cũng tốt, nhận tổ quy tông, vốn cũng là bổn phận của con cháu…
- Cha ruột của cháu, ông ấy họ Vân…