Vân? Tiêu Triệt vô cùng kích động. Ở Thương Vân đại lục, sư phụ cũng cho hắn họ Vân, thật là một sự trùng hợp kỳ diệu.
- Ngoài việc biết phụ thân ruột của cháu họ Vân, những tin tức khác về hắn, ví dụ như tên là gì, đến từ đâu, ta hoàn toàn không biết. Tiêu Ưng, là do năm đó du lịch ở Thương Phong đại lục mà quen biết phụ thân của cháu, năm đó phụ thân của cháu đã cứu Tiêu Ưng một mạng khi hắn bị một huyền thú cường đại tấn công. Sau đó hai người họ kết bạn đồng hành, tâm đầu ý hợp, lúc chia tay đã kết bái thành huynh đệ khác họ.
Tiêu Liệt hơi ngửa đầu, dường như đang hồi tưởng lại chuyện năm đó, chậm rãi kể:
- Sau khi Tiêu Ưng trở về, từng miêu tả về phụ thân của cháu với ta, khen hắn không ngớt lời, nói hắn chẳng những có tướng mạo tuấn nhã, tính tình hào sảng phóng khoáng, mà thiên phú còn vô cùng kinh người, là một chân long nhân trung thực thụ. Lúc đó, thiên phú của Tiêu Ưng ở Lưu Vân thành đã có thể nói là không ai bì kịp, nhưng hắn lại bảo thiên phú của mình ở trước mặt phụ thân cháu, vốn không đáng nhắc tới… Ta từng bán tín bán nghi hỏi hắn đã ở cảnh giới nào, Tiêu Ưng chỉ cười mà không đáp, nói rằng dù hắn có nói ra, ta cũng sẽ không tin.
- Tính tình của con trai ta, ta đương nhiên vô cùng thấu hiểu. Hắn không bao giờ nói dối. Phụ thân của cháu năm đó tuyệt đối là một thiên tài siêu cấp, tuổi còn trẻ mà huyền lực đã đạt tới một cảnh giới cực kỳ kinh người. Một chân long nhân trung như thế lại bằng lòng kết bái với Tiêu Ưng khi đó huyền lực còn thấp kém, có thể thấy được tấm lòng và khí độ phi phàm. Cũng khó trách Tiêu Ưng luôn khen ngợi phụ thân cháu không ngớt, thậm chí còn kết bái huynh đệ với hắn.
- Sau này, Tiêu Ưng lấy vợ sinh con… Khi đứa bé vừa tròn hai tháng, hắn lại gặp được phụ thân của cháu… và cả mẫu thân của cháu.
Cảm xúc của Tiêu Liệt lúc này có sự thay đổi rõ rệt. Tiêu Triệt nín thở, im lặng lắng nghe.
- … Chính lúc đó, cả phụ thân và mẫu thân của cháu đều mình đầy máu, ôm cháu trong lòng cũng toàn thân đẫm máu, khi đó cháu chỉ độ hai tháng tuổi, đang hôn mê trong lòng mẫu thân. Tiêu Ưng đã ngăn họ lại, đưa họ đến một nơi bí mật, cả hai đều bị thương nặng, huyền lực toàn thân đã tiêu hao cạn kiệt… họ chỉ dừng lại một lát rồi nhất quyết muốn rời đi, bởi vì những kẻ truy sát họ quá mức cường đại, cường đại đến mức toàn bộ Lưu Vân thành cũng khó lòng chống lại, nếu ở lại, chỉ làm liên lụy đến Tiêu Ưng.
- Tiêu Ưng không cách nào giữ họ lại, trong lòng hắn cũng biết kẻ địch mà ngay cả vợ chồng họ cũng không chống lại nổi, thì hắn càng không thể. Khi đó, từ trong mắt phụ mẫu cháu, hắn đã nhìn thấy ý chí quyết tử sâu sắc… Rõ ràng, phụ thân và mẫu thân của cháu đã trốn chạy đến mức dầu cạn đèn tắt, không còn hy vọng sống sót thoát khỏi ma thủ… Vì thế, Tiêu Ưng liền lấy cớ ôm cháu một cái… rồi lặng lẽ nhét con trai của hắn, cũng là cháu nội của ta, vào trong tã lót nhuốm máu của cháu… Còn cháu thì được giấu vào trong tã lót của con trai hắn.
Ánh mắt Tiêu Triệt đột nhiên run lên, Tiêu Linh Tịch cũng “A” một tiếng thốt lên khe khẽ.
- … Khi đó, phụ mẫu của cháu đang vội vã bỏ trốn, lúc ôm lấy đứa bé được quấn kín trong tay Tiêu Ưng, nào có thời gian nhìn kỹ xem đó có phải là con trai của mình không… Sau khi phụ mẫu cháu rời đi, Tiêu Ưng tìm đến ta, quỳ trước mặt ta thỉnh tội… Hắn nói hắn còn trẻ, mất đi một đứa con, vẫn có thể sinh thêm đứa khác, nhưng nếu cháu chết đi, thì huynh đệ của hắn, cũng là phụ thân của cháu, sẽ từ đây tuyệt hậu. Mối thù của phụ thân cháu cũng sẽ không có ai báo!
- Lúc đó dù lòng ta đau như vạn tiễn xuyên tâm, nhưng… đối mặt với một đứa con trọng tình trọng nghĩa như vậy, ta nào nỡ lòng trách cứ. Vì thế, ngoài hai cha con ta, không ai biết cháu nội của ta đã bị đổi thành cháu. Lúc đó cháu mới chỉ khoảng hai tháng tuổi và bị thương, phải mất gần nửa tháng mới bình phục lại… Huyền mạch của cháu sở dĩ bị tàn phế, hiển nhiên cũng là vì vết thương khi đó. Trong một cuộc truy sát cấp độ như vậy, cháu chỉ bị tổn thương huyền mạch mà không nguy hiểm đến tính mạng, đã là may mắn lắm rồi.
Giọng Tiêu Liệt hơi ngừng lại, trên mặt lộ ra vẻ đau đớn tột cùng đang cố gắng kìm nén, hai tay cũng siết chặt lại:
- Sau đó chưa đầy nửa tháng, Tiêu Ưng liền bị ám sát, kinh mạch toàn thân vỡ nát mà chết… Khi ta nghe tiếng chạy tới, hắn vẫn còn hơi thở cuối cùng, hắn nói với ta, kẻ ám sát hắn chính là những người đã truy sát phụ mẫu cháu, kẻ đó không biết nhận được tin tức từ đâu, nói rằng có người thấy hắn che giấu một đôi vợ chồng trẻ ôm đứa bé sơ sinh toàn thân đẫm máu. Kẻ ám sát hắn là đến để tra hỏi xem phụ mẫu của cháu rốt cuộc đã trốn về hướng nào… Trước khi Tiêu Ưng tắt thở, vẫn mang theo nụ cười, bởi vì theo lời kẻ ám sát, ít nhất có thể chứng minh… phụ mẫu của cháu đã không bị tìm thấy, có lẽ vẫn còn sống!
“...” Trong lòng Tiêu Triệt dâng lên sóng to gió lớn không cách nào bình ổn, nhìn Tiêu Liệt đầu đã bạc trắng, lòng hắn chua xót như muốn nứt ra… Nỗi đau mất con, nỗi đau mất vợ, và không ai hay biết, ngay cả đứa cháu trai duy nhất, cũng là huyết mạch cuối cùng của ông, cũng đã mất từ lâu. Dưới gối ông, là con của người khác được đổi bằng tính mạng cháu trai mình. Khó trách năm đó tóc ông lại bạc trắng… Dưới những đả kích liên tiếp như vậy, đổi lại là người có tinh thần bình thường, đâu chỉ bạc đầu... có lẽ đã sớm gục ngã.
Hôm nay Tiêu Triệt mới đau đớn phát hiện, hóa ra đầu sỏ gây nên tất cả lại chính là mình!!
Nếu không phải vì dùng mạng của “Tiêu Triệt” thật sự để đổi lấy mạng mình, sao Tiêu Ưng lại bị ám sát? Vợ của Tiêu Ưng sao lại tuẫn tiết? Vợ của Tiêu Liệt sao lại uất hận mà qua đời? Cháu trai của Tiêu Liệt sao lại trở thành một phế vật bị người đời cười chê? Cả nhà họ sẽ bình yên vô sự, vui vẻ hòa thuận, với thiên phú không ai bì kịp của Tiêu Ưng ở Lưu Vân thành, với huyền lực và danh vọng không ai sánh bằng của cha hắn ở Lưu Vân thành, bây giờ hắn tất nhiên đã có địa vị cực cao ở Tiêu Môn, có lẽ đã là Môn chủ Tiêu Môn, Tiêu Liệt cũng sẽ không bị người khác coi thường, ngược lại còn ở địa vị cao sang, bốn trưởng lão khác đừng nói là khinh thường ông, mà ở trước mặt ông phải ngoan ngoãn cúi đầu…
Tiêu Ưng dùng mạng con trai mình để cứu hắn… lại khiến cho bản thân, và cả gia đình mình, đều gặp phải vận mệnh vô cùng tàn khốc.
Nhưng mười sáu năm qua, Tiêu Liệt chưa bao giờ trút bất kỳ sự tức giận hay oán hận nào lên người hắn, kẻ “đầu sỏ” này, ngược lại vẫn đối xử với hắn bằng sự hiền từ không một chút tì vết, cho dù biết huyền mạch của hắn đã phế, cả đời này không thể có tiền đồ, vẫn trước sau như một. Có lẽ, một người ông đối xử với cháu ruột của mình như thế có thể xem là lẽ thường tình, nhưng đối với con của người khác, lại còn là ngọn nguồn khiến gia đình mình tan cửa nát nhà mà vẫn như vậy, tấm lòng này vĩ đại đến nhường nào…
Lòng Tiêu Triệt run rẩy, sống mũi cay cay… Cha nào con nấy. Một lão nhân vĩ đại như thế, khó trách lại có một người con trai trọng tình trọng nghĩa như Tiêu Ưng. Hắn, và cả cha mẹ ruột của hắn, đã nợ họ một món nợ mà cả đời này cũng không thể nào trả hết.
Hai tay Tiêu Triệt bám lên bàn đá, ngón tay càng lúc càng siết chặt. Nhìn Tiêu Liệt bi thương trước mắt, trong nhất thời, hắn không biết nên cảm tạ người mà hắn đã gọi là gia gia mười mấy năm qua như thế nào. Hồi lâu, hắn mới dùng giọng nói run rẩy nói:
- Gia gia, cháu… Cháu… ân tình của ông, cả đời này cháu sẽ… đều sẽ…
- Ha ha…
Tiêu Liệt lại cười ôn hòa, hiền từ nói:
- Triệt nhi, ta nhìn cháu lớn lên từ nhỏ, tuy không phải ruột thịt, nhưng trong lòng ta, cháu đã sớm không khác gì cháu ruột. Cháu cũng đã nói, chúng ta dù không có huyết thống, cũng vĩnh viễn là người thân. Nếu đã là người thân, thì những điều này là nên làm, ta không cần cháu cảm kích hay báo đáp, chỉ cần sau này cháu được bình an, cho dù ta có bị giam ở đây cả đời, cũng không còn gì vướng bận.
Miệng Tiêu Triệt mím chặt, những lời cảm kích cuối cùng không thể nói ra, một lúc lâu sau, hắn mới nặng nề gật đầu. Đúng vậy, ông là gia gia của hắn, bây giờ là vậy… vĩnh viễn đều là vậy! Khi ông còn sống, hắn sẽ hết lòng hiếu thuận, lúc ông không còn, hắn sẽ đốt giấy để tang, làm tròn đạo hiếu của một người cháu.
Nhìn dáng vẻ của hắn, Tiêu Liệt cũng vui mừng gật đầu, ông tiếp tục nói:
- Chuyện năm đó, cháu nhất định muốn biết nhiều hơn. Nhưng mà, về phụ mẫu của cháu, Tiêu Ưng cũng không nói với ta nhiều lắm. Về lý do năm đó họ bị truy sát, Tiêu Ưng chỉ nói cho ta, là bởi vì trên người họ có một món “Huyền Thiên Chí Bảo”. Thậm chí hắn còn nói với ta, bốn chữ “Huyền Thiên Chí Bảo” này là một “cấm kỵ” đáng sợ, tuyệt đối không được nhắc đến trước mặt người ngoài.
Huyền Thiên Chí Bảo? Tiêu Triệt ghi tạc cái tên này vào lòng.
- Năm đó sau khi phụ mẫu cháu rời đi, mười sáu năm qua không có tin tức gì nữa. Ta từng nghĩ nếu họ còn sống, nhất định sẽ phát hiện đứa bé ôm đi không phải con ruột của mình, sẽ tìm thời cơ an toàn để quay về đây đổi lại con của họ… Nhưng mà, ta đã chờ hết năm này qua năm khác, vẫn không đợi được họ. Nhưng mà… nhưng mà cũng không thể chứng minh họ nhất định không còn trên đời này… Mặt dây chuyền trên cổ cháu, từ nhỏ ta đã dặn cháu vĩnh viễn không được tháo xuống, bởi vì khi Tiêu Ưng đổi con trai hắn lấy cháu, đó là vật duy nhất cháu đeo trên người. Nếu phụ mẫu của cháu còn sống, nó có lẽ sẽ là cơ hội để cháu và họ nhận lại nhau…
Quả thật, nếu họ còn sống, vậy nhất định sẽ quay về Lưu Vân thành để đổi lại con của mình. Nhưng đã mười sáu năm trôi qua mà vẫn chưa trở về, khả năng họ còn sống... quả thực vô cùng mong manh.
Nhưng nếu họ thật sự còn sống, vậy thì, đứa con năm đó của Tiêu Ưng liệu có còn sống không?
Đêm càng lúc càng khuya, dần đến lúc Tinh Ẩn Đan hết hiệu lực, cũng là lúc Tiêu Triệt phải rời đi.
- Gia gia, tiểu cô… Cháu phải đi.
Dù vô cùng không muốn, nhưng hắn vẫn phải dùng giọng nói khó khăn để thốt ra lời không muốn nói.
Tiêu Liệt gật đầu, nhìn thoáng ra bên ngoài, nói:
- Rời đi sớm một chút đi, nếu bị bọn họ phát hiện, lại sẽ gây ra phiền phức lớn.
- A? Ngươi… Ngươi muốn đi?
Tiêu Linh Tịch như bị điện giật, ngẩng đầu lên, hai cánh tay siết chặt lấy hắn.
Cảm nhận được sự không nỡ sâu sắc trong mắt Tiêu Linh Tịch, trong lòng Tiêu Triệt dâng lên một trận chua xót… Hắn vô cùng khao khát được mang Tiêu Liệt và Tiêu Linh Tịch rời đi… Nhưng mà, với bộ dạng của hắn bây giờ, lấy cái gì để đưa họ đi? Cho dù có rời đi, ở thế giới bên ngoài, hắn lại lấy gì để bảo vệ họ? Ngược lại, còn phải để họ bảo vệ mình…
Hắn đứng lên, nắm ngược lại tay Tiêu Linh Tịch, nhìn thẳng vào mắt nàng, nói từng chữ một:
- Tiểu cô, cháu phải đi rồi… Nhưng tiểu cô yên tâm, cháu sẽ trở về, trong vòng ba năm, cháu nhất định sẽ trở về! Đến lúc đó, cháu sẽ khiến cho những oan khuất và đau đớn mà hai người phải chịu, được trả lại gấp ngàn vạn lần… Cháu sẽ khiến cho cả Tiêu Môn phải quỳ xuống cầu xin hai người rời khỏi nơi này!