Mỗi một từ trong lời nói của Tiêu Triệt đều chắc như đinh đóng cột. Hắn không phải đang an ủi Tiêu Liệt và Tiêu Linh Tịch, càng không phải nói đùa, mà là lời thề son sắt từ tận đáy lòng, là mệnh lệnh ép buộc bản thân bằng mọi giá phải hoàn thành.
Lời nói của hắn khiến Tiêu Liệt và Tiêu Linh Tịch ngẩn người rất lâu. Lập tức, Tiêu Linh Tịch lắc đầu, đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn:
- Tiểu Triệt, ta không cần con phải làm vậy. Ta chỉ muốn con có thể bình an, bảo vệ tốt bản thân mình là được rồi... Đợi đến một ngày kia, ta có thể ra khỏi nơi này, ta sẽ đi tìm con... Nhưng, con tuyệt đối không được làm chuyện ngốc nghếch, càng không được làm bất cứ chuyện gì nguy hiểm.
Trong mắt nàng, hắn mãi mãi là chàng thiếu niên cần nàng yêu thương bảo vệ. Nàng nghe ra được sự quyết tâm trong lời nói của hắn... Hắn có tấm lòng này đã là đủ rồi. Sao nàng nỡ để hắn vì bọn họ mà thực sự liều mạng, dấn thân vào hiểm nguy cơ chứ.
- Yên tâm đi, ta đương nhiên sẽ bảo vệ tốt bản thân mình.
Tiêu Triệt mỉm cười nhìn nàng:
- Bởi vì gia gia và tiểu cô vẫn đang ở đây đợi ta. Bởi vì... ta vẫn còn lời hứa với tiểu cô, vẫn chưa hoàn thành.
- Lời hứa?
Đôi mắt Tiêu Linh Tịch lóe sáng, nghi hoặc nhìn hắn.
Tiêu Triệt lại không nói rõ, đi đến trước mặt Tiêu Liệt, khuỵu gối quỳ xuống, dập đầu lạy ông:
- Gia gia, con là cháu của người, dưới sự che chở của người mà an nhàn suốt mười sáu năm qua, cũng đã đến lúc con phải giương cánh bay cao. Người là một gia gia vĩ đại, cháu của người cũng tuyệt đối sẽ không tiếp tục là kẻ vô dụng khiến người phải hổ thẹn... Đợi con, con nhất định sẽ trở về. Trước khi con quay về, người nhất định phải... bảo trọng thân thể.
- Được... được!
Tiêu Liệt chậm rãi gật đầu, giọng nói run rẩy, trong đôi mắt cũng ẩn hiện lệ quang. Ông tiến đến đỡ Tiêu Triệt đứng dậy, sau đó từ trên người lấy ra một tấm mộc bài có tua rua màu trắng, đặt vào tay Tiêu Triệt:
- Triệt nhi, Tiêu Môn đã trục xuất con, thành Lưu Vân này đã không còn chỗ dung thân cho con nữa. Huyền mạch của con đã phế, cả đời này lại chưa từng bước chân ra khỏi thành Lưu Vân, tuy ta vô cùng lo lắng, nhưng... ánh mắt của con lại khiến ta rất an tâm, rất an ủi. Nếu con không có nơi nào tốt hơn để đi, thì hãy cầm lấy tấm mộc bài này, đến Tân Nguyệt Thành, sau đó hỏi thăm một người tên Tư Không Hàn.
- Mấy năm trước Tư Không Hàn từng đến thành Lưu Vân, vì một số chuyện, ta cũng xem như có ân với hắn, nên hắn đã tặng ta tấm mộc bài này. Sau khi đến Tân Nguyệt Thành tìm hắn, đưa tấm mộc bài này cho hắn, nói với hắn con là cháu trai ta, có lẽ, hắn có thể sắp xếp cho con một chốn dung thân.
Miệng nói an tâm, an ủi nhưng sự lo lắng và bận lòng trong ánh mắt và nét mặt lại không sao giấu đi được. Cháu trai ông không có chút huyền lực, cũng chưa từng rời khỏi thành Lưu Vân, sau này lại một thân một mình ở ngoài, không nơi nương tựa, ông sao có thể yên tâm, sao có thể không đau lòng cho được.
Tiêu Triệt nắm chặt mộc bài trong tay, dùng sức gật đầu, sau đó nói:
- Trước khi rời đi, con muốn đến bái tế... Tiêu thúc thúc.
- Ừ.
Tiêu Liệt vui mừng gật đầu.
- Tiểu Triệt!
Vào khoảnh khắc Tiêu Triệt xoay người, Tiêu Linh Tịch lại níu hắn lại, hai tay nắm chặt, ánh mắt tràn đầy lưu luyến, dường như có thể làm tan chảy trái tim Tiêu Triệt.
Hắn vô cùng khát vọng có thể dẫn Tiêu Linh Tịch và Tiêu Liệt đi cùng... Thế nhưng, dù lòng hắn sục sôi nhiệt huyết, lại không có đủ năng lực, không có tư cách... Ít nhất ở nơi tăm tối không thấy ánh mặt trời này, họ vẫn được an toàn.
- Tiểu cô.
Tiêu Triệt nhẹ nhàng cầm lấy tay Tiêu Linh Tịch, ánh mắt dịu dàng nhìn nàng:
- Ta luyến tiếc tiểu cô còn hơn tiểu cô luyến tiếc ta... Cho nên, ta sẽ trở về trong thời gian ngắn nhất... Ta thề, ta nhất định sẽ hoàn thành lời hứa tối hôm đó... với tiểu cô...
Bàn tay Tiêu Linh Tịch chậm rãi buông lỏng, bàn tay Tiêu Triệt đang nắm lấy tay nàng cũng từng chút một rời ra... Bởi vì hắn sợ mình vừa quay đầu sẽ không nỡ rời đi... Càng sợ bản thân vừa quay đầu sẽ bị hai người họ nhìn thấy những giọt nước mắt không thể kìm nén vào khoảnh khắc xoay người kia...
Gia gia... tiểu cô... trong vòng ba năm, ta nhất định sẽ trở về... Đợi ta!! Đợi ta!!!!
Lời hứa... lời hứa...
Tiêu Linh Tịch hai mắt đẫm lệ nhìn theo bóng lưng Tiêu Triệt càng lúc càng xa.
Nàng thất thần nhắc đi nhắc lại trong lòng... Bỗng nhiên, câu nói tối hôm đó vang vọng trong tâm trí nàng...
- Nếu như người không phải tiểu cô của ta, ta nhất định sẽ cưới người!
Tiêu Linh Tịch nhất thời bụm miệng lại, nháy mắt, dòng lệ cố gắng kìm nén bấy lâu nay như vỡ đê mà tuôn trào.
Nghĩa địa Tiêu Môn.
Đứng trước mộ của Tiêu Ưng, Tiêu Triệt nhìn chằm chằm tấm bia mộ đã cũ rất lâu, sau đó hai chân quỳ xuống, cung kính khấu đầu ba lạy. Khi ngẩng mặt lên, ánh mắt hắn đã trở nên vô cùng kiên quyết...
- Tiêu thúc thúc, thúc có đại ân với Vân thị ta, Vân Triệt ta cả đời không quên. Nếu có một ngày ta biết được tin tức cha mẹ ta vẫn còn trên thế gian, ta sẽ dốc toàn lực tìm họ, và cả con trai của thúc... năm đó bị họ ôm đi. Vào ngày ta có đủ năng lực, ta nhất định sẽ tìm ra kẻ đã sát hại thúc năm đó, vì thúc, vì gia gia, báo thù rửa hận!
Trước mộ Tiêu Ưng, hắn trang trọng lập lời thề, sau khi đứng lên, lại cúi người thật sâu một lần nữa, rồi mới nặng nề xoay người rời đi.
- Bắt đầu từ lúc này, ta không còn là Tiêu Triệt nữa... Ta tên Vân Triệt!
Tin tức Tiêu Ngọc Long bị phế một cách tàn nhẫn đã gây chấn động toàn bộ Tiêu Môn, khiến Tiêu Môn cả đêm đều không được yên bình. Tiêu Vân Hải tức giận đến mức hôn mê rất lâu, sau khi tỉnh lại thì giống như người điên hạ lệnh toàn môn truy tìm hung thủ, nhưng bận rộn cả một đêm, ngay cả nửa cái bóng của hung thủ hay một chút dấu vết cũng không tìm được.
Mà lời giải thích hợp lý nhất chính là do người trong nhà làm!
Tiêu Cuồng Vân cũng rất giận dữ với chuyện này, nhưng cũng chỉ tức giận một lúc, thương tiếc mất đi một tên nô tài có lẽ sẽ rất nghe lời, rất hiểu chuyện mà thôi. Có điều nô tài như vậy, hắn muốn bao nhiêu cũng có. Chỉ là, hiện giờ Tiêu Ngọc Long đã người không ra người, quỷ không ra quỷ, hắn chắc chắn không thể tiến cử vào Tiêu Tông. Vì vậy, lựa chọn của hắn liền tự nhiên chuyển sang người có thành tích chỉ sau Tiêu Ngọc Long trong buổi “khảo hạch” hôm qua.
Cháu trai út của tam trưởng lão Tiêu Trạch – Tiêu Thừa Chí.
Cứ như vậy, Tiêu Trạch và Tiêu Thừa Chí đã vui mừng không thôi.
Nhưng ánh mắt của tất cả mọi người trong môn khi nhìn Tiêu Trạch đều thay đổi. Đặc biệt là Tiêu Vân Hải và Tiêu Ly, khi nhìn Tiêu Trạch, trong ánh mắt đều rõ ràng ẩn chứa sát khí nồng đậm!
Nếu là người trong môn phế Tiêu Ngọc Long, vậy thì, không hề nghi ngờ Tiêu Trạch có hiềm nghi lớn nhất.
Chỉ là những thứ này hiển nhiên không phải điều mà Tiêu Cuồng Vân cần quan tâm. Buổi chiều, bốn người của Tiêu Tông liền dẫn Tiêu Thừa Chí, dưới sự tiễn đưa của cả Tiêu Môn và những người quyền quý ở thành Lưu Vân, rời khỏi thành Lưu Vân, bước lên con đường đến Tiêu Tông. Kỳ thực, với thực lực của Tiêu Tông, phái một con huyền thú phi hành đến đưa đón là chuyện dễ như trở bàn tay, nhưng suốt cả hành trình lại không hề thấy bóng dáng huyền thú.
Sau khi đoàn người Tiêu Cuồng Vân đi xa, Sở Nguyệt Ly cũng chuẩn bị dẫn Hạ Khuynh Nguyệt quay về Băng Vân Tiên Cung.
- Sư phụ.
Hạ Khuynh Nguyệt nói lời từ biệt với phụ thân và đệ đệ rồi quay về bên cạnh Sở Nguyệt Ly.
Sở Nguyệt Ly xoay người lại, gương mặt lạnh như băng:
- Băng Vân Tiên Cung cách nơi đây rất xa, sau khi quay về, không biết khi nào mới có cơ hội trở lại. Đừng để lại bất cứ vướng bận nào.
- Sư phụ yên tâm. Khuynh Nguyệt đã hoàn toàn chuẩn bị xong xuôi, bất cứ lúc nào cũng có thể đi theo sư phụ. Tuy rằng phụ thân không nỡ, nhưng đối với chuyện Khuynh Nguyệt có thể vào được Băng Vân Tiên Cung vẫn luôn vui mừng không thôi.
Sở Nguyệt Ly gật đầu:
- Nếu đã vậy, chúng ta lên đường ngay bây giờ thôi. Sau khi cung chủ nghe ta nhắc đến con, nhiều năm trước đã muốn gặp con rồi. Nghĩ rằng gặp được con, cung chủ nhất định sẽ rất vui mừng.
- Phụ thân đã chuẩn bị huyền mã tốt cho chúng ta, mời sư phụ dời bước đến tiền đình trước.
Hạ Khuynh Nguyệt cung kính nói.
- Không cần đâu.
Sở Nguyệt Ly lắc đầu:
- Huyền mã quá chậm, ta sẽ dùng “Huyền Độ Hư Không” đưa con đi. Hơn nữa, trong quá trình này, con phải cẩn thận cảm thụ biến hóa huyền khí trên người ta, điều này sẽ có rất nhiều lợi ích đối với việc tu vi huyền lực của con sau này... Chúng ta đi thôi, đưa tay đây cho ta.
Không chút chần chừ, Hạ Khuynh Nguyệt đưa bàn tay phải nhỏ nhắn trắng ngần ra. Hiển nhiên, việc Sở Nguyệt Ly dùng “Huyền Độ Hư Không” mang theo nàng bay vút đi khiến trong lòng nàng cũng dấy lên chút hưng phấn cùng chờ mong.
Sở Nguyệt Ly đưa bàn tay lạnh như băng nắm lấy tay của Hạ Khuynh Nguyệt, trên người lập tức lóe lên hào quang băng giá, Băng Vân Quyết được vận chuyển mạnh mẽ... Thế nhưng ngay vào lúc này, toàn thân Sở Nguyệt Ly bỗng nhiên chấn động, Băng Vân Quyết vừa mới ngưng tụ lập tức tiêu tan. Nàng xoay người lại, đôi mắt xinh đẹp nhìn chằm chằm Hạ Khuynh Nguyệt... Đó rõ ràng là ánh mắt khiếp sợ đến cực điểm, giống như nhìn thấy chuyện không thể tin nổi nhất trên thế gian vậy.
- Sư phụ? Người sao vậy?
Phản ứng kịch liệt đột ngột của Sở Nguyệt Ly khiến Hạ Khuynh Nguyệt giật mình, có chút kinh hoảng hỏi.
- Không thể nào... Tuyệt đối không có khả năng!
Sở Nguyệt Ly thất thần tự nói, tay kia cũng bỗng nhiên đưa ra, hai tay đồng thời bắt lấy cổ tay phải của Hạ Khuynh Nguyệt, trên người lại lóe lên hào quang băng giá. Lần này, đôi mắt xinh đẹp của Sở Nguyệt Ly lại trừng lớn, toàn thân run rẩy càng thêm kịch liệt, trong ánh mắt ngập tràn sự chấn kinh không thể giải thích được, khó lòng tin nổi... và cả mừng rỡ như điên! Nàng gắt gao nắm lấy tay của Hạ Khuynh Nguyệt, nhìn vào mắt nàng, trong cơn kích động mãnh liệt lại nhất thời không nói nên lời.
Bộ dáng của nàng khiến Hạ Khuynh Nguyệt càng thêm kinh hoảng:
- Sư phụ... rốt cuộc... rốt cuộc làm sao vậy?
- Khuynh Nguyệt!
Sở Nguyệt Ly cảm giác tim mình đang đập điên cuồng, không sao bình tĩnh và dừng lại được. Tu hành Băng Vân Quyết, tâm cảnh sẽ từng chút một trở nên lạnh lẽo và yên tĩnh, rất khó nổi sóng. Mà không biết đã bao nhiêu năm qua, tâm tình của nàng chưa từng mất khống chế như vậy:
- Nói cho vi sư, khoảng thời gian này rốt cuộc con đã có kỳ ngộ gì? Là gặp được kỳ nhân nào không? Hay là đã ăn phải thần đan nghịch thiên gì?
- Con...
Hạ Khuynh Nguyệt nhất thời ngây người.
- Huyền mạch của con người, tổng cộng có năm mươi bốn huyền quan. Người có thiên phú tầm thường bẩm sinh mở ra chừng mười huyền quan, người có thiên phú cao, bẩm sinh mở ra khoảng mười lăm huyền quan. Lúc đầu khi ta tìm thấy con, phát hiện con bẩm sinh đã có hai mươi mốt huyền quan, là thiên phú tuyệt đỉnh trăm vạn dặm khó tìm! Huyền quan càng nhiều, tốc độ tu luyện và tốc độ vận chuyển huyền lực càng nhanh. Người mở được hai mươi huyền quan, bất luận tốc độ tu luyện hay tốc độ vận chuyển huyền lực, đều nhanh gấp đôi người mở được mười huyền quan.
- Huyền quan hậu thiên mở ra cực kỳ khó khăn, cho dù có mạnh như cung chủ, trong một trăm năm, hậu thiên cũng chỉ mở tổng cộng được bảy huyền quan, hiện nay cảnh giới cao nhất đạt tới ba mươi huyền quan. Cả đại lục Thương Phong hiện giờ, người có hậu thiên đạt đến ba mươi huyền quan, không vượt quá năm người! Thông Huyền Tán mà Tiêu Tông ban cho Tiêu Môn, sở dĩ có thể nâng cao tốc độ tu luyện, là vì nó có thể trong vòng mấy ngày, tạm thời mở thêm được bốn huyền quan, nhưng cũng chỉ là tạm thời... Dù là vậy, Thông Huyền Tán ở Tiêu Tông cũng là đan dược tương đối trân quý.
- Mà Khuynh Nguyệt con...
Sở Nguyệt Ly dùng sức nắm lấy bả vai của Hạ Khuynh Nguyệt, đôi mắt xinh đẹp không chớp nhìn nàng:
- Lại mở ra toàn bộ năm mươi bốn huyền quan! Hơn nữa đều là mở ra vĩnh viễn... Con có biết điều đó có nghĩa là gì không? Có nghĩa là tốc độ tu luyện và tốc độ vận chuyển huyền lực của con nhanh gấp gần hai lần so với cung chủ! Nhanh hơn năm lần so với người thường! Hơn nữa, con tu luyện bất kỳ huyền công, huyền kỹ nào đều sẽ không có hạn chế. Khi huyền lực đột phá, vĩnh viễn sẽ không có bình cảnh!
- Huyền mạch mở toàn bộ năm mươi bốn huyền quan, trong truyền thuyết gọi là “Thiên Linh Thần Mạch”, là huyền mạch mà trong truyền thuyết chỉ có thần linh mới sở hữu! Tại Đế quốc Thương Phong này, từ trước đến nay chưa từng xuất hiện! Khuynh Nguyệt... khoảng thời gian này, rốt cuộc con đã trải qua chuyện gì