Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 366: CHƯƠNG 365: NGÀY ĐẠI HÔN

- Hả?

Thanh niên kia lập tức đặt chén rượu xuống, nở một nụ cười nhàn nhạt:

- Thường nghe trong bảy nước, Thương Phong đế quốc là yếu nhất, nhưng không ngờ lại yếu đến mức đáng thương và nực cười như vậy. Thêm nữa, nơi này địa thế nhỏ hẹp, chỉ xứng là một xó xỉnh, không biết vì sao phụ hoàng lại đột nhiên hứng thú với nó!

- Hoàng thượng sẽ không hành sự vô cớ, huống hồ đây lại là đại sự thế này.

Lão giả áo đen cười nói:

- Thật ra, ta có mơ hồ nghe nói, cách đây không lâu, Linh Khôn Điện đã tình cờ dò được khí tức của một mỏ Tử Tinh vô cùng khổng lồ, mà vị trí của nó lại nằm trong lãnh thổ Thương Phong, đã bị họ phát hiện trước. Chúng ta muốn chiếm lấy mỏ Tử Tinh này, phương pháp tốt nhất tất nhiên là... Hắc hắc.

- Lời đồn này thật giả chưa rõ, tuy Hoàng thượng đã chuẩn bị tỉ mỉ nhưng trong thời gian ngắn cũng không có ý định hành động, ít nhất cũng phải đợi sau khi Thất Quốc Bài Vị Chiến kết thúc. Thịnh thế hai mươi năm một lần, nếu thiếu đi một nước thì thật đáng tiếc.

Lão giả áo đỏ mặt không đổi sắc nói.

- Ha ha!

Lão giả áo đen cười nhạt một tiếng:

- Hoàng thượng tạm thời không hành động chẳng có chút quan hệ nào với Thất Quốc Bài Vị Chiến cả. Từ trước đến nay, trong Thất Quốc Bài Vị Chiến, Thương Phong đế quốc luôn đứng chót, có hay không cũng chẳng khác gì. Hôm nay "Thái Cổ Huyền Chu" tái hiện, chẳng bao lâu nữa cửa thuyền sẽ mở. Hoàng thượng đã dồn toàn bộ tinh lực vào Thái Cổ Huyền Chu, trước khi thăm dò hết bí mật của nó, sao có thể phân tâm để ý đến một Thương Phong đế quốc nhỏ nhoi chứ!

- Tuy nhiên, xem ra chúng ta đến không đúng lúc, không ngờ lại trúng ngay ngày đại hôn của Vân Triệt.

Nam tử trẻ tuổi híp mắt lại:

- Ở cái xó xỉnh này, sức ảnh hưởng của hắn quả thật không tầm thường, chỉ trong một ngày mà ta đã nghe tên hắn không dưới trăm lần.

- Nghe nói Vân Triệt này có thể dùng sức một mình tiêu diệt Phần Thiên Môn, một trong tứ đại tông môn của Thương Phong. Hừ, một nơi nghèo nàn thế này lại đột nhiên xuất hiện một thiên tài như vậy, nguyên do không cần nói cũng rõ.

Lão giả áo đen nói.

- Huyết mạch.

Lão giả áo đỏ híp mắt, nói ra hai từ không chút cảm xúc.

- Hắc, cũng không biết là kẻ nào không cẩn thận để lại một đứa con rơi bên ngoài. Vốn ta muốn dựa vào huyết mạch Thần Hoàng để uy phong một phen tại tiểu quốc Thương Phong này, nhưng lại đúng vào ngày đại hôn của hắn, ta thật có chút không nỡ. Hơn nữa, cứ thế trực tiếp đến thì có phần "bất kính", dù sao hiện tại hắn cũng cưới công chúa duy nhất của hoàng thất Thương Phong.

Thanh niên vừa nói, trong mắt vừa ánh lên vẻ khinh thường, cuối cùng, ánh mắt hắn dừng lại trên người đám người Thiết Chưởng Tông, khóe miệng nhếch lên một nụ cười. Hắn đột nhiên đứng dậy.

Sau khi bốn người của Thiết Chưởng Tông ăn uống no nê liền rời khỏi tửu quán, đi thẳng về hướng Hoàng thành Thương Phong, dọc đường đi, danh tiếng của "Thiết Chưởng Tông" khiến người xung quanh không khỏi né tránh. Khi đến một khu đất hoang, sau lưng họ đột nhiên vang lên một giọng nói lười biếng:

- Mấy vị bằng hữu của Thiết Chưởng Tông, có thể thương lượng một chút không?

Giọng nói này lộ rõ vẻ ngạo mạn không ai bì nổi, rõ ràng người nói không phải kẻ hiền lành. Bốn người lập tức xoay người lại, tông chủ Thiết Thụy Đức liếc nhìn ba người đang tiến đến. Hắn nhìn về phía thanh niên tỏa ra khí độ bất phàm đứng giữa, thái độ cũng không dám xem thường, thản nhiên nói:

- Có chuyện gì mau nói, đừng làm lỡ việc của Thiết Chưởng Tông ta.

Hắn vốn tưởng sau khi xưng danh "Thiết Chưởng Tông" sẽ dọa đối phương sợ mất mật, nhưng lúc này chỉ thấy thanh niên trước mặt vẫn giữ nụ cười híp mắt. Trong khoảnh khắc, tay thanh niên kia chợt động, một chiếc quạt ngọc trắng xuất hiện, hắn vừa phe phẩy quạt, vừa thong thả nói:

- Chúng ta cũng không có chuyện gì lớn, chỉ muốn mượn thiệp mời của mấy vị dùng một lát.

- Muốn chết!

Một vị trưởng lão của Thiết Chưởng Tông bước lên, mày nhíu lại giận dữ:

- Tông chủ, ba kẻ này rõ ràng đến gây sự. Xem ra gần đây Thiết Chưởng Tông chúng ta không ra oai nên lũ chuột nhắt nào cũng dám động thổ trên đầu chúng ta.

Sắc mặt Thiết Thụy Đức trầm xuống, lạnh lùng nói:

- Nếu các vị muốn gây sự thì e là đã tìm nhầm đối tượng. Cho các ngươi ba hơi thở, lập tức cút khỏi mắt ta, nếu không...

- Ha ha ha ha, nếu không thì sao?

Thanh niên kia phá lên cười lớn, hắn gấp quạt lại, cười híp mắt tiến về phía Thiết Thụy Đức:

- Xem ra mấy vị bằng hữu không muốn hợp tác, vậy thì, kẻ hèn này đành phải tự mình động thủ đoạt lấy vậy.

- Tiểu bối muốn chết!

Một vị trưởng lão của Thiết Chưởng Tông giận dữ bước tới. Hắn vươn cánh tay phải, bàn tay mang theo một luồng âm phong lạnh lẽo chộp tới cổ họng thanh niên kia.

"Thiết Chưởng Tông", tu vi cốt lõi của họ tất nhiên nằm trên đôi thiết chưởng. Một chưởng này đánh ra, đủ để lưu lại một dấu tay sâu hoắm trên thép tinh luyện. Đối mặt với thiết chưởng này, thanh niên kia chỉ cười nhạt, cổ tay khẽ động, chiếc quạt ngọc trong tay hờ hững điểm lên thiết chưởng.

- A a a a!

Một tiếng kêu thảm thiết đến cực điểm vang lên, vị trưởng lão Thiết Chưởng Tông vừa ra tay như bị vạn kiếm xuyên tim, lập tức ôm cánh tay lăn lộn trên mặt đất. Trong nháy mắt, cánh tay hắn đã bị máu tươi nhuộm đỏ, biến dạng khủng khiếp, dường như toàn bộ da thịt, xương cốt đều bị chấn nát.

- Đại trưởng lão!

Lòng Thiết Thụy Đức kinh hãi tột độ, huyền lực của đại trưởng lão đã đạt tới Thiên Huyền Cảnh cấp ba, tại Thiết Chưởng Tông chỉ đứng sau hắn, vậy mà cánh tay lại bị thanh niên trước mắt dùng một chiêu hờ hững đánh cho trọng thương đến mức này. Dù vẫn còn chìm trong kinh sợ, Thiết Thụy Đức vẫn nổi giận ra tay, hai bàn tay hắn lập tức biến thành màu kim loại, hắn gầm lên một tiếng, song chưởng đẩy về phía thanh niên kia.

- Chậc chậc...

Thanh niên không nói một lời, đối mặt với một kích toàn lực của Thiết Thụy Đức, hắn cũng không lùi lại nửa bước, chiếc quạt trong tay chợt vung lên, điểm ra một cái.

- Phanh! Phanh! Xoẹt!

Trong nháy mắt, thiết chưởng toàn lực của Thiết Thụy Đức, một cao thủ Thiên Huyền trung kỳ, lại như trâu đất xuống biển, biến mất không một dấu vết. Cùng lúc đó, cổ họng hắn xuất hiện một lỗ máu rộng một tấc xuyên thấu, còn trên cổ hai vị trưởng lão phía sau hắn cũng hiện ra một vệt máu thật sâu... Hai vệt máu này đã tách rời đầu khỏi cổ họ.

- Ngươi... Ngươi...

Trong mắt Thiết Thụy Đức hiện lên vẻ kinh hoàng, đây là cảnh tượng khủng khiếp nhất hắn từng thấy trong đời. Hai mắt hắn trợn trừng, rồi cùng hai vị trưởng lão kia ngã xuống... Trong giây lát, cả bốn người đều không còn hơi thở.

Bốn cường giả của Thiết Chưởng Tông, bốn cường giả Thiên Huyền Cảnh hùng mạnh, lại chết trong tay thanh niên này chỉ trong vài hơi thở ngắn ngủi. Thậm chí, hai vị trưởng lão chưa kịp ra tay còn không biết mình chết như thế nào.

- Thật đúng là không chịu nổi một đòn.

Thanh niên kia thu quạt ngọc lại, trên mặt quạt không dính một giọt máu.

Lão giả áo đen bước tới, hắn tung một trảo hư không, bốn chiếc nhẫn không gian trên thi thể bốn người liền bị hút vào tay. Trong khoảnh khắc, hắn đã tìm thấy thiệp mời, sau đó ném bốn chiếc nhẫn sang một bên, cũng không thèm liếc nhìn những thứ cất giấu bên trong... Với tông môn cấp bậc này, cho dù là chí bảo tối cao của tông môn thì trong mắt họ cũng chỉ là một chút bụi bặm khá hơn mà thôi.

Mở thiệp mời ra, lão giả áo đen dùng ngón tay miết nhẹ, tên ban đầu liền biến mất, ngón tay hắn khẽ động, dùng huyền lực khắc lên một cái tên mới, sau đó đóng lại, giao cho thanh niên kia.

- Rất tốt.

Thanh niên nhìn tấm thiệp mời, mỉm cười:

- Một chút lễ nghi, đạo làm khách ta vẫn hiểu, ha ha ha ha.

- Đi thôi, chúng ta đến xem thử tên Vân Triệt này rốt cuộc là thứ gì.

——————————————

Ngày hôm nay, có thể nói là ngày mà Hoàng thành Thương Phong có số người đông nhất trong suốt mấy trăm năm qua, và cũng là ngày náo nhiệt nhất.

Hoàng thành rộng lớn gần như bị dòng người chen đến vỡ nát. Từ mấy ngày trước, các khách sạn và lữ quán lớn nhỏ đã chật kín, cho dù giá cả bị đẩy lên gấp mười mấy lần vẫn bị mọi người tranh giành đến sứt đầu mẻ trán. Đi trên những con đường chính trước hoàng cung, ngay cả xoay người cũng vô cùng khó khăn.

Nhìn quanh có thể thấy toàn bộ Hoàng thành đều giăng đèn kết hoa, không khí vui mừng ngập trời, khắp nơi là lồng đèn đỏ rực, thảm đỏ trải dài trước hoàng cung, từng chiếc xe lễ được trang trí cực kỳ xa hoa, cảnh tượng quả thực đồ sộ không gì sánh được. Trong hoàng cung đèn hoa giăng kín, vạn hoa khoe sắc... Công chúa thành hôn, tất nhiên mọi thứ đều phải xa hoa, nhưng trong lịch sử ngàn năm của hoàng thất Thương Phong, chưa từng có vị công chúa nào thành hôn lại có cảnh tượng khoa trương đến thế. Huống chi, lần này cũng không giống công chúa xuất giá... Nơi tổ chức đại hôn lại là hoàng cung, nhìn thế nào cũng giống như phò mã ở rể!

Thương Vạn Hác gần như xem việc trọng đại của hoàng thất lần này thành quốc sự, hắn chỉ hận không thể cho cả thế giới biết nữ nhi duy nhất của mình sẽ gả cho Vân Triệt. Người mới đến hoàng thành không khỏi bị khung cảnh hoa lệ cùng dòng người vô tận làm cho hoa mắt chóng mặt, ngay cả một số đại lão tông môn kiến thức uyên bác cũng phải mắt tròn mắt dẹt.

- Trời đất ơi... Có khoa trương quá không vậy!

Vừa bay vào không phận Hoàng thành để tham dự hôn lễ, Lăng Kiệt đã sợ ngây người, trong lòng không ngừng than vãn.

Tất cả thành chủ của các chủ thành, phó thành, thành nhỏ đều tề tựu tại Hoàng thành, không thiếu một ai. Các đại lão của những tông môn danh tiếng lẫy lừng cũng đều tụ tập về đây, những thế lực nhận được thiệp mời đều đến đủ, mà số người không mời mà tới lại càng không đếm xuể. Nếu chỉ là công chúa xuất giá thì tuyệt đối không đến mức này, nhưng Vân Triệt... chính là bá chủ tương lai của Thương Phong đế quốc, dù có tranh giành vỡ đầu họ cũng muốn đến gần.

Lúc này, thời điểm đón khách đã bắt đầu. Đối với những vị khách không mời mà tới, hoàng cung đều không từ chối, chỉ là chỗ ngồi của họ có phần xa xôi hẻo lánh mà thôi.

- Thành chủ Phong Hoa Thành, Mã Đằng Ngọc, cùng phu nhân đến!

- Hoàng Hôn đại tướng quân Lý Liên Thành đến!

- Thiếu trang chủ Thiên Kiếm Sơn Trang, Lăng Vân, Lăng Kiệt đến!

- Tông chủ Thái Cực Tông, Đỗ Thương Nhiên, đại trưởng lão Đỗ Thương Thiên, thiếu tông chủ Đỗ Tử Đằng đến!

- Thành chủ Thương Bắc Thành, Âu Dương Bác, cùng thành chủ phu nhân đến!

- Tông chủ Tiêu Tông, Tiêu Tuyệt Thiên, đại trưởng lão Tiêu Bạc Vân, trưởng lão Dược Tông Tiêu Vô Cơ đến!

Từng danh xưng vang dội khiến giọng của thái giám xướng danh ở cửa run lên từng hồi, da đầu hắn tê dại, mồ hôi lạnh túa ra. Sống đến từng này tuổi, toàn bộ hiểu biết của hắn về giới quyền quý cộng lại cũng không nhiều bằng ngày hôm nay. Người nhận được thiệp mời đều là những người mà Vân Triệt và hoàng thất muốn mời, hoặc là bá chủ một phương, hoặc là nhân vật quyền quý của một tông môn nào đó, ngay cả các đại thành chủ cũng chỉ có thể đứng bên cạnh lắng nghe. Còn những nhân vật quyền quý, tông môn hay gia tộc có uy danh mà người thường muốn gặp cũng muôn vàn khó khăn thì căn bản không có tư cách nhận thiệp mời. Sau khi họ đến chỉ có thể ngồi ở phía xa bên ngoài, từ thái giám đến thị vệ trong cung không một ai dám tỏ ra bất mãn... So với những danh xưng mà thái giám xướng lên, bọn họ quả thực không đáng để nhắc tới về cả địa vị lẫn uy danh.

- Thiếu cung chủ Băng Vân Tiên Cung, Hạ Khuynh Nguyệt, Băng Ly Tiên Tử Sở Nguyệt Ly đến!

Trong phòng khách, Vân Triệt vẫn luôn chăm chú lắng nghe từng cái tên, ngay khi nghe thấy tên của Hạ Khuynh Nguyệt, lòng hắn khẽ động. Vân Triệt lập tức ngẩng đầu nhìn về phía cửa sảnh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!