Nơi cửa đại sảnh, Hạ Khuynh Nguyệt thong thả bước đến. Sự xuất hiện của nàng tựa như minh nguyệt vén mây, trong nháy mắt cướp đi tất cả quang hoa của thế gian, khiến cho đại sảnh đang ồn ào bỗng chốc lặng ngắt như tờ. Mọi ánh mắt đều tập trung trên người nàng, nhất là những người trẻ tuổi, không khỏi đăm đăm nhìn, hô hấp ngưng trệ, trái tim như muốn ngừng đập. Nhưng ngay sau đó, bọn họ lập tức nhớ ra thân phận nàng là thê tử của Vân Triệt, nhất thời ai nấy đều hoảng hốt, vội vàng cúi đầu, không dám nhìn thêm lần nào nữa.
Vân Triệt nhanh chóng tiến lên đón, nói:
- Khuynh Nguyệt, nàng đã đến rồi... Hai tháng trước, vì sao nàng lại đi không từ biệt?
Giọng nói nhẹ nhàng thanh tao của Hạ Khuynh Nguyệt truyền đến:
- Lúc đó Vân công tử đã tỉnh lại, thương thế không còn đáng ngại, lại đúng lúc Băng Cung có chuyện quan trọng nên ta đã đi mà không từ giã, mong rằng công tử đừng để tâm. Hôm nay Khuynh Nguyệt thay mặt Băng Vân Tiên Cung đến chúc mừng đại hôn của Vân công tử.
Lời của Hạ Khuynh Nguyệt, Vân Triệt đương nhiên không tin. Hắn tiến lại gần, thấp giọng nói:
- Không phải là ngày đó nàng ở bên ngoài nghe được ta muốn thành hôn cùng sư tỷ nên ghen đấy chứ?
- Khụ...
Sở Nguyệt Ly chợt bước lên, đứng bên cạnh Hạ Khuynh Nguyệt, dùng giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng nói:
- Vân công tử năm nay mới mười chín tuổi mà thực lực đã có thể sánh với Vương Huyền trung kỳ, thành tựu tương lai nhất định bất khả hạn lượng. Thầy trò chúng ta thay mặt Băng Cung đặc biệt đến chúc mừng tân hôn của Vân công tử... Khuynh Nguyệt, chúng ta vào chỗ ngồi.
Nói xong, Sở Nguyệt Ly không để ý tới Vân Triệt nữa, kéo Hạ Khuynh Nguyệt rời đi, ánh mắt nàng nhìn Vân Triệt có chút không thiện cảm.
Nguyên nhân rất đơn giản, tỷ tỷ của nàng hiện giờ chẳng biết đang ở nơi đâu, hắn lại tổ chức một hôn lễ lớn như vậy. Đồ nhi Hạ Khuynh Nguyệt của nàng lại là chính thê của hắn, tầng quan hệ này nàng đã từng không muốn thừa nhận, nhưng xưa không bằng nay. Hôm nay Vân Triệt lại muốn cưới Thương Nguyệt, với tư cách là sư phụ của Hạ Khuynh Nguyệt, trong lòng nàng ít nhiều vẫn có chút khó chịu... Mà Hạ Khuynh Nguyệt lại thỉnh thoảng biểu lộ ra chút tâm tình khác lạ, tuy không quá rõ ràng nhưng cũng đủ để nàng cảm nhận được.
Vân Triệt đi về phía trước, lập tức có không ít người vội vàng tiến lên chào hỏi.
- Vân huynh đệ, hoàng muội có thể gả cho ngươi làm vợ, ta đây làm huynh trưởng cũng vui mừng lây. Sau này chúng ta chính là người một nhà, Vân huynh đệ... không, muội phu, sau này chuyện của ngươi cũng là chuyện của ta, nếu có việc gì cần vi huynh giúp thì cứ mở miệng.
Thái tử Thương Lâm bước nhanh tới nói.
Tuy rằng hắn biểu hiện rất hào hiệp, phấn khởi, nhưng Vân Triệt chỉ liếc mắt đã nhìn thấy sự thấp thỏm, kiêng kỵ cùng nỗi sợ hãi đang cố che giấu nơi sâu trong mắt hắn.
- Hoàng muội cùng muội phu quả là trời sinh một cặp, hoàng muội có được nơi nương tựa như vậy, vi huynh thật sự vui mừng khôn xiết. Chuyện vui lớn thế này, dù say ba ngày cũng không quá đáng, ha ha... Ha ha ha ha!
Tam hoàng tử Thương Sóc cười gượng nói, chỉ là dường như hắn còn chưa “lão luyện” được như thái tử Thương Lâm. Lúc nói chuyện với Vân Triệt, cơ mặt hắn không ngừng co giật, rõ ràng nội tâm đang vô cùng lo sợ.
Không còn nghi ngờ gì nữa, hiện tại cả hai người họ đều sợ hãi Vân Triệt đến tột cùng, bọn họ không thể quên được những gì mình đã làm trước đây. Hôm nay bệnh tình của Thương Vạn Hác đã được chữa khỏi một cách kỳ tích, quyền lực lại về tay, việc Vân Triệt và Thương Nguyệt thành hôn chính là chỗ dựa vững chắc nhất của Thương Vạn Hác trong lãnh thổ Thương Phong, khiến cho dã tâm của bọn họ chỉ trong một đêm đã hoàn toàn tan thành mây khói, cũng không dám có bất kỳ hành động khác thường nào nữa, ngày ngày sống trong lo sợ không yên. Suốt một năm rưỡi qua không dám bước vào tẩm cung của phụ hoàng nửa bước. Những ngày này, mỗi ngày hai người đều sớm tối đến thỉnh an, suốt hai tháng không hề gián đoạn.
Khi đối mặt với Vân Triệt, nghĩ đến thủ đoạn kinh khủng mà hắn dùng để hủy diệt Phần Thiên Môn, bọn họ liền sợ đến toàn thân run rẩy.
Vân Triệt chỉ cười nhạt, không đáp lời. Lúc này, Lăng Kiệt từ phía sau chen lên, cười hì hì nói:
- Lão đại, chúc mừng chúc mừng... Hắc hắc, cuối cùng thì ngươi và công chúa tỷ tỷ cũng tu thành chính quả. Trước kia ta còn luôn muốn cưới công chúa tỷ tỷ làm vợ, để sau này ngươi không thể bắt nạt tỷ ấy.
- Ha ha!
Vân Triệt cười phóng khoáng:
- Nếu ta bắt nạt nàng, ta sẽ để ngươi chém một trăm kiếm, được chưa?... Thương thế của gia gia ngươi thế nào rồi?
Vân Triệt nhắc tới Lăng Thiên Nghịch, Lăng Kiệt cũng không có chút mất tự nhiên nào, vẻ mặt hắn hơi thả lỏng, nói:
- Vết thương của gia gia tuy nặng nhưng không tổn thương đến kinh mạch, đều là những vết thương có thể chữa trị. Hiện nay thương thế đã hồi phục được khoảng sáu thành, chuyện này phải cảm tạ lão đại lúc đó đã thủ hạ lưu tình... Trong khoảng thời gian này, gia gia cho người thu thập tất cả tư liệu về ngươi, mọi chuyện về ngươi hắn cơ bản đều đã biết. Hiện tại tuy trong lòng gia gia vẫn còn oán khí về việc ngươi diệt Phần Thiên Môn, nhưng đã không còn sát tâm với ngươi nữa. Có một lần ta còn chính tai nghe thấy hắn thở dài, nói rằng mình suýt nữa vì tùy tiện xuất thủ mà hủy diệt một thiên tài tuyệt thế có bản chất chính trực.
- Ha ha ha ha!
Vân Triệt cười lớn một tiếng, sự ngăn cách giữa hắn và Lăng Thiên Nghịch nhất thời tiêu tan đi bảy tám phần. Dù sao, Lăng Thiên Nghịch tuyệt đối không phải là kẻ ác, ngày đó ông ta muốn giết hắn cũng là vì muốn diệt trừ mối họa lớn nhất cho Thương Phong.
- Vân tiểu huynh đệ, Tiêu mỗ đến đây chúc mừng hạnh phúc của ngươi. Năm đó ở Bài Vị Chiến, Vân tiểu huynh đệ đã khiến Tiêu mỗ vô cùng kinh ngạc. Ta cũng không ngờ, mới chưa đầy hai năm, thực lực của ngươi đã có thể trở thành đệ nhất nhân Thương Phong. Thành tựu bực này có thể nói là kinh thế hãi tục, vang dội cổ kim, khiến người ta phải kinh thán.
Tiêu Tuyệt Thiên đích thân tiến đến, cố gắng dùng giọng điệu ôn hòa nói.
Vân Triệt liếc nhìn đối phương một cái, nhàn nhạt cười nói:
- Tiêu Tông chủ quá khen rồi, Vân Triệt chỉ là một phàm phu. Ngày thành hôn của ta có Tiêu tông chủ đích thân đến thật khiến ta vẻ vang, đây quả thực là vinh hạnh của vãn bối. Đợi ngày khác, Vân Triệt nhất định sẽ tự mình... đăng môn bái tạ.
Câu nói cuối cùng của Vân Triệt vừa dứt, tâm thần Tiêu Tuyệt Thiên chợt trùng xuống, sắc mặt của Tiêu Bạc Vân cùng Tiêu Vô Cơ phía sau hắn liền biến sắc. Bọn họ không biết cái mà Vân Triệt nói "tự mình đăng môn" là muốn đến cửa hóa giải ân oán, hay là đến cửa đòi nợ.
Với sự tàn nhẫn cùng thủ đoạn hung ác của hắn, cộng thêm thù cũ ba năm trước và việc bọn họ ra tay trợ giúp Phần Thiên Môn đối phó hắn... Hiển nhiên khả năng thứ hai chiếm đa số.
Thân là chi chủ của Tiêu Tông, giờ khắc này toàn thân Tiêu Tuyệt Thiên lại bất chợt đổ mồ hôi lạnh, nhưng hắn không có dũng khí biểu hiện ra bất kỳ sự khác thường nào, chỉ có thể gắng gượng cười nói:
- Nếu Vân tiểu huynh đệ thực sự cho chúng ta thể diện như vậy, Tiêu mỗ nhất định sẽ dẫn toàn tông đệ tử ra nghênh đón... Tiêu Tông ta biết trong tông có một số kẻ hành vi ti tiện từng kết ân oán với Vân tiểu huynh đệ. Đến lúc đó, Tiêu Tông nhất định sẽ cho Vân tiểu huynh đệ một câu trả lời thuyết phục khiến ngươi hài lòng.
Nếu như nói sau khi Phần Thiên Môn bị diệt, Tiêu Tuyệt Thiên còn có chút do dự, thì đến lúc Vân Triệt đánh cho Lăng Thiên Nghịch trọng thương, trong lòng Tiêu Tuyệt Thiên đã không còn nửa phần ý nghĩ muốn đối đầu với Vân Triệt nữa. Hiện tại trong đầu hắn chỉ nghĩ làm thế nào để khiến Vân Triệt nguôi giận... Dù cho phải trả một cái giá lớn hơn nữa, hắn cũng cam tâm tình nguyện... Bởi vì cái giá lớn hơn nữa cũng vĩnh viễn tốt hơn gấp nghìn vạn lần so với kết cục bị diệt cả nhà như Phần Thiên Môn.
- Thành chủ Tân Nguyệt Thành Mộ Dung Bác đến!
- Chưởng môn nhân Kim Chung Sơn, Ngọc Kiếm chân nhân đến!
- Thần Hoàng đế quốc, thập tam hoàng tử...
Trong khoảnh khắc, người xướng danh dường như bị thứ gì đó chặn lại, thanh âm của hắn thoáng ngưng trệ. Mà bốn chữ "Thần Hoàng đế quốc" từ trong miệng hắn phát ra giống như bốn tiếng sấm vang bên tai tất cả mọi người, khiến cho đại sảnh đang ồn ào bỗng chốc trở nên yên tĩnh lạ thường. Trong nháy mắt, ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung về cùng một hướng.
- Thập tam hoàng tử của Thần... Hoàng đế quốc... Phượng Hi Thần đến!
Cái gì? Thần Hoàng đế quốc... Thập tam hoàng tử?
Bất luận là người ở bên ngoài hay bên trong đại sảnh, ánh mắt của tất cả mọi người đều dán chặt vào bóng dáng của ba người vừa xuất hiện nơi cửa... Mà đa số ánh mắt đều tập trung trên người vị thanh niên đứng giữa. Vị thanh niên này tuổi tác nhìn qua chỉ chừng hai mươi, một thân Kỳ Lân bào màu đỏ sậm, tay cầm một chiếc quạt xếp bằng bạch ngọc. Dù phải nhận lấy ánh mắt của mọi người, thần sắc hắn không có chút thay đổi nào, trên mặt vẫn mang theo nụ cười nhàn nhạt. Hắn thong dong tiêu sái bước vào đại sảnh như chốn không người. Phía sau hắn là hai lão giả, một mặc áo đỏ, một mặc áo đen, nhắm mắt đi theo.
Lúc này, Thương Vạn Hác vẫn luôn ngồi trên thượng tọa chợt đứng bật dậy, dùng ánh mắt mang theo vẻ kinh sợ tột độ quan sát từng cử chỉ của vị thanh niên kia. Trong khoảnh khắc, chân mày Vân Triệt cũng hơi nhíu lại.
Người của Thần Hoàng đế quốc...
Hơn nữa còn là hoàng tử của Thần Hoàng đế quốc!
Thật hay giả?
Nếu là thật, người này đường đường là hoàng tử của Thần Hoàng đế quốc, tại sao lại đến nơi này?
Theo sự xuất hiện của Phượng Hi Thần, toàn bộ bầu không khí của tòa điện phủ tổ chức đại hôn này liền thay đổi đột ngột, bởi vì chỉ riêng bốn chữ "Thần Hoàng đế quốc" đã mang theo một sức chấn động vô cùng to lớn. Hơn nữa thân phận "Hoàng tử" của hắn lại khiến cho sức chấn động này tăng vọt gấp trăm ngàn lần, khiến cho tất cả những người ở đây, bao gồm cả những vị tông chủ đại lão ngày thường không ai bì nổi, đều cảm thấy một trận kinh hãi làm tim đập loạn.
Thần Hoàng đế quốc là một đế quốc có thực lực ngang bằng với toàn bộ Thất quốc Thiên Huyền cộng lại, là một nước có lãnh thổ rộng lớn nhất, bản đồ của Thần Hoàng đế quốc lớn gấp mấy chục lần bản đồ của Thương Phong đế quốc. Cho dù thực lực của Thương Phong đế quốc cùng Thương Phong huyền giới có cường thịnh hơn nữa cũng không thể nào sánh được với Thần Hoàng đế quốc. Sự khác biệt giữa Thương Phong đế quốc và Thần Hoàng đế quốc cũng giống như sự cách biệt giữa một thôn trang và hoàng thành vậy.
Nghe đồn, tứ đại tông môn mạnh nhất Thương Phong đế quốc khi đến Thần Hoàng đế quốc cũng chỉ có thể miễn cưỡng được coi là một tông môn bình thường mà thôi.
Mà điểm mấu chốt nhất chính là...
Tại Thương Phong đế quốc, tuy thân phận hoàng tử rất tôn quý nhưng cũng chỉ giới hạn trong dân gian. Còn ở trong huyền giới, thân phận hoàng tử căn bản chẳng là gì. Không chỉ tứ đại tông môn, mà chỉ cần là tông môn có thực lực đủ mạnh cũng căn bản không coi hoàng thất ra gì, thậm chí hoàng thất còn phải chủ động đi nịnh bợ bọn họ.
Nhưng ở Thần Hoàng đế quốc thì lại hoàn toàn khác!
Bởi vì thế lực cường đại nhất trong Thần Hoàng đế quốc, trừ các thánh địa ra, thì đệ nhất tông môn được Thiên Huyền đại lục công nhận - Phượng Hoàng Thần Tông - lại chính là tông môn của hoàng thất Thần Hoàng! Trên danh nghĩa, nó là hộ quốc tông môn của Thần Hoàng đế quốc, nhưng trên thực tế, hoàng thất Thần Hoàng thuộc về Phượng Hoàng Thần Tông, mà Phượng Hoàng Thần Tông cũng chính là hoàng thất Thần Hoàng. Mỗi một vị đế vương của Thần Hoàng đế quốc cũng chính là tông chủ đương nhiệm của Phượng Hoàng Thần Tông!
Hoàng thất Thương Phong cũng chỉ nắm trong tay chính quyền tối cao của Thương Phong đế quốc mà thôi.
Mà hoàng thất Thần Hoàng không chỉ nắm trong tay chính quyền tối cao của Thần Hoàng đế quốc, mà còn nắm giữ lực lượng cường đại bậc nhất trên Thiên Huyền đại lục.
Cho nên, hoàng tử của Thần Hoàng đế quốc và hoàng tử của Thương Phong đế quốc là hai khái niệm, hai đẳng cấp hoàn toàn khác biệt!
Nếu người này thật sự là hoàng tử của Thần Hoàng đế quốc, thì ngay cả ở trong Thần Hoàng đế quốc, hắn cũng chân chính là một nhân vật siêu cấp có thể một tay che trời. Địa vị của hắn chỉ đứng sau Thần Hoàng đế vương và Thần Hoàng thái tử.
Một nhân vật siêu nhiên như vậy lại đột nhiên xuất hiện ở nơi này, không thể nghi ngờ đã khiến cho trong lòng tất cả mọi người dấy lên sóng lớn ngập trời.
Phượng Hi Thần đi thẳng đến giữa đại sảnh, hắn đơn giản thi lễ với Thương Vạn Hác, mỉm cười nói:
- Vãn bối là Phượng Hi Thần của Phượng Hoàng Thần Tông, bái kiến Thương Phong Đế Hoàng tôn kính. Lần này ta mạo muội đến đây, mong rằng Thương Phong Đế Hoàng bao dung, chớ nên trách tội.