Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 375: CHƯƠNG 374: HOÀNG CUNG HOA CHÚC

- Chúng ta mau rời khỏi cái chốn quỷ quái này đi!

- Không hổ là Rừng Ma Quỷ, lão Tam và lão Tứ chết thế nào cũng không thấy rõ... Hơn nữa ở đây chẳng có bảo vật gì, ngay cả một tảng đá cũng không có, đời này ta sẽ không bao giờ quay lại nơi này nữa!

- Hả? Đó là... hình như chỗ ấy có một người.

Ba người đứng trước một nam tử áo đen, trên người mỗi kẻ đều tỏa ra khí tức của Địa Huyền Cảnh.

- Toàn thân đều là vết thương, xem ra sắp chết rồi, đúng là một kẻ đáng thương.

Người đứng giữa nói.

- Hừ, hơi thở này nhiều lắm cũng chỉ là Linh Huyền Cảnh, vậy mà dám một mình đi đến nơi này, đúng là không biết sống chết.

- Nhìn bộ dạng này của hắn, chắc không sống được bao lâu nữa, đã bị chúng ta bắt gặp, hắc hắc... Vậy tiện tay tiễn hắn lên đường vậy.

Trên mặt gã trung niên lộ ra nụ cười nhạt... Đối với những kẻ sống trên lưỡi đao như bọn họ, giết người có thể mang đến khoái cảm to lớn. Hắn rút trường đao ra, nhe răng cười một tiếng, dùng sống đao đập về phía thiên linh cái của thanh niên áo đen.

Keng!!

Thanh niên áo đen đang quỳ rạp trên mặt đất, trông như đã dầu hết đèn tắt, nhưng bỗng nhiên không biết lấy sức lực từ đâu ra, dùng thanh đao đã hư hại thảm thương, chật vật đỡ một đòn khiến đao của gã trung niên lệch đi, nện xuống đất. Tàn đao của thanh niên áo đen cũng bị chấn văng khỏi tay.

- Ha!

Gã trung niên cười như điên:

- Ha ha ha ha, đã thành bộ dạng này rồi mà vẫn còn sức để phản kháng. Bổn đại gia tiễn ngươi lên đường là hảo tâm, ngươi lại còn không biết điều. Hắc, ta muốn xem, ngươi làm sao sống sót dưới đao của bổn đại gia.

Nói xong, cánh tay hắn vận khởi ba phần huyền lực, đâm một đao về phía thanh niên áo đen.

Khí tức tử vong ập đến, con ngươi thanh niên áo đen co rút lại, thân thể theo bản năng nghiêng đi. Chỉ nghe một tiếng "phập", thân đao đã hung hăng xuyên qua ngực phải của hắn.

Rất nhanh, máu tươi đã nhuộm đỏ lồng ngực, toàn thân thanh niên áo đen cứng đờ, ánh mắt bắt đầu tan rã... Hắn đã ngửi thấy rõ ràng mùi của tử thần...

Không...

Ta không thể chết... Ta không thể chết...

Ta còn chưa giết được Vân Triệt... Ta còn chưa báo thù...

Ta không thể chết... Ta không thể chết...

- Ta không thể... Chết!!!!

- A a a a a!!

Đôi con ngươi đang mất đi ánh sáng bỗng nhiên phóng ra hung quang tựa ác lang, một luồng sức mạnh chẳng biết từ đâu tuôn ra khắp người hắn. Hắn đứng phắt dậy, một tay ghì chặt cánh tay phải đang cầm đao của gã trung niên, tay kia hung hăng đấm vào ngực gã...

- Không một ai... được phép... giết ta!! A a a a!!

Phập!!!!

Đây vốn là một đao chí mạng, và gã trung niên cũng đang trong cơn khoái trá thưởng thức quá trình thanh niên áo đen bước vào cửa tử. Nhưng hắn không tài nào ngờ được, đối phương lại đột nhiên bật dậy, tiếp theo hắn cảm nhận được một luồng oán hận đến từ địa ngục bao phủ lấy mình, khiến hắn trong phút chốc như rơi vào hầm băng, không thể động đậy. Khi hắn hoàn hồn, hắn kinh hoàng nhận ra mình không còn cảm giác được sự tồn tại của cơ thể nữa...

Gã trung niên chậm rãi cúi đầu xuống, theo tầm mắt nhìn xuống, hắn thấy thanh niên áo đen đáng lẽ phải chết dưới đao của mình... Nắm đấm và nửa cánh tay của thanh niên áo đen đã hoàn toàn biến mất trong lồng ngực hắn...

- Ngươi... ngươi...

Gã trung niên trợn trừng hai mắt đến mức gần như muốn nứt ra, phát ra âm thanh cuối cùng, sau đó từ từ ngã ngửa ra sau. Theo thân thể hắn ngã xuống, cánh tay nhuốm máu từ ngực hắn rút ra... Trên ngực gã trung niên là một lỗ máu khổng lồ, điên cuồng phun trào máu tươi.

Một trận gió âm u thổi qua mang theo mùi máu tanh nồng đậm. Toàn thân thanh niên áo đen đều là máu, nhất là cánh tay, giống như vừa rút ra từ hồ máu. Mái tóc bị gió thổi rối tung, che mất nửa khuôn mặt khiến hắn trông như ác quỷ. Trường đao cắm trên ngực hắn vẫn đang rỉ ra từng dòng máu...

Giờ khắc này, hai đồng bạn của gã trung niên như nhìn thấy Ma Thần trong truyền thuyết!

Bọn chúng đã giết vô số người, đi qua vô số hiểm địa, lá gan lớn hơn người thường rất nhiều, nhưng cỗ oán khí, hận khí, lệ khí lớn đến mức không thể tưởng tượng nổi này lại khiến chúng như rơi vào vực sâu băng ngục. Mỗi một tế bào, mỗi một thớ cơ trên cơ thể đều đang run rẩy vì sợ hãi. Cùng lúc đó, chúng hú lên một tiếng quái dị, ngã sõng soài ra đất, điên cuồng bò chạy về phía sau, rất nhanh đã biến mất trong làn sương mù âm u.

Keng!

Trường đao bị hắn rút ra, vô lực rơi xuống chân. Trước mắt thanh niên là một trận trời đất quay cuồng, sau đó hắn ngã vật xuống đất, ngất đi.

Ta không thể chết...

Ta nhất định phải giết Vân Triệt... Giết Vân Triệt...

Ta tuyệt đối không... thể... chết...

Trong ý thức cuối cùng, thanh âm đó hoàn toàn biến mất. Thân thể hắn tàn tạ như một miếng giẻ rách, nếu là người thường đã sớm chết từ lâu, nhưng hắn lại gắng gượng chống đỡ không chịu chết đi... Mà trong tay trái hắn, vẫn nắm chặt một chiếc chìa khóa đen kịt. Trên chìa khóa còn quấn lấy một làn sương đen quỷ dị, lúc này làn sương kia bỗng nhiên phiêu động, dường như cảm ứng được điều gì đó...

Từ sâu trong làn sương, một tiếng cười vô cùng quỷ dị bỗng nhiên vang lên...

- Oán khí thật nặng, chấp niệm thật đáng sợ... Trên người hắn còn có khí tức giúp ta thoát khỏi lao tù... Ha ha ha ha... Ha ha ha ha... quả thực đây là ký chủ hoàn mỹ đến mức nằm mộng cũng không thấy được... Cuối cùng lão thiên cũng mở mắt, ta cực khổ đợi nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng có thể giành lại tự do... Ha ha ha ha... Ha ha ha ha ha ha...

——————————————

Đại điển thành hôn của Vân Triệt và Thương Nguyệt khiến cả Hoàng thành Thương Phong trở nên náo nhiệt không gì sánh được. Đại điển kéo dài trọn một ngày, mãi đến khi màn đêm hoàn toàn buông xuống, hoàng thành và hoàng cung mới yên tĩnh trở lại.

Đêm nay ánh trăng đẹp lạ thường, dịu dàng bao phủ toàn bộ hoàng cung.

Thương Nguyệt đã ngồi trong tân phòng rất lâu. Bên trong chỉ thắp một ngọn nến đỏ, ánh trăng từ rèm cửa sổ chiếu lên bóng người bên giường. Thỉnh thoảng nàng lại nhìn ra ngoài cửa sổ, lắng nghe thanh âm bên ngoài, hết lần này đến lần khác vừa khẩn trương vừa mong đợi hỏi:

- Còn chưa tới giờ lành sao? Lúc nào chàng mới đến chứ?

- Ôi, công chúa tỷ tỷ của ta, người đã hỏi hơn ba mươi lần rồi đó.

Tiêu Linh Tịch ngồi trước ngọn nến đỏ, tay chống cằm, nhìn ra ngoài cửa sổ, tâm sự nặng nề nói:

- Bên ngoài đã yên tĩnh lại rồi, có lẽ chàng sẽ sớm...

Két...

Đúng lúc này, cánh cửa đang đóng chặt bị nhẹ nhàng đẩy ra. Nương theo ánh sáng, hai người thấy rõ thân ảnh đang bước vào, thân thể mềm mại của Thương Nguyệt hơi cứng lại, trong lòng vừa căng thẳng lại vừa vui sướng.

Dưới chân là thảm đỏ thêu long phượng tường vân, lụa hồng giăng khắp bốn vách tường, trên giá đèn có cặp chữ "hỷ" rực rỡ, thân đèn màu vàng khắc Tường Long và Loan Phượng đang bay lượn. Dưới ánh nến lung linh như lưu ly, cả căn phòng trở nên mông lung. Nhưng tất cả những thứ này cũng không thể sánh bằng người đã đợi hắn từ lâu. Hắn đứng ở cửa phòng, đón lấy ánh mắt dịu dàng của hai cô gái quan trọng nhất trong đời mình.

Tiêu Linh Tịch đứng dậy, vươn cổ nói:

- Chậm quá đi! Khiến nương tử công chúa của huynh sốt ruột chết rồi... đây là đêm động phòng hoa chúc của hai người, một người thừa thãi như muội cũng nên đi rồi, hai người... hai người... hai người... Tóm lại chuyện kế tiếp là của hai người đó.

Lời nói của Tiêu Linh Tịch có chút lộn xộn, nàng không đợi Vân Triệt và Thương Nguyệt đáp lại, liền vội vã rời đi.

Vân Triệt nhẹ nhàng kéo cánh tay của Tiêu Linh Tịch:

- Tiểu Cô, muội...

Tiêu Linh Tịch bị hắn nắm tay, có chút luống cuống nói:

- A a a! Hôm nay là thời khắc trọng yếu của huynh và công chúa tỷ tỷ, những chuyện khác để ngày mai hãy nói! Không được kéo muội!

Nói xong, nàng không để ý tới Vân Triệt nữa mà nhanh chóng rời đi.

"..."

Vân Triệt có chút ngây người nhìn Tiêu Linh Tịch rời đi, nhất thời không biết phải làm sao. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng tình cảm của Tiêu Linh Tịch, nhưng tâm trạng bây giờ của nàng... có lẽ đang rất hỗn loạn.

Vân Triệt đi tới bên cạnh Thương Nguyệt, nhẹ nhàng gỡ mũ phượng của nàng xuống. Nhất thời, dung nhan tuyệt mỹ của Thương Nguyệt hiện ra trong mắt hắn, gương mặt trong như ngọc trở nên ửng hồng dưới ánh nến, kiều diễm khôn tả.

Thấy Vân Triệt nhìn mình chăm chú, Thương Nguyệt lặng lẽ cúi đầu, hai bên má hiện lên một tầng phấn hồng nhàn nhạt. Vân Triệt ngồi xuống cạnh nàng, nhẹ nhàng ôm lấy đôi vai thơm, ôn nhu nói:

- Sư tỷ, để nàng chờ lâu rồi.

Sắc mặt Thương Nguyệt ửng đỏ, tim đập loạn lên, nàng nhẹ giọng nói:

- Phu quân, chàng còn gọi ta... là Sư tỷ sao?

Trước đây họ cùng ở Tân Nguyệt Huyền Phủ nên xưng hô là sư tỷ sư đệ, nhưng thời gian Vân Triệt ở Tân Nguyệt Huyền Phủ cộng lại cũng chưa đến hai ngày, danh xưng sư tỷ sư đệ cũng chỉ là một thói quen, một loại hồi ức.

Một tiếng "Phu quân" khiến toàn thân Vân Triệt run lên, hắn mỉm cười nhìn Thương Nguyệt, dịu dàng nói:

- Nàng thích ta gọi nàng là Nguyệt Nhi, hay là Tuyết Nhược?

Thương Nguyệt ôn nhu nói:

- Chỉ cần phu quân thích, gọi thế nào cũng được. Nữ tử gả chồng coi phu quân là trời, chỉ cần phu quân thích, ta cũng sẽ thích.

Trên bầu trời đêm, một đám mây che khuất ánh trăng bị gió thổi tan, khiến ánh sáng chiếu vào tân phòng càng thêm sáng tỏ.

- Ta vẫn thường tự hỏi, nếu như trước đây không gặp được phu quân thì hiện tại ta đang ở nơi nào? Không biết phụ hoàng có qua đời hay không, toàn bộ hoàng thất có chìm trong khói lửa chiến tranh, thậm chí rơi vào tay kẻ khác hay không...

Thương Nguyệt vẫn tựa vào vai Vân Triệt, ánh mắt mông lung tự hỏi:

- Phu quân, chàng là ông trời của ta, ân huệ lớn nhất đời này của ta là có thể gả cho phu quân, cả đời này của Thương Nguyệt không còn gì nuối tiếc.

- Ta cũng vậy.

Vân Triệt nhắm mắt lại, chậm rãi nói:

- Nếu như trước đây ta không gặp được Tuyết Nhược, có lẽ ta đã sớm chết ở thành Tân Nguyệt. Cũng là nàng đưa ta đến hoàng thành, đưa ta vào Thương Phong Huyền Phủ, để ta có thể đại diện hoàng thất tham gia đại hội xếp hạng... lúc đó mới gặp được ông nội ruột, biết được thân thế thật sự của mình... Ta mới có được ngày hôm nay. Có thể nói, gặp được Tuyết Nhược cũng là ân huệ mà ông trời ban cho ta.

Trong lúc nói chuyện, mùi hương cơ thể thiếu nữ cùng khí tức nam tử không ngừng theo khứu giác len lỏi vào lòng, thân thể của họ càng ngày càng gần... Cuối cùng, đôi môi thơm của Thương Nguyệt cũng bị Vân Triệt nhẹ nhàng hôn lấy, thân thể cũng bị hắn đặt lên giường. Trong lòng nàng như có thứ gì đó va đập loạn xạ rồi đột nhiên bùng nổ, khiến cả hai mặt đồng thời đỏ ửng. Nàng nhắm mắt lại, hôn đáp lại hắn, tùy ý để hắn mút lấy chiếc lưỡi thơm tho, vuốt ve hàm răng, thưởng thức vị ngọt trong miệng nàng...

Trong lúc vô tình, xiêm y của Thương Nguyệt đã bị Vân Triệt trút bỏ, thân thể nở nang xinh đẹp không chút tì vết nào hiện ra trong tầm mắt hắn. Vân Triệt thỏa thích thưởng thức, vuốt ve ngọc thể hoàn mỹ không tỳ vết này. Dưới sự vuốt ve của hắn, Thương Nguyệt khẽ ngân nga mấy tiếng nhẹ nhàng, làn da mềm mại trắng như tuyết dần dần ửng hồng, hơi thở cũng biến thành nóng hổi và dồn dập.

- A...

Theo một tiếng rên rỉ vừa đau đớn vừa sung sướng vang lên, cuối cùng thân thể hai người cũng hòa làm một. Thương Nguyệt cố sức ôm chặt lấy nam tử, trong đôi mắt đẹp, một dòng lệ long lanh lặng lẽ tuôn rơi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!