Nửa đêm, tại Lãm Nguyệt Cung.
Bên bờ hồ sen, Tiêu Linh Tịch chống cằm, lẳng lặng ngồi đó ngắm mặt hồ gợn nhẹ trong gió đêm. Ánh trăng soi bóng xuống mặt hồ, phản chiếu dung nhan xinh đẹp của nàng.
Nàng đã ngồi ở đây rất lâu, không biết đang suy nghĩ điều gì.
- Tiểu Cô, trễ vậy rồi sao còn chưa ngủ?
Thanh âm quen thuộc khiến Tiêu Linh Tịch ngẩng đầu, nàng mới nhận ra Vân Triệt đã đứng bên cạnh mình tự lúc nào:
- Tiểu Triệt? Sao ngươi lại tới đây? Hôm nay là ngày động phòng của ngươi và công chúa tỷ tỷ, sao ngươi không ở cùng nàng… mà lại chạy đến đây!
- Nàng ngủ rồi… Ta hơi lo cho ngươi nên đến phòng tìm, rồi tìm mãi mới thấy ngươi ở đây.
Vân Triệt mỉm cười, bước tới ngồi xuống bên cạnh Tiêu Linh Tịch, cùng nàng ngắm ánh trăng trên mặt hồ.
- Ta… Ta hơi khó ngủ.
Tiêu Linh Tịch cúi đầu, tim bỗng đập nhanh một cách khó hiểu. Nàng ngập ngừng một lát rồi nhỏ giọng nói:
- Sao ngươi phải lo cho ta? Ta không sao… Hôm nay, mọi tâm tư và thời gian của ngươi đều nên dành cho công chúa tỷ tỷ mới phải.
Vân Triệt không đáp lời, chỉ nhìn Tiêu Linh Tịch không chớp mắt, rồi đột nhiên vươn tay choàng qua vai nàng, ôm nàng vào lòng.
- A…
Tiêu Linh Tịch khẽ kêu lên một tiếng nhưng không hề chống cự, mà thuận thế lẳng lặng dựa vào lòng hắn.
- Có cảm thấy… giống lần trước không?
Vân Triệt hít hà hương thơm trên người Tiêu Linh Tịch, cười nói.
- Lần trước… là sao?
- Ba năm trước, vào lần đầu ta thành thân. Đêm hôm đó, ta cũng làm thế này, cùng Tiểu Cô ở dưới màn đêm.
Những lời này lập tức khơi dậy cảm xúc trong lòng cả hai, khiến họ bất giác nhớ lại đêm hôm đó. Khung cảnh tĩnh mịch ấy khiến họ lặng lẽ say đắm, suốt đêm không nỡ phá vỡ khoảnh khắc ấy. Đêm đó, vốn là đêm động phòng hoa chúc của Vân Triệt và Hạ Khuynh Nguyệt, nhưng hắn lại ôm Tiêu Linh Tịch suốt đêm ở sau núi.
Đêm nay, cũng là đêm tân hôn của hắn, và người ở bên cạnh hắn lúc này… vẫn là Tiêu Linh Tịch.
- Không giống…
Tiêu Linh Tịch chậm rãi lắc đầu, nhẹ giọng nói:
- Năm đó, ngươi và Hạ Khuynh Nguyệt thành hôn khiến… lòng ta rất buồn. Bởi vì, khi ngày cưới đến gần, ta có cảm giác Tiểu Triệt sẽ không còn thuộc về ta nữa, mà thuộc về một người khác. Ta sợ Hạ Khuynh Nguyệt đối xử không tốt với ngươi, thậm chí bắt nạt ngươi, dù sao lúc đó Hạ Khuynh Nguyệt cũng được mệnh danh là đệ nhất thiên tài của Lưu Vân Thành, ngươi đánh không lại nàng, còn ta lại không thể lúc nào cũng ở bên bảo vệ ngươi như trước… Tâm trạng của cha ta dường như cũng có chút như vậy, ngươi thành hôn khiến lão nhân gia rất vui, nhưng cũng mang theo áp lực rất lớn… Nhưng lần này thì hoàn toàn khác.
Đôi mắt đẹp của Tiêu Linh Tịch trở nên trong veo:
- Công chúa tỷ tỷ là công chúa thật sự mà! Là nữ tử tôn quý nhất Thương Phong, tính tình lại rất ôn hòa, lại xinh đẹp như vậy… Cha ta hôm nay trông đặc biệt vui, ta còn lần đầu thấy cha uống say đến thế. Ta cũng vậy, thấy Tiểu Triệt lại có thêm một thê tử tốt, ta thực sự rất vui mừng.
… Nếu Tiểu Cô thực sự vui mừng, vậy tại sao đêm đã khuya mà không ngủ, lại một mình ngồi ngẩn ngơ ở đây?
Tiêu Linh Tịch trầm mặc, ôm chặt lồng ngực Vân Triệt, để có thể nghe rõ từng nhịp tim của hắn. Hồi lâu sau, nàng mới cất lên giọng nói thì thầm như mộng:
- Bỗng nhiên… ta lại nhớ những ngày xưa… Khi đó, ta và Tiểu Triệt… mỗi phút mỗi giây đều ở bên nhau, chỉ cần ta muốn là có thể gặp Tiểu Triệt ngay. Khi đó Tiểu Triệt hoàn toàn thuộc về ta, tựa như cả thế giới này chỉ có hai chúng ta…
Vân Triệt:
- …
- Hôm nay, Tiểu Triệt đã trưởng thành, còn trở nên lợi hại như vậy, được bao người ngưỡng vọng. Người Tiểu Triệt cưới đều là những nữ tử tốt nhất thiên hạ, một người là đệ nhất tiên tử Thương Phong, một người là công chúa duy nhất của Thương Phong… Ta rất vui, vô cùng tự hào… Chỉ là có một chút hụt hẫng… Bởi vì… bởi vì…
Thân thể Tiêu Linh Tịch khẽ co lại, nép sát vào người hắn hơn, như thể chỉ cần nàng hơi nới lỏng là hắn sẽ biến mất khỏi tầm tay:
- Bởi vì ta không thể theo kịp bước chân của Tiểu Triệt… Ta bình thường như vậy, so với công chúa tỷ tỷ, so với Hạ Khuynh Nguyệt đều kém xa… những người đến hôm nay đều là những nhân vật mà ta chỉ có thể nghe danh trong truyền thuyết… Ta càng không có năng lực để tiếp tục bảo vệ Tiểu Triệt, ngược lại… ngược lại chỉ trở thành gánh nặng của Tiểu Triệt… Hức…
Vân Triệt nhẹ nhàng đưa tay lên che môi Tiêu Linh Tịch lại, ngăn không cho nàng nói tiếp.
- Tiểu Cô, ngươi có biết không…
Vân Triệt dùng giọng nói trầm ổn cất lời:
- Nếu phải nói ra người quan trọng nhất trong lòng ta, người đó nhất định là ngươi… Hơn nữa, cả đời này, vĩnh viễn là ngươi. Bất kỳ ai, bất kỳ điều gì, cũng không thể thay thế được! Cho nên, ta tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai nói Tiểu Cô không bằng người khác, kể cả chính Tiểu Cô nói cũng không được.
- A…
Một tiếng rên khe khẽ như tiếng lòng bị lay động, thân thể Tiêu Linh Tịch run lên mấy cái, nhịp tim cũng dồn dập hẳn. Bất chợt, nàng dùng tay đẩy vào ngực Vân Triệt, nở nụ cười:
- Tiểu Triệt vẫn là Tiểu Triệt, chỉ biết dẻo miệng dỗ ta vui.
- Ta không dẻo miệng, mỗi một câu ta nói với Tiểu Cô đều xuất phát từ tận đáy lòng. Hôm nay và trước kia đều như vậy.
Vân Triệt vội nói:
- Cũng giống như… câu nói trước đây ta từng nói với Tiểu Cô, không biết Tiểu Cô còn nhớ không?
- … Câu nào?
Vân Triệt nhìn thẳng vào mắt nàng, nói:
- Nếu như… ngươi không phải là Tiểu Cô của ta, ta nhất định sẽ cưới ngươi!
Không khí tức thì ngưng đọng, hai người lặng im nhìn nhau.
Lần đầu tiên Vân Triệt nói với Tiêu Linh Tịch những lời này là khi hắn và Hạ Khuynh Nguyệt thành thân… Nhưng khi đó và bây giờ hoàn toàn khác nhau…
Bởi vì, khi đó Tiêu Linh Tịch là Tiểu Cô của hắn.
Nhưng hôm nay, họ đã biết, và tất cả mọi người cũng đều biết, giữa nàng và hắn vốn không có bất kỳ quan hệ huyết thống nào.
Thình thịch… Thình thịch… Thình thịch…
Đêm khuya tĩnh lặng khiến Vân Triệt có thể nghe rõ tiếng tim đập của Tiêu Linh Tịch. Bất chợt, cảm giác mềm mại trước ngực hắn rời đi, thay vào đó là một lực đẩy không mạnh không nhẹ. Bất ngờ không kịp phòng bị, hắn ngã phịch mông xuống đất. Còn Tiêu Linh Tịch thì lại mang vẻ mặt giận dỗi…
- Ngươi, ngươi, ngươi… Lại bắt đầu nói năng lung tung để chiếm tiện nghi của ta như trước đây!
Hai má Tiêu Linh Tịch ửng hồng, thần sắc có chút bối rối, nói năng cũng lộn xộn:
- Hôm nay là ngày ngươi và công chúa tỷ tỷ thành hôn… thế mà ngươi lại nói muốn cưới một cô gái khác trong đêm tân hôn… Lần trước, lần trước cũng y như vậy… Tiểu Triệt, ngươi… ngươi đúng là siêu cấp đào hoa!
Vân Triệt vội vàng đứng dậy, vẻ mặt vô tội:
- Ta…
- Không được nói nữa!
Tiêu Linh Tịch ngẩng đầu, lớn tiếng nói:
- Còn không mau trở về ở bên cạnh nương tử của ngươi đi! Ngươi còn ở đây nói bậy bạ nữa là ta sẽ… ta sẽ… ta sẽ mách công chúa tỷ tỷ… để nàng mặc kệ ngươi luôn! Mau về đi, nhanh lên, nhanh lên!
Vân Triệt và Tiêu Linh Tịch đã ở bên nhau mười mấy năm, hắn hiểu rõ nàng từng chân tơ kẽ tóc, thậm chí từng thay đổi nhỏ trong tâm trạng của nàng hắn cũng có thể cảm nhận được. Nhưng lúc này, hắn lại bị Tiêu Linh Tịch làm cho ngẩn người, có chút luống cuống nói:
- Được, được… Ta biết rồi, ta về ngay đây… Tiểu Cô… ngươi cũng nghỉ ngơi sớm một chút…
- Đi mau!
- A!… Được.
Từ trước đến nay, Vân Triệt chưa bao giờ làm trái mệnh lệnh của Tiêu Linh Tịch, đây gần như là một thói quen đã duy trì suốt mười mấy năm. Vân Triệt ngoan ngoãn biến mất khỏi tầm mắt Tiêu Linh Tịch, trở về tân phòng của mình. Nhưng Tiêu Linh Tịch không lập tức về phòng, mà vẫn ngồi bên hồ sen… lần này, ánh mắt nàng không còn mờ mịt nữa, mà thỉnh thoảng lại bụm mặt, cười khúc khích, nụ cười còn rạng rỡ hơn cả trăng sao trên trời.
*
Canh năm, trời ngoài cửa sổ đã hửng sáng.
Lúc này Thương Nguyệt đã sớm tỉnh giấc. Vừa mở mắt, nàng đã cảm nhận được một cơn đau nhức khe khẽ, sau đó là cảm giác rã rời toàn thân, tất cả đều chứng minh với nàng rằng chuyện đêm qua không phải là một giấc mơ.
- Tuyết Nhược, không ngủ thêm một lát sao? Trời còn sớm mà.
Nàng vừa khẽ cựa mình, Vân Triệt liền tỉnh giấc, nhìn nàng xấu hổ khép hờ đôi mắt đẹp mà cười khẽ.
- Ô…
Trước mắt là thân thể trần trụi của nam tử, trên người mình cũng không một mảnh vải che thân, Thương Nguyệt khẽ kêu lên một tiếng rồi rúc vào trong chăn. Một lát sau, nàng lại nhỏ giọng nói:
- Hôm nay là ngày đầu tiên sau khi chúng ta thành hôn, phải đi thỉnh an phụ hoàng sớm… Ta… để ta hầu hạ phu quân thay y phục nhé?
- …
Trong màn trướng hồng mờ ảo, Thương Nguyệt quỳ trên giường, dùng đôi tay ngọc ngà giúp Vân Triệt mặc y phục. Giờ khắc này, nàng không còn là công chúa, mà là một người vợ mới cưới, đang dành cho phu quân mình sự dịu dàng hết mực. Nhưng hiển nhiên, nàng chưa bao giờ hầu hạ người khác thay đồ, nên động tác có chút chậm chạp. Suốt quá trình đó, toàn thân nàng vẫn trần trụi, bị Vân Triệt không ngừng giở trò. Đến khi hắn mặc xong y phục thì nàng cũng đã thở hổn hển, da dẻ ửng hồng. Nàng luống cuống tay chân tự mình mặc vào phượng bào kim văn…
- Vân Triệt thỉnh an phụ hoàng.
- Nguyệt Nhi thỉnh an phụ hoàng.
Vân Triệt nắm tay Thương Nguyệt đi đến trước mặt đế vương, cùng nhau thỉnh an Thương Vạn Hác đã chờ sẵn ở đó từ lâu. Thương Vạn Hác chậm rãi gật đầu, vẻ mặt vui mừng nói:
- Triệt Nhi, giao Nguyệt Nhi cho con, trẫm vô cùng an tâm. Nhất là khi các con lại lưỡng tình tương duyệt, vậy thì càng thêm hoàn mỹ. Mẫu phi của Nguyệt Nhi ở trên trời nhất định cũng vui mừng khôn xiết. Ba ngày sau, con nhớ cùng Nguyệt Nhi đi tế bái mẫu phi của nó một chút.
- Vâng, đây là bổn phận của Vân Triệt.
Vân Triệt đáp lời.
- Ừm!
Thương Vạn Hác gật đầu, thần sắc trở nên có chút nghiêm nghị, đứng dậy nói:
- Triệt Nhi, hôm qua là ngày đại hôn của con và Nguyệt Nhi nên có một số lời không tiện nói, nhưng hôm nay trẫm không thể không nói. Trẫm tin con không phải là người lỗ mãng, nhưng việc hôm qua có thể mang đến nguy hiểm cực lớn. Thần Tông Phượng Hoàng cường đại vượt xa sức tưởng tượng của con rất nhiều, tứ đại tông môn của Thương Phong hợp lại cũng không bằng một phân tông bình thường của họ, nội tình và truyền thừa của họ hùng hậu gần như thánh địa. Sở dĩ hôm qua con có dũng khí khiến bọn họ trọng thương rút lui, chắc là vì con biết họ sẽ cố gắng che giấu chuyện này. Thế nhưng không ai trong chúng ta hiểu rõ tính tình của họ, cũng không thể chắc chắn họ sẽ đưa ra quyết định thế nào. Hơn nữa, ở đây có nhiều người như vậy, tuy đã uy hiếp họ, nhưng căn bản không thể đảm bảo trong số đó không có kẻ tiết lộ chuyện này, thậm chí còn trắng trợn truyền bá ra ngoài. Nếu chuyện này thực sự truyền ra… Thần Tông Phượng Hoàng nhất định sẽ hạ sát thủ với con.
Thương Vạn Hác nói xong, vẻ mặt Vân Triệt vẫn bình tĩnh, hắn gật đầu nói:
- Điều phụ hoàng lo lắng con đã tính đến, xin phụ hoàng yên tâm. Ngày hôm qua con dám ra tay với ba người của Thần Tông Phượng Hoàng, không chỉ vì họ sẽ che giấu chuyện này. Thực ra, dù chuyện này bị truyền ra ngoài hoặc họ chủ động báo về tông môn, thì trong thời gian ngắn, Thần Tông Phượng Hoàng cũng sẽ không trả thù con.
- Hả?
Mặt Thương Vạn Hác lộ vẻ nghi hoặc.
Vân Triệt ngẩng đầu, nói:
- Bởi vì “Thất Quốc Bài Vị Chiến” và cái gọi là “Thái Cổ Huyền Chu” sắp diễn ra, nên trước khi hai sự kiện này kết thúc, họ sẽ không hành động. Hơn nữa, con đã báo cho ba người kia biết năm tháng sau con sẽ đến Đế quốc Thần Hoàng. Coi như Thần Tông Phượng Hoàng đã biết chuyện hôm qua, họ cũng không hơi đâu đến tìm con tính sổ.
- Nhưng để đề phòng vạn nhất, con vẫn phải cẩn thận với biến số, cho nên một tháng sau, con sẽ rời khỏi hoàng cung.