Hắc Sát đế quốc, nơi cực ác.
Âm khí lạnh lẽo, sương xám lượn lờ, tiếng gió rít gào không ngừng tựa như quỷ khóc ma tru. Phần Tuyệt Trần đáng lẽ đã chết hơn mười lần, nhưng hắn vẫn sống sót ở nơi khủng khiếp này. Bằng tứ chi, bằng ý chí và chấp niệm cường đại đến cực điểm, hắn chống đỡ thân thể đã sớm cạn kiệt sinh mệnh, leo lên từng chút một.
Rốt cuộc, hắn đã đến được nơi này... Trước mắt hắn là một cỗ ngọc quan vô cùng to lớn, bên trong cỗ ngọc quan gần như trong suốt ấy lơ lửng một đoàn hắc vụ hư ảo.
- Rốt cuộc ngươi cũng đã tới... Bản vương đã chờ ngươi rất lâu rồi.
Bỗng nhiên, màn sương xám trong ngọc quan vặn vẹo, một thanh âm trầm thấp vang lên trong đầu Phần Tuyệt Trần.
- Ngươi là... ai!
- Bản vương chính là người ngươi đang tìm! Mà ngươi, cũng là người bản vương đang chờ đợi! Dùng chìa khóa trong tay ngươi, mở gông xiềng phong ấn linh hồn này ra, bản vương sẽ ban cho ngươi sức mạnh vô thượng!
- Ta dựa vào đâu... mà tin ngươi!
- Bản vương không cách nào chứng minh, nhưng hôm nay ngươi chỉ có lựa chọn tin tưởng bản vương! Nếu không lập tức có được sức mạnh của bản vương, ngươi sẽ chết rất nhanh thôi. Mà bản vương và ngươi là cùng một loại người! Trong linh hồn của ngươi có vô tận hận thù và chấp niệm, mà hận thù và chấp niệm của bản vương còn nhiều hơn ngươi gấp trăm nghìn lần! Nếu ngươi có được sức mạnh của bản vương, trên đời này sẽ không có mối huyết cừu nào mà ngươi không thể báo! Mà bản vương chỉ còn lại tàn hồn, muốn báo thù thì phải mượn thân thể của ngươi! Giải thoát cho bản vương, đối với ngươi, chỉ có lợi. Bằng không, thứ chờ đợi ngươi chỉ có tử vong và tuyệt vọng!
Phần Tuyệt Trần vươn tay, cắm chiếc chìa khóa đen kịt vào phong ấn trên quan tài.
Trong thoáng chốc, khói đen từ phong ấn bùng lên, một tầng quang mang trận pháp lóe lên rồi hoàn toàn biến mất.
Hú!!
Âm phong nổi lên bốn phía, phong ấn trên quan tài bỗng nhiên mở ra, linh hồn bị phong ấn bên trong lao ra ngoài, phát ra tiếng cười cuồng dại và khoái trá đến cực điểm, sau đó nhằm thẳng về phía Phần Tuyệt Trần, hung hãn đâm vào linh hồn hắn.
- Ha ha ha ha... Ha ha ha ha... Nghìn năm, đã nghìn năm rồi! Rốt cuộc bản vương cũng được tự do! Lão thiên cuối cùng cũng không mù mắt hoàn toàn, đã cho bản vương cơ hội báo huyết thù... Ha ha ha ha...
- Tiểu tử, cảm tạ ngươi đã giải thoát cho linh hồn bản vương! Để báo đáp ân tình của ngươi, bản vương sẽ thay thế linh hồn ngươi, trở thành chủ nhân mới của cơ thể rách nát này! Đây chính là ân huệ lớn lao dành cho ngươi... Ha ha ha ha!
- Ngươi... A... A a a a!
Trong linh hồn, tựa như có vạn ngàn mũi kim thép đột nhiên đâm vào, khiến sắc mặt Phần Tuyệt Trần nháy mắt tái nhợt, thất khiếu chảy máu, miệng phát ra tiếng gào thét thống khổ đến cực điểm:
- Ngươi... ngươi... muốn thôn phệ... linh hồn của ta!! Á... A a a a a!
- Yếu ớt như vậy, lại có thể nói chuyện trong lúc bị linh hồn của bản vương thôn phệ, quả thật khiến bản vương kinh ngạc... Ngươi yên tâm, sau khi bản vương nuốt chửng linh hồn của ngươi, ta sẽ dựa theo ký ức của ngươi, giết chết kẻ ngươi muốn giết nhất, báo thâm thù cho ngươi, để ngươi có thể nhắm mắt xuôi tay!? Hiện tại, linh hồn của ngươi... hãy ngoan ngoãn trở thành tế phẩm cho ta đi!!
- A a a a a a!
Theo tiếng gầm rú tê tâm phế liệt của Phần Tuyệt Trần, kinh mạch toàn thân hắn điên cuồng căng cứng, mồ hôi túa ra ướt đẫm toàn thân, tựa như vừa được vớt lên từ dưới nước. Bất kể nỗi đau thể xác có giày vò đến đâu, hắn đều có thể chịu đựng, thậm chí không hề rên một tiếng. Nhưng cảm giác đau đớn khi linh hồn bị xé rách còn kinh khủng hơn vạn lần so với cực hình ngũ mã phanh thây. Hắn cảm nhận được dường như có vô số kim châm và lưỡi lê đang đâm chọc, cắt xé linh hồn mình, khiến ý thức của hắn chìm dần xuống vực sâu vô tận trong cơn thống khổ tột cùng.
Nếu linh hồn bị hủy diệt, bị thôn phệ, hắn sẽ mất đi toàn bộ ý thức, thân thể sẽ biến thành một cái xác không hồn, hắn sẽ không thể báo thù, hơn nữa còn vĩnh viễn trở thành con rối của kẻ khác.
Điều này còn không thể chấp nhận hơn cả việc bị giết, bị lăng trì vạn lần.
Phần Tuyệt Trần ta... có thể chết... có thể chết không toàn thây...
Nhưng tuyệt đối không thể... trở thành một con rối nhục nhã!!
Ta trải qua ngàn cay vạn đắng đến nơi này...
Là để tìm kiếm sức mạnh báo thù...
Không phải... để trở thành một con rối!!
- A a a a a!!!!
Ánh mắt Phần Tuyệt Trần chợt trừng lớn, quang mang trong con ngươi vốn đã tan rã lại điên cuồng ngưng tụ, phóng ra ánh hận thù đủ để mọi ác quỷ phải run sợ. Toàn bộ ý chí và tín niệm của hắn bùng nổ trong tiếng gào thét...
- Chậc chậc, lại còn ảo tưởng giãy giụa, ha ha ha ha, thật buồn cười đến cực điểm, trong mắt bản vương, linh hồn của ngươi yếu ớt như một con kiến, làm sao có thể... Hả? Cái... cái gì... Không thể nào... Ngươi đã làm gì... Không thể nào... Không thể nào!!
Linh hồn gần như bị thôn phệ, suy yếu không chịu nổi, đột nhiên bộc phát ra một luồng sức mạnh phản kháng cường đại đến khó tin, luồng sức mạnh này không ngừng tăng trưởng theo tiếng hét khàn cả giọng của Phần Tuyệt Trần, nó không chỉ chặn đứng hoàn toàn sự thôn phệ của linh hồn hắc ám, mà còn bao vây, kìm hãm nó, thậm chí... bắt đầu phản phệ.
- Không thể nào... Không thể nào! Một tiểu tử chỉ có thực lực Linh Huyền cảnh, làm sao có thể có ý chí mạnh mẽ như vậy... Không thể nào... A a a...
Linh hồn hắc ám không còn cười cuồng dại được nữa, thanh âm của hắn trở nên hoảng loạn, sợ hãi, như thể vừa từ thiên đường rơi thẳng xuống vực sâu địa ngục.
- Phần Tuyệt Trần ta... bị người đánh bại... bị người chà đạp... bị người sỉ nhục... Tất cả những thứ này... ta đều có thể chịu đựng... Bởi vì một ngày nào đó... ta sẽ đòi lại gấp nghìn vạn lần... Nhưng... đừng ai mơ tưởng biến cơ thể ta thành con rối... Đừng... Mơ!!
- A a a!!
Linh hồn hắc ám phát ra tiếng kêu thảm thiết, linh hồn cường đại của hắn lại bị khống chế hoàn toàn trong linh hồn của Phần Tuyệt Trần, bị Phần Tuyệt Trần thôn phệ ngược lại... Mà một khi linh hồn bị thôn phệ, sự tồn tại của hắn sẽ hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này, ký ức của hắn, cùng với sức mạnh trong linh hồn hắn, sẽ bị Phần Tuyệt Trần đoạt lấy. Hắn hoảng sợ kêu to, thậm chí phát ra tiếng cầu xin thống khổ:
- Tha cho bản vương... Mau dừng lại... Bản vương sẽ cho ngươi sức mạnh cường đại nhất... Bản vương không thể chết được...
Bỗng nhiên linh hồn hắc ám ngừng lại, rồi thanh âm của hắn trở nên kích động:
- Hoang nhi... Hoang nhi... Ngươi là Hoang nhi!!
Phần Tuyệt Trần:
- ???
- Hoang nhi, thật sự là Hoang nhi sao...
Linh hồn hắc ám đang bị phản phệ gần như quên cả đau đớn, phát ra thanh âm vui mừng khôn xiết:
- Hoang nhi... Ta là tộc vương của Vĩnh Dạ tộc, chính là phụ vương ruột của ngươi!!
Toàn thân Phần Tuyệt Trần ướt đẫm mồ hôi, hắn cười lạnh, nghiến răng nghiến lợi nói:
- Ngươi là một tàn hồn ngu xuẩn và đáng thương... Để cầu sống, ngay cả chuyện nực cười hoang đường như vậy cũng nói ra được!
- Hoang nhi, ta thật sự là phụ hoàng của ngươi! Năm đó Vĩnh Dạ tộc chúng ta bị gian nhân tiêu diệt, ngươi cũng bị sát hại một cách tàn nhẫn, sau khi ngươi chết mẫu hậu ngươi đã giữ lại một luồng linh hồn của ngươi, lấy tính mạng của mình làm vật dẫn, phát động cấm thuật của Vĩnh Dạ tộc, để ngươi có thể ở nghìn năm sau bảo lưu một nửa huyết mạch cùng linh hồn mà luân hồi chuyển sinh...
- Được rồi! Chết đến nơi rồi... còn lắm lời vô ích!
Phần Tuyệt Trần cắn chặt răng nói:
- Vĩnh viễn... câm miệng cho ta!!
Ý chí cứng cỏi của Phần Tuyệt Trần vượt xa tưởng tượng của linh hồn hắc ám, cuối cùng, tàn hồn của hắn cũng dần mất đi sức giãy giụa... Mà hắn, cũng hoàn toàn từ bỏ giãy giụa...
- Cũng tốt, sau khi ngươi có được ký ức và sức mạnh trong linh hồn ta, ngươi sẽ hiểu tất cả...
- Hoang nhi, ngươi là vương tử của Vĩnh Dạ tộc, là huyết mạch và hy vọng cuối cùng của Vĩnh Dạ tộc... Ngươi phải sống cho tốt, đoạt lại thần kiếm của tộc ta, gầy dựng lại Vương tộc Vĩnh Dạ, báo thù cho mẫu hậu ngươi... cho tộc nhân của ngươi... và cho chính ngươi... Nhất định phải báo thù... Nhất định phải báo thù!!!
Thanh âm của linh hồn hắc ám quanh quẩn trong đầu Phần Tuyệt Trần một lúc lâu mới tan biến, luồng linh hồn kia không chỉ từ bỏ giãy giụa, mà ngược lại còn chủ động dung nhập toàn bộ ký ức cùng sức mạnh linh hồn đặc thù của mình vào trong linh hồn Phần Tuyệt Trần.
Ký ức hơn nghìn năm như thủy triều, cuồn cuộn tràn vào linh hồn Phần Tuyệt Trần, ánh mắt hắn dần trở nên dại ra, cuối cùng quỳ ở đó như một pho tượng, rất lâu không hề động đậy, trên gương mặt hiện rõ những vệt lệ...
—————————————————————
Có Tuyết Hoàng Thú trợ giúp, nên lần này Vân Triệt đến Băng Vân Tiên Cung tốn ít thời gian hơn lần trước. Sau khi bay qua cánh đồng tuyết rộng mênh mông, Băng Vân Tiên Cung liền xuất hiện trong tầm mắt hắn.
Nhìn Băng Vân Tiên Cung đang đến gần, Vân Triệt không kìm được mà nghĩ đến Sở Nguyệt Thiền. Mấy tháng nay, hắn vẫn không có bất kỳ tin tức gì về nàng. Cả Hạ Nguyên Phách cũng vậy. Với sức ảnh hưởng của hắn hiện nay, tên tuổi đã sớm vang vọng khắp mọi ngóc ngách của Đế quốc Thương Phong, Hạ Nguyên Phách năm đó vì hắn mà buồn bã rời đi, sau khi biết hắn còn sống, đáng lẽ phải lập tức đến tìm hắn mới phải.
- Lẽ nào, các người thật sự không ở Thương Phong sao?
Vân Triệt có chút thất thần lẩm bẩm.
Băng Vân Tiên Cung vẫn chưa giải trừ trạng thái phong cung, nhưng lần này không ngăn cản Vân Triệt tiến vào. Khi hắn còn chưa hạ xuống, Băng Vân Tiên Cung đã phát hiện ra hắn, Sở Nguyệt Ly đã chờ sẵn trước cổng chính.
- Ngươi đến rồi.
Sở Nguyệt Ly vẫn mang vẻ mặt lạnh như băng sương, không chút cảm xúc nói.
- Vãn bối Vân Triệt, ra mắt Sở tiên tử. Cuối cùng cũng không thất ước.
Vân Triệt tiến lên phía trước nói:
- Để Sở tiên tử đích thân nghênh tiếp, vãn bối thật không dám nhận... Thực ra để Khuynh Nguyệt đến là được rồi.
Sở Nguyệt Ly không có chút phản ứng nào với lời nói của Vân Triệt, mà lạnh nhạt đáp:
- Cung chủ đã biết ngươi đến, theo ta đi.
Vân Triệt vốn muốn trêu chọc vị Băng Ly tiên tử này một chút, dù chỉ để thấy nàng lộ ra vẻ tức giận cũng tốt, nhưng kết quả lại chẳng thú vị chút nào. Hắn nhún vai, đi theo Sở Nguyệt Ly tiến vào.
Dù không ở trong trạng thái phong cung, Băng Vân Tiên Cung cũng rất ít khi có khách lạ, cho nên các nữ đệ tử Băng Vân Tiên Cung đều không có nhiều cơ hội tiếp xúc với nam tử. Khi Vân Triệt theo Sở Nguyệt Ly đi vào băng cung, đã khiến đông đảo đệ tử Băng Vân Cung hiếu kỳ vây xem vị phu quân trên danh nghĩa của Thiếu cung chủ nhà mình.
Lúc nhìn thấy Hạ Khuynh Nguyệt đang ở bên cạnh Cung Dục Tiên, Vân Triệt liền tiến lên nói:
- Vãn bối Vân Triệt, xin thỉnh an Băng Vân cung chủ. Bốn tháng trước vãn bối lỗ mãng xông vào Băng Vân Tiên Cung, còn xin tiền bối tha thứ.
Cung Dục Tiên đầu tiên hơi kinh ngạc, sau đó cười khẽ:
- Một nhân vật khiến Phần Thiên Môn diệt vong, dẫm hoàng tử Thần Hoàng dưới chân, lại có thể cúi đầu nhận lỗi... Vân Triệt, ngươi thật sự khiến ta phải nhìn ngươi bằng con mắt khác. Xin lỗi thì không cần, ngày ấy ngươi rơi vào tình thế cấp bách nên không giữ được bình tĩnh, mới cường thế xông vào Băng Vân Tiên Cung, hơn nữa ngươi cũng rất nhớ Nguyệt Thiền, lời ngươi nói ngày đó... cũng không hoàn toàn sai.
- Việc này tạm thời không đề cập tới. Vân Triệt, Thái thượng cung chủ muốn gặp ngươi, ngươi theo ta... Khuynh Nguyệt, con cũng đi cùng đi.