Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 380: CHƯƠNG 379: NAM ĐỆ TỬ CỦA BĂNG VÂN

Trong Băng Vân Tiên Cung có vài nơi vô cùng huyền bí, mà thần bí nhất chính là nơi ở của Thái Thượng Cung Chủ, một chốn quanh năm tuyết phủ mịt mờ. Vân Triệt và Hạ Khuynh Nguyệt theo chân Cung Dục Tiên đi xuống một con đường dài, cuối cùng dừng lại trước một băng thất.

- Sư bá, Vân Triệt đã đến.

Cung Dục Tiên cung kính nói trước băng thất.

Ngay sau đó, một giọng nói già nua cất lên:

- Vào đi.

Giọng nói vừa dứt, cánh cửa băng đóng chặt từ từ mở ra, tuyết trắng từ trong băng thất phiêu tán, hồi lâu mới tan biến.

Giữa trung tâm băng thất là một nữ tử, sắc mặt tĩnh lặng như nước, mái tóc vấn gọn, ngồi trên một khối băng ngọc màu xanh nhạt. Băng ngọc chậm rãi tỏa ra hàn khí, bao phủ cả người nàng trong làn sương băng mờ ảo. Đợi ba người Cung Dục Tiên bước vào, đôi mắt đang nhắm nghiền của nàng mới mở ra, phóng xuất ánh nhìn bình thản mà tang thương, trực tiếp rơi xuống người Vân Triệt.

Nàng chính là cung chủ đời trước của Băng Vân Tiên Cung, cũng là Thái Thượng Cung Chủ hiện tại – Phong Thiên Hối.

- Đệ tử Cung Dục Tiên, bái kiến sư bá.

- Đệ tử Hạ Khuynh Nguyệt, bái kiến Thái Thượng Cung Chủ.

Nữ tử già nua khoát tay, thản nhiên nói:

- Không cần đa lễ, ngồi đi... Ngươi, chính là Vân Triệt?

Người trước mắt là một nhân vật đứng trên đỉnh cao nhất của Thương Phong Quốc, Vân Triệt thậm chí còn cảm nhận được một luồng áp lực không hề thua kém Lăng Thiên Nghịch từ trên người nàng. Hắn bước lên trước, hành lễ nói:

- Vãn bối Vân Triệt, ra mắt tiền bối.

Ánh mắt Phong Thiên Hối quét từ trên xuống dưới người Vân Triệt rồi chậm rãi gật đầu. Bỗng nhiên, ánh mắt nàng lóe lên, cánh tay vung ra, hơn mười đóa hoa tuyết ngưng tụ từ hư không bay thẳng về phía ngực Vân Triệt.

Đối mặt với đòn tấn công bất ngờ của Phong Thiên Hối, Vân Triệt không hề tỏ ra kinh ngạc. Hắn đứng yên bất động, thậm chí không vận hộ thân huyền lực, cứ thế dùng thân thể đón đỡ.

Bang! Bang! Bang! Bang...

Toàn bộ hoa tuyết va vào người Vân Triệt, nhưng ngay khi chạm đến hắn liền vỡ tan trong nháy mắt, hóa thành mảnh vụn tiêu tán, mà trên người Vân Triệt không có lấy một vết thương.

Trong mắt Phong Thiên Hối hiện lên vẻ kinh ngạc sâu sắc. Mặc dù những đóa hoa tuyết vừa rồi chỉ chứa nửa thành lực lượng của nàng, nhưng dù là cường giả Thiên Huyền Cảnh cũng khó lòng đón đỡ, vậy mà nam tử trẻ tuổi chỉ có tu vi Địa Huyền Cảnh trước mắt, trong tình huống không dùng huyền lực phòng ngự, chỉ dựa vào thân thể chống đỡ lại không hề hấn gì... Chỉ riêng điểm này thôi, khắp cả Thương Phong Quốc cũng không tìm ra người thứ hai.

Nhưng Phong Thiên Hối vẫn chưa dừng tay. Khi hoa tuyết rơi xuống, hai tay nàng cùng lúc giơ lên, mái tóc tung bay, băng linh quanh thân vũ động, lực lượng Băng Vân bàng bạc tuôn ra, khiến băng thất vốn không lớn thoáng chốc biến thành địa ngục băng hàn.

Theo ấn quyết của Phong Thiên Hối, bảy đóa băng liên khổng lồ nhanh chóng hiện ra xung quanh Vân Triệt... Cùng là băng liên, nhưng những đóa băng liên do Phong Thiên Hối tạo ra kinh khủng hơn của Hạ Khuynh Nguyệt rất nhiều, mỗi đóa đều ẩn chứa sức mạnh đủ để đóng băng hoàn toàn một hồ nước rộng mười dặm.

Quang mang trong mắt Vân Triệt lóe lên, không đợi bảy đóa băng liên kịp biến hóa, hắn đã nắm chặt Long Khuyết, đồng thời mở ra Phần Tâm, chân đạp Tinh Thần Toái Ảnh. Trong nháy mắt, Long Khuyết đã chém ra bảy đạo kiếm quang bá đạo tuyệt luân.

Khi nhát kiếm thứ bảy hạ xuống, Long Khuyết cũng biến mất khỏi tay hắn.

Bang! Bang! Bang! Bang! Bang! Bang! Băng!

Những tiếng nổ điếc tai vang dội khắp băng thất. Băng liên vừa mới nở rộ, còn chưa kịp phóng thích uy lực đã nổ tung như pháo hoa, hóa thành tuyết bay đầy trời, bị dư chấn của trọng kiếm quét đến tận rìa băng thất, phủ lên vách băng một lớp tuyết dày.

Cánh tay Phong Thiên Hối ngưng lại giữa không trung, trong mắt lóe lên vẻ khiếp sợ sâu đậm. Nghe trăm lần không bằng một lần thấy, hai lần thăm dò đã đủ để nàng nhận ra thực lực của Vân Triệt đáng sợ đến mức nào. Hơn nữa, đẳng cấp huyền lực của hắn đúng thật là Địa Huyền Cảnh.

- Tốt!

Phong Thiên Hối tán thưởng một tiếng:

- Xem ra danh xưng 'Thương Phong đệ nhất nhân' của ngươi không phải là hư danh. Đệ nhất thiên tài từ trước đến nay của Thương Phong Quốc, quả nhiên không có nửa điểm giả dối.

Vân Triệt khiêm tốn đáp:

- Tiền bối quá khen rồi. Vãn bối tuổi còn trẻ, căn cơ nông cạn, không thể nào sánh vai với bậc nhân vật như tiền bối. Cái gọi là 'Thương Phong đệ nhất nhân' chỉ là lời đồn đại, vãn bối không dám nhận.

Phong Thiên Hối nói:

- Nghe nói ngươi tàn sát Phần Thiên Môn, trọng thương hoàng tử Thần Hoàng, hành sự ngang ngược, cuồng ngạo vô độ. Trước mặt lão thân, cần gì phải khách sáo... Ngồi đi.

Vân Triệt nghe lời ngồi xuống đối diện Phong Thiên Hối.

- Tên tục của lão thân là Phong Thiên Hối, ngươi có thể gọi ta là Thiên Hối bà bà. Với thực lực và danh vọng hiện tại của ngươi, cho dù ngươi phớt lờ lời mời của lão thân, toàn bộ Thương Phong cũng không ai có tư cách bắt ngươi phải đích thân đến đây. Vì sao ngươi lại vượt vạn dặm xa xôi tới cực bắc gặp lão thân?

Phong Thiên Hối nhìn Vân Triệt hỏi, ánh mắt của nàng cho thấy rõ, đây không phải là một câu hỏi bâng quơ.

Bởi vì thái độ của Vân Triệt đối với Băng Vân Tiên Cung sẽ quyết định bước đi tiếp theo của nàng.

- Chuyện này...

Đôi mắt tà khí của Vân Triệt liếc nhìn Cung Dục Tiên và Hạ Khuynh Nguyệt, nói:

- Tiền bối muốn nghe lời thật lòng?

- Đương nhiên là lời thật.

- Được thôi, vãn bối sẽ nói thật.

Vân Triệt ưỡn ngực, thản nhiên nói:

- Thật ra nguyên nhân rất đơn giản. Khuynh Nguyệt là đệ tử của Băng Vân Tiên Cung, mà Khuynh Nguyệt lại là lão bà của ta. Ta sợ lỡ như ta không đến sẽ khiến lão bà của ta khó xử, cho nên ta đến.

Hạ Khuynh Nguyệt: "..."

- Vân Triệt, trước mặt Thái Thượng Cung Chủ không được hồ ngôn loạn ngữ!

Cung Dục Tiên nhíu mày, lạnh lùng nói.

- Không sao.

Phong Thiên Hối nhìn thẳng vào mắt Vân Triệt, nhàn nhạt cười:

- Hắn không hồ ngôn loạn ngữ, những lời hắn vừa nói chắc chắn là suy nghĩ trong lòng hắn. Vân Triệt, lão thân nghe nói ngươi vì người thân bị Phần Thiên Môn bắt cóc mà nổi giận diệt cả nhà chúng, lại chỉ vì không muốn Khuynh Nguyệt bị khó xử mà đến gặp lão thân. Xem ra, ngươi rất coi trọng tình nghĩa, thậm chí còn đặt nó lên trên cả sức mạnh... Rất tốt. Vậy ngươi có biết, vì sao lão thân muốn gặp ngươi không?

- Xin tiền bối giải đáp.

Vân Triệt có thể đoán được sáu bảy phần, nhưng không hoàn toàn chắc chắn. Trước hôm nay, hắn chưa từng nghe bất kỳ lời đồn nào về Thái Thượng Cung Chủ của Băng Vân Tiên Cung, thậm chí tên của nàng cũng chưa từng nghe qua. Hiển nhiên nàng đã không can dự thế sự từ lâu, nhưng bây giờ lại muốn gặp hắn, chắc chắn là có chuyện liên quan đến Băng Vân Tiên Cung mà ngay cả Cung Dục Tiên cũng không thể quyết định.

Phong Thiên Hối chậm rãi nói:

- Lão thân đã biết chuyện của ngươi và đệ tử Sở Nguyệt Thiền. Ngươi và Nguyệt Thiền đã từng kết hợp, nên tự nhiên ngươi cũng biết bí mật lớn nhất của Băng Vân Quyết. Từ hai năm trước, trên người ngươi đã có huyền công cốt lõi của Băng Vân Tiên Cung ta... Điểm này, ngươi có phủ nhận không?

- Đúng là trên người ta có Băng Vân Quyết. Nhưng ta chưa từng sử dụng nó trước mặt bất kỳ ai, cũng chưa từng nói chuyện này với bất kỳ người nào.

Vân Triệt thản nhiên đáp.

Phong Thiên Hối tiếp tục:

- Huyền công của một tông môn chính là linh hồn của tông môn đó, cũng là điều cấm kỵ tuyệt đối không thể truyền cho người ngoài! Bất luận là mang huyền công của tông môn truyền ra ngoài hay học trộm huyền công, đều là đại kỵ lớn nhất của huyền giới! Bất kỳ tông môn nào, khi trục xuất đệ tử, việc đầu tiên phải làm chính là phế bỏ huyền công của tông môn. Nguyệt Thiền từ nhỏ đã lớn lên ở Băng Vân Tiên Cung, lại là người đứng đầu Băng Vân Thất Tiên, nhưng dù vậy, trước khi rời khỏi băng cung, nàng cũng không thể không tự phế huyền công... Mà ngươi, không phải đệ tử Băng Vân Tiên Cung ta, lại mang trên mình Băng Vân Quyết thuộc về Băng Vân Tiên Cung ta. Đây chính là lý do lão thân muốn gặp ngươi. Tuy lão thân tin ngươi sẽ không truyền cho người khác, thậm chí không để tâm đến Băng Vân Quyết, nhưng chuyện này đối với Băng Vân Tiên Cung ta vẫn là đại sự không thể bỏ qua!

Vân Triệt hơi trầm ngâm, hỏi:

- Tiền bối hy vọng ta làm thế nào?

- Ngươi có hai lựa chọn.

Phong Thiên Hối nghiêm nghị nói:

- Lựa chọn thứ nhất, để lão thân phế bỏ Băng Vân Quyết của ngươi. Nước lửa tương khắc, ngươi có huyết mạch Phượng Hoàng, huyền công hệ băng vốn không thích hợp với ngươi, thậm chí có khả năng vì thuộc tính xung đột mà tạo thành gánh nặng và tổn thương cho huyền mạch của ngươi. Đối với ngươi, phế bỏ Băng Vân Quyết cũng không hẳn là chuyện không thể chấp nhận được.

Chỉ cần phế bỏ Băng Vân Quyết, Vân Triệt quả thực không có gì tiếc nuối. Trong mắt người thường, huyền công của Băng Vân Tiên Cung không nghi ngờ gì là một loại huyền công cường đại vô song, nhưng so với Tà Thần, Hoang Thần, Thiên Lang, Phượng Hoàng mà Vân Triệt sở hữu, nó quá yếu. Khi đối địch, Vân Triệt chưa bao giờ dùng đến, cùng một lượng tiêu hao nhưng uy lực của Phượng Hoàng Chi Viêm vượt xa Băng Vân Quyết. Thỉnh thoảng hắn cũng có vận dụng, nhưng chỉ dùng Băng Vân bình chướng để che giấu khí tức mà thôi.

Thế nhưng Băng Vân Quyết, lại đến từ Sở Nguyệt Thiền! Là Sở Nguyệt Thiền dùng nguyên âm xử nữ của mình trao cho hắn, nó thậm chí đã trở thành một sợi dây liên kết giữa hắn và nàng. Hôm nay Sở Nguyệt Thiền bặt vô âm tín, nó càng là dấu vết duy nhất nàng để lại trong cơ thể hắn.

Cho nên, hắn không muốn Băng Vân Quyết bị phế đi.

- Ta nghĩ tiền bối nên nói lựa chọn thứ hai đi.

Vân Triệt không suy nghĩ nhiều, quả quyết nói.

Phong Thiên Hối nhìn sâu vào mắt Vân Triệt rồi nói:

- Lựa chọn thứ hai, chính là gia nhập Băng Vân Tiên Cung ta, trở thành đệ tử của Băng Vân Tiên Cung.

Câu nói này của Phong Thiên Hối có thể nói là kinh thiên động địa, cả ba người không ai ngờ rằng bà sẽ nói ra một câu như vậy. Còn chưa đợi Vân Triệt trả lời, Cung Dục Tiên đã đứng bật dậy, thất thanh nói:

- Sư bá, chuyện này...

- Không cần nhiều lời.

Phong Thiên Hối giơ tay ngăn Cung Dục Tiên lại, bình tĩnh nói:

- Ta tự có sắp xếp.

Cung Dục Tiên mấp máy môi, không nói thêm nữa. Vân Triệt nhìn sang Hạ Khuynh Nguyệt, thấy nàng cũng đang lộ vẻ kinh ngạc.

- Chuyện này... Theo ta được biết, Băng Vân Tiên Cung từ khi thành lập đến nay chỉ thu nữ đệ tử, chưa từng thu nam đệ tử. Chẳng lẽ tiền bối... vì vãn bối mà phá lệ?

Vân Triệt kinh ngạc nói.

- Sở dĩ từ trước đến nay cung ta chỉ thu nữ đệ tử, là vì thể chất nữ giới thiên về âm, thích hợp tu luyện Băng Vân Quyết hơn. Đồng thời, tình yêu nam nữ sẽ trở thành trở ngại cho người tu luyện Băng Vân Quyết, mà bí mật của Băng Vân Quyết có thể thông qua nguyên âm xử nữ truyền ra ngoài mới là nguyên nhân chính không thu nam đệ tử.

Phong Thiên Hối chậm rãi giải thích:

- Nhưng trong tình huống không vi phạm nguyên tắc của tông môn, môn quy cũng có thể linh động. Ngươi là phu quân trên danh nghĩa của Khuynh Nguyệt, lại được Nguyệt Thiền truyền thừa Băng Vân Quyết, nên ngươi có duyên phận rất lớn với Băng Vân Tiên Cung ta. Với thực lực và danh vọng của ngươi hiện nay, nếu gia nhập Băng Vân Tiên Cung, sẽ giúp ích rất nhiều cho sức ảnh hưởng của băng cung. Nếu ngươi không muốn phế bỏ Băng Vân Quyết, ta có thể phá lệ thu ngươi làm nam đệ tử đầu tiên trong lịch sử Băng Vân Tiên Cung.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!