Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 389: CHƯƠNG 388: TRỌNG TRÁCH!

Suốt dọc đường, Vân Triệt không ngừng nghĩ cách trêu chọc Hạ Khuynh Nguyệt. Hắn thậm chí còn đang cân nhắc có nên mặt dày quấn lấy nàng đòi ngủ lại hay không. Nhưng khi bước vào băng các nơi Sở Nguyệt Thiền từng ở, tâm tư hắn dường như bị sự trong trẻo lạnh lùng nơi đây làm cho ngẩn ngơ, run rẩy một hồi lâu.

Nơi này bài trí vô cùng đơn sơ, trong phòng chỉ có một chiếc giường và một chiếc bàn băng, giường cũng do hàn ngọc tạo thành, bên trên không có bất kỳ chăn đệm nào, sờ vào chỉ thấy vừa cứng rắn vừa băng hàn thấu xương.

Bầu không khí nơi đây tĩnh lặng và lạnh lẽo. Dù Sở Nguyệt Thiền đã rời đi hai năm, Vân Triệt vẫn có thể mơ hồ ngửi thấy khí tức tựa tuyết liên của nàng.

- Tiểu tiên nữ nàng... vẫn luôn ở một nơi như thế này sao?

Vân Triệt thì thầm.

- Sư bá đã ở đây từ nhỏ. Mấy chục năm trôi qua, nơi này không hề có bất kỳ thay đổi nào. Nơi ở của sư phụ, các sư thúc sư bá, cùng đồng môn tỷ muội cũng gần như vậy.

Hạ Khuynh Nguyệt nói.

- Các ngươi sống ở một nơi như thế này, không cảm thấy khổ cực và tẻ nhạt sao?

Băng các tuy rộng lớn nhưng Vân Triệt chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn bao quát toàn bộ, hắn đột nhiên xoay người lại, vẻ mặt phức tạp nói.

- Không có.

Hạ Khuynh Nguyệt lắc đầu:

- Đã quen rồi nên cũng không thấy khổ sở gì. Hơn nữa, hoàn cảnh như vậy lại thích hợp nhất đối với đệ tử Băng Vân chúng ta. Nơi này có thể giúp chúng ta tâm như mặt nước lặng, không vướng tạp niệm mà tu luyện.

- Hừ... Thực sự không thể nào hiểu nổi nữ nhân của Băng Vân Tiên Cung các ngươi!

Vân Triệt có chút oán giận nói:

- Các ngươi ai nấy đều là quốc sắc thiên hương, muốn tìm nam nhân thế nào mà chẳng được, có nam nhân cường đại bảo vệ là đủ một đời vô lo, cớ sao cứ nhất quyết muốn chịu khổ liều mạng như vậy. Đúng là lãng phí tài nguyên mỹ nữ bậc nhất!

Câu cuối cùng là lời mà Vân Triệt đã muốn nói từ lâu.

- Các tỷ muội trong Băng Cung hoặc là từng chịu khổ không nơi nương tựa, hoặc là theo đuổi huyền đạo. Đối với những tỷ muội từng phiêu bạt khổ cực, nơi đây chính là một mái nhà vô cùng yên ổn, hơn nữa họ sẽ không bao giờ bị người khác ức hiếp. Đối với những tỷ muội theo đuổi huyền đạo, nơi đây chính là nơi thích hợp nhất với các nàng. Cho nên đối với chúng ta mà nói, những điều này không được xem là chịu khổ.

Hạ Khuynh Nguyệt nhẹ nhàng nói, hiển nhiên bản thân nàng thuộc về loại người thứ hai.

- Có rất nhiều nữ tử cam nguyện phụ thuộc vào nam nhân, nếu tìm được chỗ dựa tốt thì quả thật có thể hưởng một đời yên ổn, thậm chí là vinh hoa phú quý. Nhưng tất cả chỉ là dựa vào nam nhân chứ không phải do bản thân tạo nên. Phần lớn nữ tử lại bạc mệnh bất hạnh, cũng có một số người vì bản thân không đủ sức mạnh, thậm chí ngay cả phu quân của mình cũng không thể tự quyết định...

Nói đến đây, giọng Hạ Khuynh Nguyệt đột nhiên hơi run lên, nhưng lập tức khôi phục lại bình thường.

- Người ngoài thường đồn rằng, đệ tử tiến vào Băng Vân Tiên Cung không chỉ yêu cầu tư chất cực cao mà dung mạo cũng phải xuất chúng, cho nên nữ tử trong Băng Vân Tiên Cung đều là tuyệt sắc khuynh thành, tài sắc vẹn toàn. Thực ra, đó cũng chỉ là phỏng đoán của bọn họ mà thôi.

Hạ Khuynh Nguyệt khẽ nói:

- Yêu cầu của Băng Vân Tiên Cung đối với đệ tử chỉ nằm ở phương diện tư chất, còn về dung mạo thì chưa bao giờ có bất kỳ yêu cầu nào. Chỉ là Băng Vân Quyết không những có thể ngưng huyền thành băng mà còn có thể tẩy thể trú nhan, giúp cho da dẻ của người tu luyện tựa băng ngọc, dung mạo như tuyết liên, trên người tự nhiên tỏa ra một loại khí tức lãnh diễm băng tuyết. Tất cả tỷ muội đều tu luyện Băng Vân Quyết từ nhỏ, sau khi lớn lên tất nhiên đều có dung mạo chim sa cá lặn... Nhưng cũng chính vì vậy mà rất dễ khiến nam tử dòm ngó. Cho nên nữ tử trong Băng Cung ta không ai dám lơ là tu luyện, để thực lực của Băng Cung luôn đứng trên đỉnh Thương Phong, bằng không, một tông môn toàn nữ tử tuyệt sắc khó có thể bình yên đứng vững suốt ngàn năm.

Lời của Hạ Khuynh Nguyệt khiến Vân Triệt bất giác đưa tay sờ lên mặt mình... Động tác này của hắn khiến khóe môi Hạ Khuynh Nguyệt khẽ nhếch, nhưng nhất thời không nói gì.

Vân Triệt ngẩn ngơ nhìn chiếc giường hàn ngọc phía trước. Đối với đệ tử Băng Vân, tất cả những điều này đã trở thành thói quen. Nhưng bất kỳ nam nhân bình thường nào cũng không muốn nữ nhân của mình phải chịu khổ ở nơi băng hàn này trong thời gian dài. Trong những tháng ngày chung sống với Sở Nguyệt Thiền, tuy toàn thân hắn bị liệt, nhưng ít ra lồng ngực của hắn cũng mềm mại hơn chiếc giường hàn ngọc này, ít ra hắn còn có thể mỗi ngày kể cho nàng nghe đủ mọi chuyện thú vị, chứ không băng giá tịch liêu như ở đây...

Dù đã quen, nhưng không có nữ tử nào thật sự yêu thích cuộc sống như thế. Các nàng chỉ là thích ứng với hoàn cảnh mà thôi. Ở nơi này, họ cũng có ưu phiền và niềm vui, nhưng căn bản không thể cảm nhận được hạnh phúc. Bởi vì cảm giác hạnh phúc đó đến từ sự quan tâm của cha mẹ, người thân và đến từ sự che chở của nam nhân mà mình yêu thương...

Sở Nguyệt Thiền rời khỏi Băng Vân Tiên Cung, thậm chí tán đi Băng Vân Quyết đã tu luyện mấy chục năm, nhưng trong lòng nàng lại tràn ngập bi thương và may mắn. Bởi vì nàng đã gặp Vân Triệt, tuy chỉ là năm tháng ngắn ngủi nhưng đó là lần đầu tiên trong đời nàng thực sự cảm nhận được mình là một nữ nhân.

Một khi băng tâm đã vướng bụi trần, dù có cố gắng đè nén thì dấu ấn khắc sâu cũng gấp mười, gấp trăm lần so với nữ tử bình thường. Cho nên vì Vân Triệt, nàng có thể quyết tuyệt đến vậy, thậm chí không tiếc vứt bỏ cuộc sống ở Băng Vân Tiên Cung đã lấp đầy mấy chục năm cuộc đời nàng.

Xét trên phương diện này, vận mệnh của nữ tử tại Băng Vân Tiên Cung quả thực có chút bi ai... dù bản thân các nàng không hề cảm thấy vậy.

Đặc biệt là việc họ không thể thành thân, không được nảy sinh tình cảm, thậm chí không thể tiếp xúc thân mật với nam tử... càng khiến Vân Triệt oán thán!

Không chỉ là lãng phí tài nguyên, mà còn là lãng phí loại tài nguyên cực phẩm nhất! Trải qua ngàn năm, không biết bao nhiêu tuyệt sắc hồng nhan tại Băng Vân Tiên Cung cứ như vậy mang theo băng tâm sống hết quãng đời còn lại...

Lãng phí tài nguyên là việc đáng xấu hổ nhất! Nhất là đối với nam nhân, sự lãng phí này là tuyệt đối, tuyệt đối, tuyệt đối không thể tha thứ!

Vừa nghĩ đến đây, trong lòng Vân Triệt đột nhiên dâng lên một luồng "hùng tâm tráng chí". Vân Triệt là nam đệ tử duy nhất của Băng Vân Tiên Cung từ trước tới nay, hắn cảm thấy bản thân có nên gánh vác trọng trách vĩ đại cứu vớt các đồng môn, ngăn chặn sự lãng phí này hay không!

Ngay khoảnh khắc ý niệm này xuất hiện, máu trong người Vân Triệt gần như sôi trào. Tuy trách nhiệm này vô cùng trọng đại, áp lực lại càng lớn lao, nhưng là một nam nhân, là nam đệ tử đầu tiên của Băng Vân Tiên Cung, nếu không gánh vác trách nhiệm này thì thật hổ thẹn với thân phận nam nhân của mình!

- Ngươi đang nghĩ gì vậy?

Trong khoảnh khắc, ánh mắt Vân Triệt đột nhiên trở nên sâu thẳm, khóe miệng còn nở một nụ cười trông có vẻ hơi nguy hiểm, khiến Hạ Khuynh Nguyệt nhất thời cảnh giác hỏi.

- À, không có gì, chỉ là ta nghĩ đến một chuyện rất quan trọng... Tuy quan trọng, nhưng thời gian còn dài, không cần vội.

Vân Triệt lập tức thu lại vẻ mặt, bình tĩnh nói.

Trong đôi mắt đẹp của Hạ Khuynh Nguyệt lóe lên tia nghi hoặc, nàng nhìn chằm chằm vào mặt Vân Triệt một lúc rồi đột nhiên mở miệng hỏi:

- Sư phụ nói trước đó ngươi đã thi triển Băng Di Thần Công, không ngờ ngươi chỉ dùng một ngày ngắn ngủi đã lĩnh ngộ được... Bây giờ ngươi đã đến cảnh giới nào rồi?

Vân Triệt lập tức vươn tay, trong lòng bàn tay hắn chợt xuất hiện một gốc Băng Di Chi Thụ đang nhanh chóng sinh trưởng:

- Miễn cưỡng đạt đến đệ tứ trọng cảnh giới "Băng Di Chi Thụ", ba trọng đầu đều là nền tảng, khi ta tu luyện ba trọng sau cũng có chút khó khăn, đoán chừng muốn đạt đến đệ tứ trọng viên mãn cần khoảng năm, sáu ngày.

Dù đã có chuẩn bị, nhưng khi nhìn thấy Băng Di Chi Thụ xuất hiện trong lòng bàn tay Vân Triệt, trong mắt Hạ Khuynh Nguyệt vẫn hiện lên sự rung động vô cùng mãnh liệt. Nàng khẽ nói:

- Không ngờ, một Tiêu Triệt với huyền mạch tàn phế ở Lưu Vân Thành năm đó, một kẻ bị người người chế nhạo, khiến người ta thương hại lại có được thiên tư như vậy...

- Ngươi không phải cũng thế sao?

Vân Triệt mỉm cười nói:

- Nào có ai ngờ, nữ nhi của một tiểu thương nhân tại Lưu Vân Thành lại có thể đánh bại người được công nhận là đệ nhất nhân trong thế hệ trẻ tại Bài Vị Chiến, sau đó trở thành người trẻ tuổi đầu tiên đạt đến Vương tọa trong lịch sử Thương Phong. Không những vậy, hôm nay nàng còn trở thành thiếu cung chủ của Băng Vân Tiên Cung.

Không thể nghi ngờ, Vân Triệt và Hạ Khuynh Nguyệt chính là hai người ưu tú nhất trong thế hệ trẻ của Thương Phong đế quốc. Thậm chí, trong số những người lớn tuổi hơn cũng không có mấy ai có thể thắng được họ. Mà cả hai lại đều xuất thân từ Thương Phong đế quốc nhỏ yếu nhất, thậm chí là từ Lưu Vân thành bị đa số người lãng quên, hơn nữa hai người còn là một đôi phu thê có mối ràng buộc vô cùng phức tạp.

Giờ khắc này, họ đồng thời nghĩ đến sự kỳ diệu của vận mệnh, nhìn nhau không nói, trong lòng dâng lên từng đợt cảm xúc phập phồng.

Cuối cùng, Vân Triệt đột nhiên phá vỡ sự tĩnh lặng, nghiêm túc nói:

- Khuynh Nguyệt lão bà, ngươi vẫn chưa trả lời ta... ngươi cần bao lâu nữa mới có thể tu luyện Băng Di Thần Công đến đại viên mãn?

Nghe Vân Triệt nói, Hạ Khuynh Nguyệt lập tức xoay người đi, một trận hàn phong chợt nổi lên, không chờ Vân Triệt lên tiếng, thân hình nàng đã hóa thành một đạo hư ảnh, giọng nói từ ngoài cửa sổ truyền đến:

- Lát nữa, Thiên Tuyết sư bá sẽ đích thân mang Tuyết Tâm Đan và Băng Thiền Ngọc Dịch đến cho ngươi, sau khi dùng chúng có thể tăng cường huyền lực và băng hệ huyền công của ngươi... hãy nghỉ ngơi sớm đi.

- Này, ta còn chưa...

Dưới Băng Phần Tuyết Vũ Bộ, chỉ qua mấy hơi thở, Hạ Khuynh Nguyệt đã rời khỏi phạm vi cảm nhận của Vân Triệt. Hắn đành phải tức giận thu lại bước chân đang vô thức muốn đuổi theo.

Không lâu sau, quả nhiên Mộ Dung Thiên Tuyết đã mang Tuyết Tâm Đan và Băng Thiền Ngọc Dịch tới, nhưng nàng không nói một lời nào với Vân Triệt đã lạnh lùng rời đi... Đối mặt với vị mỹ nhân băng giá có tính cách gần giống Sở Nguyệt Thiền này, Vân Triệt cũng không dám trêu đùa.

Đêm càng lúc càng khuya, Vân Triệt nằm trên chiếc giường hàn ngọc mà Sở Nguyệt Thiền đã ngủ từ nhỏ đến lớn, nhưng lại trằn trọc mãi không ngủ được... Hắn không sợ lạnh, nhưng chiếc giường hàn ngọc này quá cứng, hắn không quen. Trong đầu hắn lúc này toàn là hình bóng của Sở Nguyệt Thiền...

Tiểu tiên nữ, rốt cuộc nàng đang ở đâu?

Có phải nàng vẫn chưa biết ta chưa chết không? Hơn nữa, hiện giờ ta còn đang ở nơi nàng từng sống mấy chục năm, ngủ trên chiếc giường nàng từng ngủ.

Có phải nàng đang ẩn cư ở một nơi bí mật, không bị ai quấy rầy không? Nàng và con của chúng ta có khỏe không?

Lúc nàng cần ta nhất, ta lại không ở bên cạnh... Khi nàng sinh con của chúng ta... Ta lại không thể thấy con chào đời, không thể cùng nàng nhìn con lớn lên... Tất cả mọi thứ, nàng đều phải một mình gánh vác...

Con của chúng ta sẽ là bé trai hay bé gái... Nếu là bé trai, có phải sẽ lớn lên giống ta không? Nếu là bé gái... thì con bé nhất định sẽ xinh đẹp giống như nàng...

Thời gian từ từ trôi qua đến gần rạng sáng, Vân Triệt vẫn không ngủ được, hắn bèn ngồi dậy từ trên giường hàn ngọc, một hơi nuốt hết Tuyết Tâm Đan và Băng Thiền Ngọc Dịch xuống, sau đó nhắm mắt nhập định, từ từ luyện hóa luồng lực lượng băng hàn bên trong... Tuyết Tâm Đan và Băng Thiền Ngọc Dịch gần như là linh dược thượng phẩm nhất của Băng Vân Tiên Cung, nếu là người khác có tu vi như Vân Triệt mà nuốt hết chừng này thì chính là muốn chết. Nhưng ngay cả máu thịt của Vương Huyền thú mà thân thể Vân Triệt còn có thể dễ dàng luyện hóa, thì chút Tuyết Tâm Đan và Băng Thiền Ngọc Dịch này cũng chẳng gây nên chút sóng gió nào trong quá trình luyện hóa của hắn.

Ngày thứ hai Vân Triệt gia nhập Băng Vân Tiên Cung, trong đại hội tông môn tại chủ điện, Cung Dục Tiên chính thức tuyên bố Vân Triệt trở thành đệ tử của Băng Vân Tiên Cung... Cái cảm giác một mình đứng giữa rừng hoa, bị vô số nữ nhân tuyệt sắc đồng thời nhìn chằm chằm như vậy khiến Vân Triệt cả đời khó quên.

Cùng ngày hôm đó, hắn liền giúp Mộc Lam Y và Sở Nguyệt Ly đả thông toàn bộ huyền quan... Tuy việc này đối với Băng Vân Tiên Cung là đại sự kinh thiên động địa, nhưng đối với Vân Triệt mà nói, chỉ tốn một chút sức lực không đáng kể. Hơn nữa, hắn còn có thể quang minh chính đại chiếm được món hời thiên đại, cảm giác này khiến Vân Triệt thấy tuyệt vời khôn tả.

Thời gian còn lại, hắn ở trong Băng Vân Thần Điện, tiếp tục tìm hiểu Băng Di Thần Công. Theo sự tiến triển của Băng Di Thần Công, tu vi huyền lực của hắn cũng lặng lẽ tăng trưởng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!