Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 390: CHƯƠNG 389: HÀN NGUYỆT HÀN TUYẾT

Đệ tứ trọng cảnh của Băng Di Thần Công là “Băng Di Chi Thụ”, ẩn chứa vô vàn biến hóa, có thể công, có thể thủ, có thể phong tỏa, có thể kiềm chế, quả thực là thiên biến vạn hóa. Ngay cả Vân Triệt với ngộ tính cực cao, lại có Hạt giống Tà Thần trong người, cũng không thể lĩnh ngộ hết trong một sớm một chiều.

- Tại sao ngươi lại hứng thú với Băng Di Thần Công? Luận về uy lực, nó dường như kém hơn Phượng Hoàng Chi Viêm, càng kém xa trọng kiếm trong tay ngươi. Hơn nữa, việc tìm hiểu và tu luyện Băng Di Thần Công sẽ khiến ngươi phân tán rất nhiều tâm thần và thời gian.

Khi Vân Triệt đang chăm chú nhìn vào khẩu quyết Băng Di Huyền Công, Mạt Lỵ đột nhiên lên tiếng.

- Chuyện này không giống vậy.

Vân Triệt thuận miệng đáp:

- Phượng Hoàng Thần Tông có thể trở thành đệ nhất đại tông môn tại Thiên Huyền đại lục là nhờ vào Phượng Hoàng Chi Viêm. Thế nhưng Băng Di Thần Công lại có thể đông cứng cả Phượng Hoàng Chi Viêm. Từ đó đủ thấy Băng Di Thần Công tuyệt đối là huyền công đỉnh cấp nhất trên Thiên Huyền đại lục, và sự thật đúng là như vậy... Tuy lực phá hoại của Băng Di Thần Công không bằng Phượng Hoàng Chi Viêm, nhưng uy lực của huyền công hệ băng lại chủ yếu tập trung vào phòng ngự và phong tỏa, đây là điều mà Phượng Hoàng chi lực và trọng kiếm chi lực đều không làm được. Về sau, nó tất nhiên có thể phát huy tác dụng to lớn.

Hai mắt Vân Triệt khẽ nheo lại, hắn thấp giọng nói:

- Còn bốn tháng nữa, ta phải đến Thần Hoàng Đế Quốc, nếu không có gì bất ngờ thì ta sẽ phải giao đấu với người của Phượng Hoàng Thần Tông... Mà hệ băng lại vừa vặn là khắc tinh của hỏa diễm! Tuy ta không sợ lửa, nhưng nếu thuộc tính huyền lực của ta có thể khắc chế bọn họ, cơ hội sống sót trở về của ta sẽ lớn hơn.

- Hừ, xem ra ngươi cũng biết chuyến đi đến Phượng Hoàng Thần Tông lần này nguy hiểm đến mức nào!

- Không còn cách nào khác.

Vân Triệt bất đắc dĩ nói:

- Tuy ta biết trước là không thể tránh khỏi, nhưng không ngờ người của Phượng Hoàng Thần Tông lại đến nhanh như vậy. Nếu không phải có Thiên Huyền Thất Quốc Bài Vị Chiến và Thái Cổ Huyền Chu xuất hiện cùng lúc, thì ngay cả mấy tháng để chuẩn bị và trì hoãn này ta cũng không có... Hiện tại ta chỉ có thể cố hết sức tìm thêm cho mình vài phần nắm chắc, đợi đến Thần Hoàng Đế Quốc rồi tính sau.

- Có người đến.

Giọng Mạt Lỵ vừa dứt, phía sau liền truyền đến một tiếng động nhỏ. Ngay sau đó, đại môn Băng Di Thần Điện lặng lẽ mở ra, hai nữ tử thanh khiết xinh đẹp tựa như bước ra từ trong tranh vẽ tiến vào. Trên hai gương mặt giống hệt nhau như tạc tràn đầy vẻ mong chờ và hưng phấn, xen lẫn một chút căng thẳng.

Người đến chính là hai vị tiên tử đứng hàng thứ sáu và thứ bảy trong Băng Vân Thất Tiên, cặp tỷ muội song sinh Phong Hàn Nguyệt và Phong Hàn Tuyết. Đồng thời, ngoài Hạ Khuynh Nguyệt ra, các nàng cũng là hai người trẻ tuổi nhất trong Băng Vân Thất Tiên. Tuổi thật của họ Vân Triệt không thể biết được, nhưng trông họ chỉ như những thiếu nữ mười bảy, mười tám tuổi.

Phần lớn Băng Vân Thất Tiên đều lạnh lùng cao ngạo như sen tuyết, đặc biệt là Sở Nguyệt Thiền, nàng gần như lạnh lùng đến cực điểm. Nhưng cặp tỷ muội song sinh này lại là một ngoại lệ, ít nhất, lần đầu tiên Vân Triệt gặp mặt, cảm giác đầu tiên hắn có được không phải là vẻ đẹp lạnh lùng, mà là sự ngọt ngào. So với các nữ đệ tử khác của Băng Vân Tiên Cung luôn mang vẻ mặt lạnh như sương, các nàng lại tựa như một cặp ngọc bích không tì vết. Đôi môi các nàng lúc nào cũng hơi cong lên, đôi mày liễu bất giác nhảy múa, trong mắt lại tràn ngập ánh sáng linh động uyển chuyển... không giống những vị tiên tử băng giá kia, mà càng giống một đôi tinh linh không nhiễm bụi trần được băng tuyết thai nghén sinh ra.

Tại một nơi tĩnh lặng như Băng Vân Tiên Cung lại xuất hiện một cặp nữ tử khác biệt như vậy cũng không phải không có nguyên do. Tất cả nữ nhân trong Băng Cung đều sống một mình trong băng các, băng thất, đơn độc chuyên tâm tu luyện. Nhưng đôi tỷ muội song sinh này lại cùng ở chung một băng các, bình thường luôn dính lấy nhau như hình với bóng, đi đâu, làm gì cũng có nhau, cho nên họ không hề cô tịch. Các nàng vĩnh viễn không thiếu người để trò chuyện mỗi ngày, nên so với những nữ tử Băng Vân khác, hai người họ vui vẻ và cởi mở hơn nhiều. Vì vậy, tính tình và khí chất của các nàng có phần khác biệt với những người còn lại.

Khi đối mặt với đám người Mộ Dung Thiên Tuyết, Quân Liên Thiếp, Mộc Lam Y, Vân Triệt luôn cảm thấy một loại áp lực vô hình. Dù là quang minh chính đại chiếm tiện nghi, nhưng trước khi thời cơ chín muồi, hắn tuyệt đối không dám có hành động thừa thãi. Nhưng khi đối mặt với hai tỷ muội Phong Hàn Nguyệt, Phong Hàn Tuyết, trong lòng Vân Triệt lại không hề có chút áp lực nào. Hắn chợt xoay người, cười híp mắt nhìn hai thiếu nữ tựa tinh linh kia, nói:

- Hai vị sư tỷ, ta đã đợi các ngươi rất lâu rồi, mau vào đi.

- Hả? Sư tỷ?

Phong Hàn Nguyệt nghi hoặc chớp chớp mắt.

- Không đúng, là sư thúc!

Phong Hàn Tuyết lập tức sửa lại:

- Ngươi không thể gọi chúng ta là sư tỷ, chúng ta là sư thúc của ngươi mới đúng!

- A? Sư thúc?

Vân Triệt lộ vẻ kinh ngạc:

- Trông các ngươi rõ ràng còn nhỏ tuổi hơn ta, gọi một tiếng sư tỷ đã rất không tự nhiên rồi... sao ta có thể gọi là sư thúc được chứ?

- Tuy trông chúng ta nhỏ thật, nhưng tuổi của chúng ta lớn hơn ngươi nhiều, lớn hơn rất nhiều!

Phong Hàn Nguyệt chu môi lên biện bạch. Đa số nữ tử đều thích nói mình trẻ hơn, nhưng Phong Hàn Nguyệt lại nhấn mạnh mình lớn tuổi hơn Vân Triệt. Khi nói, gò má nàng còn lộ vẻ dương dương đắc ý.

- Khuynh Nguyệt gọi chúng ta là sư thúc, mà ngươi là phu quân của Khuynh Nguyệt, nên đương nhiên cũng phải giống Khuynh Nguyệt, gọi chúng ta một tiếng sư thúc.

Phong Hàn Tuyết rất nghiêm túc giải thích.

- Thế nhưng, hiện tại Khuynh Nguyệt lão bà của ta đã cùng các ngươi được xưng là Băng Vân Thất Tiên, hơn nữa nàng còn đứng đầu Thất Tiên.

Vân Triệt không nhanh không chậm nói:

- Nói như vậy, thực ra Khuynh Nguyệt đã trở thành người cùng thế hệ với các ngươi, cho nên ta gọi các ngươi là sư tỷ cũng không sai.

- A... Hình như lời ngươi nói rất có lý... A! Không đúng! Dù sao Khuynh Nguyệt cũng gọi chúng ta là sư thúc, mà ngươi lại là đệ tử mới nhập môn, thế nào cũng phải gọi chúng ta là sư thúc mới đúng!

- À, được rồi.

Vân Triệt thành thật gật đầu:

- Trước tiên ta giúp hai vị sư tỷ đả thông huyền mạch đã, phiền sư tỷ đóng thạch môn lại, trong quá trình thông huyền tốt nhất không nên bị người ngoài quấy rầy.

- Biết rồi... Còn nữa, ngươi gọi sai rồi, là sư thúc! Không được gọi sư tỷ nữa!

- A? Vâng vâng, vừa rồi không cẩn thận gọi sai... hai vị sư tỷ, vị nào tới trước đây?

Vân Triệt mở to đôi mắt vô cùng thuần khiết nói.

- Là sư thúc sư thúc sư thúc sư thúc sư thúc!

Hai tỷ muội Hàn Nguyệt, Hàn Tuyết sắp phát điên rồi.

- Vâng vâng... Vậy, Hàn Nguyệt sư tỷ tới trước nhé?

- ...!!

Phong Hàn Nguyệt ngồi trước mặt Vân Triệt, tuyết y trễ xuống, để lộ tấm lưng ngọc ngà. Nàng nhắm nghiền hai mắt, hàng mi khẽ run, vô cùng căng thẳng. Bên cạnh, Phong Hàn Tuyết không ngừng chớp đôi mắt đẹp, vừa tò mò vừa lo lắng nhìn động tác của Vân Triệt và phản ứng của tỷ tỷ. Nàng lúc thì cong mi, lúc thì mím môi, lúc lại nghiêng đầu... tựa như đang nghiên cứu một món kỳ bảo mới lạ nào đó.

Vân Triệt ra vẻ tập trung tinh thần, theo bàn tay hắn không ngừng di chuyển trên lưng ngọc của Phong Hàn Nguyệt, hơn hai mươi đạo huyền quan lần lượt được khai thông... Đúng lúc này, Phong Hàn Nguyệt, người vẫn luôn cố gắng giữ im lặng, đột nhiên đôi tuyết phong run lên, "phụt" một tiếng bật cười.

- A? Tỷ tỷ, sao vậy?

Phong Hàn Tuyết vội vàng hỏi.

- Hắn... Hắn sờ làm ta nhột quá.

- Vậy cũng không được phát ra tiếng, cũng không được cử động lung tung, nếu không... lỡ xảy ra vấn đề gì thì không hay đâu.

Phong Hàn Tuyết lo lắng nhắc nhở.

- Biết rồi.

Phong Hàn Nguyệt khẽ lè chiếc lưỡi xinh xắn, nhưng vẻ mặt lại có chút không để tâm:

- Nhưng mà, không sao đâu, huyền quan của ta đã được đả thông năm mươi ba đạo rồi, chỉ còn hai đạo nữa là hoàn toàn thông suốt, nên bây giờ chắc chắn không sao cả.

- Vậy sao? May quá may quá!

Phong Hàn Tuyết tỏ ra vô cùng căng thẳng.

Lúc này, đuôi mày Vân Triệt khẽ động, khóe miệng hắn cong lên một đường vòng cung đầy ẩn ý. Ngay khi hắn chuẩn bị đả thông đạo huyền quan cuối cùng cho Phong Hàn Nguyệt, hai tay hắn đột nhiên rời khỏi lưng nàng, chậm rãi hạ xuống, vẻ mặt cũng trở nên ngưng trọng, nghiêm túc.

- Hả?

Phong Hàn Nguyệt đang chìm trong vui sướng và kích động, mong chờ Thiên Linh Thần Mạch xuất hiện thì đột nhiên cảm thấy tay Vân Triệt rời khỏi lưng mình. Nàng nhớ lại lúc hắn đả thông huyền mạch cho Mộ Dung Thiên Tuyết và Quân Liên Thiếp sư tỷ chưa từng thấy hắn đột ngột dừng tay, liền vội vàng nói:

- Chờ một chút... Mới có năm mươi ba đạo, còn Ngọc Hồ Quan chưa đả thông. Ngươi ngươi... Ngươi quên rồi sao?

- Ta biết, chỉ là... chỉ là...

Vẻ mặt Vân Triệt hiện lên sự khó xử, hắn do dự một lúc lâu mới ấp úng nói:

- Hàn Nguyệt sư tỷ, Ngọc Hồ Quan của ngươi... hình như... hình như có một chút vấn đề.

- A!!

Câu nói này của Vân Triệt khiến cả Phong Hàn Nguyệt và Phong Hàn Tuyết đồng thời kinh hô. Trong cơn kinh ngạc và căng thẳng, Phong Hàn Nguyệt suýt nữa thì quay người lại. Nàng vội ôm chặt tuyết y che ngực, quay đầu qua, lúc này đã chẳng còn tâm trí đâu mà để ý Vân Triệt gọi mình là sư tỷ hay sư tổ, nàng vô cùng lo lắng hỏi:

- Là... là thật sao? Ngọc Hồ Quan của ta có vấn đề gì? Có nghiêm trọng không... Chẳng lẽ là không thể đả thông được?

- Đúng vậy đúng vậy, rốt cuộc là vấn đề gì? Tại sao lại có vấn đề? Có nghiêm trọng lắm không?

Hai tỷ muội tâm ý tương thông, Phong Hàn Tuyết liên tiếp hỏi mấy câu, trông còn có vẻ căng thẳng hơn cả tỷ tỷ mình.

- Chuyện này...

Vân Triệt khẽ thở ra một hơi, nói:

- Hai vị sư tỷ không cần quá lo lắng, không phải Ngọc Hồ Quan của Hàn Nguyệt sư tỷ bị tổn thương do ngoại lực hay nội lực, mà là trời sinh “nghịch ẩn”.

- Nghịch ẩn?

Phong Hàn Nguyệt và Phong Hàn Tuyết đồng thời ngẩn ra, vẻ mặt đầy mờ mịt. Đây là lần đầu tiên các nàng nghe thấy danh từ này... Cũng phải thôi, vì từ này vốn là do Vân Triệt bịa ra.

- “Nghịch ẩn” là một thuật ngữ của y đạo, hai vị sư tỷ không biết cũng là chuyện bình thường.

Vân Triệt mặt không đổi sắc nói:

- Thật ra huyền quan nghịch ẩn cũng khá phổ biến, chỉ là một huyền quan bị ẩn sâu bên trong huyền mạch, lại nằm ở vị trí ngược hướng. Nói đúng ra thì đây không được tính là khuyết điểm của huyền quan, vì nó không hề ảnh hưởng đến quá trình tu luyện, cũng không khác gì huyền quan bình thường, sau này nỗ lực là có thể tự mình khai thông từ bên trong... Thế nhưng, tuy vẫn có cách dùng ngoại lực để đả thông huyền quan nghịch ẩn, nhưng độ khó lại lớn hơn rất nhiều, hơn nữa cũng không thể đả thông từ phía sau lưng.

Nghe Vân Triệt nói vậy, hai tỷ muội khẽ thở phào nhẹ nhõm... Vân Triệt nói độ khó lớn hơn rất nhiều, nhưng không nói là không thể khai thông. Phong Hàn Tuyết cẩn thận hỏi:

- Không thể khai thông từ sau lưng... vậy thì phải làm thế nào?

- Cái này thì...

Vẻ mặt Vân Triệt hiện lên sự đắn đo, hắn do dự một lúc lâu, rồi mới lí nhí nói:

- Ta nói ra, hai vị sư tỷ đừng tức giận... Hai vị sư tỷ phải biết, vị trí của Ngọc Hồ Quan vừa vặn đối ứng với... vị trí ngực phải. Nếu huyền quan này ở trạng thái bình thường, sẽ đi qua từ vai phải, nhưng vì là huyền quan nghịch ẩn, nên chỉ có thể ra tay từ vị trí tương ứng ở phía trước, cũng chính là... cũng chính là bộ vị ngực phải của Hàn Nguyệt sư tỷ... Chuyện này, chuyện này... Ta biết sư tỷ nhất định không đồng ý, cho nên... đành phải tạm thời như vậy thôi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!