- A a!
Hai người vốn không chút phòng bị, sau khi nghe lời Vân Triệt nói, tỷ muội Tuyết Nguyệt đồng thời thét lên kinh hãi, thiếu chút nữa đã nhảy dựng lên như hai con mèo bị giẫm phải đuôi.
- Ngực… ngực… bộ ngực?
Phong Hàn Nguyệt theo bản năng dùng tuyết y ôm chặt lồng ngực, giọng nói trở nên đứt quãng.
- Nếu muốn đả thông Ngọc Hồ Quan thì nhất định phải ra tay từ… vị trí đối ứng với vai phải, tức là đặt ở ngực phải sao?
Phong Hàn Tuyết kinh ngạc trừng lớn đôi mắt đẹp.
Vân Triệt gật đầu, vẻ mặt vô cùng vô tội.
- Sao có thể như vậy được!
Tỷ muội Tuyết Nguyệt đồng thanh kinh hô.
- Là là…
Tiếng thét chói tai của hai thiếu nữ khiến Vân Triệt theo bản năng co người lại, hắn vội nói:
- Ta biết hai vị sư tỷ đều băng thanh ngọc khiết, tuyệt đối không cho phép chuyện như vậy xảy ra, cho nên… cho nên ta cũng đành bó tay.
- Ngươi… ngươi… có phải ngươi muốn bắt nạt tỷ tỷ, nên cố ý nói vậy không?
Trong mắt Phong Hàn Tuyết lóe lên tinh quang, một lời đã nói trúng tim đen của Vân Triệt.
Lời của Phong Hàn Tuyết như lập tức nhắc nhở Phong Hàn Nguyệt:
- Đúng vậy, đúng vậy! Có phải ngươi cố ý không! Ngươi… đêm đó ngươi còn nhìn trộm chúng ta tắm rửa, rõ ràng chính là… chính là… đại sắc ma mà Thiên Tuyết sư tỷ và Liên Thiếp sư tỷ vẫn hay nói!
Khóe miệng Vân Triệt giật giật, hắn bi phẫn nói:
- Ta đã giải thích rất nhiều lần, đêm đó thật sự không phải ta cố ý nhìn lén. Ngay cả Khuynh Nguyệt cũng đã minh oan cho ta, các ngươi không tin lời ta thì cũng phải tin lời Khuynh Nguyệt lão bà của ta chứ? Quan trọng nhất là ta dáng dấp ngọc thụ lâm phong, một thân chính khí, lại là người có thiên tư siêu quần, ngay cả thái thượng cung chủ của các ngươi cũng không tiếc phá vỡ môn quy ngàn năm để cho ta gia nhập Băng Vân Tiên Cung, người như ta sao có thể là “đại sắc ma” trong miệng các ngươi được!
- Ờ…
Biểu cảm bi phẫn cùng lời lẽ của Vân Triệt khiến hai tỷ muội ngẩn ra, lời hắn nói làm các nàng bắt đầu cảm thấy mình đã đổ oan cho hắn. Hai tay Phong Hàn Nguyệt níu lấy vạt áo trước ngực, nhỏ giọng hỏi:
- Ngươi… thật sự không phải muốn bắt nạt ta mà lừa ta chứ?
Ánh mắt Vân Triệt trở nên nghiêm nghị, hắn tiêu sái nói:
- Nếu các ngươi không tin chuyện Ngọc Hồ Quan nghịch ẩn, các ngươi hoàn toàn có thể ra ngoài tùy tiện tìm một người tinh thông y đạo để hỏi, ta đảm bảo lời họ nói sẽ giống hệt như lời ta!
- Tỷ muội chúng ta từ trước đến nay chưa từng rời khỏi Băng Vân Tiên Cung, căn bản không quen biết người nào tinh thông y đạo.
Phong Hàn Nguyệt lí nhí đáp.
- Hả? Các ngươi chưa từng rời khỏi Băng Vân Tiên Cung?
Vân Triệt lộ vẻ kinh ngạc, các nàng là Băng Vân Thất Tiên lừng lẫy danh tiếng bên ngoài, vậy mà chưa từng bước ra khỏi Băng Vân Tiên Cung?
- Đúng vậy… Bởi vì cung chủ nói chúng ta ra ngoài rất dễ gặp chuyện, nói không chừng còn ảnh hưởng đến danh dự của Băng Vân Tiên Cung.
Giọng Phong Hàn Tuyết trở nên ai oán:
- Hu hu… Ta và tỷ tỷ vẫn luôn nghe lời cung chủ, các tỷ muội, đệ tử đều ngoan như vậy, các tỷ muội khác đều có thể ra ngoài, chỉ có hai chúng ta lần nào cũng không được phép… Cung chủ thật thiên vị.
Vân Triệt có thể hiểu vì sao Cung Dục Tiên không cho hai tỷ muội họ rời khỏi Băng Vân Tiên Cung để ra thế giới bên ngoài.
Nguyên nhân rất đơn giản… nữ tử của Băng Vân Tiên Cung đều tạo cho người ngoài ấn tượng lạnh lùng kiêu ngạo như băng, ai nấy đều mang vẻ mặt xa cách người lạ ngàn dặm, đặc biệt là đôi mắt lạnh lẽo gần như có thể đóng băng tâm hồn người khác. Nhưng hai tỷ muội Phong Hàn Nguyệt, Phong Hàn Tuyết tuy tu luyện Băng Vân Quyết, tính tình lại chẳng hề dính dáng gì đến hai chữ “lãnh ngạo”. Hơn nữa thân phận các nàng lại là một trong Băng Vân Thất Tiên, nếu lúc tiếp xúc với người ngoài mà để lộ bản tính, e rằng sẽ làm sai lệch ấn tượng của người khác về Băng Vân Tiên Cung.
- Thật ra cung chủ không cho các ngươi ra ngoài không phải là thiên vị, mà là vì thương yêu các ngươi.
Vân Triệt nghiêm túc nói:
- Thế giới bên ngoài đầy rẫy những nguy hiểm mà các ngươi không thể tưởng tượng được, nhất là có vô số ‘đại sắc ma’ như các ngươi vẫn nói. Mà ở trong Băng Vân Tiên Cung, hai vị sư tỷ không chỉ xinh đẹp nhất mà còn có tính cách đáng yêu nhất, giống như ta vậy, dù mới quen biết hai vị sư tỷ ba ngày, nhưng vừa nhìn thấy hai vị sư tỷ, trong lòng ta đã bất giác yêu mến. Chắc chắn là cung chủ yêu quý các ngươi, nên ngài mới vô cùng lo lắng cho an nguy của hai người khi rời khỏi Băng Vân Tiên Cung.
Phàm là con người, ai cũng thích được khen ngợi, đặc biệt là nữ nhân, đây là thiên tính. Mấy câu nói của Vân Triệt khiến hai tỷ muội vô cùng vui vẻ, mỉm cười hỏi:
- Những điều ngươi nói đều là thật sao?
- Đương nhiên là thật.
Vân Triệt nghiêm túc gật đầu, nói tiếp:
- Nếu ta thật sự là “đại sắc ma” như các ngươi nói, thì lúc đả thông huyền mạch cho Thiên Tuyết sư tỷ, Liên Thiếp sư tỷ, Lam Y sư tỷ, Nguyệt Ly sư tỷ… ta đã sớm ra tay rồi, nhưng các nàng đều thuận lợi hoàn thành quá trình đả thông huyền mạch. Hai vị sư tỷ đáng yêu như vậy, ta càng không thể có ý nghĩ bắt nạt các ngươi. Nếu các ngươi vẫn không tin lời ta, ta cũng không còn cách nào khác.
Vân Triệt vừa nói, vừa làm ra vẻ mặt đau buồn.
- Không phải, không phải… Chúng ta cũng không hoàn toàn nghi ngờ ngươi, chỉ là, chỉ là… Ôi, phải làm sao bây giờ? Chỉ còn lại mỗi Ngọc Hồ Quan… các sư tỷ khác đều đã đả thông huyền quan, thành tựu Thiên Linh Thần Mạch, ta lại không phải…
Phong Hàn Tuyết cắn đôi môi mọng, do dự nói:
- Vân Triệt, năm mươi bốn huyền quan của tỷ tỷ đã đả thông năm mươi ba cái, chỉ kém một Ngọc Hồ Quan là có thể khai thông toàn bộ. Chỉ kém một huyền quan thôi thì sự khác biệt chắc cũng không lớn lắm đâu nhỉ?
Ánh mắt Vân Triệt chợt trở nên trong veo, hắn nghiêm túc lắc đầu:
- Nếu là năm mươi ba huyền quan so với năm mươi hai huyền quan thì quả thực khác biệt rất nhỏ. Thế nhưng, năm mươi ba huyền quan và năm mươi bốn huyền quan lại có thể nói là cách biệt một trời một vực! Bởi vì đả thông toàn bộ năm mươi bốn huyền quan chính là Thiên Linh Thần Mạch, thiếu một cái thì không phải là Thiên Linh Thần Mạch. Thiên Linh Thần Mạch được gọi là Thiên Linh Thần Mạch bởi vì toàn bộ huyền quan đều được khai thông, huyền khí vận chuyển, ngưng tụ, phát ra, đều tương đương với việc tiến vào một thế giới pháp tắc cao cấp hơn, khiến huyền mạch thoát khỏi giai tầng ‘Nhân’, đạt tới một lĩnh vực hoàn toàn mới… Một huyền quan này chính là đại biểu cho sự chênh lệch của hai tầng thứ. Đạo lý này cũng giống như sự khác biệt giữa Thiên Huyền Cảnh cấp chín và Thiên Huyền Cảnh cấp mười không quá lớn, nhưng Thiên Huyền Cảnh cấp mười và Vương Huyền Cảnh cấp một lại khác nhau một trời một vực.
- Hiện tại Hàn Nguyệt sư tỷ đã đả thông năm mươi ba huyền quan, cường độ huyền mạch đã tăng lên gần gấp đôi. Thế nhưng nếu so với những sư tỷ đã thành tựu Thiên Linh Thần Mạch của ngươi, tốc độ tu luyện huyền lực, tốc độ vận chuyển, tốc độ ngưng tụ, ít nhất phải chênh lệch chừng năm thành.
- Năm… Năm thành!
Lời của Vân Triệt khiến hai tỷ muội sững sờ. Nhất là sau khi Vân Triệt đem Phong Hàn Nguyệt ra so sánh với những người khác trong Băng Vân Thất Tiên đã thành tựu Thiên Linh Thần Mạch, nói ra sự chênh lệch to lớn giữa nàng và họ, Phong Hàn Nguyệt gần như muốn khóc ngay tại chỗ… Đều là sư tỷ muội đồng môn, lại cùng đứng trong Băng Vân Thất Tiên, vốn dĩ tư chất gần nhau, cùng nhau trưởng thành. Nhưng bây giờ chỉ vì một Ngọc Hồ Quan mà tạo nên chênh lệch to lớn như thế, tâm hồn đơn thuần của nàng làm sao có thể chấp nhận được.
- Hu hu, Tuyết Tuyết, ta phải làm sao bây giờ? Cứ như vậy, ta sẽ bị các sư tỷ bỏ lại, còn bị bỏ lại ngày càng xa.
Phong Hàn Nguyệt không biết phải làm sao.
- … Không sao đâu, ta có Thiên Linh Thần Mạch, ta sẽ cùng tỷ tỷ nỗ lực, như vậy, hai chúng ta cộng lại cũng sẽ không bị các sư tỷ bỏ xa.
Phong Hàn Tuyết hết sức đau lòng an ủi.
Tâm hồn nàng đơn thuần trong sáng, câu an ủi tỷ tỷ nói ra từ tận đáy lòng, nhưng lại chẳng có chút tác dụng nào, ngược lại còn khiến Phong Hàn Nguyệt càng thêm bất lực… Bởi vì không chỉ các sư tỷ, mà ngay cả huyền mạch của muội muội cũng sẽ trở thành Thiên Linh Thần Mạch. Nàng không chỉ bị các sư tỷ bỏ lại ngày càng xa, mà ngay cả muội muội cũng vậy…
- Không được, không được! Ta nhất định không thể bị các nàng bỏ xa như vậy. Rõ ràng chỉ thiếu một chút nữa là ta có thể giống như các vị sư tỷ… Tuyệt đối không thể…
Phong Hàn Nguyệt vừa lẩm bẩm vừa nhìn Vân Triệt, dùng giọng đáng thương nói:
- Vân Triệt, thật sự không có cách nào khác để mở Ngọc Hồ Quan sao?
Vân Triệt áy náy nói:
- Nếu có, ta nhất định sẽ cố hết sức giúp Hàn Nguyệt sư tỷ đả thông huyền quan, thế nhưng… vị trí của Ngọc Hồ Quan quá đặc thù, bây giờ ta cũng không có cách nào khác.
Phong Hàn Nguyệt không nói gì thêm, nàng lặng lẽ cắn chặt hàm răng ngọc ngà của mình. Hồi lâu sau, nàng rốt cuộc cũng đưa ra quyết định khó khăn nhất đời mình, trên mặt hiện lên vẻ ủy khuất:
- Nếu như… nếu như ta để ngươi giúp ta đả thông Ngọc Hồ Quan… thì có thể cách y phục không?
- A? Tỷ tỷ, lẽ nào ngươi muốn?
Phong Hàn Nguyệt vùi mặt vào sâu trong tuyết y, nức nở nói:
- Chỉ thiếu một chút nữa là ta có thể thành tựu Thiên Linh Thần Mạch… Nếu lúc này ta không đả thông Ngọc Hồ Quan, không chừng chẳng bao lâu nữa ta sẽ không thể cùng Tuyết Tuyết đứng trong Băng Vân Thất Tiên được nữa… Vả lại… vả lại ta cũng đã bị hắn nhìn thấy rồi… Tóm lại, so với việc thành tựu Thiên Linh Thần Mạch thì những thứ này đều không quan trọng!
- Cái này…
Vân Triệt thận trọng thăm dò:
- Hàn Nguyệt sư tỷ, ngươi nhất định phải làm vậy sao? Có y phục ngăn cách sẽ vô cùng nguy hiểm, hơn nữa còn có khả năng khiến Ngọc Hồ Quan bị hủy hoại hoàn toàn.
- … Nhắm mắt thì sao?
- Nhắm mắt lại không nhìn thấy, vạn nhất xảy ra chuyện không may…
- … Mặc kệ, mặc kệ!
Phong Hàn Nguyệt vẫn luôn quay lưng về phía Vân Triệt, bỗng xoay người lại. Dù trước ngực vẫn có tuyết y che đậy, nhưng đường cong mềm mại trên đôi vai tuyết trắng đã tạo nên vẻ đẹp tuyệt luân. Đôi mắt đẹp của nàng nhìn chằm chằm vào Vân Triệt, vẻ mặt rõ ràng là quyết tâm như thấy chết không sờn:
- Nếu cứ như vậy đả thông Ngọc Hồ Quan… phải mất bao lâu?
- … Ba phút.
- Lâu như vậy… Chuyện hôm nay ngươi giúp ta đả thông huyền mạch ở đây, ngươi không được nói cho người khác biết! Ai cũng không được nói! Khuynh Nguyệt cũng không được! Bất luận là ai cũng không được!
Vân Triệt gật đầu lia lịa như gà mổ thóc:
- Được, chuyện này liên quan đến danh tiết của sư tỷ, ta tuyệt đối… tuyệt đối sẽ không nói cho bất kỳ ai!
Nói nhảm, chuyện này mà để Cung Dục Tiên biết thì âm mưu của hắn sẽ bị nhìn thấu triệt để!
- Vậy ngươi… vậy ngươi… vậy ngươi… Đến đây đi!
Hai tay đang níu tuyết y của Phong Hàn Nguyệt run rẩy hồi lâu, cuối cùng nàng nhắm nghiền hai mắt, hoàn toàn buông lỏng hai tay. Nhất thời, tuyết y trượt xuống, một mảng da thịt trắng như tuyết, chói mắt nhẹ nhàng lộ ra. Một đôi nụ hoa tuyết e ấp chợt run rẩy, đung đưa trên nền da thịt trắng ngần óng ả mang theo hương thơm thiếu nữ, khiến Vân Triệt nhất thời hoa mắt thần mê.
- A!
Phong Hàn Tuyết bất giác đưa tay che miệng, ngây người… Nàng thật không ngờ, đôi ngọc phong của Phong Hàn Nguyệt lại lớn đến vậy, thật sự là…