Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 392: CHƯƠNG 391: MA TRẢO (HẠ)

Vân Triệt nặng nề nuốt một ngụm nước bọt, nếu không phải tâm cảnh và thể chất của hắn hơn xa người thường, e rằng máu mũi đã sớm phun đầy đất. Hắn đưa tay phải ra, lắc lắc cổ tay nói:

— Nếu... Sư tỷ đã kiên trì như vậy... Ta đây... liền bắt đầu...

Phong Hàn Nguyệt lập tức nhắm chặt hai mắt, tựa như cho rằng chỉ cần mình không nhìn thấy hắn thì hắn cũng sẽ không thấy được mình. Đôi môi nàng càng mím chặt, một chữ cũng không nói, dáng vẻ rõ ràng muốn nhắn nhủ:

— Không được nói chuyện với ta!

Trước mắt Vân Triệt là một thân băng cơ ngọc cốt tuyệt mỹ vô song, một đôi ngọc phong trắng nõn mịn màng, hoàn mỹ đến cực điểm, tựa như hai vầng trăng tròn vành vạnh, ở giữa còn có một khe rãnh tuyết trắng vô cùng mê người. Nhìn biểu cảm của Phong Hàn Nguyệt, Vân Triệt bắt đầu cảm thấy dường như mình đã đùa hơi quá trớn. Nhưng khi phong cảnh tuyệt mỹ này hiện ra trước mắt, tâm tư hắn liền bị hấp dẫn hoàn toàn trong nháy mắt, hai mắt hắn chợt trở nên sáng rực, chăm chú thưởng thức, bàn tay lập tức hướng về phía trước, chậm rãi nắm lấy ngực phải của nàng.

— Ah...

Trong miệng Phong Hàn Nguyệt chợt phát ra một tiếng rên rỉ tựa như con thú nhỏ bị thương, hai mắt càng nhắm chặt hơn, hàng mi run rẩy kịch liệt.

Lúc này, Vân Triệt cũng không nói gì, bởi vì nếu hắn lên tiếng thì thật sự là phá hỏng phong cảnh, còn có khả năng khiến Phong Hàn Nguyệt kinh hoảng mà lùi bước. Thần sắc hắn hết sức chăm chú, tay phải bắt đầu chậm rãi vuốt ve, phạm vi và lực đạo lặng lẽ tăng dần, không ngừng xoa nắn khiến ngọn tuyết phong kia biến ảo thành đủ loại hình dạng. Dần dần, năm ngón tay hắn đều lún sâu vào, tựa như chìm vào một khối bông gòn mềm mại nhất thế gian, cảm xúc từ tay phải truyền đến cùng với sự va đập từ thị giác và tâm hồn khiến thần kinh toàn thân Vân Triệt luôn ở trong trạng thái căng như dây đàn mà lại tê dại.

— Ah...

Những tiếng rên rỉ rất nhỏ cùng biểu cảm cắn chặt răng vì căng thẳng không ngừng hiện ra, trên khuôn mặt thuần mỹ như tuyết của Phong Hàn Nguyuyệt dần dần xuất hiện sắc hồng ngày càng đậm. Trong lúc vô tình, đôi mắt vẫn luôn nhắm chặt của nàng lặng lẽ mở ra, ánh mắt tràn ngập sự kinh hoảng và bối rối... còn có một tia mê ly ngày càng sâu đậm...

Ba phút này đối với Phong Hàn Nguyệt mà nói quả thực dài tựa ba năm. Rốt cục, khi sâu trong huyền mạch của nàng truyền đến một cơn rung động thì Ngọc Hồ Quan liền được đả thông hoàn toàn. Sau khi huyền quan toàn thân được mở ra, huyền khí trong cơ thể nàng dường như đột nhiên kết nối với thiên địa, vô cùng hưng phấn mà tự động lưu chuyển. Lúc này chính bản thân nàng cũng cảm nhận rõ ràng vì sao sau khi đả thông đạo huyền mạch này lại xảy ra biến hóa về chất.

— Sư tỷ, được rồi.

Vân Triệt tính toán thời gian rất chuẩn xác, mãi đến giây cuối cùng của ba phút, hắn mới lưu luyến nhấc ma trảo của mình rời khỏi vùng cấm địa thần thánh của thiếu nữ trước mặt... Lúc này trên bàn tay hắn đã tràn ngập hương thơm của nàng.

Như một tia chớp, Phong Hàn Nguyệt thoáng cái liền kéo tuyết y lên che ngực rồi xoay người đi, trong chớp mắt đã luống cuống tay chân mặc lại y phục. Sau đó nàng quay người lại, trên gương mặt hiện lên một tầng ráng đỏ tựa ánh chiều tà:

— Ngươi... Không được nói chuyện này ra, bằng không ta... ta... ta... ta nhất định không tha cho ngươi!

— Ta nhất định sẽ không nói cho bất kỳ ai, bằng không, ta sẽ bị ngũ lôi oanh đỉnh.

Vân Triệt không thể làm gì khác hơn là đưa ra lời đảm bảo cuối cùng.

Phong Hàn Nguyệt chăm chú nhìn Vân Triệt một lúc lâu, thần sắc biến đổi rất nhiều lần, nhưng thế nào cũng không thể nói ra lời nào khác. Bởi vì không hiểu sao, lúc này, khi nhìn thấy ánh mắt của Vân Triệt thì trái tim nàng lại đập rất nhanh... Nàng vốn cho rằng thân thể mình bị khinh nhờn, bản thân sẽ rất tức giận, đau khổ, thậm chí nghĩ tới sẽ khóc lớn một trận, thế nhưng khi đối mặt gần trong gang tấc với tên đầu sỏ gây ra mọi chuyện này, toàn bộ sự tức giận và đau khổ trong lòng nàng chỉ còn lại một chút, ngược lại là một loại cảm giác hết sức xa lạ, không tài nào nói rõ được. Trong nháy mắt, gương mặt nàng lập tức ửng đỏ, nhịp tim đã hoàn toàn rối loạn. Nàng không thể làm gì khác hơn là hốt hoảng dời ánh mắt đi, giả vờ giận dỗi không thèm để ý đến hắn nữa, mãi đến khi muội muội Phong Hàn Tuyết cởi xiêm y, ngồi xuống trước mặt Vân Triệt, nàng mới lặng lẽ quay sang, yên lặng nhìn hai người họ.

Tuyết y rũ xuống, lộ ra thân thể mềm mại tựa cành liễu của Phong Hàn Tuyết, mái tóc dài buông xõa trên đôi vai tuyết trắng càng làm nổi bật lên làn da trắng như ngọc, khiến người khác không đành lòng chạm vào.

Hai tỷ muội song sinh này có thân thể giống nhau như đúc, từ phía sau nhìn lại, Vân Triệt hoàn toàn không tìm được bất kỳ điểm khác biệt nào... Mà đồng thời huyền mạch của các nàng cũng xuất hiện tình trạng giống hệt nhau.

— A? A a a a! Ngọc Hồ Quan của ta... cũng giống tỷ tỷ sao?

— Đúng vậy.

Vẻ mặt Vân Triệt hiện lên sự buồn bực nói:

— Lúc trước ta vẫn lo lắng về vấn đề này. Bởi vì hai vị sư tỷ là song sinh, tướng mạo hai người giống nhau như vậy, thân thể cũng sẽ có chín phần chín tương tự... bao gồm cả huyền mạch. Chẳng phải tu vi huyền lực của hai vị sư tỷ vẫn luôn đồng bộ sao? Đây chính là nguyên nhân. Cuối cùng quả nhiên giống như những gì ta lo lắng, Ngọc Hồ Quan của Hàn Tuyết sư tỷ và Hàn Nguyệt sư tỷ đều giống nhau như đúc.

— A... Sao có thể như vậy?

Phong Hàn Tuyết thoáng sững người. Lần này ý nghĩ đầu tiên của nàng không phải là hoài nghi Vân Triệt... bởi vì tỷ muội các nàng thực sự rất giống nhau, nhất là trên thân thể. Bởi vậy trong nhận thức của các nàng, việc huyền mạch của hai người giống nhau dường như là một chuyện rất bình thường.

— Ô... Tỷ tỷ, ta nên làm gì bây giờ?

Lần này, đến phiên Phong Hàn Tuyết lộ ra vẻ mặt bất lực.

— Không sao đâu!

Lúc trước Phong Hàn Nguyệt còn vô cùng day dứt nhưng lúc này nàng lại tỏ ra thản nhiên hơn nhiều:

— Lúc trước ta thật sự rất căng thẳng, thế nhưng cũng chỉ bị hắn sờ một hồi mà thôi, hình như cũng không quá khó khăn, sau đó còn có thể đạt được Thiên Linh Thần Mạch. Hiện tại ta cảm giác rất rõ ràng Thiên Linh Thần Mạch thực sự rất thần kỳ, ta có cảm giác sau này tốc độ tu luyện của ta có thể tăng lên gấp mấy lần. Tuyết Tuyết, không thể vì một đạo Ngọc Hồ Quan sau cùng mà đánh mất cơ hội thành tựu Thiên Linh Thần Mạch, bằng không sẽ rất đáng tiếc.

— Thực sự... được chứ?

Phong Hàn Tuyết khẩn trương nói, có tỷ tỷ đi trước, cảm giác khó tiếp nhận của nàng tất nhiên sẽ nhỏ hơn một chút so với Phong Hàn Nguyệt.

— Tin tưởng ta!

Lúc trước Phong Hàn Nguyệt còn liều mạng chống cự, gần như dùng toàn bộ ý chí của mình để quyết định, lần này lại chủ động đẩy Phong Hàn Tuyết về phía “ma trảo” của Vân Triệt. Nàng di chuyển đến bên cạnh Phong Hàn Tuyết, sau đó đột nhiên thò tay kéo tuyết y của muội muội ra và nói:

— Được rồi, như vậy có thể bắt đầu rồi.

— A!!

Theo một tiếng kinh hô của Hàn Tuyết, thân thể tựa băng điêu ngọc mài của nàng liền hoàn toàn hiện ra trước mắt Vân Triệt, hai nụ hoa vô cùng đẹp đẽ khẽ lay động trong không khí. Sau đó, ngực phải của nàng lập tức bị ma trảo của Vân Triệt nắm lấy...

Băng Di Thần Điện dùng Thiên Bàn Ngọc tạo thành, một khi thạch môn đóng kín, nơi này liền trở thành một nơi trú ẩn tuyệt hảo, ngay cả Vương Huyền đỉnh phong cũng không có khả năng phá hủy. Coi như là Bá Hoàng vô cùng cường đại muốn phá cửa mà vào cũng chẳng dễ dàng gì. Đồng thời, hiệu quả cách âm của Thiên Bàn Ngọc cũng cực kỳ tốt, bằng không, nếu như khoảng thời gian này có người nào đi ngang qua cửa thì nhất định sẽ nghe được những tiếng rên rỉ dị thường kỳ quái của thiếu nữ.

Thời điểm Vân Triệt hoàn thành nhiệm vụ tà ác này, trên bộ ngực thỏ ngọc của Phong Hàn Tuyết cũng bị lưu lại vài dấu vết hồng nhạt. Lúc này nàng cũng giống như Phong Hàn Nguyệt, luống cuống tay chân mặc lại y phục, sau đó trên mặt lại hiện ra một tầng ửng đỏ, nói một câu giống hệt Phong Hàn Nguyệt:

— Chuyện này, ngươi tuyệt đối không được nói ra, ai cũng không được nói!

— Ta nhất định không nói cho bất kỳ ai biết, bằng không, ta sẽ bị ngũ lôi oanh đỉnh.

Lần thứ ba Vân Triệt nói ra lời bảo đảm này. Bàn tay hắn đặt ở chóp mũi, kín đáo hít hà mùi hương thiếu nữ còn vương trên tay...

Vân Triệt tự nhủ trong lòng.

— Cuộc sống ở nơi này quả thực là vô cùng tốt đẹp. Xem ra sau khi từ Thần Hoàng đế quốc trở về, ta nhất định phải quay lại nơi này một thời gian... Không sai, mục đích của ta chỉ là muốn có thêm thời gian tu luyện Băng Di Thần Công mà thôi.

Sau khi nói ra lời hứa hẹn, Vân Triệt liền thở mạnh một hơi, giống như bản thân vừa trải qua một cuộc chiến hết sức nguy hiểm. Nhìn thấy dáng vẻ cùng động tác của Vân Triệt khi từ dưới đất đứng lên, Phong Hàn Nguyệt thở nhẹ một hơi, nói:

— Vân Triệt, ngươi làm sao vậy? Trông ngươi... hình như rất mệt mỏi.

Ngay khi lời nói của nàng vừa dứt, hai tỷ muội chợt phát hiện sắc mặt Vân Triệt trở nên cực kỳ tái nhợt, trên trán hắn cũng rịn ra một lớp mồ hôi, ngay cả ánh mắt cũng trở nên mờ mịt. Hai người lập tức hoảng hốt... Các nàng đồng thời nhớ tới, đêm hôm đó, sau khi hắn giúp Mộ Dung Thiên Tuyết cùng Quân Liên Thiếp đả thông huyền mạch cũng là bộ dạng này, sau đó lập tức được Hạ Khuynh Nguyệt đỡ đi nghỉ ngơi... Đúng là ngày đó hắn từng nói qua, sau khi thông huyền cho hai người thì tinh thần lực của hắn bị tiêu hao rất lớn...

— Không có... Không sao.

Vân Triệt xua tay, trên khuôn mặt tái nhợt miễn cưỡng lộ ra ý cười:

— Chẳng qua là hôm nay ta liên tục đả thông huyền mạch cho hai vị sư tỷ... cho nên tinh thần lực tiêu hao hơi lớn một chút, chỉ cần nghỉ ngơi một lát, liền...

Vân Triệt còn chưa dứt lời, thân thể vừa muốn đứng thẳng đột nhiên lảo đảo một trận, thoáng cái liền ngã về phía Phong Hàn Nguyệt.

— A!!

Theo tiếng thét kinh hãi của Phong Hàn Nguyệt, Vân Triệt chợt ngã lên người nàng, gương mặt hắn vừa vặn úp vào bộ ngực mềm mại kia, nhất thời hương thơm mềm mại đã tràn ngập khoang mũi.

Phong Hàn Nguyệt dùng thân thể chống đỡ Vân Triệt, nàng không đẩy hắn ra mà ngược lại trong lòng lại dâng lên một trận cảm kích và áy náy...

Lúc này trong lòng nàng hiện lên một ý nghĩ:

— Hóa ra vì chúng ta, hắn đã mệt như vậy, liều mạng như vậy, chúng ta còn hoài nghi hắn muốn khi dễ chúng ta. Rõ ràng là hắn đã làm tất cả vì chúng ta, giúp chúng ta thành tựu Thiên Linh Thần Mạch, chúng ta còn một mực gào thét với hắn, còn uy hiếp hắn không được nói ra chuyện ngày hôm nay...

— Ô ô ô ô... Chúng ta thật không phải...

Nhìn bộ dạng yếu ớt của Vân Triệt, hai tỷ muội liền cảm thấy áy náy muốn khóc. Tuy rằng mặt Vân Triệt vẫn trực tiếp đặt trên ngực Phong Hàn Nguyệt, nhưng các nàng cũng không nỡ đẩy hắn ra, cứ như vậy để cho hắn chiếm đại tiện nghi, hơn nữa còn lo lắng nói gấp:

— Vân Triệt, ngươi có sao không? Hay là... hay là chúng ta đưa ngươi đến Ngưng Tuyết Điện được không? Ngưng Tâm Lộ trong Ngưng Tuyết Điện nhất định có thể giúp ngươi nhanh chóng khôi phục.

— Không cần... không cần. Cảm ơn sư tỷ quan tâm... Các ngươi yên tâm đi, ta chỉ là tinh thần hơi hư thoát, không phải tiêu hao, cũng không có tổn thương gì. Để ta một mình yên tĩnh ở chỗ này nghỉ ngơi một hồi là tốt rồi.

Tuyết Nguyệt tỷ muội cẩn thận đặt Vân Triệt lên trên mặt đất, trên mặt Phong Hàn Tuyết hiện lên vẻ lo lắng nói:

— Vậy ngươi hãy nghỉ ngơi thật tốt, chúng ta không quấy rầy ngươi nữa... Ngươi thực sự có thể ở lại một mình chứ?

— Yên tâm đi, ta là một đại nam nhân, chút chuyện này không đáng kể. Hai vị sư tỷ vừa thành tựu Thiên Linh Thần Mạch, cần một khoảng thời gian để bình ổn lại huyền khí đang xao động... Cho nên, hai người không cần phải quá lo lắng cho ta.

Vân Triệt mỉm cười nói.

— ... Vậy chúng ta đi thật đây. Ngày mai, chúng ta sẽ trở lại thăm ngươi... À, còn có...

Hai vị thiếu nữ khẽ cắn môi, hổ thẹn nói:

— Chuyện ngày hôm nay... thực sự là ngươi không thể nói ra.

Bị chiếm hết tiện nghi còn không biết, lúc cùng nhau rời đi hai tỷ muội còn mang theo lo lắng cho Vân Triệt... Đợi các nàng rời đi, khi thạch môn tự động đóng chặt, Vân Triệt đang nằm dưới đất lập tức nhảy lên, sau đó vỗ vỗ bụi trên mông, trên mặt hiện ra nụ cười đắc ý không gì sánh được.

— Ai... Ở đây quả nhiên là thiên đường của nam nhân.

— Đều nói nữ nhân tại Băng Vân Tiên Cung đều cao cao tại thượng, cự người ngàn dặm... Nhưng ở phương diện khác, các nàng lại rất dễ nắm bắt...

Tự đắc lẩm bẩm một phen, Vân Triệt liền ngẩng đầu lên, dùng quang mang của Băng Vân Quyết chiếu lên Thiên Bàn Ngọc, tiếp tục tìm hiểu Băng Di Thần Công.

❆ Thiên Lôi Trúc ❆ AI cộng đồng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!