Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 393: CHƯƠNG 392: NGHỊCH THIÊN DUNG HỢP, BĂNG VIÊM (THƯỢNG)

Băng Di Thần Công là huyền công thuộc tính Băng, Phượng Hoàng Chi Viêm lại là huyền công thuộc tính Hỏa, hơn nữa loại huyền công này còn cần huyết mạch để chống đỡ. Trong số các huyền giả nhiều như sao trời, không phải là không có người tu luyện song thuộc tính, thậm chí có người còn tu luyện nhiều huyền công với nhiều thuộc tính hơn nữa, nhưng điều kiện tiên quyết là hai loại thuộc tính này phải có thể tương trợ lẫn nhau, ví như Phong và Hỏa, Thủy và Lôi. Dù làm vậy sẽ khiến tinh lực của huyền giả bị phân tán, thậm chí đây còn là một đại kỵ trên con đường huyền đạo, nhưng nếu huyền giả thực sự có thiên tư kinh người, có thể tu luyện hai loại huyền công thuộc tính khác nhau đến cực hạn thì khi hai người có cảnh giới ngang nhau đối chiến, người sở hữu huyền lực song thuộc tính sẽ chiếm ưu thế cực lớn.

Nhưng việc đồng thời tu luyện huyền công thuộc tính Thủy và Hỏa vốn tương khắc mãnh liệt nhất, thì ít nhất ở Thiên Huyền Đại Lục chưa từng có tiền lệ!

Ngoại trừ kẻ ngu ngốc, căn bản không ai điên rồ đến mức bước lên con đường này.

Huyền giả có thể tu luyện nhiều loại huyền công nhưng huyền mạch lại chỉ có một. Khi đồng thời phát động hai loại thuộc tính đối lập nhau, không còn nghi ngờ gì nữa, hai loại huyền lực này sẽ bài xích và trung hòa lẫn nhau. Kết quả nhẹ thì công dã tràng, uy lực công kích ngược lại còn suy giảm nghiêm trọng, nặng thì huyền khí đại loạn, thậm chí khiến huyền mạch bị tổn thương... Nguyên nhân Vân Triệt rơi vào tình trạng trước đây chính là bởi Sở Nguyệt Thiền tu luyện Băng Vân Quyết, mà khi đó Vân Triệt còn chưa có Tà Thần chi chủng thuộc tính Thủy, dẫn đến việc huyền lực thuộc tính Băng chui vào cơ thể liền xung đột với Phượng Hoàng chi lực, khiến huyền lực toàn thân hắn tán loạn rồi rơi vào hôn mê. May mắn là Thái Cổ Thương Long đã dùng lực lượng của chính mình để tạm thời phong tỏa huyền lực thuộc tính Băng trong người hắn.

Lúc trước, khi Vân Triệt lấy được Tà Thần chi chủng thuộc tính Thủy, hắn cũng chưa từng động đến Băng Vân Quyết.

Việc đồng thời tu luyện hai loại huyền công thuộc tính Thủy và Hỏa đối với người thường mà nói là hành động ngu ngốc, vừa tốn sức lại có thể gây tổn thương cho huyền mạch, nhưng đối với Vân Triệt, người sở hữu cả hai Tà Thần chi chủng Thủy và Hỏa, việc này ngoại trừ khiến tinh lực và thời gian của hắn bị phân tán ra thì cũng không xuất hiện tình huống tổn thương huyền mạch.

Bảy ngày sau, rốt cuộc Vân Triệt cũng tu luyện đệ tứ trọng Băng Di Thần Công đến đại thành. Nếu Băng Vân tổ tiên Mộc Băng Vân còn tại thế, biết được tốc độ tu luyện này của Vân Triệt chắc chắn sẽ chấn kinh đến cực điểm. Bởi vì năm đó, nàng đã dùng trọn hai năm thời gian mới có thể tu luyện đệ tứ trọng Băng Di Thần Công tới đại thành.

Vân Triệt giơ tay trái lên, trong lòng bàn tay hắn chợt xuất hiện một cây Băng Di Chi Thụ nhanh chóng sinh trưởng. Tuy Băng Di Chi Thụ này rất nhỏ nhưng hàn khí mà nó tỏa ra lại khiến toàn bộ không gian trong Băng Di Thần Điện trở nên băng giá đến thấu xương. Ban đầu, Băng Di Chi Thụ do hắn ngưng tụ có màu trắng, nhưng lúc này, trên thân cây lại mọc ra từng tầng lá hình bông tuyết óng ánh trong suốt, không chút tì vết, mà màu sắc của Băng Di Chi Thụ cũng gần như hoàn toàn trong suốt.

Về phần đệ ngũ trọng "Băng Di Huyễn Hoa" trong Băng Di Thần Công lại yêu cầu huyền giả phải có ít nhất Thiên Huyền chi lực mới có thể tu luyện. Mặc dù Vân Triệt không cách nào tu luyện tiếp nhưng thời gian mấy tháng cũng đủ để hắn tìm hiểu thấu triệt toàn bộ Băng Di Huyền Công Quyết, sau đó khắc sâu vào trong tâm hải, đợi khi huyền lực đầy đủ liền có thể kịp thời tu luyện đột phá, không cần phải ở lại mãi trong Băng Di Thần Điện.

Nhìn chằm chằm vào cây băng thụ tỏa ra lưu quang băng giá trong lòng bàn tay, Vân Triệt im lặng thật lâu, sau đó hắn chậm rãi đưa tay phải ra. Trên lòng bàn tay phải của hắn, Phượng Hoàng Chi Viêm màu đỏ rực chợt bùng cháy, tỏa ra từng luồng khí nóng hừng hực, nhất thời cảm giác băng giá trong Băng Di Thần Điện liền nhanh chóng biến mất.

Vân Triệt nhất tâm nhị dụng, đồng thời khống chế Tà Thần chi chủng thuộc tính Thủy và Hỏa. Dưới sự ảnh hưởng của hai hạt Tà Thần chi chủng, huyết mạch của Vân Triệt từ từ phân hóa thành hai thế giới rõ ràng, một nửa là hỏa chi huyền lực cuộn trào, một nửa lại chìm trong thủy chi huyền lực cuồn cuộn.

Trong khoảnh khắc, thân thể Vân Triệt cũng biến thành một nửa băng hàn, một nửa nóng rực. Nếu không có sự tồn tại của hai hạt Tà Thần chi chủng, một khi Vân Triệt duy trì trạng thái đồng thời vận chuyển băng và hỏa trong thời gian dài như vậy, huyền khí trong cơ thể hắn nhất định sẽ đại loạn, rất có khả năng huyền mạch và thân thể sẽ bị thương, thậm chí có thể tẩu hỏa nhập ma.

Vân Triệt duy trì trạng thái này rất lâu, thần sắc hắn cũng ngưng đọng, không biết đang suy nghĩ chuyện gì.

Mạt Lỵ, người vốn ngủ say như một nàng công chúa, vừa mở mắt liền nhìn thấy bộ dạng này của Vân Triệt, hàng mi nàng liền vểnh lên, nói:

- Ngươi làm vậy có ý nghĩa gì? Cường độ huyền lực là cố định, nếu ngươi đồng thời vận chuyển hai loại huyền lực, tất nhiên sẽ khiến lực lượng bị phân tán, cả hai cộng lại nhiều nhất cũng chỉ tương đương với cường độ của một loại huyền lực mà thôi, việc này còn khiến tinh thần lực bị hao tổn. Hơn nữa, băng hỏa tương khắc, lúc đối địch, kẻ địch sợ hỏa thì không sợ băng, sợ băng thì không sợ hỏa. Nếu lúc giao thủ ngươi muốn đánh ra lực lượng nửa băng nửa hỏa thì ngoại trừ tăng thêm tiêu hao cũng không mang lại chút ý nghĩa nào!

Sau khi Mạt Lỵ nói xong, Vân Triệt lại rất lâu không trả lời. Tuy hai mắt hắn mở to nhưng ánh mắt lại không có chút tiêu cự nào, thần sắc vẫn ngưng đọng mà không có bất kỳ biến hóa nào... Cả người dường như bị đông cứng lại.

Lúc này Mạt Lỵ mới nhận ra dường như Vân Triệt đã tiến vào một trạng thái đốn ngộ kỳ diệu nào đó, nàng lập tức không nói gì thêm... Đúng lúc này, nàng đột nhiên cảm nhận được sâu trong huyền mạch của Vân Triệt truyền đến một sự rung động rất khác thường. Nàng dùng tinh thần lực tùy ý đảo qua, liền kinh ngạc phát hiện hai thế giới băng hỏa trong huyền mạch đang run rẩy và gấp khúc, chậm rãi tiến lại gần nhau, sau đó lại có ý đồ dung hợp...

Đồng thời, Băng Di Chi Thụ trên tay Vân Triệt bắt đầu run rẩy, Phượng Hoàng Chi Viêm cũng kịch liệt chao đảo.

Mạt Lỵ chợt sững sờ, sau đó nàng lập tức ý thức được Vân Triệt muốn làm gì, nàng nhíu chặt mày, lớn tiếng mắng:

- Vân Triệt, ngươi muốn làm gì! Lập tức dừng lại!

Thanh âm của Mạt Lỵ vừa truyền ra, thân thể Vân Triệt liền kịch liệt run lên, sắc mặt hắn thoáng chốc trở nên tái nhợt. Trong nháy mắt, hai đạo băng thụ và phượng viêm trên tay hắn liền tiêu tán. Đồng thời, hắn phun ra một ngụm máu tươi, cả người khuỵu xuống đất, há miệng thở dốc, sắc mặt trắng bệch, rất lâu không thấy huyết sắc.

- Ngươi điên rồi sao!

Mạt Lỵ lạnh lùng nói:

- Ngươi đang cố lợi dụng sức mạnh của Tà Thần chi chủng để kết hợp lực lượng của băng thụ và phượng viêm lại sao? Hai loại huyền lực này hoàn toàn tương khắc, chúng chỉ biết bài xích và trung hòa lẫn nhau, vĩnh viễn không có khả năng kết hợp! Tương khắc, tương phụ, tương sinh... Đây là pháp tắc cơ bản nhất của hỗn độn, ngươi làm như vậy, quả thực chính là đang thử làm trái pháp tắc, làm trái thiên đạo! Sao có thể thành công được?

Lúc này kinh mạch toàn thân Vân Triệt nghịch loạn, huyền khí điên cuồng hỗn loạn, hắn phải dùng hơn mười hơi thở mới có thể miễn cưỡng đè nén toàn bộ huyền khí bạo động xuống. Vân Triệt thở mạnh một hơi, nhưng hắn không hề vì Mạt Lỵ quát lớn mà hổ thẹn nhận sai, ngược lại ngẩng đầu lên rồi nói:

- Nếu như ta chỉ sống một đời này, ta hoàn toàn tin những lời này, thậm chí ta sẽ không bao giờ suy nghĩ đến việc hoang đường là dung hợp hai loại lực lượng này. Nhưng hiện giờ, ta lại càng ngày càng tin tưởng rằng trên thế giới này căn bản không có việc gì là không thể!

- Chết có thể sống lại, thời gian có thể nghịch lưu, nhân quả có thể bóp méo, ngay cả luân hồi đều có thể xuyên qua... Trên thế giới này, còn có cái gì là không thể xảy ra chứ? Sinh tử, thời gian, nhân quả, luân hồi... Những thứ này chẳng phải đều là pháp tắc cơ bản nhất, trụ cột nhất của thiên đạo sao? Vậy mà tất cả chúng đều có thể bị nghịch chuyển! Hơn nữa, tất cả đều xảy ra trên người ta. Như vậy, pháp tắc băng hỏa tại sao không thể nghịch chuyển?

- ... Bảy đại Huyền Thiên Chi Bảo vốn mang theo nghịch thiên chi lực. Trên đời này cũng chỉ có bảy thứ này mới có thể nghịch chuyển thiên đạo. Viễn Cổ Chân Thần cũng có thể nghịch chuyển quy tắc của thiên đạo trên một trình độ nhất định. Nhưng Chân Thần đã không còn tồn tại, mà ngươi chỉ là một người phàm ở vị diện thấp của thế giới này. Tuy ngươi luôn cao ngạo, nhưng với năng lực hiện giờ của ngươi mà muốn làm trái thiên đạo thì chỉ là si tâm vọng tưởng!

Mạt Lỵ đạm mạc nói.

- Đâu có nghiêm trọng như ngươi nói.

Vân Triệt ngồi phịch xuống, lau vết máu trên miệng rồi nói:

- “Làm trái thiên đạo”, bốn từ này thật sự quá dọa người, ta cũng không nghĩ chuyện này đạt đến trình độ đó. Cái ý nghĩ xung động muốn dung hợp Băng Di chi lực và Phượng Viêm chi lực này cũng không phải do ta tự nghĩ ra, mà đến từ huyền mạch.

- Huyền mạch?

- Đúng!

Vân Triệt gật đầu, giơ hai tay lên:

- Vào thời điểm ta đồng thời ngưng tụ băng thụ và phượng viêm, trong đầu ta đột nhiên nảy sinh một loại xung động muốn dung hợp hai loại lực lượng này. Tuy nhiên, ta khẳng định loại xung động đột nhiên xuất hiện này không phải đến từ ý thức của ta, mà là đến từ một loại ý thức đặc thù nào đó của huyền mạch... Trước đây, khi ta nhận được Tà Thần chi chủng thuộc tính Hỏa, huyền mạch liền biến thành màu đỏ. Khi lấy được Tà Thần chi chủng thuộc tính Thủy, hai Tà Thần chi chủng mang hai thuộc tính đối lập này cũng không đối chọi nhau trong huyền mạch, mà ngược lại chúng còn giao hòa cùng một chỗ khiến huyền mạch biến thành màu hồng lam đan xen, không hề phân biệt rõ ràng. Bởi vậy ta mới đột nhiên nghĩ đến, có phải năm đó Tà Thần có thể dung hợp lực lượng thủy hỏa hay không? Rất có thể chính vì vậy mới khiến trong huyền mạch ta lưu lại ấn ký như vậy, cho nên khi ta đồng thời ngưng tụ băng thụ và phượng viêm mới xuất hiện rung động không rõ... Hoặc có thể nói là một lời ám chỉ!

- Ta tin mọi chuyện chính là như vậy! Tà Thần lấy ‘Tà’ làm danh, mà tà và chính lại đối lập nhau. Nếu hắn đã được gọi là Tà Thần thì phong cách hành sự của hắn tất nhiên sẽ không tuân theo thiên đạo, mà hành sự theo ý mình! Hắn sở hữu lực lượng của những thuộc tính cực đoan nhất, minh chứng tốt nhất chính là Tà Thần chi chủng. Như vậy, việc thủy và hỏa dung hợp cũng không phải không có khả năng xảy ra trên người hắn. Hiện tại, ta không những kế thừa Tà Thần huyền mạch, mà còn sở hữu Tà Thần chi chủng do hắn lưu lại... Chuyện hắn có thể làm được thì ta cũng có khả năng làm được!

- Tuy nhiên ngươi yên tâm, ta cũng chỉ thử một chút mà thôi, thực ra ta cũng hiểu khả năng thành công của chuyện này là cực kỳ nhỏ bé. Nhưng nếu không thử một chút thì ta lại không cam tâm. Dù sao, đây chính là Tà Thần huyền mạch, Tà Thần chi chủng. Sau khi ta thử dung hợp, nếu không có cách nào thành công, tất nhiên ta sẽ dừng lại.

- ... Thôi được, tùy ngươi vậy! Dù sao cũng không phải ngươi chưa từng làm chuyện vô lý!

Mạt Lỵ chợt tức giận, sau đó liền không để ý tới hắn nữa.

Thời gian Vân Triệt ở trong Băng Vân Tiên Cung trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã qua ba tháng.

Phần lớn thời gian Vân Triệt đều ở trong Băng Di Thần Điện, nhưng hắn vẫn thường xuyên đi dạo xung quanh Băng Vân Tiên Cung, rất nhanh liền quen thuộc từng ngọn cây cọng cỏ nơi này, ngay cả hình dạng lớn nhỏ của mỗi một khối băng ngọc hắn đều nhớ không sai biệt lắm.

Trở thành sự tồn tại hiếm có tại Băng Vân Tiên Cung suốt nghìn năm qua, Vân Triệt đi tới đâu đều thu hút sự chú ý của các đệ tử Băng Vân. Trong ánh mắt của họ đều có ba phần hiếu kỳ, ba phần dò xét, cùng với bốn phần cảnh giác. Ở nơi này, hắn hoàn toàn giống như nam nhân duy nhất trong nữ nhi quốc, cảm giác này khiến Vân Triệt rất thoải mái. Đồng thời, đối với tất cả yêu cầu của Vân Triệt, Cung Dục Tiên đều đáp ứng, đãi ngộ của hắn dường như không thua kém Hạ Khuynh Nguyệt chút nào, hơn nữa Cung Dục Tiên lại để cho hắn hoàn toàn tự do, chưa bao giờ đưa ra bất kỳ hạn chế gì với hắn.

Mà thời điểm này còn cách Thiên Huyền Thất Quốc Bài Vị Chiến chưa tới một tháng.

- Còn một tháng nữa là tới Thất Quốc Bài Vị Chiến. Lần đi Thần Hoàng Đế Quốc này đường xá vô cùng xa xôi, lúc này quả thực đã đến lúc chuẩn bị rồi. Hai canh giờ trước, Đế Hoàng Thương Vạn Hác đã vạn dặm truyền âm bảo ta nhắc nhở Vân Triệt nhớ kỹ.

Cung Dục Tiên chợt xoay người lại, nhìn Hạ Khuynh Nguyệt nói:

- Nếu không có ân oán với Phượng Hoàng Thần Tông thì chuyến đi này chỉ đơn thuần là tham gia Bài Vị Chiến, nhưng lần này... đối với Vân Triệt mà nói chính là một kiếp nạn khó lường, khiến người ta không thể không lo lắng. Khuynh Nguyệt, hiện giờ Vân Triệt đang ở đâu? Dường như đã nhiều ngày ta không nhìn thấy hắn.

- Bẩm cung chủ, hắn đã ở trong Băng Di Thần Điện bảy ngày không ra ngoài, đệ tử sợ hắn đang chìm trong đốn ngộ nên không dám đến quấy rầy.

Hạ Khuynh Nguyệt hồi đáp.

- Bảy ngày?

Cung Dục Tiên mặt lộ vẻ kinh ngạc:

- Trước đây hắn cũng thường ở trong đó lâu như vậy sao?

- Trước đây, thời gian dài nhất hắn không ra ngoài cũng chỉ tròn hai ngày. Đây là lần đầu tiên hắn ở lại trong đó suốt bảy ngày.

Cung Dục Tiên chợt cúi đầu trầm ngâm, sau đó nói:

- Đi xem hắn một chút. Tốt nhất là để hắn lập tức tới gặp ta.

- Vâng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!