Hạ Khuynh Nguyệt đi tới trước thạch môn của Băng Di Thần Điện, cất giọng nói, thanh âm đủ để xuyên thấu vào bên trong:
- Vân Triệt, ta có thể vào không?
Nói xong, nàng chờ đợi một lúc lâu mà vẫn không nghe thấy hồi đáp. Nàng ngưng thần lắng nghe nhưng cũng không cảm nhận được bất kỳ động tĩnh nào từ bên trong.
- Lẽ nào hắn không có ở đây?
- Vân Triệt, ngươi còn ở trong đó không?
Hạ Khuynh Nguyệt lại lên tiếng hỏi.
Lần này, nàng vẫn không nhận được bất kỳ lời đáp nào.
Hạ Khuynh Nguyệt xòe bàn tay, vận khởi Băng Vân Quyết, một luồng quang mang chiếu rọi lên thạch môn. Nhất thời, một tiếng động nhỏ vang lên, thạch môn chậm rãi mở ra. Hạ Khuynh Nguyệt lập tức tiến vào. Ngay khoảnh khắc bước vào Băng Di Thần Điện, thân thể nàng bỗng khựng lại, cả người sững sờ tại chỗ.
Vân Triệt không hề rời đi, suốt bảy ngày qua hắn vẫn luôn ở trong Băng Di Thần Điện. Ngay khi thạch môn mở ra, Hạ Khuynh Nguyệt liền nhìn thấy hắn. Lúc này, Vân Triệt đang ngồi ngay ngắn trên mặt đất, hai mắt nhắm nghiền, hai tay hơi mở, lòng bàn tay hướng lên trời. Tay trái là một gốc Băng Di Chi Thụ lấp lánh, tay phải là một đoàn hỏa diễm màu đỏ rực đang lặng lẽ bập bùng.
Nhưng điều khiến Hạ Khuynh Nguyệt kinh ngạc không phải những thứ này, mà là luồng khí ập vào mặt khi nàng vừa bước vào...
Nửa thân thể bên phải của nàng như bước vào địa ngục băng hàn, còn nửa thân thể bên trái lại như chìm trong biển lửa luyện ngục... Không gian trống trải trong Băng Di Thần Điện bị phân chia thành hai thế giới hoàn toàn tách biệt, không hề can thiệp lẫn nhau!
Đôi mắt đẹp của Hạ Khuynh Nguyệt run rẩy dữ dội... nàng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Trong cùng một không gian, nóng và lạnh sẽ trung hòa, làm giảm mức độ của cả hai, giống như lửa và tuyết gặp nhau. Đây là thường thức cơ bản nhất mà ngay cả một đứa trẻ cũng biết, nhưng cảnh tượng trước mắt Hạ Khuynh Nguyệt lại hoàn toàn đi ngược lại lẽ thường! Bên phải băng hàn, bên trái rực lửa, lại hoàn toàn không có chút dấu hiệu trung hòa nào, dường như giữa hai luồng sức mạnh này có một tấm chắn vô hình mà không một lực lượng nào có thể vượt qua.
Lúc này, thân thể vốn tĩnh lặng của Vân Triệt đột nhiên cử động. Hắn chậm rãi xoay hai tay vào giữa, động tác vô cùng chậm chạp, dường như mỗi một cử động nhỏ đều tiêu hao một nguồn năng lượng khổng lồ. Theo chuyển động của cánh tay, băng thụ và phượng viêm từ từ tiến lại gần nhau, và cuối cùng, chúng đã chạm vào nhau.
Không có cảnh tượng lửa làm tan băng, hay băng dập tắt lửa. Điều Hạ Khuynh Nguyệt chứng kiến là một hình ảnh hoàn toàn phá vỡ nhận thức của nàng. Băng thụ và phượng viêm chậm rãi hòa vào nhau, băng thụ đâm vào ngọn lửa, ngọn lửa xuyên qua băng thụ, không hề có sự bài xích hay trung hòa. Chúng giống như hai loại chất lỏng khác màu đang dần thẩm thấu vào nhau, rồi hòa quyện một cách hoàn hảo.
Băng và hỏa... dung hợp làm một!
Cùng lúc đó, hai nửa không gian nóng và lạnh trong Băng Di Thần Điện cũng giao hòa. Với cường độ tương đương, khí tức băng hàn và nóng rực đáng lẽ phải trung hòa thành nhiệt độ bình thường, nhưng Hạ Khuynh Nguyệt lại cảm nhận rõ ràng không gian xung quanh đồng thời tồn tại hai luồng khí tức cực hạn, điên cuồng đan xen vào nhau như muốn xé rách không gian. Toàn thân chìm trong cảnh tượng phi lý này khiến nàng vô cùng khó chịu, mãi đến khi vận chín thành huyền lực hộ thân, cảm giác đó mới dịu đi đôi chút.
Lúc này, băng thụ và phượng viêm trong tay Vân Triệt đã hoàn toàn dung hợp. Băng thụ màu xanh nhạt và phượng viêm màu đỏ rực đều biến mất. Sau khi hai thứ chồng lên nhau, trên tay hắn xuất hiện một đoàn hỏa diễm màu xanh băng vô cùng yêu dị!
Theo màu sắc của huyền hỏa, yếu nhất là chanh sắc chi viêm, kế đến là xích sắc chi viêm, rồi đến lam sắc chi viêm, và cuối cùng là tử sắc chi viêm. Nhưng ngọn lửa màu lam trong tay Vân Triệt không giống với lam sắc huyền hỏa, mà lại mang màu sắc của một loại sức mạnh mà Hạ Khuynh Nguyệt vô cùng quen thuộc... màu xanh của băng!
Băng sắc hỏa diễm!
Ngọn lửa màu xanh băng bập bùng trên tay Vân Triệt, nhảy múa ngày càng kịch liệt. Hai tay Vân Triệt cũng run lên dữ dội, dường như ngọn băng viêm này đã vượt khỏi tầm kiểm soát của hắn. Cuối cùng, thân hình Vân Triệt nhoáng lên, sắc mặt trắng bệch, hắn phun ra một ngụm máu tươi. Ngọn băng viêm lập tức rời khỏi tay hắn, rơi xuống mặt đất làm từ Thiên Bàn Ngọc.
Trong khoảnh khắc, hơi thở của Hạ Khuynh Nguyệt như ngừng lại. Thân hình nàng khẽ động, thoáng chốc đã ở trước mặt Vân Triệt. Nàng vừa định mở miệng, nhưng khi ánh mắt lướt qua nơi ngọn băng viêm rơi xuống, cả người nàng liền chết lặng.
Tại nơi đó, trên mặt đất xuất hiện một cái hố tròn có đường kính khoảng nửa thước, sâu chừng một thước. Cái hố có hình dạng hoàn hảo, bên trong vô cùng trơn nhẵn, tựa như được ai đó dùng công nghệ tinh xảo nhất cẩn thận mài giũa thành!
Nhưng Hạ Khuynh Nguyệt chắc chắn rằng trước đây nơi này không hề có cái hố nào. Tường và sàn của Băng Di Thần Điện đều được làm từ Thiên Bàn Ngọc. Ngay cả thái thượng cung chủ Phong Thiên Hối, người mạnh nhất Băng Vân Tiên Cung, cũng tuyệt đối không thể phá hủy Thiên Bàn Ngọc. Lực phá hoại của Vân Triệt vô cùng kinh người, nhưng dù hắn cầm Vương Huyền trọng kiếm trong tay và dùng chín thành sức mạnh cũng không thể để lại dù chỉ một vết xước trên Thiên Bàn Ngọc.
Vậy mà giờ đây, trên mặt đất làm từ Thiên Bàn Ngọc lại xuất hiện một cảnh tượng kinh tâm động phách như thế.
Lẽ nào... là do ngọn lửa màu xanh băng kia tạo ra?
Bên trong cái hố không có dấu vết của băng lực, càng không có dấu vết bị thiêu đốt!
- Ha ha... Ha ha... Ha ha ha ha!
Vân Triệt ngồi bệt dưới đất, không lau vết máu trên khóe miệng mà lại phá lên cười lớn:
- Cuối cùng... cũng thành công... Ha ha ha ha!
- Rốt cuộc thì đây... là cái gì?
Ánh mắt Hạ Khuynh Nguyệt chuyển sang gương mặt Vân Triệt, trong ánh mắt mang theo sự chấn kinh khó có thể kìm nén.
- Là một loại hỏa diễm đặc thù, cũng là một loại băng đặc thù. Và nó chính là một loại sức mạnh được sinh ra từ việc đi ngược lại quy tắc!
Vân Triệt đưa tay lau vết máu nơi khóe miệng, nhếch môi cười không ngớt:
- Hiện tại ta chỉ mới chạm đến ngưỡng cửa, chỉ có thể miễn cưỡng sử dụng loại sức mạnh này và phải chịu đựng lực phản phệ rất lớn. Tuy nhiên... ít nhất điều này đã chứng minh rằng việc đi ngược lại quy tắc nguyên tố không phải là không thể! Hơn nữa, uy lực sinh ra từ quá trình này còn kinh khủng hơn ta tưởng tượng rất nhiều.
- Ý của ngươi... là dung hợp băng và hỏa? Điều này thực sự có thể làm được sao?
Hạ Khuynh Nguyệt kinh ngạc thốt lên.
- Ta có thể, nhưng người khác thì không.
Vân Triệt nhếch miệng cười nói. Dù bị phản phệ nhưng việc dung hợp thành công băng viêm khiến hắn vô cùng phấn khích. Vân Triệt đứng dậy, nhìn Hạ Khuynh Nguyệt nói:
- Đây cũng là bí mật của ta, đừng nói cho bất kỳ ai.
Hạ Khuynh Nguyệt im lặng không đáp.
- Ta đã ở đây bao nhiêu ngày rồi?
- Bảy ngày.
- Bảy ngày...
Vân Triệt đưa tay lên cằm, rồi như chợt nhớ ra điều gì, hắn vội vàng lấy truyền âm ngọc giản ra. Quả nhiên, trên đó hiện lên vài ấn ký âm thanh do Thương Nguyệt và Thương Vạn Hác gửi tới.
- Bây giờ chỉ còn khoảng một tháng nữa là đến Thiên Huyền Thất Quốc Bài Vị Chiến. Từ đây đến Thần Hoàng Thành, dù đi nhanh nhất cũng mất hơn mười ngày. Đã đến lúc ngươi nên chuẩn bị rồi.
Hạ Khuynh Nguyệt nói. Dù trong lòng tràn ngập kinh ngạc, nàng cũng không hỏi thêm về chuyện băng viêm nữa.
- Ừm, ta biết.
Vân Triệt gật đầu:
- Khoan đã, ngươi nói là để ta chuẩn bị... Ý ngươi là, ngươi không đi cùng ta sao?
- Cung chủ không cho phép ta tham gia Thiên Huyền Thất Quốc Bài Vị Chiến lần này.
- Vì sao?
Hạ Khuynh Nguyệt khẽ thở dài, không trả lời trực tiếp mà chỉ nói:
- Theo ta đi gặp cung chủ.
Sau đó, Vân Triệt theo Hạ Khuynh Nguyệt đến gặp Cung Dục Tiên. Cung Dục Tiên còn chưa kịp mở lời, Vân Triệt đã vội vàng hỏi:
- Cung chủ, vì sao người không cho Khuynh Nguyệt đi cùng ta tham gia Thiên Huyền Thất Quốc Bài Vị Chiến? Bài Vị Chiến yêu cầu huyền giả tham gia phải từ mười tám đến dưới hai mươi lăm tuổi. Tại Thương Phong đế quốc, người có tư cách nhất đại diện cho Thương Phong tham chiến chính là Khuynh Nguyệt.
Dường như Cung Dục Tiên đã sớm biết Vân Triệt sẽ hỏi như vậy, sắc mặt nàng rất bình tĩnh, chậm rãi nói:
- Đó không phải ý của ta, mà là ý của thái thượng cung chủ.
- Thái thượng cung chủ? Vì lý do gì?
Vân Triệt tiếp tục hỏi.
Cung Dục Tiên nhìn sâu vào mắt hắn, nói:
- Vân Triệt, ta biết ngươi vẫn luôn muốn biết nguyên nhân thực sự khiến thái thượng cung chủ phá vỡ môn quy để ngươi gia nhập Băng Vân Tiên Cung. Bây giờ ta có thể cho ngươi biết đáp án... Thực ra, ngày đó thái thượng cung chủ không hề nói dối. Nguyên nhân duy nhất khiến bà hy vọng ngươi gia nhập chính là tiềm lực và thực lực hiện tại của ngươi. Chỉ là, đằng sau đó còn có một nguyên nhân cực kỳ trọng yếu khác, đó chính là “nghìn năm chi kiếp” của Băng Vân Tiên Cung ta.
- Nghìn năm chi kiếp?
Vân Triệt kinh ngạc.
- “Nghìn năm chi kiếp” là một lời tiên tri do Băng Vân tổ tiên để lại, nói rằng một nghìn năm sau khi Băng Vân Tiên Cung thành lập sẽ gặp phải một đại kiếp nạn. Hiện tại vừa đúng là thời điểm đó, và thái thượng cung chủ cũng dần cảm nhận được đại kiếp sắp giáng xuống. Vì muốn tăng thêm vài phần khả năng chống đỡ kiếp nạn này, thái thượng cung chủ mới lựa chọn để ngươi gia nhập, từ đó mượn sức mạnh của ngươi... Dù sao, với mối quan hệ của ngươi và Khuynh Nguyệt cùng Nguyệt Thiền, ngươi sẽ không từ chối.
Lời của Cung Dục Tiên khiến Vân Triệt thầm kinh hãi. Hắn trầm mặc một lúc rồi đột nhiên nói:
- Chẳng lẽ nguyên nhân thái thượng cung chủ không cho Khuynh Nguyệt tham gia Bài Vị Chiến là vì...
- Bởi vì ngươi mang huyết mạch Phượng Hoàng nên không thể tránh khỏi ân oán với Phượng Hoàng Thần Tông. Bốn tháng trước, ngươi lại đánh trọng thương Thần Hoàng hoàng tử, làm nhục hắn, khiến ân oán càng thêm sâu sắc. Cho nên, lần này ngươi đến Thần Hoàng Thành tất nhiên sẽ nguy hiểm trùng trùng, thậm chí có khả năng vẫn lạc, nhưng ngươi lại không thể không đi. Nếu Khuynh Nguyệt đi cùng ngươi, với thân phận phu thê, một khi ngươi gặp nạn, nàng tất sẽ không đứng nhìn, như vậy sẽ đẩy Khuynh Nguyệt vào hiểm cảnh. Khuynh Nguyệt là thiếu cung chủ của Băng Vân Tiên Cung, là tương lai và hy vọng của cả môn phái, nàng tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì! Cho nên...
- Ta hiểu rồi.
Vân Triệt gật đầu. Nghe đến đây, hắn đã hoàn toàn thông suốt lý do Phong Thiên Hối không cho Hạ Khuynh Nguyệt tham gia. Dù với tu vi của Hạ Khuynh Nguyệt, nàng nhất định có thể tỏa sáng rực rỡ tại Bài Vị Chiến, giúp Băng Vân Tiên Cung dương oai bảy nước, nhưng nếu đi lần này, nàng rất có thể sẽ vì hắn mà bị cuốn vào ân oán với Phượng Hoàng Thần Tông. Chuyến đi Thần Hoàng đế quốc này mạo hiểm và nguy cơ lớn đến đâu, trong lòng hắn hiểu rất rõ... Nếu toàn bộ Băng Vân Tiên Cung đều ngã xuống trong đại kiếp nạn, chỉ cần Hạ Khuynh Nguyệt còn sống thì vẫn còn hy vọng vô hạn. Nhưng nếu Hạ Khuynh Nguyệt gặp chuyện không may... đó là hậu quả mà Băng Vân Tiên Cung chắc chắn không thể chấp nhận.
- Mệnh lệnh của cung chủ ta không thể làm trái. Lần này ngươi đến Thần Hoàng Thành nhất định phải cẩn thận.
Hạ Khuynh Nguyệt nhẹ nhàng nói.
- Yên tâm, nếu ta dễ dàng gặp chuyện không may như vậy thì đã không sống được đến bây giờ.
Vân Triệt nói đầy ngạo khí. Hắn lập tức hành lễ đệ tử với Cung Dục Tiên, nói:
- Cung chủ, đã như vậy, đệ tử muốn hôm nay rời khỏi Băng Vân Tiên Cung, tạm thời trở về hoàng thành một chuyến, sau đó sẽ trực tiếp đến Thần Hoàng đế quốc.
- Ngươi muốn đến đó sớm để do thám động tĩnh của Phượng Hoàng Thần Tông sao?
Cung Dục Tiên gật đầu:
- Cũng tốt, chủ động một chút vẫn hơn là bị động. Khi đến Thần Hoàng Thành, ngươi nhất định phải vạn sự cẩn thận, tất cả đều phải lấy bảo toàn tính mạng làm đầu. Đừng quên, nếu đại kiếp nạn thật sự giáng xuống Băng Vân Tiên Cung, chúng ta còn phải dựa vào sức mạnh của ngươi.
- Vâng, đệ tử sẽ không quên thân phận đệ tử Băng Vân Tiên Cung của mình. Mấy tháng nay đệ tử nhận ơn sâu của Băng Cung, nhất định sẽ còn sống trở về, báo đáp ân tình này.
Vân Triệt nghiêm nghị nói.