- Cha... Cứu... Mau cứu ta... Cứu ta... Ta không muốn chết... Cha... Cứu ta... Cứu ta!
Tiêu Cuồng Vân ôm chặt chân Tiêu Tuyệt Thiên, toàn thân run lên bần bật. Dưới nỗi sợ hãi tột cùng, tứ chi hắn mềm nhũn, không tài nào đứng dậy nổi. Là thiếu chủ Tiêu Tông, từ nhỏ đã quen được nuông chiều, hắn chắc chắn là kẻ vô cùng sợ chết, chỉ là trước đây chưa từng có gì uy hiếp được tính mạng của hắn, chỉ có người khác phải sợ hãi hắn mà thôi.
Nhìn nhi tử bị dọa đến mức đại tiểu tiện không khống chế nổi, sắc mặt Tiêu Tuyệt Thiên lập tức tím bầm, hận không thể một cước đá văng hắn đi. Nhưng dù sao đây cũng là con trai ruột của hắn, lại là đứa con mà hắn thương yêu nhất. Bất luận thế nào, hắn cũng không thể trơ mắt nhìn con mình chết trong tay Vân Triệt. Hắn hít sâu một hơi, chắp tay nói với Vân Triệt:
- Vân tiểu huynh đệ, ân oán giữa ngươi và khuyển tử, Tiêu mỗ cũng đã tường tận. Tuy năm đó khuyển tử đã làm ra chuyện đáng khinh, nhưng... nhưng may mắn là Vân tiểu huynh đệ và người thân của ngươi đều bình an vô sự. Khuyển tử dù sai nhưng tội không đáng chết, xin Vân tiểu huynh đệ đại nhân đại lượng. Nếu có thể mở cho khuyển tử một con đường sống, Tiêu mỗ nhất định khắc cốt ghi tâm, tất có hậu tạ.
- Tội không đáng chết?
Vân Triệt cười lạnh một tiếng:
- Vậy ngươi có biết, vì sao Phần Thiên Môn lại bị ta diệt môn không? So ra, tội của bọn chúng còn nhẹ hơn tội của con trai ngươi rất nhiều! Nhưng kết quả là từ Thái thượng môn chủ Phần Nghĩa Tuyệt, Môn chủ Phần Đoạn Hồn, cho đến toàn bộ môn hạ đệ tử họ Phần cùng gia quyến trên dưới đều chết không có chỗ chôn!
Lời của Vân Triệt khiến tất cả mọi người có mặt đều thấy lòng mình rét run, toàn thân không kìm được mà run rẩy, ngay cả sắc mặt Tiêu Tuyệt Thiên cũng trở nên trắng bệch... Hắn biết rất rõ, thực lực của Vân Triệt trong lễ đại hôn mấy tháng trước đã mạnh hơn rất nhiều so với lúc diệt Phần Thiên Môn. Với tốc độ trưởng thành kinh khủng của Vân Triệt, thực lực của hắn hôm nay chắc chắn đã sâu không lường được... cho dù hắn dùng sức một người diệt toàn bộ Tiêu Tông cũng hoàn toàn có khả năng. Dù sao, thực lực của Tiêu Tông và Phần Thiên Môn cũng chỉ kẻ tám lạng người nửa cân.
Nếu hắn thực sự nổi giận mà ra tay với toàn bộ Tiêu Tông...
Cái kết cục tồi tệ nhất này, Tiêu Tuyệt Thiên đã nghĩ đến vô số lần. Nhưng khi thực sự đối mặt với Vân Triệt đến đòi nợ, hắn lại không dám nghĩ tiếp nữa. Hắn hạ mình tới mức thấp nhất, cầu khẩn nói:
- Vân tiểu huynh đệ, khuyển tử quả thật tội không thể tha, Tiêu mỗ dạy con không nghiêm, thật vô cùng xấu hổ. Nhưng với thân phận và thực lực của ngài hôm nay, cho dù khuyển tử có mạnh hơn gấp mười lần cũng không thể nào gây ra nửa điểm uy hiếp, càng không có lá gan dám mạo phạm ngài. Nếu ngài thật sự ra tay với khuyển tử, chỉ sợ... chỉ sợ sẽ làm bẩn thân phận của ngài... Nếu hôm nay ngài có thể mở lòng từ bi, buông tha cho khuyển tử, Tiêu Tông ta nhất định vô cùng biết ơn. Mọi việc sau này đều sẽ lấy Vân tiểu huynh đệ làm chủ, chỉ cần Vân tiểu huynh đệ phân phó, nếu Tiêu Tông ta đủ khả năng thì nhất định sẽ vạn tử bất từ!
Tuy lời nói của Tiêu Tuyệt Thiên là cầu tình cho Tiêu Cuồng Vân, nhưng ai cũng biết, hắn đang cầu tình cho cả Tiêu Tông. Có Phần Thiên Môn làm tiền lệ, Vân Triệt hoàn toàn có thể nổi giận mà hủy diệt Tiêu Tông... Dù sao, chuyện Tiêu Cuồng Vân làm khi trước còn xúc phạm đến Vân Triệt hơn cả Phần Thiên Môn. Phần Thiên Môn chỉ bắt đi hai người thân của Vân Triệt, nhưng họ đã được cứu ngay lập tức và không hề bị thương tổn. Còn Tiêu Cuồng Vân lại khiến Vân Triệt bị đuổi khỏi nhà, hai người thân của hắn cũng bị giam cầm suốt ba năm trời.
Thế nhưng, lời nói tiếp theo của Vân Triệt lại khiến Tiêu Tuyệt Thiên gần như không tin vào tai mình.
- ... Lời của Tiêu Tông chủ nghe cũng rất có lý. Nếu ta giết đứa con trai này của ngươi, không chỉ làm bẩn tay mình mà đúng là chẳng được lợi lộc gì, còn nếu như không giết...
Vân Triệt sờ cằm, ra vẻ trầm tư.
Tiêu Tuyệt Thiên như nghe được tiếng trời, những lời này của Vân Triệt rõ ràng là muốn buông tha cho Tiêu Cuồng Vân, buông tha cho Tiêu Tông... nhưng tất nhiên là hắn muốn có được lợi ích to lớn. Đến lúc này, sống chết của Tiêu Cuồng Vân đã là thứ yếu, mấu chốt chính là sự an nguy của Tiêu Tông! Nếu có thể dùng đủ "lợi ích" để trấn an tên tử thần này, để bóng ma tử thần rời khỏi Tiêu Tông, thì dù phải trả một cái giá cực lớn, hắn vẫn có thể chấp nhận... Dù sao, cái giá lớn đến đâu cũng tốt hơn vạn lần so với việc bị diệt tông.
- Chỉ cần Vân tiểu huynh đệ có thể buông tha cho khuyển tử, thì dù bắt Tiêu Tông ta lên núi đao, xuống chảo dầu, Tiêu Tông cũng tuyệt không do dự!
Tiêu Tuyệt Thiên vội vàng nói.
- Ha ha, Tiêu Tông chủ nói quá lời rồi, vãn bối như ta sao dám để Tiêu Tông các ngươi vì ta mà lên núi đao xuống chảo dầu. Đứa con trai này của ngươi, ta có thể không giết, tuy nhiên...
Vân Triệt hơi nheo mắt lại:
- Ta muốn xem Tiêu Tông các ngươi sẽ dùng bao nhiêu tiền để mua mạng của hắn!
- Tiền?
Tiêu Tuyệt Thiên hơi sững sờ, hắn hoàn toàn không ngờ "lợi ích" mà Vân Triệt nói lại là tiền. Nhưng ngay lập tức hắn đã phản ứng lại... hiện tại chắc hẳn Vân Triệt đang trên đường đến Thần Hoàng Đế Quốc, mà ở đó lại có tổng hội của Hắc Nguyệt Thương Hội, cùng vô số dị bảo mà Thương Phong Đế Quốc không thể có được. Muốn có được những thứ đó, điều quan trọng nhất chính là phải có đủ tiền!
Nếu bóng ma tai họa bao phủ tông môn có thể dùng tiền để giải quyết, Tiêu Tuyệt Thiên tất nhiên mừng rỡ vô cùng. Nhưng hắn lại không chắc liệu Vân Triệt có đòi một con số trên trời mà Tiêu Tông không thể nào chi trả nổi hay không. Hắn nín thở, cẩn thận hỏi:
- Không biết Tiêu Tông ta phải dùng bao nhiêu tiền mới có thể mua được tính mạng của khuyển tử?
Vân Triệt nhìn Tiêu Tuyệt Thiên, chậm rãi giơ một ngón tay lên.
Tim Tiêu Tuyệt Thiên thót lên, hắn vô cùng thận trọng hỏi:
- Một... 10.000 Tử Huyền Tệ?
10.000 Tử Huyền Tệ... chính là 100 triệu Hoàng Huyền Tệ, một con số mà một gia đình nghèo khó nhất ở Thương Phong cả đời cũng không dám mơ tới.
Vân Triệt cười nhạt:
- Mạng của con trai ngươi chỉ đáng giá 10.000 Tử Huyền Tệ thôi sao? Là 10 triệu! 10 triệu Tử Huyền Tệ!
- Cái... Cái gì!
Thân là nhân vật cấp bá chủ ở Thương Phong, sức chịu đựng của Tiêu Tuyệt Thiên tuyệt đối không phải người thường có thể so sánh, nhưng sau khi nghe thấy con số này, hắn vẫn kinh hãi đến mức thất thanh hô lên tại chỗ. Những đệ tử Tiêu Tông phía sau càng bị con số này dọa cho choáng váng.
10 triệu... mà còn là Tử Huyền Tệ! Chính là 1 tỷ Thanh Huyền Tệ, 100 tỷ Hoàng Huyền Tệ!
- Sao nào? Phản ứng này của ngươi... là cảm thấy mạng của con trai ngươi không đáng giá bằng số tiền này sao?
Vân Triệt thản nhiên nói.
Tiêu Tuyệt Thiên đau đớn đáp:
- Vân tiểu huynh đệ cho khuyển tử cơ hội sống, Tiêu mỗ vô cùng cảm kích. Chỉ là con số 10 triệu Tử Huyền Tệ này... gia nghiệp nhỏ bé của Tiêu Tông ta thật sự là...
- Tốt nhất ngươi đừng nói Tiêu Tông không chịu nổi.
Giọng nói trầm thấp của Vân Triệt cắt ngang lời Tiêu Tuyệt Thiên.
- Nếu ngươi nói với ta rằng Tiêu Tông với nghìn năm tích lũy mà ngay cả 10 triệu Tử Huyền Tệ cũng không lấy ra được, thì đúng là đang sỉ nhục trí thông minh của ta! Mạng của con trai ngươi đương nhiên không đáng giá bằng số tiền này, nhưng... cái Tiêu Tông này của ngươi có đáng giá 10 triệu hay không?
Tim Tiêu Tuyệt Thiên chùng xuống, hơi thở như ngừng lại, trán hắn trong nháy mắt đã đẫm mồ hôi lạnh.
Con số 10 triệu Tử Huyền Tệ, Tiêu Tông quả thực có thể lấy ra... Với thực lực, thế lực và sức ảnh hưởng của mình, thu nhập hằng năm của Tiêu Tông là một con số thiên văn. Nhưng đồng thời, chi tiêu của Tiêu Tông cũng vô cùng lớn. Để duy trì thực lực hưng thịnh, hằng năm Tiêu Tông đều phải tiêu hao lượng tài nguyên khổng lồ để bồi dưỡng người trong tông môn, đặc biệt là những đệ tử trẻ tuổi có thiên phú hơn người hoặc địa vị đặc thù lại càng phải đầu tư lượng tài sản cực lớn. Sau khi bù trừ thu chi, mỗi năm Tiêu Tông cũng chỉ dư ra hơn 10 vạn Tử Huyền Tệ. Vân Triệt vừa mở miệng đã là 10 triệu Tử Huyền Tệ... đây chính là tài sản mà Tiêu Tông phải mất mấy chục năm mới tích cóp được!
Nhưng bây giờ, đối mặt với con số này, Tiêu Tuyệt Thiên tuyệt đối không dám nói nửa chữ "không", ngay cả do dự cũng không dám biểu hiện ra ngoài, bởi vì Vân Triệt đã rõ ràng dùng cả Tiêu Tông ra để uy hiếp. Hắn liếc nhìn Tiêu Cuồng Vân dưới chân, lồng ngực như muốn nổ tung, gân xanh nổi khắp người, hận không thể tự tay xé nát hắn ra thành từng mảnh. Hắn cũng hận bản thân đã quá nuông chiều đứa con út này, để hắn trở thành một tên công tử bột, háo sắc như mạng... cuối cùng lại rước về đại họa như vậy.
Thân là phụ thân của Tiêu Cuồng Vân, vị tông chủ như hắn cũng chẳng còn mặt mũi nào nữa.
- Ai...
Tiêu Tuyệt Thiên thở dài một hơi, nói:
- Nếu số tiền này có thể khiến Vân tiểu huynh đệ nguyện ý trở thành bằng hữu với Tiêu Tông, thì Tiêu Tông ta liền...
- Trở thành bằng hữu thì thôi đi, Vân Triệt chỉ là một tiểu nhân vật yếu ớt đến từ Lưu Vân Thành, sao dám làm bằng hữu với Tiêu Tông, đường đường là một trong Tứ Đại Tông Môn các ngươi. Thực ra ta đã quên đoạn ân oán này rồi. Chỉ cần đừng để ta nhìn thấy tên Tiêu Cuồng Vân này, ta có thể coi như mọi chuyện chưa từng xảy ra, bao gồm cả cái tên Tiêu Ngọc Long mà ta không cẩn thận giết chết kia...
Câu nói cuối cùng của Vân Triệt vừa vang lên, sắc mặt của tất cả người Tiêu Tông đều kịch biến. Tiêu Tuyệt Thiên rùng mình một cái, không dám nói thêm nửa lời, lập tức xoay người, truyền âm cho lão giả sau lưng:
- Lập tức... bất kể dùng phương pháp gì, trong vòng một khắc, mang 10 triệu Tử Huyền Tệ đến đây... Đi ngay!
Lão giả lập tức gật đầu, không dám nhiều lời, nhanh chóng rời đi... Chưa đến nửa khắc sau, lão đã vội vã chạy về, trong tay cầm một tấm Tử Kim Tạp lấp lánh ánh tím. Bàn tay lão giả từng trải phong sương, nắm giữ trăm tỷ tài sản cũng không ngừng run rẩy, dường như đang nâng một ngọn núi vạn cân.
Vân Triệt xòe tay ra, tấm Tử Kim Tạp kia tức khắc bay vào tay hắn, sau đó hắn liền dùng thần thức quét qua...
Bên trong tròn 10 triệu Tử Huyền Tệ... không thiếu một xu!
Con số này, đối với bất kỳ ai, thậm chí là Tứ Đại Tông Môn của Thương Phong Đế Quốc, cũng là một con số trên trời! Nếu không phải đang đối mặt với nhiều người của Tiêu Tông, Vân Triệt đã không nhịn được mà ngửa đầu cười như điên. Ngay cả ở Thần Hoàng Đế Quốc, số tiền này cũng đủ để hắn tiêu xài thỏa thích.
Mạng của một tên phế vật lại giúp hắn có được thu hoạch lớn như vậy, thật sự là quá hời. Thực ra ngay từ đầu, hắn cũng không có ý định tiêu diệt Tiêu Tông. Tuy đều là xúc phạm đến cấm kỵ của hắn, nhưng hai bên lại không giống nhau. Về phía Tiêu Tông, kẻ hại hắn, hại gia gia và tiểu cô của hắn chỉ có Tiêu Cuồng Vân, hắn không đến mức giận cá chém thớt cả Tiêu Tông. Nhưng Phần Thiên Môn thì khác! Việc bắt người nhà hắn, bất chấp tất cả để dồn hắn vào chỗ chết chính là quyết sách cao nhất của cả tông môn! Thậm chí Phần Thiên Môn còn liên tục đẩy hắn đến cực hạn nhẫn nại, nếu hắn không diệt Phần Thiên Môn, rất có thể sau này sẽ bị cắn ngược lại. Còn về phía Tiêu Tông, dù sao thái độ của họ cũng rất tốt, hơn nữa đã bị hắn dọa cho vỡ mật, tuyệt đối không dám đối nghịch với hắn nữa.
Vân Triệt thu lại Tử Kim Tạp, rồi bàn tay chợt đẩy về phía trước. Một tiếng "bốp" vang lên, Tiêu Cuồng Vân bị hắn cách không đánh bay, phun ra một ngụm máu tươi giữa không trung, lúc rơi xuống đất đã bất tỉnh nhân sự.
- Vân nhi!
Mặc dù Tiêu Tuyệt Thiên vô cùng tức giận Tiêu Cuồng Vân, nhưng dù sao đó cũng là con trai ruột của hắn. Hắn vội vàng lao tới, liền thấy Tiêu Cuồng Vân toàn thân bê bết máu, xương cốt không biết đã bị đánh gãy bao nhiêu.
Mà Vân Triệt đã thừa dịp này nhảy lên lưng Tuyết Hoàng Thú bay vút lên trời, giọng nói cuồng ngạo của hắn từ không trung truyền đến:
- Yên tâm, hắn không chết được đâu, chỉ là mấy tháng tới phải nằm trên giường thôi. Hơn nữa sau này, hắn cũng đừng hòng có con trai! Thứ súc sinh như vậy không xứng có hậu đại! Tốt nhất là Tiêu Tông các ngươi vĩnh viễn đừng cho hắn bước ra khỏi cửa, nếu để ta nhìn thấy mặt hắn lần nữa, thì các ngươi hãy chuẩn bị nhiều tiền hơn để mua mạng hắn đi!
Tốc độ của Tuyết Hoàng Thú cực nhanh, giọng nói của Vân Triệt chẳng mấy chốc đã biến mất. Thân thể Tiêu Tuyệt Thiên hơi lảo đảo, trong miệng chợt phun ra một ngụm nghịch huyết.
- Tông chủ!
Các trưởng lão xung quanh vội vàng xông tới.
- Hừ... Ta không sao.
Tiêu Tuyệt Thiên lau vết máu nơi khóe miệng, khoát tay, nhắm mắt lại, vô lực nói:
- Cũng tốt, ít nhất đã bảo vệ được Tiêu Tông, cuối cùng ta cũng có thể ngủ một giấc an lành... Mang Vân nhi đến chỗ Vô Cơ trưởng lão đi.
▷ Thiên Lôi Trúc — Nơi cộng đồng dịch AI tụ họp ◁