Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 399: CHƯƠNG 398: PHƯỢNG HOÀNH KHÔNG

Phượng Hoàng Thần Tông là tông môn khổng lồ nhất trên Thiên Huyền đại lục. Tuy thực lực tổng hợp có phần kém hơn Tứ Đại Thánh Địa, nhưng nếu xét về quy mô, khắp Thiên Huyền đại lục không một tông môn nào có thể sánh bằng. Đồng thời, Phượng Hoàng Thần Tông cũng là tông môn duy nhất trên Thiên Huyền đại lục có đủ năng lực và tư cách để sánh vai cùng Tứ Đại Thánh Địa.

Thêm vào đó, Phượng Hoàng Thần Tông còn có một đặc thù duy nhất trên đại lục, đó là vừa mang thân phận một tông môn, vừa là một thế lực hoàng thất. Phượng Hoàng Thần Tông có hai địa điểm trung tâm, một là Phượng Hoàng Thành, nơi còn lại chính là Thần Hoàng hoàng cung! Tất cả phân tông của họ trải rộng khắp Thần Hoàng đại lục, không ngoại lệ, đều là bá chủ một phương tại nơi mình tọa lạc.

Không còn nghi ngờ gì nữa, Phượng Hoàng Thần Tông nắm giữ lực lượng mạnh nhất và quyền lực tối cao trong Thất quốc Thiên Huyền. Hơn nữa, ở cả hai phương diện này, họ đều chiếm ưu thế áp đảo so với các đế quốc khác. Hằng năm, sáu quốc gia còn lại đều phải tiến cống cho Thần Hoàng đế quốc, không một ai ngoại lệ... đặc biệt là Thương Phong đế quốc yếu kém nhất.

Thần Hoàng hoàng cung.

Phượng Hoành Không là một nhân vật uy danh vang dội khắp Thiên Huyền, thiên hạ không ai không biết. Bởi vì hắn chính là tông chủ đương nhiệm của Phượng Hoàng Thần Tông và cũng là đế hoàng của Thần Hoàng đế quốc, thân mang huyền lực cái thế, quyền lực trong tay bao trùm toàn cõi Thiên Huyền. Đối với thường dân, hắn tựa như một vị thần trong lòng họ. Đối với sáu quốc gia khác, đế hoàng của họ đã là một tầm cao không thể với tới, mà Thần Hoàng chi đế Phượng Hoành Không lại càng siêu việt xa so với đế hoàng của sáu nước, hắn là một nhân vật tựa như đế vương trên thiên đình. Người khác chỉ cần nghĩ đến tên của hắn cũng cảm nhận được một luồng áp lực nặng nề.

Tại sáu quốc gia khác, xung quanh chủ điện của đế vương đều có trọng binh canh gác, vô số cao thủ hàng đầu âm thầm bảo vệ, đó là nơi nghiêm ngặt nhất trong toàn bộ hoàng cung. Thế nhưng tại Thần Hoàng đại điện, nơi ở của Phượng Hoành Không, lại là một vùng tĩnh lặng, xung quanh tuyệt nhiên không thấy bóng dáng một thị vệ nào, ngay cả đội tuần tra trong hoàng cung cũng cố ý tránh xa nơi này... Cảnh tượng này nếu xuất hiện ở hoàng cung của một đế quốc khác thì tuyệt đối là chuyện không thể tưởng tượng nổi, nhưng ở Thần Hoàng hoàng cung lại vô cùng bình thường. Phải biết rằng, Phượng Hoành Không không chỉ là đế hoàng, mà còn là tông chủ của Thiên Huyền đệ nhất tông, Phượng Hoàng Thần Tông! Thực lực của hắn mạnh mẽ đến nhường nào! Với thực lực của hắn, nào cần người khác bảo hộ? Trên toàn cõi Thiên Huyền, chẳng có mấy người đủ tư cách và năng lực để bảo vệ hắn!

Và trên khắp Thiên Huyền đại lục, cũng chẳng có mấy kẻ đủ lá gan và năng lực để xông vào Thần Hoàng hoàng cung!

Lúc này, trong Thần Hoàng đại điện, Phượng Hoành Không khoanh tay, ngưng mắt nhìn đồ đằng Phượng Hoàng trên vách tường, ánh mắt hắn vô cùng ngưng trọng và chuyên chú, dường như đang suy tư điều gì. Tất cả đế hoàng đều mặc long bào màu vàng óng, thêu ngũ trảo kim long, nhưng hoàng bào của Phượng Hoành Không lại mang màu lửa đỏ, thêu hình ảnh Phượng Hoàng Phần Thiên.

Năm nay hắn đã hơn một trăm năm mươi tuổi, nhưng da dẻ hồng hào, trên mặt không có lấy một nếp nhăn, mày kiếm mắt sáng, anh khí bức người, trông chỉ như mới ngoài bốn mươi... Với tu vi của hắn, nếu không phải vì muốn thể hiện phong thái đế vương và tạo khoảng cách vai vế với các con, thì việc duy trì dáng vẻ của một thanh niên hai mươi tuổi cũng là chuyện dễ như trở bàn tay. Hắn có mười sáu người con, trong đó có mười lăm hoàng tử và một công chúa. Con trai lớn nhất của hắn là Phượng Hi Minh năm nay đã tròn trăm tuổi, còn con gái út vừa tròn mười sáu.

Và hoàng tử thứ mười ba của hắn chính là Phượng Hi Thần, kẻ từng bị Vân Triệt đánh cho một trận tơi bời.

Một lúc lâu sau, ánh mắt Phượng Hoành Không cuối cùng cũng có chút biến đổi, hắn không quay người lại mà nhàn nhạt cất tiếng:

- Minh nhi, có chuyện gì?

Chẳng biết từ lúc nào, phía sau hắn đã xuất hiện một người mặc hồng y, trông như một thanh niên khoảng ba mươi tuổi. Hắn bước đến không một tiếng động, đã đứng sau lưng Phượng Hoành Không một lúc lâu mà không hề gây ra chút âm thanh nào, chỉ sợ làm phiền đến phụ hoàng. Nghe Phượng Hoành Không hỏi, người thanh niên lập tức cúi người:

- Nhi thần bái kiến phụ hoàng... Nhi thần đến đây có hai việc muốn bẩm báo.

Phượng Hoành Không xoay người lại, một thân uy nghiêm như núi, không giận mà uy, gương mặt không chút gợn sóng, buông ra hai chữ bình thản đến cực điểm:

- Nói đi.

- Vâng, phụ hoàng.

Dù Phượng Hi Minh là trưởng tử của Phượng Hoành Không, là thiếu tông chủ của Phượng Hoàng Thần Tông, thái tử của Thần Hoàng đế quốc, nhưng hắn vẫn dành cho phụ hoàng một sự kính sợ sâu sắc. Bất luận là tư thái hay lời nói đều hết sức quy củ, tuyệt đối không dám làm càn. Hắn hơi cúi đầu nói:

- Chuyện thứ nhất, thực ra chỉ là một việc nhỏ, không đáng để phụ hoàng bận tâm, nhưng lại liên quan đến thập tam đệ, cho nên nhi thần rất do dự, không biết có nên bẩm báo với phụ hoàng hay không.

- Hừ!

Phượng Hoành Không khẽ nhíu mày:

- Thân là thái tử của Thần Hoàng, từ khi nào ngươi lại trở nên do dự thiếu quyết đoán như vậy? Muốn nói thì nói, không muốn nói thì câm miệng, đừng lảm nhảm nhiều lời!

Phượng Hoành Không không vui quát khẽ, Phượng Hi Minh rùng mình, vội vàng nói:

- Phụ hoàng dạy phải, nhi thần biết sai rồi. Việc này tuy nhỏ, nhưng liên quan đến huyết mạch của tông ta, cho nên nhi thần nghĩ vẫn nên bẩm báo thỏa đáng với phụ hoàng.

- Huyết mạch tông ta? Nếu đã liên quan đến huyết mạch của tông ta, sao có thể là chuyện nhỏ được?

Phượng Hoành Không ngưng giọng:

- Rốt cuộc là chuyện gì, mau nói!

- Vâng... Có lẽ phụ hoàng vẫn còn nhớ, hai năm trước, nhi thần từng đề cập đến cái tên ‘Vân Triệt’ với ngài?

Phượng Hi Minh nói.

- Vân Triệt?

Ánh mắt Phượng Hoành Không khẽ động:

- Ngươi nói là kẻ đã thi triển Phượng Hoàng Chi Viêm trước mặt mọi người trong Thương Phong Bài Vị Chiến năm đó sao? Chẳng phải hai năm trước hắn đã chết rồi à?

- Bẩm phụ hoàng, ban đầu Vân Triệt bị phong tỏa dưới lòng đất của Thiên Kiếm Sơn Trang tại Thương Phong đế quốc, ai cũng cho rằng hắn chắc chắn phải chết. Nào ngờ, sau đó hắn vẫn sống sót rời đi. Sau khi nhận được tin, nhi thần đã để thập tam đệ đích thân đến Thương Phong đế quốc đưa thiệp mời Thất quốc Bài Vị Chiến, mục đích chủ yếu là để xử lý việc này. Sau khi gặp Vân Triệt, thập tam đệ phát hiện hắn quả nhiên có huyết mạch Phượng Hoàng của tông ta! Mà hỏa diễm hắn sử dụng, không còn nghi ngờ gì nữa, chính là Phượng Hoàng Chi Viêm!

- Lại có chuyện này!

Sắc mặt Phượng Hoành Không khẽ biến, huyết mạch là cốt lõi và cũng là cấm kỵ lớn nhất của Phượng Hoàng Thần Tông. Điều thứ nhất trong môn quy chính là tuyệt đối không được để huyết mạch ngoại truyền. Phượng Hoành Không trầm giọng:

- Rốt cuộc là kẻ nào to gan lớn mật như vậy, dám để huyết mạch của tông ta lưu lạc bên ngoài... Chuyện này các ngươi xử lý thế nào rồi? Đã điều tra rõ ràng về Vân Triệt, phụ mẫu và tất cả thân nhân của hắn chưa?

Phượng Hi Minh đáp:

- Từ hai năm trước, nhi thần đã cho người điều tra về cha mẹ và thân nhân của Vân Triệt. Nhưng đáng tiếc, cha mẹ của Vân Triệt dường như đã chết dưới tay kẻ thù ngay sau khi hắn vừa chào đời, người nuôi nấng hắn lớn lên là một người tên Tiêu Liệt, không có chút quan hệ máu mủ nào. Hơn nữa, sau khi chuyện này bại lộ, Vân Triệt còn bị đuổi ra khỏi nhà.

- Chắc hẳn cha mẹ ruột của hắn đã chết từ lâu, nếu không thì không thể nào gần hai mươi năm không hề lộ diện. Tuy nhiên, những chuyện này thực ra chỉ là thứ yếu. Khoảng năm tháng trước, khi thập tam đệ đích thân đến Thương Phong đế quốc xử lý việc này, lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

- Ngoài ý muốn? Ngươi nói ngoài ý muốn là có ý gì?

Phượng Hoành Không cau mày.

Trên mặt Phượng Hi Minh bắt đầu hiện lên vẻ tức giận, giọng nói cũng trầm xuống:

- Sau khi thập tam đệ xác nhận Vân Triệt có huyết mạch của tông ta, vốn định tại chỗ bắt giữ hắn, nhưng không ngờ lại gặp phải sự cản trở, cuối cùng... cuối cùng lại thất thủ trở về.

- Hoang đường!

Phượng Hoành Không mạnh mẽ vung tay, quát:

- Thần nhi mang trong mình huyết mạch Phượng Hoàng, thiên tư tuyệt đỉnh, trong số đồng lứa tại Thần Hoàng đế quốc cũng khó tìm được đối thủ. Tại cái tiểu quốc Thương Phong hèn mọn như con kiến kia, hắn hoàn toàn có thể đi ngang, ai có thể cản được hắn! Thân phận của hắn là hoàng tử Thần Hoàng, là con trai của Phượng Hoành Không ta, kẻ nào lại có lá gan cản trở hắn!

- Phụ hoàng bớt giận!

Phượng Hi Minh vội nói:

- Nhi thần cũng không ngờ lại có kết quả này. Kẻ tên Vân Triệt kia tuy được gọi là đệ nhất nhân trẻ tuổi của Thương Phong, nhưng tu vi cũng chỉ ở Địa Huyền Cảnh nực cười mà thôi, thập tam đệ muốn bắt hắn vốn không tốn chút sức lực nào.

- Nhưng không ngờ, Vân Triệt kia lại dựa vào thân phận đệ nhất nhân trẻ tuổi của Thương Phong mà trở thành phò mã của hoàng đế Thương Vạn Hác! Thời điểm thập tam đệ đến hoàng cung Thương Phong, đúng lúc gặp đại hôn của Vân Triệt và công chúa Thương Phong. Đã là đại hôn hoàng thất, tất nhiên sẽ mời đến quần hùng trong nước. Tuy cao thủ của Thương Phong đế quốc ít đến đáng thương, nhưng cũng có mấy vị Vương tọa. Ngày hôm đó, gần như toàn bộ Vương tọa của Thương Phong đều tập trung ở đó. Khi thập tam đệ nói muốn bắt Vân Triệt, hoàng đế Thương Phong liền nổi giận, lập tức hạ lệnh cho tất cả Vương tọa cùng một số huyền giả Thiên Huyền Cảnh có mặt ở đó đồng loạt ra tay... Dù sao thập tam đệ tuổi còn trẻ, lại chỉ mang theo hai hộ pháp Vương Huyền sơ kỳ, căn bản không ngờ lại phải đối mặt với gần như toàn bộ cường giả đỉnh cao của Thương Phong đế quốc, cuối cùng song quyền nan địch tứ thủ...

- Càn rỡ!

Phượng Hoành Không giận tím mặt, dưới cơn thịnh nộ ngút trời, một luồng khí nóng rực lập tức bao trùm toàn bộ Thần Hoàng đại điện, khiến không khí cũng phải vặn vẹo. Mi kiếm của hắn trầm xuống, giọng nói trở nên trầm thấp vô cùng:

- Một tiểu quốc Thương Phong mà cũng dám ngỗ ngược như thế, còn dám vây công con trai của Phượng Hoành Không ta! Bọn chúng lấy đâu ra gan hùm mật gấu!

- Nhi thần cũng vừa mới biết chuyện này hôm qua, trong lòng cũng vô cùng tức giận. Tuy nhiên, chuyện này cũng không thể hoàn toàn trách thập tam đệ. Việc hắn bại trận tại tiểu quốc Thương Phong không thể nghi ngờ là một nỗi nhục lớn, cho nên thập tam đệ không có mặt mũi nào nói với bất kỳ ai. Hơn nữa, mấy tháng nay phụ hoàng một mực chuẩn bị cho Thất quốc Bài Vị Chiến và Thái Cổ Huyền Chu, nên thập tam đệ cũng không muốn vì chuyện này mà làm phụ hoàng phân tâm, cho nên đã giấu nhẹm chuyện này... Về phía Thương Phong đế quốc, bọn họ cũng vô cùng sợ hãi nên đã phong tỏa tin tức vô cùng gắt gao, vì vậy mấy tháng trôi qua mà không một chút tin tức nào lọt ra ngoài. Mặt khác, thập tam đệ không bẩm báo việc này, còn có một nguyên nhân quan trọng hơn...

- Nói!

- Lúc đó Vân Triệt từng nói, hắn sẽ đại diện cho Thương Phong đế quốc, tự mình đến tham gia Thất quốc Bài Vị Chiến lần này.

Phượng Hi Minh nghiêm mặt nói:

- Cho nên, trong thời khắc then chốt chuẩn bị cho Thái Cổ Huyền Chu, so với đại sự bực này thì việc nhỏ về một tên tiểu tử ở Thương Phong đế quốc có chậm trễ vài tháng cũng không sao cả.

- Hừ!

Phượng Hoành Không tức giận nói:

- Hắn còn dám đến? Là biết không thể trốn thoát nên tự mình đến nộp mạng sao!

- Nhi thần cũng nghĩ vậy, ngày đó hắn phản kháng cũng chỉ là muốn bất chấp tất cả để cầu xin thêm vài tháng sống yên ổn mà thôi.

Phượng Hi Minh cười lạnh một tiếng:

- Cho nên chuyện nhỏ này, phụ hoàng hoàn toàn không cần phải động nộ. Nếu hắn thật sự dám đến Thần Hoàng đế quốc của ta, thì đừng hòng rời khỏi đây. Nếu hắn không đến, cùng lắm nhi thần sẽ tự mình đi một chuyến giải quyết việc này. Dù sao, hắn tuy chỉ là một kẻ hèn mọn, nhưng việc liên quan đến huyết mạch lại là đại sự.

Đúng là ngày hôm qua Phượng Hi Thần mới nói chuyện này cho Phượng Hi Minh. Tuy nhiên, lý do hắn đưa ra lại khác xa sự thật... Sự thật là, ban đầu Phượng Hi Thần cùng hai hộ pháp Vương Huyền sơ kỳ đã bị một mình Vân Triệt đánh cho tơi tả, thậm chí còn bị hắn đạp dưới chân. Thế nhưng, hắn lại nói với Phượng Hi Minh rằng mình bị gần như toàn bộ cao thủ Vương Huyền Cảnh của Thương Phong vây công, không địch lại nên mới bại lui... Đồng thời, hai hộ pháp đi theo hắn cũng dùng lý do này để thoái thác.

Bởi vì hắn đường đường là hoàng tử Thần Hoàng, hắn tuyệt đối không thừa nhận, cũng không thể để bất kỳ ai biết được việc hắn bị một tên tu vi chỉ có Địa Huyền Cảnh, xuất thân từ tiểu quốc Thương Phong, lại còn nhỏ tuổi hơn hắn rất nhiều đánh cho thê thảm. Bởi vì đó là nỗi sỉ nhục khắc cốt ghi tâm, cả đời này cũng không thể xóa nhòa! Nỗi nhục nhã như vậy, sao hắn có thể để cho người khác biết được!

- Nực cười... Thật là hoang đường!

Phượng Hoành Không nắm chặt hai tay, toàn thân tràn ngập phẫn nộ:

- Vốn dĩ trẫm còn có chút do dự, nhưng xem ra bây giờ, cái tiểu quốc Thương Phong này đã không cần thiết phải tồn tại nữa rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!