Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 400: CHƯƠNG 399: THẦN HOÀNG THÀNH

- Chuyện thứ hai là gì?

Phượng Hoành Không nén giận nói. Thần Hoàng Đế quốc đã xưng bá nhiều năm, quyền khuynh thiên hạ, lục quốc nào dám có bất kỳ hành động xúc phạm hay ngỗ nghịch nào. Ngay cả hoàng tử Thần Hoàng đến lục quốc, đế hoàng nơi đó cũng phải tất cung tất kính. Vậy mà hắn không thể ngờ, lại có một quốc gia dám ra tay với con trai mình! Hơn nữa... còn là Thương Phong tiểu quốc có thực lực yếu kém nhất!

Đây không khác nào Thương Phong Đế hoàng đang khiêu chiến quyền uy vô thượng của Thần Hoàng Đế quốc. Lúc này, dù là người ngoài cũng có thể đoán được trong lòng hắn đang tức giận đến mức nào!

Thế nhưng trên thực tế, Thương Vạn Hác tuyệt đối không có lá gan ra lệnh cho người khác tấn công hoàng tử Thần Hoàng. Hơn nữa, dù hắn thật sự có gan hạ lệnh như vậy, những cao thủ đỉnh cấp của Thương Phong có mặt tại đó cũng tuyệt đối không một ai dám tuân lệnh. Từ đầu đến cuối, người ra tay với Phượng Hi Thần chỉ có một mình Vân Triệt, hắn còn cố ý không để người khác dính vào, ngay cả Hạ Khuynh Nguyệt muốn ra tay tương trợ cũng bị hắn quát ngăn lại. Bởi vì với tính cách của Vân Triệt, dù biết mình không thể nào là đối thủ của Phượng Hoàng Thần Tông, hắn cũng tuyệt đối không cam lòng chịu nhục.

Ngược lại, vào thời khắc cuối cùng, Thương Vạn Hác còn lên tiếng cầu xin giúp Phượng Hi Thần... Nhưng đáng tiếc thay, chính Phượng Hi Thần vì che giấu sự chật vật và sỉ nhục của bản thân nên đã chĩa mũi dùi về phía Thương Vạn Hác.

Chuyện này lại vô hình trung đẩy nhanh đại kiếp nạn sắp giáng xuống Thương Phong.

- Một chuyện khác có liên quan tới Thất Quốc Bài Vị Chiến.

Lúc này, sắc mặt Phượng Hi Minh chợt trở nên nghiêm nghị:

- Hai ngày nay, nhi thần lần lượt nhận được tin tức từ Tứ Đại Thánh Địa. Thời điểm diễn ra Bài Vị Chiến, Tứ Đại Thánh Địa đều sẽ phái người đến quan chiến.

- Hừ! Dù là Thất Quốc Bài Vị Chiến, nhiều lắm thì mỗi thánh địa cũng chỉ phái một người tới, nhưng một khi Thái Cổ Huyền Chu xuất hiện, người của Tứ Đại Thánh Địa sẽ đến không ít. Miệng thì nói là quan chiến, thực chất chẳng phải đều vì Thái Cổ Huyền Chu sao! Thái Cổ Huyền Chu xuất hiện ở thánh địa của bọn họ thì chúng ta đừng hòng có được nửa phần, còn khi xuất hiện ở Thần Hoàng Thành của ta, bọn họ lại luôn muốn chia một chén canh, thật nực cười!

Phượng Hoành Không nói bằng giọng không mấy thiện cảm. Nếu không phải không muốn và cũng không thể chọc vào Tứ Đại Thánh Địa, hắn tuyệt đối sẽ không để người của bọn họ bước lên Thái Cổ Huyền Chu.

- Tuy nhiên lần này, người bọn họ phái tới lại có điểm bất thường.

Phượng Hi Minh nói.

- Bất thường?

Phượng Hoành Không híp mắt:

- Chẳng lẽ Thánh Đế, Hải Hoàng, Thiên Quân, Kiếm Chủ lại đích thân đến sao?

Phượng Hi Minh nói:

- Đương nhiên những vị Thánh Địa Chi Chủ này sẽ không đích thân đến, nhưng người Hoàng Cực Thánh Vực phái tới chính là Cổ Thương chân nhân, nghe nói rất có thể ngài ấy sẽ mang theo một quan môn đệ tử đến quan chiến... Nghe đồn tên đệ tử này có thiên tư vô cùng kinh khủng, ngay cả trong số những đệ tử trẻ tuổi tại thánh địa cũng hiếm thấy, từng khiến Tứ Đại Thánh Địa phải chấn động. Người Chí Tôn Hải Điện phái tới là Cơ Thiên Nhu...

- Cái gì! Cơ Thiên Nhu? Sao lại là nàng ta đến!

Nghe thấy ba chữ "Cơ Thiên Nhu", Phượng Hoành Không liền thất thanh, khuôn mặt vốn không giận mà uy trong nháy mắt co quắp lại.

- Chuyện này... nhi thần cũng không biết. Nếu đến lúc đó phụ hoàng không muốn đứng ra, cứ giao cho nhi thần tiếp đãi bọn họ... Còn Thiên Uy Kiếm Vực lại phái đệ thất trưởng lão của Hoán Kiếm Vực là Lăng Khôn tới. Người mà ba thánh địa này phái tới đều không phải nhân vật quá đặc biệt, nhưng người Nhật Nguyệt Thần Cung cử đến lại chính là... Dạ Tinh Hàn.

- Dạ Tinh Hàn?

Chân mày Phượng Hoành Không chợt nhíu lại:

- Trưởng tử của Thiên Quân Dạ Mị Tà... Thiếu Cung chủ Dạ Tinh Hàn? Hắn tới đây làm gì!

- Đây cũng là nguyên nhân khiến nhi thần muốn nhanh chóng bẩm báo cho phụ hoàng.

Phượng Hi Minh vội nói:

- Bởi vì việc tìm hiểu Thái Cổ Huyền Chu vạn năm không có kết quả, mặc dù Tứ Đại Thánh Địa vẫn quan tâm như trước nhưng trải qua nhiều năm như vậy, hứng thú của bọn họ đã sớm giảm mạnh, người bọn họ phái tới mấy năm nay cơ bản đều không phải nhân vật trọng yếu. Nhật Nguyệt Thần Cung không có lý do gì để phái Dạ Tinh Hàn đến đây. Nếu nói là vì muốn quan sát Thất Quốc Bài Vị Chiến, hoặc là vì lịch lãm thì lại càng không thể nào! Cho nên nhi thần cho rằng việc Dạ Tinh Hàn đích thân đến đây rất có khả năng là vì...

Phượng Hi Minh cắn chặt răng, chậm rãi nói:

- Có thể... là vì Tuyết Nhi!

Phượng Hoành Không sững sờ, rồi lập tức giận tím mặt, mặt đất dưới chân bị hắn chấn vỡ tan tành trong nháy mắt:

- Ngươi nói... cái gì?

Cơn thịnh nộ đột ngột của Phượng Hoành Không khiến Phượng Hi Minh rùng mình, nhưng hắn không hề thấy bất ngờ. Bởi vì "Tuyết Nhi" mà hắn nhắc tới chính là sự tồn tại quan trọng nhất trong lòng Phượng Hoành Không. Trong lòng Phượng Hoành Không, tầm quan trọng của nàng thậm chí còn vượt lên trên toàn bộ Phượng Hoàng Thần Tông! Nàng chính là nghịch lân lớn nhất của Phượng Hoành Không... kẻ nào chạm đến chắc chắn phải chết!

Đúng như Phượng Hi Minh biết! Đối với Phượng Hoành Không, "Tuyết Nhi" chính là sự tồn tại quan trọng nhất trên đời này, không gì có thể thay thế. Phượng Hi Minh lập tức nói tiếp:

- Chắc hẳn phụ hoàng cũng từng nghe nói, mười năm trước, Dạ Tinh Hàn tu luyện thành một môn tà công đã thất truyền từ lâu của Nhật Nguyệt Thần Cung, từ đó thực lực của hắn tăng vọt. Hơn nữa, tu luyện môn tà công này cần lấy nữ tử có thể chất cực cao làm lô đỉnh, cho nên mấy năm nay, Dạ Tinh Hàn luôn âm thầm sưu tầm vô số nữ tử có thể chất đặc thù. Đồng thời, việc hắn háo sắc thành tính, không gái không vui, càng truyền khắp thiên hạ... Ba năm trước, Tuyết Nhi chỉ lộ diện một thời gian ngắn tại hoàng thành đã lập tức được xưng tụng là mỹ nữ đệ nhất thiên hạ. Đồng thời, nàng lại sở hữu Thần Linh Chi Thể, sao Dạ Tinh Hàn có thể không thèm muốn... Lần này, nguyên nhân hắn tự mình đến đây có đến chín phần mười... là vì Tuyết Nhi mà đến!

Trong lời nói của Phượng Hi Minh, mỗi một chữ đều ẩn chứa sự tức giận và hận ý sâu đậm, dường như hận không thể băm vằm kẻ dám có ý đồ với "Tuyết Nhi" thành vạn mảnh. Chỉ là mỗi lần hắn nhắc tới hai chữ "Tuyết Nhi", tất cả oán hận đều đột nhiên hóa thành dịu dàng, dường như đây là hai chữ quý giá nhất, ấm áp nhất trong tâm hồn, ngay cả trong ánh mắt cũng ánh lên sự si mê khó có thể che giấu.

- Vô liêm sỉ!!!

Phượng Hoành Không tức giận đến run cả người, tiếng gầm vừa thoát ra khỏi miệng, ánh mắt hắn liền quét về phía Phượng Hi Minh. Trong nháy mắt, hắn đột nhiên tung một cước, hung hăng đá vào bụng Phượng Hi Minh.

- Phụt!!

Phượng Hi Minh bị tấn công bất ngờ không kịp trở tay. Hắn lập tức phun ra một ngụm máu tươi, thân thể nặng nề đập vào vách tường phía sau, rồi ôm bụng chậm rãi đứng dậy, đau đớn nói:

- Phụ hoàng...

- Hừ! Tên nghiệt súc ngươi còn có mặt mũi gọi trẫm là phụ hoàng!

Phượng Hoành Không chỉ vào mặt Phượng Hi Minh, giận dữ hét lên:

- Tuyết Nhi là hoàng muội ruột của ngươi, vậy mà ngươi lại dám có dục niệm với nàng! Trẫm vốn tưởng rằng trong hai năm qua ngươi đã dùng ý chí khắc phục được ma chướng này, không ngờ ngươi chẳng những không thay đổi chút nào, mà ngay cả trước mặt trẫm cũng không thể khống chế được mà bộc lộ ra hết! Ngươi làm trẫm quá thất vọng rồi!

Phượng Hi Minh quỳ hai gối xuống đất, thần sắc thống khổ nói:

- Phụ hoàng... Nhi thần biết sai... Nhi thần biết tà niệm này là thiên địa không dung, tội không thể tha, mấy năm nay nhi thần vẫn luôn dùng hết toàn lực để đè nén nó, nhưng... nhưng sự hoàn mỹ của Tuyết Nhi căn bản không phải thứ mà ý chí của nhi thần có thể chống cự... Nhi thần thực sự không làm được... Hơn nữa không chỉ có nhi thần, tam đệ, tứ đệ, thất đệ... còn có...

- Câm miệng!

Hai hàng lông mày của Phượng Hoành Không dựng ngược lên, toàn thân hắn tỏa ra sự phẫn nộ kinh người:

- Tuyết Nhi là báu vật mà thượng thiên ban tặng cho Phượng Hoàng Thần Tông ta, cũng là hy vọng lớn nhất giúp chúng ta có thể sánh vai cùng thánh địa suốt năm nghìn năm qua! Bất cứ ai cũng đừng hòng nhúng chàm Tuyết Nhi! Trên thế giới này, cũng không có người đàn ông nào xứng với Tuyết Nhi! Đừng nói là Dạ Tinh Hàn, cho dù là Thiên Quân Dạ Mị Tà đích thân tới, cũng đừng mơ tưởng đến việc có ý đồ với Tuyết Nhi! Tốt nhất là đám nghịch tử các ngươi đừng có ý nghĩ đó, cả đời này phải đè nén cái ý nghĩ kia trong lòng cho trẫm, nếu dám có nửa điểm tà niệm dẫn đến hành động, cho dù các ngươi là con trai của trẫm... trẫm cũng sẽ đích thân phế các ngươi!

Phượng Hi Minh hoảng hốt, vội vàng nói:

- Phụ hoàng bớt giận... Phụ hoàng yên tâm, nhi thần không bao giờ quên mình là hoàng huynh của Tuyết Nhi. Nhi thần đảm bảo với phụ hoàng, cả đời này nhi thần sẽ không làm bất cứ chuyện gì khiến Tuyết Nhi không vui. Nếu kẻ nào dám khi dễ Tuyết Nhi, nhi thần nhất định sẽ liều mạng để cho hắn biết thế nào là vạn kiếp bất phục! Đám người tam đệ cũng vậy... Chúng nhi thần đều coi Tuyết Nhi là bảo vật trân quý nhất trên đời, dù thế nào cũng sẽ không làm bất cứ chuyện gì tổn thương đến nàng... Bằng không, chính chúng nhi thần cũng sẽ không tha thứ cho bản thân mình.

- Tốt nhất là như vậy!

Sự tức giận trong lòng Phượng Hoành Không vẫn chưa nguôi, hắn xoay người đi, lạnh lùng nói:

- Hiện tại Tuyết Nhi đang tiềm tu trong Tê Phượng Cốc. Thời điểm Bài Vị Chiến diễn ra, Tuyết Nhi sẽ xuất hiện quan chiến, dù sao đây cũng là lần Thất Quốc Bài Vị Chiến đầu tiên sau khi nàng sinh ra. Đến lúc đó, ngươi hãy tránh xa nàng ra cho trẫm, nếu dám đến gần Tuyết Nhi trong vòng mười trượng, trẫm sẽ chặt đứt chân của ngươi!

- Vâng.

Phượng Hi Minh cúi đầu, vẻ mặt ảm đạm đáp.

- Lui ra đi, việc ngươi nói trẫm đã nhớ kỹ.

- Vâng, nhi thần xin cáo lui.

Phượng Hi Minh đứng dậy, bước đi, cẩn thận rời khỏi Thần Hoàng đại điện.

Sau khi rời xa Thần Hoàng đại điện, Phượng Hi Minh dừng bước, đưa tay lau vết máu ở khóe miệng, ngẩng đầu nhìn bóng ảnh khổng lồ trên bầu trời, trên mặt hắn không ngừng đan xen sự mê hoặc, lưu luyến, phẫn hận, không cam lòng, cùng vẻ quyết tuyệt...

- Tuyết Nhi... Tuyết Nhi... vì ngươi, ta có thể không tiếc bất cứ thứ gì. Cho dù ngươi muốn mạng của ta, ta cũng tuyệt không do dự... Chờ khi ta lên làm Thần Hoàng chi đế, trở thành Phượng Hoàng Tông chủ... sẽ không có ai có thể ngăn cản ta... Dạ Tinh Hàn... ngươi nếu dám có ý đồ với Tuyết Nhi... thì cho dù ngươi là thiếu cung chủ của Nhật Nguyệt Thần Cung... lão tử cũng sẽ phế ngươi!

—————————————

Cùng lúc đó, sau mười ba ngày đêm ròng rã lên đường, Vân Triệt cuối cùng cũng đặt chân lên mảnh đất của Thần Hoàng Thành.

Không khí Thần Hoàng Thành mang một cỗ khí tức nóng rực, không phải vì khí hậu nơi này khắc nghiệt hơn Thương Phong Hoàng Thành, mà là do số lượng huyền giả tu luyện hỏa hệ huyền công quá nhiều. Đặc biệt, với Phượng Hoàng Thần Tông là hạt nhân, lại tọa lạc ngay trong Thần Hoàng Thành, không khí nơi đây tự nhiên tràn ngập khí tức hỏa diễm.

Tuy rằng lời của Thương Vạn Hác đã giúp Vân Triệt chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng sự ồn ào náo nhiệt ở nơi này vẫn khiến hắn kinh ngạc.

Chu vi Thần Hoàng Thành lớn gấp hai mươi lần Thương Phong Hoàng Thành. Thế nhưng dù chỉ mới ở rìa thành, mật độ dân cư đã đông đúc đến kinh người, vô số huyền giả mặc đủ loại trang phục qua lại khắp nơi. Trong đó có rất nhiều người đi thành từng đội, và hầu như ai nấy đều tỏa ra khí tức huyền lực cực kỳ hùng hậu. Tùy tiện một người trong số họ nếu đến Thương Phong Đế quốc cũng đã là nhân vật cấp bậc tông chủ.

Hiển nhiên, rất nhiều người trong số này đến từ sớm để tham quan Thất Quốc Bài Vị Chiến. Đợi đến mấy ngày trước khi khai chiến, sự ồn ào và náo nhiệt chắc chắn còn tăng lên gấp bội.

- Không hổ là Thần Hoàng Hoàng Thành, khí thế, bầu không khí cùng với thực lực bề mặt đều không phải thứ mà Thương Phong Đế quốc có thể so sánh... Đây gần như là cách biệt một trời một vực.

Vân Triệt không tự chủ được mà cảm thán.

Lúc này hắn không dịch dung, bởi vì uy danh của hắn chỉ vang dội ở Thương Phong. Trên địa bàn của Thần Hoàng Đế quốc, căn bản sẽ không có ai nhận ra hắn. Hơn nữa, Thần Hoàng Thành cường giả vô số, một khi dịch dung bị phát hiện, ngược lại sẽ khiến người khác cảnh giác, có thể dẫn tới phiền toái lớn.

Tuy nhiên, khi cần nói tên, hắn cũng không cần phải dùng tên thật.

- Nhìn lên trên!

Trong đầu Vân Triệt đột nhiên vang lên giọng của Mạt Lỵ, hắn lập tức ngẩng đầu nhìn lên.

Trên bầu trời Thần Hoàng Thành, thỉnh thoảng lại có những vật thể bay hình thuyền lấy tốc độ cực nhanh xuyên qua tầng mây. Những vật thể bay này hoặc cao hoặc thấp, hoặc lớn hoặc nhỏ, cái ngắn chỉ vài trượng, cái dài nhất thậm chí gần hai mươi trượng. Mặc dù ở Thương Phong Đế quốc, Vân Triệt chưa từng thấy qua loại vật này, nhưng hắn đã từng nghe nói đến. Hơn nữa, năm đó ở Thương Vân đại lục, hắn đã gặp qua không chỉ một lần...

Huyền Chu!

Một loại công cụ phi hành xa xỉ đến cực điểm, sở hữu những ưu thế mà rất nhiều phi hành huyền thú không thể nào sánh bằng. Nhưng chi phí chế tạo những Huyền Chu này lại cực kỳ lớn, động lực của chúng cần dùng đến huyền thạch và huyền tinh lại càng trân quý khôn cùng. Một Huyền Chu phổ thông bay một canh giờ tiêu hao lượng huyền thạch, huyền tinh tương đương với số huyền tệ đủ để khiến một người bình thường sợ đến trợn mắt há mồm. Vì vậy, người từng nhìn thấy Huyền Chu cực kỳ thưa thớt, mà người sở hữu Huyền Chu lại càng ít hơn... Ước chừng tại Thương Phong Đế quốc, thế lực có được Huyền Chu chỉ có hoàng thất và Tứ Đại Tông Môn, nhưng Vân Triệt cũng chưa từng thấy họ sử dụng.

Thế nhưng ở Thần Hoàng Thành, Huyền Chu lại bay lượn đầy trời, từ đó có thể thấy được thực lực hùng mạnh của Thần Hoàng Đế quốc.

Ánh mắt xuyên qua những Huyền Chu kia, kéo dài tới phía xa trên trời cao, Vân Triệt lập tức nhìn thấy một bóng ảnh to lớn như một khối mây đen khổng lồ, lơ lửng xa xa trên bầu trời, che khuất một mảng lớn ánh sáng từ trên cao chiếu xuống. Hình dạng và tư thế lơ lửng trên không của nó giống như một chiếc Huyền Chu khổng lồ có hình thù kỳ lạ.

- Chẳng lẽ... đó chính là chiến thuyền trong truyền thuyết... Thái Cổ Huyền Chu?

Vân Triệt thấp giọng nói, nhưng hắn lập tức hơi nhíu mày:

- Hình như có điểm không đúng. Phụ hoàng từng nói, chu vi của Thái Cổ Huyền Chu có thể so với toàn bộ Thương Phong Hoàng Thành, nhưng nhìn qua căn bản không lớn đến vậy, lẽ nào phụ hoàng nói có chút khoa trương?

- Hừ, một chút cũng không khoa trương.

Mạt Lỵ khinh thường nói:

- Bởi vì... Thái Cổ Huyền Chu đang lơ lửng ở độ cao... chừng hai vạn trượng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!