— Cái gì... Hai vạn trượng!?
Vân Triệt thất kinh.
Khoảng cách một vạn trượng kéo dài trên mặt đất đã là một con số không hề nhỏ, vậy mà Thái Cổ Huyền Chu lại lơ lửng ở độ cao hai vạn trượng, chuyện này chỉ có thể dùng hai từ “kinh khủng” để hình dung. Ít nhất trong kiếp này, đừng nói hai vạn trượng, ngay cả độ cao một vạn trượng cũng là thứ Vân Triệt không thể chạm tới. Từ trước đến nay, hắn cũng chưa từng thấy Huyền Chu nào có thể bay lên đến độ cao như vậy. Với độ cao này, đừng nói là Thiên Huyền Cảnh, ngay cả cường giả Vương Huyền Cảnh cũng tuyệt đối không thể đạt tới.
Chẳng trách trước đây Thương Vạn Hác từng nói, muốn lên Thái Cổ Huyền Chu thì cần phải có lực lượng của Bá Hoàng tương trợ... Hóa ra Thái Cổ Huyền Chu lại lơ lửng ở độ cao kinh khủng đến thế.
Mặc dù ở trên độ cao như vậy, những bóng đen trong tầm mắt kia vẫn vô cùng khổng lồ, từ đó có thể tưởng tượng được kích thước thật của nó lớn đến mức nào.
Tuy nhiên, đám người xung quanh cũng không có bao nhiêu người dừng chân nhìn ngắm bóng ảnh kia. Dù sao thì Thái Cổ Huyền Chu vô cùng thần bí khó lường kia vẫn chưa chính thức xuất hiện.
— Mạt Lỵ, ngươi có nhìn ra được “Thái Cổ Huyền Chu” này rốt cuộc là vật gì không?
Vân Triệt ngửa đầu hỏi. Bởi vì khoảng cách quá xa lại có tầng tầng mây mù che đậy, hắn chỉ có thể nhìn thấy một bóng ma to lớn cùng đường viền đại khái của nó. Còn những chi tiết rõ hơn thì căn bản là không thể nhìn thấy rõ.
— Đây quả thực là một chiếc Huyền Chu. Thật ra ta đã gặp không ít Huyền Chu có kích thước như vậy, nhưng chiếc Huyền Chu này lại mang cho ta cảm giác... rất kỳ quái.
Mạt Lỵ trầm ngâm nói.
— Kỳ quái?
Tuy rằng lời này Mạt Lỵ đã từng nói qua nhưng Vân Triệt vẫn cảm thấy kinh hãi... Huyền Chu có quy mô kinh khủng như vậy mà nàng lại gặp qua không ít... Thậm chí trong giọng nói của nàng không có chút biến đổi nào! Hắn không biết nơi nàng sinh ra và trưởng thành rốt cuộc là một nơi kinh khủng đến bực nào.
— Trải qua vạn vạn năm lịch sử diễn biến, Huyền Chu ngày nay đã sớm có kết cấu ngày càng thống nhất và hoàn mỹ. Ví dụ như, vì giảm thiểu lượng huyền thạch, huyền tinh, thậm chí là thần thạch, thần tinh bị tiêu hao, phía trước Huyền Chu đều có mũi nhọn, đường cong tổng thể trên thân thuyền vô cùng hài hòa, từ đó có thể giảm thiểu lượng lớn trở lực khi phi hành. Nhưng chiếc Huyền Chu này lại đi ngược lại đạo lý này, tựa như sản vật từ thời đại viễn cổ... Quỷ dị nhất chính là, Huyền Chu lớn như vậy cứ lơ lửng trên không, mỗi một khắc đều tiêu hao năng lượng khổng lồ, nhưng ta lại hoàn toàn không cảm nhận được bất kỳ dấu vết lưu động năng lượng nào trên đó! Chuyện này là không thể nào!
Vân Triệt im lặng không nói.
— Nếu như ngươi có thể giải quyết ân oán với Phượng Hoàng Thần Tông, thuận lợi hoàn thành Thất quốc Bài Vị Chiến, giành được một trong ba thứ hạng đầu, sau đó bước lên Thái Cổ Huyền Chu... Đột nhiên ta lại vô cùng hứng thú, muốn biết nó rốt cuộc là thứ gì.
Mạt Lỵ vô cùng nghiêm túc nói. Hiển nhiên, ngay cả nàng cũng không thể hiểu vì sao bản thân lại sinh ra hứng thú nồng đậm với chiếc Huyền Chu thần bí này.
— Tốt.
Vân Triệt gật đầu:
— Hy vọng đến lúc đó mọi việc đều thuận lợi.
— Trông như ngươi đã chuẩn bị đầy đủ kế hoạch rồi?
— Cứ cho là vậy đi. Tuy nhiên kế hoạch vĩnh viễn chỉ là kế hoạch, nhưng đến lúc đó rốt cuộc sẽ xảy ra chuyện gì thì không ai đoán trước được.
Tuy Vân Triệt nói như vậy nhưng thần sắc của hắn lại rất bình tĩnh thản nhiên.
— Chỉ còn nửa tháng nữa là Bài Vị Chiến sẽ diễn ra, trong khoảng thời gian này, ngươi chuẩn bị làm gì tiếp?
Mạt Lỵ hỏi.
— Ba phần thời gian dùng để quen thuộc Thần Hoàng Thành, đến lúc đó nếu muốn chạy trốn cũng không đến mức như ruồi mất đầu chạy loạn. Bảy phần thời gian còn lại đương nhiên là dùng để đề cao thực lực.
Vân Triệt hơi híp mắt nói:
— Mấy tháng nay ta mải mê tu luyện Băng Di Thần Công, việc đề thăng huyền lực lại hoàn toàn bỏ bê. Thất quốc Bài Vị Chiến là thịnh hội cao cấp nhất của toàn bộ cường giả trẻ tuổi trên Thiên Huyền đại lục, không phải là thứ mà Thương Phong Bài Vị Chiến có thể so sánh. Lấy thực lực hiện giờ, ta cũng không có bao nhiêu lòng tin có thể đứng trong ba vị trí đầu. Mấy ngày này, ta phải dùng một ít phương pháp đặc thù để đề thăng huyền lực.
— Hiện tại, trên tay ta có Vương Huyền Long Tâm, Vương Huyền Long Tuỷ, Ác Ma Phần Huyết Tinh, Không Động Thảo, Quỳnh Hoa Ngọc Dịch... Chỉ cần có Thiên Phạm Ngọc cùng Phượng Hoàng Quỳ nữa thì ta có thể luyện ra Thiên Huyền Càn Khôn Đan. Sau khi dùng đan dược này, huyền lực của ta đủ để đột phá đến Địa Huyền Cảnh đỉnh phong. Tuy không thể tìm thấy Thiên Phạm Ngọc cùng Phượng Hoàng Quỳ trong Thương Phong đế quốc, nhưng trong Thần Hoàng Thành lại có tổng hội của Hắc Nguyệt thương hội, chỉ cần có tiền thì không có thứ gì là không thể mua được.
Nói xong, Vân Triệt liền lấy ra địa đồ Thần Hoàng Thành, rất nhanh ánh mắt hắn liền tập trung lên một đạo ấn ký trăng khuyết màu đen trên bản đồ, nói rồi, Vân Triệt liền bay người đi đến đó.
Hắc Nguyệt thương hội phân tán ra mỗi một ngóc ngách trên Thiên Huyền đại lục. Cho tới bây giờ, không ai có thể lay động địa vị bá chủ thương giới của bọn họ. Tổng hội của Hắc Nguyệt thương hội cũng cực kỳ rộng lớn không thể nghi ngờ, và lúc này, rốt cục Vân Triệt cũng đi tới trước cửa của tổng hội Hắc Nguyệt. Mặc dù đã dự liệu trước nhưng khi tới nơi, hắn vẫn bị khí thế to lớn của nơi này khiến cho trợn mắt há miệng, ngây người tại chỗ.
Tổng hội Hắc Nguyệt thương hội trải rộng trên một chu vi hơn mười dặm, quy mô như vậy có thể so với một tòa thành nhỏ, bất kỳ ai cũng khó có thể tin đây chỉ là địa điểm của một thương hội. Tổng bộ của Hắc Nguyệt thương hội tổng cộng cao tám tầng, tuy là tám tầng, nhưng độ cao của mỗi tầng lại kinh người không gì sánh được, tám tầng chồng lên nhau quả thực chọc thẳng trời xanh. Tại nơi cao nhất của tòa lầu tám tầng này có một vầng trăng khuyết màu đen to lớn chìm vào trong mây, gần như bất kỳ người nào ở trong Thần Hoàng Thành khổng lồ này ngẩng đầu lên đều có thể nhìn rõ ràng biểu tượng này.
Tường đều được làm từ ngọc thạch tinh thuần, phản xạ ra từng đạo quang hoa tinh khiết, mỗi một viên gạch ngói tại nơi này đều vô cùng trân quý, còn xa xỉ hơn nhiều so với ngói lưu ly của hoàng cung Thương Phong. Một luồng khí thế bàng bạc, rộng lớn bao trùm xuống khiến người ta phải ngưỡng vọng, gần như có xúc động muốn quỳ xuống bái lạy.
— Thật sự là có tiền...
Nhìn Hắc Nguyệt thương hội trước mắt, Vân Triệt hung hăng cảm thán trong lòng. Đột nhiên hắn rất tò mò muốn biết người đứng đầu của Hắc Nguyệt thương hội rốt cuộc là nhân vật thế nào. Người có thể nắm trong tay toàn bộ nền thương nghiệp kinh người của đế quốc như vậy không phải chỉ cần có tiền là làm được.
Lúc này ở trước mắt Vân Triệt hiện ra một quảng trường rộng lớn, trên quảng trường có từng đoàn người lớn nhỏ tụ lại cùng nhau. Nơi tụ tập nhiều người nhất là một đài thủy tinh to lớn, trên đài thủy tinh có hơn mười trụ thủy tinh, phía trước từng trụ thủy tinh đều có một đạo huyền trận đang thong thả xoay tròn. Những đạo huyền trận này đều phân bố xung quanh đài thủy tinh, trên mỗi một đạo huyền trận đều lóe ra từng đạo quang mang bảy màu thần bí khó lường, nếu nhìn kỹ liền thấy được quang mang từng màu đỏ, cam, vàng, lục, thanh, lam, tím đều thay nhau hiện ra.
— Đây là Hắc Nguyệt thương hội? Cũng quá... quá... quá khoa trương đi!
Lúc này, bên cạnh Vân Triệt có một thanh niên trợn mắt há mồm nhìn về phía trước, miệng hắn đã mở ra đến mức lớn nhất, thật lâu cũng không thể khép lại. Nhìn trang phục của hắn có thể đoán được chắc hẳn đây là lần đầu tiên hắn tới Thần Hoàng Thành.
— Đây chỉ là bên ngoài mà thôi, nghe nói bên trong lại càng thêm khoa trương.
Đồng bạn của hắn nói.
— Vì sao những người này đều vây quanh đài thủy tinh kia, sao không có ai đi vào? Mà sao lại không nhìn thấy đại môn, phải đi vào từ đâu?
— Hắc, sao có thể dễ dàng tiến vào tổng hội Hắc Nguyệt thương hội như vậy. Ngay cả sư huynh ngươi năm đó cũng không có tư cách tiến vào. Ở nơi này nhìn là tốt rồi, đừng mơ mộng hão huyền là vào được, nếu cần mua thứ gì thì cứ thành thành thật thật đi đến phân hội, hoặc một tiểu thương hội nào khác là được. Lại nói, cho dù ngươi có thể tiến vào thì đồ vật trong tổng hội Hắc Nguyệt cũng không phải thứ mà ngươi có thể mua nổi.
— Vì sao không thể vào? Lẽ nào bọn họ còn có thể đuổi khách đi sao? Phải là hạng người gì mới có thể đi vào?
— Ngươi nhìn thấy đài thủy tinh kia không? Ba mươi sáu đạo huyền trận phía ngoài đài thủy tinh kia chính là nơi duy nhất có thể tiến nhập vào tổng hội Hắc Nguyệt! Nếu muốn tiến vào, chỉ có thể dùng lực lượng của chính mình công kích huyền trận. Những đạo huyền trận này sẽ hấp thu toàn bộ lực lượng trong công kích của ngươi, sau đó căn cứ vào cường độ công kích mà phán định cấp bậc, rồi cấp bậc lực lượng sẽ được biểu thị trên trụ thủy tinh đối ứng phía sau huyền trận... Trong đó, màu đỏ là thấp nhất, màu cam thứ hai... Lấy đỏ, cam, vàng, lục, thanh, lam, tím để phán định cấp bậc thứ tự từ thấp đến cao. Mà cấp bậc lực lượng biểu thị ra ít nhất phải đạt đến màu lục mới có tư cách tiến vào tổng hội Hắc Nguyệt, nhưng cũng chỉ có thể tiến vào tầng thứ nhất cùng tầng thứ hai. Màu thanh, có thể tiến nhập tầng thứ ba cùng tầng thứ tư. Màu lam, có thể tiến nhập tầng thứ năm cùng tầng thứ sáu. Mà cao nhất chính là màu tím... có thể tiến nhập tầng thứ bảy!
Lúc này, Vân Triệt đã thu toàn bộ những lời này vào tai, trong lòng hắn chợt nổi lên một trận cảm thán. Trong thương giới, từ trước đến nay đều là người mua chọn người bán, các thương hội đều dùng đủ tâm tư để lôi kéo khách nhân... Nhưng Hắc Nguyệt thương hội lại muốn chọn khách nhân, người không có đủ thực lực thì ngay cả tư cách tiến vào tổng hội cũng không có. Dù có gia tài bạc triệu nhưng không có thực lực thì cũng đừng nghĩ tới việc có thể tiến vào tổng hội Hắc Nguyệt giao dịch.
Ngay cả như vậy, khách nhân tiến tới tổng hội Hắc Nguyệt cũng không hề thưa thớt, ngược lại hàng năm đều có vô số người tìm tới nơi này.
Trên toàn bộ Thiên Huyền đại lục, có được thực lực và khí phách như thế cũng chỉ có Hắc Nguyệt thương hội.
— Cái này cũng quá không công bằng.
Vị huyền giả trẻ tuổi kia liền tức giận nói:
— Nếu chỉ lấy trình độ huyền lực để phán định tư cách tiến vào vậy thì chẳng phải những người trẻ tuổi như chúng ta quá thua thiệt sao! Cái này rõ ràng là thiên vị những người đã tu huyền trăm năm.
— Không không!
Người tự xưng là "sư huynh" kia liền lắc đầu nói:
— Trụ thủy tinh phán định tư cách kia không phải chỉ đơn thuần lấy cường độ huyền lực để làm tiêu chuẩn, mà là tư chất! Thời điểm ngươi công kích, huyền trận không chỉ hấp thu lực lượng của ngươi mà còn đồng thời xác định được cốt linh và niên kỷ của ngươi, sau đó kết hợp niên kỷ cùng cường độ huyền lực để phán đoán ra tư chất. Ví dụ như, với huyền lực hiện tại của ngươi, nếu ngươi chỉ mới mười tuổi thì tuyệt đối có thể đạt được tư cách tiến vào! Còn nếu là một Vương Tọa cường đại có niên kỷ lên tới mấy trăm tuổi thì cũng chưa chắc có thể đạt được màu lục.
— Thì ra là thế... Sư huynh, ngươi mới vừa nói đạt được màu tím cao nhất mới có thể tiến vào tầng thứ bảy, vậy phải làm thế nào mới có thể tiến vào tầng thứ tám?
— Nghe nói tầng thứ tám là nơi hội chủ Hắc Nguyệt tự mình tiếp đãi khách quý, chỉ có người có thân phận cực kỳ tôn quý như Phượng Hoàng tông chủ, những siêu cấp nhân vật bực này mới có tư cách tiến vào... Sợ là ngay cả những hoàng tử Thần Hoàng thông thường cũng không có tư cách, cả đời này chúng ta cũng đừng nghĩ tới chuyện có thể vào đó.
Cuối cùng thì câu chuyện của hai người này lại giúp Vân Triệt hiểu được phải làm thế nào mới có thể tiến nhập vào tổng hội Hắc Nguyệt. Ánh mắt của hắn liền dời khỏi vầng trăng khuyết màu đen trên tầng mây, hướng về phía đài thủy tinh nằm ở trung tâm.
Xung quanh đài thủy tinh tụ tập rất nhiều người. Thời điểm này có rất nhiều huyền giả của lục quốc tiến về Thần Hoàng Thành, mà người có thể tới đây không ai không phải là người nổi bật, thậm chí là tuyệt đỉnh thiên tài trong vô số huyền giả của mỗi đế quốc. Tất cả bọn họ đều có ý định tiến tới tổng hội Hắc Nguyệt, thậm chí một trong những mục đích lớn nhất khi không ít người tiến tới nơi này chính là có thể đi vào tổng hội Hắc Nguyệt để đánh giá bản thân.
Lúc này, phía trước ba mươi sáu đạo huyền trận đều có vô số người vây quanh, sắc mặt đám người này đều đỏ bừng, tụ toàn thân huyền lực công kích lên huyền trận. Nhưng sau khi mỗi một cỗ lực lượng cường đại đánh lên huyền trận đều không tạo thành bất kỳ sự phá hoại nào, thậm chí ngay cả thanh âm truyền ra đều rất nhỏ. Trong nháy mắt, toàn bộ lực lượng công kích liền bị hấp thu không còn một mảnh, tuy rằng mỗi lần đều là hai mươi, ba mươi người đồng thời công kích, nhưng những người xung quanh lại không cảm giác được ba động huyền lực quá mức mãnh liệt.
— Hống!
Một vị huyền giả khoảng chừng hai mươi tuổi sắc mặt ngưng trọng, cắn chặt răng, sau khi ngưng tụ huyền lực gần mười hơi thở liền rống to một tiếng, dùng huyền kỹ mạnh mẽ công kích lên huyền trận... Khi công kích huyền trận không thể dùng vũ khí nhưng lại có thể dùng tới huyền kỹ.
— Thiên Địa Băng Lôi Quyền!
Thời điểm quyền đầu của vị huyền giả trẻ tuổi kia hung hăng đánh lên trên huyền trận, huyền trận nhất thời không một tiếng động mà sinh ra một vòng gợn sóng. Trên trụ thủy tinh lập tức tràn ra quang mang lóng lánh, tầng thứ nhất màu đỏ thắp sáng, sau đó liền tiếp tục thắp sáng từng tầng hướng về phía trước, tầng thứ hai màu cam, tầng thứ ba màu vàng cũng theo đó sáng lên... Nhưng quang mang màu vàng còn chưa sáng ngời tới trình độ cao nhất liền yếu đi, tiếp theo, tất cả màu sắc liền nhanh chóng lờ mờ.
Thần sắc tràn đầy tự tin của vị huyền giả trẻ tuổi kia liền thoáng cái cứng lại, hai tay hắn hơi run, không thể khống chế được hô lên:
— Không... không thể nào... Không thể nào... Ta là cường giả xếp hạng ba mươi bảy trong Bảng xếp hạng Hắc Sát, là đệ nhất thiên tài của thế hệ trẻ Giang Bắc! Không thể nào, nhất định là có nhầm lẫn...
Là một tuyệt đỉnh thiên tài, cả đời này hắn đều sống trong kiêu ngạo cùng sự sùng bái, ca ngợi, ngưỡng mộ, nịnh hót của người khác mà trưởng thành. Nhưng lúc này, khi hắn đến tổng hội Hắc Nguyệt, ngay cả tư cách cơ bản nhất để tiến vào hắn cũng không đạt được. Đối với một siêu cấp thiên tài uy chấn một quốc gia mà nói, không thể nghi ngờ đây là một đả kích khổng lồ không gì sánh được.
Dưới sự kích động không thể khống chế, sắc mặt của hắn liền trở nên đỏ bừng như máu. Hắn chợt hét lớn một tiếng, lập tức xuất ra vũ khí, điên cuồng hét lên đánh về huyền trận phía trước... Nhưng khi vũ khí của hắn tiếp xúc với huyền trận, trên huyền trận đột nhiên lóe lên một đạo ánh sáng lạnh lẽo, một cỗ lực lượng khổng lồ lập tức truyền ra. Vị huyền giả trẻ tuổi kia liền hét thảm một tiếng, thân thể hắn lập tức bị chấn bay ra rất xa, sau khi rơi xuống đất thì cả nửa ngày cũng không thể đứng lên.
— Ân sư huynh!
Mấy người đi cùng hắn vội vã vây tới, đỡ hắn đứng dậy.
— Ha ha ha ha! Một đám sâu bọ hèn mọn từ tiểu quốc lại dám mơ ước tiến vào tổng hội Hắc Nguyệt, còn dám tự xưng cái gì mà “đệ nhất thiên tài” Giang Bắc... Ha ha ha ha! Thật khiến người ta cười rụng cả răng, cái gọi là thiên tài ở mấy tiểu quốc các ngươi, đến Thần Hoàng Đế quốc chúng ta thì ngay cả con kiến cũng không bằng, ta thật thấy mất mặt thay cho các ngươi.
Một giọng nói vô cùng ngang ngược từ phía sau đoàn người vang lên, mỗi một chữ người này nói ra đều chói tai không gì sánh được, hoàn toàn vũ nhục toàn bộ huyền giả của lục quốc. Những người tụ tập tại nơi này tuyệt đại đa số đều đến từ lục quốc, sau khi nghe được giọng nói này liền trợn mắt nhìn tới, nhưng khi nhìn thấy người vừa mở miệng nói chuyện kia thì toàn bộ sự tức giận sắp phun trào của bọn họ lại giống như bị thứ gì đó gắt gao ngăn chặn, ngay cả nửa chữ cũng không có dũng khí hô lên.
Người vừa nói khoác trên thân hỏa diễm hồng y, ngực thêu một đạo ký hiệu Phượng Hoàng giương cánh... Bất luận là hồng y hay là đạo ký hiệu kia đều đã chứng minh thân phận của người này, hắn rõ ràng là đệ tử của Phượng Hoàng Thần Tông
✶ Truyện dịch AI miễn phí tại Thiên Lôi Trúc ✶