Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 402: CHƯƠNG 401: ĐÁNH CUỘC

Một đoàn người do nam tử mặc hồng y dẫn đầu từ xa đi tới. Người này bước đi thong thả, tư thái cao ngạo, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt tựa như đế vương đang bao quát chúng sinh. Trước ngực hắn là một ấn ký Phượng Hoàng sáng chói, tuyên cáo thân phận của hắn cho tất cả mọi người.

Những huyền giả có thể không quản đường sá xa xôi đến xem cuộc chiến đều là những nhân vật tâm cao khí ngạo, nhưng khi đối mặt với đệ tử Phượng Hoàng Thần Tông, bọn họ lại cảm nhận được một loại áp lực vô cùng lớn... Mặc dù lục quốc và Thần Hoàng Đế Quốc được xưng là thất quốc, nhưng ngay cả khi lục quốc liên hợp lại cũng không thể nào lay động Thần Hoàng Đế Quốc nửa phần. Hàng năm bọn họ đều phải tiến cống cho Thần Hoàng Đế Quốc một lượng lớn tài nguyên và không bao giờ có dũng khí dừng lại. Nói trắng ra, lục quốc ở trước mặt Thần Hoàng Đế Quốc chẳng khác nào những nước phụ thuộc. Ở trước mặt Thần Hoàng Đế Quốc, cho dù là thế lực chính giới hay nhân vật huyền giới, một khi đã đến hoàng thành Thần Hoàng Đế Quốc thì cũng phải thu mình lại.

Mà Phượng Hoàng Thần Tông lại càng là bá chủ tuyệt đối của Thần Hoàng Đế Quốc! Trong mắt các huyền giả, Phượng Hoàng Thần Tông giống như một thế giới khác vậy.

Hơn nữa, nơi đây còn là địa bàn của Phượng Hoàng Thần Tông!

Cho nên, dù đệ tử Phượng Hoàng Thần Tông có ngang ngược đến đâu thì những huyền giả trẻ tuổi vốn tâm cao khí ngạo ở quốc gia của mình cũng chỉ biết tức giận mà không dám lên tiếng. Ánh mắt họ nhìn về phía đệ tử Phượng Hoàng Thần Tông có ba phần phẫn nộ, bảy phần sợ hãi.

Cảm giác như hổ lạc vào bầy dê này khiến cho đám đệ tử Phượng Hoàng Thần Tông càng thêm ngạo nghễ và đắc ý, giọng nói cũng càng thêm chói tai:

- Đám tiểu nhi lục quốc các ngươi còn không mau cút khỏi đây cho khuất mắt! Tổng hội Hắc Nguyệt không phải là nơi mà đám người cấp thấp như các ngươi xứng được bước vào, các ngươi ở đây chỉ làm ô uế không khí mà thôi.

Chân mày Vân Triệt chợt nhíu lại... Hắn đã gặp qua không ít kẻ cuồng vọng, nhưng kẻ có khẩu khí ngông cuồng, thậm chí không hề kiêng dè sỉ nhục tất cả mọi người cùng huyền giả lục quốc ở đây như vậy thì hắn vẫn là lần đầu tiên thấy. Cũng không biết là do đệ tử Phượng Hoàng Thần Tông vốn đã mục hạ vô nhân, hay chỉ những đệ tử này mới như vậy khi ở trước mặt các huyền giả khác.

Lời này vừa nói ra, các huyền giả lục quốc không khỏi càng thêm phẫn nộ. Rốt cuộc, một vị huyền giả chưa đến hai mươi tuổi không khống chế được, tức giận nói:

- Ngươi... Ngươi kiêu ngạo cái gì! Đệ tử các tông môn đều có mạnh yếu phân chia, coi như là Phượng Hoàng Thần Tông cũng không ngoại lệ... Ai biết ngươi là thứ gì, chỉ được cái mồm mép, có bản lĩnh... thì ngươi đi mở huyền trận cho chúng ta xem!

Lời hắn vừa dứt, bỗng nhiên từ trong đám người phía sau vang lên một giọng nói kinh hãi:

- Ta nhớ ra rồi! Hắn là Phượng Triều Nam, thủ tịch đệ tử của Trưởng lão thứ ba mươi chín Phượng Hoàng Thần Tông! Hai năm trước ta đã thấy tên của hắn trong top một trăm người mạnh nhất Thần Hoàng Bài Vị Chiến!

Giọng nói này vừa vang lên, đám người nhất thời ồ lên. Ánh mắt mọi người nhìn về phía đệ tử Phượng Hoàng Thần Tông lập tức thay đổi hẳn, trở nên càng thêm sợ hãi... Mà sắc mặt của huyền giả vừa lên tiếng thoáng cái trở nên trắng bệch.

Chẳng những là đệ tử Phượng Hoàng Thần Tông... mà còn là thủ tịch đệ tử của một vị trưởng lão! Lại còn đứng trong top một trăm của Thần Hoàng Bài Vị Chiến!

Phượng Triều Nam cười ngạo nghễ:

- Ha ha ha ha! Không ngờ trong đám huyền giả các ngươi lại có người biết đại danh của Phượng Triều Nam ta... Hắc, không phải các ngươi muốn xem ta có thể mở được huyền trận của Tổng hội Hắc Nguyệt này hay không sao? Vậy ta liền cho các ngươi mở to mắt ra mà xem, nhìn cho kỹ chênh lệch giữa đệ tử Phượng Hoàng Thần Tông và đám sâu bọ các ngươi lớn đến mức nào!

- Mau tránh ra!

Phượng Triều Nam đứng trước một huyền trận, tùy ý tạo một tư thế rồi lười biếng nói:

- Các ngươi phải mở to hai mắt ra mà nhìn cho kỹ đây.

Dứt lời, Phượng Hoàng Viêm rực cháy trên lòng bàn tay hắn, rồi bỗng nhiên đánh vào huyền trận.

Thoáng chốc, tất cả Phượng Hoàng huyền lực bị huyền trận hoàn toàn hấp thu. Trong nháy mắt, toàn bộ cột thủy tinh được thắp sáng, ánh sáng tiếp tục dâng lên, nhanh chóng thắp sáng đến màu lục... và không hề dừng lại. Tốc độ tuy đã chậm lại nhưng vẫn tiếp tục tiến về phía trước, cuối cùng ánh sáng màu xanh cũng sáng lên. Sau khi giằng co ba hơi thở, tất cả ánh sáng mới từ từ rút đi.

Rất nhanh, huyền trận xoay tròn rồi chậm rãi ngưng tụ thành một truyền tống trận màu xanh. Trên người Phượng Triều Nam cũng được một tầng quang mang màu xanh bao phủ, ngụ ý rằng chỉ có hắn mới được phép tiến vào truyền tống trận màu xanh này.

Màu lục đại biểu cho tư cách tiến vào Tổng hội Hắc Nguyệt, mà màu xanh có nghĩa người đó là thiên tài trong mắt Thương hội Hắc Nguyệt! Phượng Triều Nam không chỉ có tư cách tiến vào Tổng hội Hắc Nguyệt, mà ánh sáng của hắn còn đạt đến thanh sắc, điều này phán định hắn là thiên tài trong thiên tài! Toàn bộ huyền giả lục quốc xung quanh đều bị kinh ngạc đến ngây người, sắc mặt cả đám nghẹn đến đỏ bừng.

Phượng Triều Nam thu tay về, trong mắt lóe lên vẻ đắc ý nhưng thần thái lại thản nhiên như không, tùy ý nói:

- Ân, tiện tay đánh một cái, cũng chỉ có thể như thế. Đám sâu bọ các ngươi có biết thanh sắc có ý nghĩa gì không? Ha ha, mà thôi quên đi, đừng nói tầng thứ ba, thứ tư của Thương hội Hắc Nguyệt, mà ngay cả tầng thứ nhất, thứ hai đối với các ngươi cũng chỉ là si tâm vọng tưởng. Các ngươi còn không mau cút đi, đừng ở đây làm mất mặt xấu hổ.

Nói xong, hắn liếc mắt nhìn đám huyền giả lục quốc, cuồng tiếu một tiếng rồi đi về phía truyền tống trận. Chân trái hắn vừa muốn bước vào, từ trong đám người phía sau bỗng nhiên vang lên một giọng nói:

- Ta còn tưởng thủ tịch đệ tử của trưởng lão Phượng Hoàng Thần Tông có bản lĩnh lớn thế nào, hóa ra cũng chỉ đến thế mà thôi. Mà lại cuồng vọng đến vậy, ta còn tưởng thực lực phải mạnh hơn cả nghìn lần chứ.

Giọng nói này vừa xuất hiện, đám đông lập tức xôn xao, nhìn về phía người nói chuyện. Bước chân Phượng Triều Nam dừng lại, cả người hắn chậm rãi quay lại, ánh mắt rơi trên người Vân Triệt. Sau khi tùy ý dò xét huyền lực của hắn một phen, trên mặt hắn lộ ra vẻ mặt khinh thường:

- Ngươi là kẻ vừa nói?

Người vừa nói, đích thật là Vân Triệt. Vân Triệt cũng không phải người nhiều chuyện, nhưng hắn càng không phải người cam chịu sỉ nhục. Vừa rồi Phượng Triều Nam cười nhạo huyền giả lục quốc, vậy đương nhiên bao gồm cả hắn ở bên trong... Mà cái này cũng chỉ là thứ yếu —— quan trọng nhất là Vân Triệt không thể nhẫn nhịn được việc có kẻ cuồng vọng hơn chính mình nhảy nhót ở trước mặt!

Giống như Phượng Hi Thần vậy.

Khí thế của Phượng Triều Nam quả thực rất kinh người, nhưng Vân Triệt sao có thể bị khí thế của hắn ảnh hưởng, hắn cười lạnh một tiếng, nói:

- Không sai, chính là ta.

- Ha ha ha ha ha ha!

Phượng Triều Nam cười lớn, giống như nghe được câu chuyện nực cười nhất trên đời:

- Ta còn tưởng là nhân vật nào, hóa ra chỉ là một tên rác rưởi ở tiểu quốc... À không, ngay cả rác rưởi cũng không bằng. Tu vi huyền lực chỉ mới Địa Huyền Cảnh, trong mắt ta ngươi chính là một phế vật, mà một phế vật như ngươi lại dám ăn nói ngông cuồng với ta? Lá gan này của ngươi cũng thật đúng là không nhỏ.

Hắn híp mắt lại, vươn một ngón tay ra nói:

- Ta muốn giết ngươi, chỉ cần một đầu ngón tay là đủ, ngươi tin không? Chỉ đáng tiếc nơi này là địa bàn của Tổng hội Hắc Nguyệt, không được phép tự ý động thủ, dù sao ta cũng phải nể mặt Tổng hội Hắc Nguyệt. Bằng không, chỉ bằng mấy lời nực cười ngươi vừa nói với ta, bây giờ ngươi đã biến thành một cỗ thi thể! Sau khi ngươi chết trong tay ta, thì hoàng tử, thậm chí thái tử của quốc gia kia cũng không dám nói gì. Ta đảm bảo hoàng đế của các ngươi cũng sẽ ngoan ngoãn phái người đến nhặt xác, ngoài ra, ngay cả rắm cũng không dám đánh.

Bất kỳ huyền giả trẻ tuổi nào ở đây, ngay cả những người trẻ tuổi hơn Vân Triệt cũng có huyền lực cao hơn hắn. Vân Triệt bỗng nhiên lên tiếng khiến bọn họ vui mừng, nghĩ rằng đã xuất hiện một người có thể trị được tên đệ tử Phượng Hoàng Thần Tông này, nhưng khi bọn họ biết Vân Triệt chỉ có huyền lực Địa Huyền Cảnh thì tất cả đều hết sức thất vọng, thậm chí cảm thấy người này có phải điên rồi hay không... Chỉ có Địa Huyền Cảnh lại dám so kè với một đệ tử đỉnh cấp của Phượng Hoàng Thần Tông.

- Nếu hiện tại ngươi quỳ xuống dập đầu ba cái, sau đó gọi ba tiếng gia gia, ta sẽ tha cho ngươi một mạng, cho ngươi bình an rời khỏi Thần Hoàng thành. Dù sao cũng là cháu trai ruột của mình, làm gia gia sao nỡ hạ thủ, ha ha ha ha.

Phượng Triều Nam cuồng vọng nói.

Các huyền giả chung quanh đều tỏ vẻ thương hại nhìn Vân Triệt... Không có thực lực còn ra vẻ ta đây, tấm thép Phượng Hoàng Thần Tông mà dễ đụng vào vậy sao! Bọn họ đã nghĩ đến kết cục bi thảm của người này.

- Dập đầu?

Khóe miệng Vân Triệt nhếch lên một nụ cười tà dị, sắc mặt không hề sợ hãi, ngược lại còn nở nụ cười đạm mạc:

- Hình như đây cũng là một ý hay. Phượng Triều Nam! Bây giờ chúng ta đánh cược đi, ta cũng rất hứng thú với Tổng hội Hắc Nguyệt, hôm nay ta cũng muốn xem mình có thể vào được hay không. Nếu như ta không có năng lực tiến vào tầng ba, tầng bốn giống như ngươi, đừng nói dập đầu, ngay cả cái mạng này của ta cũng tùy ngươi xử trí. Nếu như ta có thể khiến ánh sáng của cột thủy tinh này phát ra vượt qua thanh sắc thì, hắc hắc... ngươi liền ngoan ngoãn quỳ trước mặt ta dập đầu ba cái, sau đó hô to ba tiếng gia gia... Ngươi có dám cược không?

Vân Triệt vừa nói xong, tất cả mọi người đều thất kinh. Huyền giả của Hắc Sát quốc bị huyền trận đánh văng ra lúc trước lớn tiếng nhắc nhở:

- Ngươi điên rồi sao! Mau thu hồi lời vừa rồi lại! Đừng nói thanh sắc, muốn thắp sáng được lục sắc cũng đã khó hơn lên trời! Ta là Thiên Huyền Cảnh sơ kỳ mà mới thắp sáng đến hoàng sắc, một Địa Huyền Cảnh như ngươi, quả thực... là tự rước lấy nhục.

- Thôi đi, Ân sư huynh, không cần phải xen vào việc của hắn, hắn là người điên.

Đồng môn của hắn vội vã lên tiếng, e sợ Phượng Triều Nam giận cá chém thớt mà vạ lây sang mình.

- Ngươi? Muốn đánh cược với ta? Vượt qua thanh sắc?

Khóe mắt Phượng Triều Nam co giật, sắc mặt kinh ngạc, sau đó điên cuồng cười ha hả, cười đến ngửa tới ngửa lui, hụt hơi rồi nói:

- Ha ha... Ha ha... Ha ha ha ha... Đây quả thực là chuyện nực cười nhất mà ta từng nghe... Một tên phế vật... lại dám vọng tưởng phát ra quang mang vượt qua thanh sắc... Lại còn đòi đánh cược với ta... Ha ha ha... Ha ha ha ha...

Ánh mắt các huyền giả chung quanh nhìn về phía Vân Triệt đã biến thành như đang nhìn một tên ngớ ngẩn. Vân Triệt lạnh lùng nhìn Phượng Triều Nam đang cuồng tiếu, sau khi hắn khó khăn lắm mới ngừng cười, Vân Triệt mới thản nhiên nói:

- Ngươi dám hay không dám? Nếu như ngươi không dám thì cũng tốt, ta sẽ tha cho ngươi một mạng. Thời gian của ta rất quý báu, ta không muốn lãng phí trên một kẻ cuồng vọng như ngươi.

Phượng Triều Nam ngưng cười, sắc mặt lập tức trở nên âm trầm:

- Ngươi nói ta không dám? Hắc... Phế vật chết đến nơi rồi mà còn không biết trời cao đất rộng, chỉ bằng ngươi mà cũng đòi đánh cược với ta? Nhưng hôm nay tâm tình ta rất tốt, ta sẽ chơi với ngươi một lần. Nếu ngươi có thể tạo ra quang mang vượt qua thanh sắc, đừng nói dập đầu ba cái, gọi ba tiếng gia gia, mà ngay cả dập một vạn cái, kêu một vạn tiếng gia gia cũng không thành vấn đề. Đến, đến, mau thử cho ta xem, để cho ta hảo hảo kiến thức một chút ngươi làm thế nào đánh ra quang mang vượt qua thanh sắc... Ha ha ha ha...

- Rất tốt.

Vân Triệt gật đầu, rồi bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về phía xa xăm nói:

- Nếu ván cược này đã thành, mà đây lại là địa bàn của Tổng hội Hắc Nguyệt, vậy thì chuyện này liền để cho vị tiền bối ở tầng bảy vẫn luôn quan sát nơi này làm chứng nhé?

Trên tầng thứ bảy của Thương hội Hắc Nguyệt, một lão giả mặc tử y đứng bên cửa sổ bất động như một pho tượng, chỉ yên lặng nhìn xuống phía dưới. Khi giọng nói của Vân Triệt truyền đến, toàn thân lão giả này mới hơi chấn động, trên mặt lộ ra vẻ khiếp sợ... Lão nhìn kỹ về phía Vân Triệt, phát hiện đối phương đang nhìn về phía mình, góc nhìn không sai một ly!

Hắn vậy mà có thể phát hiện ra ta? Trong lòng tử y lão giả dâng lên một cảm giác kinh hãi khó tin...

Tầng thứ bảy của Thương hội Hắc Nguyệt cách mặt đất chừng năm trăm trượng, ngang với khoảng cách từ thủy tinh đài đến chính điện. Đồng thời, cửa sổ của Thương hội Hắc Nguyệt đều được làm từ vật liệu đặc thù vô cùng đắt giá, từ bên trong có thể thấy rõ ràng bên ngoài, nhưng từ bên ngoài nhìn vào lại không cách nào thấy được bên trong mảy may. Hơn nữa huyền lực của tử y lão giả vô cùng cường đại, cho dù là một vị Vương Tọa trong phạm vi trăm trượng cũng khó lòng phát giác được khí tức của lão.

Nhưng huyền khí của kẻ này rõ ràng chỉ ở Địa Huyền Cảnh, vậy mà có thể cảm nhận được sự tồn tại của ta?! Còn biết ta vẫn luôn quan sát bọn họ!

Kỳ thực, người phát hiện ra vị lão giả áo tím một mực ở tầng thứ bảy này nhìn xuống không thể nào là Vân Triệt, mà là Mạt Lỵ.

❈ Thiên Lôi Trúc ❈ Truyện dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!