Lão giả áo tím đứng yên tại chỗ, không hề nhúc nhích, cũng không lên tiếng, bởi vì hắn không thể xác định Vân Triệt đang thăm dò, cố tình tỏ ra huyền bí, hay là thật sự đã phát hiện ra mình... Nếu là khả năng sau, thì quả thực không thể tưởng tượng nổi.
Mà lúc này, Vân Triệt lại nói:
- Nếu tiền bối không tiện lên tiếng, vãn bối xem như ngài đã ngầm đồng ý. Hắc Nguyệt Thương Hội có được thành tựu như ngày hôm nay, chữ tín tất nhiên là trên hết, tin rằng tiền bối cũng không cho phép địa bàn của mình xuất hiện kẻ tiểu nhân nói lời không giữ lời.
Phượng Triều Nam cười ha hả:
- Tiền bối ở tầng thứ bảy? Ha ha ha ha! Khoảng cách xa như thế, nơi đó lại là nội bộ của Hắc Nguyệt Thương Hội, đừng nói là một phế vật như ngươi, cho dù là ta, cũng không thể dò xét được nửa điểm động tĩnh bên trong. Ngươi ra vẻ như vậy, trông chẳng khác nào một tên hề nực cười đến tột độ.
Vân Triệt lạnh lùng cười, không nói thêm gì, dưới những ánh mắt khác thường, hắn đi tới trước một tòa huyền trận... Hắn biết cột thủy tinh này có thể nhìn thấu thiên tư, phán định độ tuổi và cường độ lực lượng... chứ không phải đẳng cấp huyền lực. Dựa theo tiêu chuẩn như vậy, hắn thế nào cũng mạnh hơn tên Phượng Triều Nam kia.
Vân Triệt vươn tay, vận một hơi huyền khí, trong nháy mắt mở ra cảnh giới “Luyện Ngục”, rồi đột nhiên đánh ra một chiêu “Vẫn Nguyệt Trầm Tinh”.
Thần Hoàng Đế Quốc có lịch sử hơn 5.000 năm, mà cột thủy tinh trong Hắc Nguyệt Thương Hội này lại có thời gian tồn tại lâu hơn Thần Hoàng Đế Quốc rất nhiều, nó tuyệt không tầm thường. Lực lượng của Vân Triệt dưới trạng thái Luyện Ngục vô cùng kinh khủng, nhưng lúc đánh vào huyền trận, cũng không gây ra bất kỳ tiếng động nào, toàn bộ lực lượng đều bị huyền trận hấp thu trong nháy mắt, không một chút nào bị thất thoát ra ngoài.
Ong... Ong... Keng...
Cột thủy tinh vốn yên lặng bỗng nhiên sáng lên... Ánh sáng từ màu đỏ vọt thẳng lên màu xanh trong nháy mắt. Năm loại màu sắc đồng thời sáng lên, khiến tất cả mọi người ở đây đều chấn động.
Các huyền giả xung quanh vốn đang mang vẻ mặt thương hại, chuẩn bị cất tiếng chế giễu, nhưng một màn trước mắt lại khiến bọn họ lập tức sững sờ, không thể tin vào hai mắt của mình. Nụ cười khẩy trên mặt Phượng Triều Nam lập tức cứng đờ, hai mắt trừng lớn, thất thanh nói:
- Cái này... Điều đó không thể nào!
Tốc độ quang mang dâng lên chậm lại, nhưng không hề dừng lại, sau khi ánh sáng màu xanh lóe lên, nó vẫn tiếp tục dâng lên, sau đó không chút trở ngại nào mà xông phá giới hạn màu xanh, màu lam nhạt trên cột thủy tinh từ từ sáng lên.
- Oa a a!!
Hầu như tất cả huyền giả ở đây đều không kìm được mà phát ra tiếng kêu sợ hãi... ánh sáng vẫn không dừng lại, mà tiếp tục dâng lên, màu lam nhạt nhanh chóng biến thành màu lam đậm, sau đó chỉ nghe ‘Keng’ một tiếng...
Cuối cùng, cột sáng phát ra quang mang màu tím.
Xích, chanh, hoàng, lục, thanh, lam, tử... bảy loại màu sắc toàn bộ sáng lên, khiến cột thủy tinh nhất thời trở nên rực rỡ như lưu ly, màu tím chậm rãi lan tràn xuống dưới, từ từ nuốt chửng những màu sắc khác, khiến cho cả cột thủy tinh đều biến thành màu tím. Những quang mang màu tím này kéo dài trọn vẹn mười hơi thở mới chậm rãi tan đi, huyền trận trước người Vân Triệt ngưng tụ thành một tòa truyền tống trận màu tím, trên người Vân Triệt lấp lánh ánh tím nhàn nhạt.
Gương mặt lão giả áo tím vẫn đứng bên cửa sổ tầng thứ bảy của Hắc Nguyệt Thương Hội rung động kịch liệt, ánh mắt của hắn gắt gao tập trung vào người Vân Triệt, một lúc lâu sau mới chậm rãi thốt ra mấy chữ:
- Địa Huyền Cảnh... Không thể tưởng tượng nổi...
Thành tích này, cũng nằm ngoài dự đoán của Vân Triệt. Thực ra, cột thủy tinh phán định thiên tư, không chỉ tham chiếu tuổi tác và lực lượng, mà nó còn có quan hệ đến sự chênh lệch giữa đẳng cấp huyền lực và cường độ lực lượng có thể phát huy ra. Vân Triệt có tu vi Địa Huyền Cảnh hậu kỳ, nhưng lại có thể phát huy ra chiến lực sánh ngang Vương Huyền Cảnh trung kỳ, đây mới là chỗ mạnh của hắn, có thể nói toàn bộ Thiên Huyền Đại Lục không một ai có thể làm được.
Toàn bộ huyền giả xung quanh đều kinh ngạc đến ngây người tại chỗ, một huyền giả thiên tài xếp trong top năm mươi của Hắc Sát Quốc Bài Vị Chiến chỉ có thể đánh ra quang mang màu vàng, Phượng Triều Nam là thủ tịch đệ tử của một trưởng lão Phượng Hoàng Thần Tông, nên mới có quang mang màu xanh, đối với bọn họ ngay cả người mạnh nhất cũng không thể nào đuổi kịp Phượng Triều Nam. Nhưng người này rõ ràng chỉ có tu vi Địa Huyền Cảnh, lại đánh ra... ánh tím mộng ảo!!
Điều này đại biểu cho tư chất của hắn ở trong Hắc Nguyệt Thương Hội, thậm chí toàn bộ Thiên Huyền Đại Lục đều là cấp bậc cao nhất! Tuy giữa màu tím và màu xanh chỉ cách một màu lam, nhưng nó không chỉ đại biểu cho chênh lệch hai đẳng cấp, mà là chênh lệch tựa như trời và đất! Màu xanh trước mặt màu vàng là sự tồn tại cao không thể với tới, nhưng trước mặt màu tím... lại chỉ là hạt bụi không đáng kể.
- Không thể nào... Không thể nào... Nhất định là... là huyền trận có vấn đề... Không thể nào!
Phượng Triều Nam nhìn chằm chằm vào quang mang màu tím chưa tiêu tán, toàn thân run rẩy... Sinh ra ở Thần Hoàng thành nên hắn hiểu rõ ý nghĩa của màu tím hơn bất kỳ ai ở đây. Bởi vì... một đời huyền giả Phượng Hoàng Thần Tông, chỉ có một người duy nhất đánh ra được màu tím, ngay cả màu lam cũng không có bao nhiêu. Hắn thế nào cũng không chấp nhận được, một tên huyền giả tu vi Địa Huyền Cảnh đến từ lục quốc, vốn không đáng lọt vào mắt hắn... lại có thể đánh ra quang mang màu tím tượng trưng cho thần thoại!
Mặc dù hắn đang gào thét cho rằng huyền trận có vấn đề... nhưng hắn cũng rõ ràng hơn bất luận kẻ nào, huyền trận tuyệt không thể nào xảy ra vấn đề. Tục truyền ba mươi hai tòa huyền trận này xuất từ tay của Đế Quân, thời gian tồn tại còn lâu hơn cả Thần Hoàng Đế Quốc, làm sao có thể xảy ra vấn đề.
Vân Triệt xoay người lại, hướng về phía Phượng Triều Nam, cười nhạt nói:
- Phượng Triều Nam, hiện tại kết quả đã có, ngươi sẽ không quên vụ cá cược của chúng ta chứ? Vậy ngươi còn đứng đó làm gì? Còn không mau quỳ xuống dập đầu gọi gia gia đi!
- Ngươi!
Sắc mặt Phượng Triều Nam đen như đáy nồi... lúc trước có đánh chết hắn, hắn cũng không tin một người chỉ có tu vi Địa Huyền Cảnh, lại có thể đánh ra quang mang vượt qua màu xanh... còn là màu tím trong thần thoại. Đừng nói là đệ tử cao tầng của Phượng Hoàng Thần Tông, cho dù là một người bình thường, cũng không thể quỳ xuống dập đầu và gọi gia gia, bằng không cả đời này của hắn, đều sẽ mang vết nhơ này.
- Ngươi chỉ có tu vi Địa Huyền Cảnh, làm sao đánh ra màu tím!
Phượng Triều Nam cắn răng nghiến lợi nói:
- Rõ ràng là huyền trận có vấn đề... Hoặc là ngươi đã giở trò gì đó! Muốn Phượng Triều Nam ta quỳ xuống trước mặt ngươi... Đúng là trò cười lớn nhất thiên hạ.
- Ha ha.
Vân Triệt cười nhạt:
- Phượng Hoàng Thần Tông được xưng là tông môn đệ nhất thiên hạ, uy phong lẫm liệt, khiến người người ngưỡng mộ, không ngờ đệ tử không chỉ ngông cuồng tự đại, không coi ai ra gì, mà còn là một kẻ tiểu nhân lật lọng, thật khiến người ta thất vọng tràn trề. Nhưng ngươi chối cũng vô dụng thôi, ở đây có các bằng hữu đều tận mắt chứng kiến! Nếu ngươi cúp đuôi bỏ chạy với bộ dạng thảm hại này, không biết lúc việc này truyền ra khắp toàn thành, truyền tới tai tông môn ngươi, để cho bọn họ biết ngươi ở trước mặt huyền giả lục quốc, ở trước mặt Hắc Nguyệt Thương Hội làm mất mặt mũi của tông môn, liệu có đuổi ngươi ra khỏi Phượng Hoàng Thần Tông không nhỉ... À không, Phượng Hoàng Thần Tông rất coi trọng huyết mạch, sẽ không đuổi bất luận đệ tử nào ra ngoài, mà chắc là... trực tiếp thanh lý môn hộ?
Lúc Phượng Triều Nam vừa mới tới, ánh mắt kính sợ của những người xung quanh khiến toàn thân hắn cảm thấy vô cùng thoải mái, nhưng bây giờ, ánh mắt xung quanh giống như những mũi đao nhọn đâm vào toàn thân hắn... Nếu như chỉ có hắn và Vân Triệt, hắn sẽ không chút do dự xuất thủ giết chết Vân Triệt, để người thứ ba không thể biết việc này, nhưng ở đây chẳng những là địa bàn của Hắc Nguyệt Thương Hội, mà còn có hơn mười vạn người tận mắt chứng kiến, lần đầu tiên hắn có cảm giác bị dồn vào đường cùng.
- Thế hệ này của Phượng Hoàng Thần Tông, cũng chỉ có một người duy nhất đánh ra được màu tím! Một tên phế vật Địa Huyền Cảnh như ngươi, làm sao có thể đánh ra màu tím! Điều đó chứng minh huyền trận có vấn đề... Ngươi có tư cách gì để ta quỳ xuống! Kết quả này, cho dù là ai cũng sẽ không thừa nhận! Lại còn định lấy tông môn ra dọa ta? Ha ha... Ha ha, đúng là nực cười đến tột độ!
Phượng Triều Nam cười gằn lên, nhưng câu nói sau cùng lại lộ rõ vẻ lo lắng.
Lúc này, một thanh âm già nua bỗng nhiên từ không trung truyền đến:
- Tiểu bối của Phượng Hoàng Thần Tông! Ngươi ngông cuồng gây sự trước, sau lại không chịu nhận thua, bây giờ còn dám nghi ngờ Hắc Nguyệt Huyền Trận của ta sao!? E rằng sư phụ Phượng Vân của ngươi có đích thân đến đây, cũng không có lá gan đó đâu!
Thanh âm này không quá vang dội, nhưng mỗi một chữ đều nặng tựa Thái Sơn, hung hăng nện vào tâm hồn mỗi người, chủ nhân của thanh âm này có tu vi cao thâm, quả thực khó có thể tưởng tượng. Phượng Triều Nam ngẩng đầu nhìn về phía tầng thứ bảy của Hắc Nguyệt Thương Hội, trên mặt lộ ra vẻ khiếp sợ và kiêng kỵ sâu đậm, hắn cuống quýt nói:
- Là... là Tử tiền bối! Xin Tử tiền bối bớt giận, vãn bối... vãn bối tuyệt không có ý nghi ngờ Hắc Nguyệt Thương Hội.
- Không có? Chẳng lẽ lỗ tai của lão phu có vấn đề sao?
Thanh âm già nua quát hỏi.
Sắc mặt Phượng Triều Nam lập tức trắng bệch như đất, nửa ngày không dám mở miệng...
Đệ tử cao tầng của Phượng Hoàng Thần Tông lại kiêng kỵ chủ nhân của thanh âm này đến vậy, khiến Vân Triệt hơi kinh ngạc trong lòng, hắn ngẩng đầu lên nói:
- Vãn bối cảm thấy lời Tử tiền bối nói rất phải.
- Nguyên tắc thứ nhất của Hắc Nguyệt Thương Hội chính là không giao dịch với hạng người đê tiện nói lời không giữ lời. Nhưng, dù sao tên tiểu bối này cũng là đệ tử Phượng Hoàng Thần Tông, nếu hắn quỳ xuống dập đầu, sẽ làm nhục cả Phượng Hoàng Thần Tông, chuyện đó rất không thích hợp, đối với ngươi cũng không có nửa điểm tốt, ngươi cũng nên biết điểm dừng.
- Tiền bối dạy phải.
Vân Triệt vui vẻ nói:
- Vãn bối cũng chỉ là không quen nhìn hắn làm nhục huyền giả lục quốc nên chỉ muốn dạy dỗ hắn một bài học để hắn khắc cốt ghi tâm mà thôi.
Hắn quay về phía Phượng Triều Nam, cười híp mắt nói:
- Nếu vị tiền bối của Hắc Nguyệt Thương Hội đã xin tha cho ngươi, ta đương nhiên phải nể mặt tiền bối... Ngươi không cần dập đầu, gia gia cũng không cần gọi, nhưng nếu để ngươi cứ thế mà đi, vụ cá cược kia chẳng phải là huề cả làng sao? Huyền giả sáu nước chúng ta cũng bị ngươi mắng oan uổng! Cho nên, ngươi vẫn phải lưu lại chút đồ! Ân...
Vân Triệt nâng cằm, mắt híp lại thành một đường cong, nghiêm túc đánh giá toàn thân Phượng Triều Nam:
- Bộ y phục trên người ngươi trông cũng không tệ, cởi ra đưa cho ta đi... Tiền bối, yêu cầu này của vãn bối, không tính là quá đáng chứ?
Thanh âm già nua lại truyền đến:
- Phượng hoàng y là vật tượng trưng cho thân phận đệ tử Phượng Hoàng Thần Tông, đệ tử ngoại tông không dám phỏng theo, càng không có người nào dám mặc. Mặc dù không biết ngươi muốn lấy phượng hoàng y này để làm gì, nhưng so với điều kiện cá cược của các ngươi, đã là nhân từ lắm rồi. Tiểu bối Phượng Hoàng Thần Tông, đối phương đã nhượng bộ, ngươi còn có dị nghị gì không?
Phượng hoàng y là vật tượng trưng cho thân phận đệ tử Phượng Hoàng Thần Tông, nếu cởi ra cũng không khác gì bị lột một lớp da mặt. Nhưng kết quả này so với dập đầu vẫn tốt hơn gấp trăm ngàn lần, hơn nữa dưới uy áp đến từ Hắc Nguyệt Thương Hội, hắn đâu dám nói thêm gì nữa. Hắn cắn răng, kéo phượng hoàng y xuống, ném cho Vân Triệt, sau đó cấp tốc thay một bộ áo khác, rồi dùng ánh mắt ác độc nhìn chằm chằm Vân Triệt, cuối cùng rời đi không thèm quay đầu lại.
- Thời điểm ngươi nói những người xung quanh là bụi bặm thì cũng có nghĩa là so với những người trước mặt, ngươi cũng chỉ là một hạt bụi lớn hơn một chút mà thôi! Phượng Hoàng Thần Tông phát triển cho tới ngày hôm nay đã trải qua 5.000 năm, nếu ngươi không thể mang lại mặt mũi cho tông môn của ngươi thì cũng đừng lấy thân phận đệ tử Phượng Hoàng Thần Tông đi khắp nơi làm chuyện mất mặt xấu hổ, khiến người ta khinh bỉ!
Vân Triệt hướng về phía Phượng Triều Nam lạnh lùng nói, sau đó không quản Phượng Triều Nam có phản ứng gì, xoay người đi về phía huyền trận.
Lúc này ánh mắt của các huyền giả xung quanh nhìn về phía Vân Triệt đã tràn đầy sự kính nể sâu đậm, không còn ai dám vì tu vi Địa Huyền Cảnh của hắn mà xem thường nữa, đồng thời còn cảm kích sâu đậm, dù sao hắn cũng đã giúp huyền giả lục quốc hung hăng trút một hơi giận trước mặt đệ tử Phượng Hoàng Thần Tông. Chỉ là khí thế của hắn khi đối mặt với Phượng Triều Nam và quang mang màu tím trên cột thủy tinh khiến bọn họ dù cảm kích nhưng cũng không dám đến gần hắn. Vân Triệt đi về phía huyền trận, các huyền giả xung quanh đều nhanh chóng tránh ra, một mực đưa mắt nhìn hắn đi vào huyền trận màu tím, nhìn thân ảnh của hắn hoàn toàn biến mất trong huyền trận.
Huyền trận màu tím đưa Vân Triệt vào tầng thứ bảy của Hắc Nguyệt Thương Hội... Một nơi mà toàn bộ Thiên Huyền Đại Lục cũng không có mấy người có thể bước vào.