Vừa bước vào tầng thứ bảy của Hắc Nguyệt Thương Hội, còn chưa kịp nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, một luồng khí tức tươi mát đến cực điểm đã phả vào mặt! Trong một thương hội khổng lồ, khí tức nồng đậm nhất vốn phải là mùi cổ xưa, nhưng Vân Triệt lại cảm giác mình như lạc vào một thế giới vô cùng tinh khiết, không có chút cảm giác nào là đang ở trong thương hội.
Hắn mở mắt nhìn về phía trước, hiện ra trước mắt rõ ràng là một lâm viên mênh mông vô bờ, không gian xanh biếc điểm xuyết các loại kỳ hoa dị thảo sặc sỡ, còn có rất nhiều đại thụ cao lớn sừng sững, từng dòng suối uốn lượn chảy qua, mang theo tiếng róc rách không dứt bên tai.
Vân Triệt ngỡ ngàng... Đây là không gian bên trong tầng thứ bảy của Hắc Nguyệt sao?
Đây rõ ràng là một chốn thế ngoại đào nguyên tựa như tiên cảnh!
Phía trước, có ba thiếu nữ mặc xiêm y khác màu, dáng người lả lướt đang đi về phía Vân Triệt. Tư sắc của ba thiếu nữ này thuộc hàng ngàn dặm có một, khí chất trên người càng thêm đẹp đẽ quý phái, mà khí tức huyền lực của các nàng, lại là cường giả Thiên Huyền Cảnh!
Ba thiếu nữ đi tới trước người Vân Triệt, cúi đầu nói:
- Khách nhân tôn quý, hoan nghênh quang lâm Hắc Nguyệt Thương Hội, nếu có bất cứ điều gì cần, xin cứ việc phân phó chúng ta.
Quả nhiên đãi ngộ của tầng thứ bảy Hắc Nguyệt không hề tầm thường. Với thực lực kinh người của ba thiếu nữ trước mắt, bất kỳ ai trong số họ nếu đến Thương Phong quốc đều sẽ là tông sư uy chấn một phương, vậy mà ở đây lại chỉ là thị nữ đãi khách.
Vân Triệt nhanh chóng nhìn lướt qua xung quanh, hắn không thấy bất kỳ nơi nào bày bán đồ vật, không có một dấu vết nào của thương hội. Hắn thoáng suy nghĩ rồi mở miệng nói:
- Ba vị tiên tử, không biết vị tiền bối vừa mới đối thoại cùng kẻ hèn này đang ở nơi nào?
- Ha ha.
Một tiếng cười ôn hòa không biết từ đâu truyền đến:
- Dẫn hắn đến đây đi.
- Vâng... Mời quý khách.
Ba thiếu nữ nhanh chóng đáp lời, một người đi trước, hai người đi hai bên, cung kính dẫn Vân Triệt đi về phía trước.
Sau khi đi qua lâm viên, vườn hoa, một ngọn núi nhỏ và một thác nước, một đình viện giản đơn mà trang nhã xuất hiện trong tầm mắt Vân Triệt. Trong đình viện có một căn phòng, trước đình là một lão giả mặc tử y, dáng người trung niên đang đứng đó, mỉm cười quan sát Vân Triệt.
Vân Triệt bước lên trước, lễ phép nói:
- Vãn bối Lăng Vân, bái kiến tiền bối.
Đương nhiên Vân Triệt không muốn dùng tên thật của mình, nên tiện tay mượn cái tên Lăng Vân.
- Ha ha, ngồi đi.
Tử y lão giả giơ tay, sau đó ngồi xuống ghế đá trước đình viện. Vân Triệt khẽ gật đầu, ngồi ở phía đối diện lão giả. Một thiếu nữ rời đi, hai người còn lại đứng ở hai bên Vân Triệt, mỉm cười yếu ớt, tư thái kính cẩn, ra vẻ tùy ý để Vân Triệt sai phái.
- Xin hỏi tiền bối xưng hô thế nào? – Vân Triệt hỏi.
- Lão hủ họ Tử, tên một chữ Cực. – Lão giả mỉm cười nói.
Tử? Vân Triệt thoáng kinh ngạc, cái họ này là lần đầu tiên hắn nghe thấy. Hắn lập tức gật đầu nói:
- Tử tiền bối, đa tạ ngài vừa rồi đã ra tay tương trợ.
- Chuyện vừa rồi không cần lão hủ phải lên tiếng, còn về tương trợ thì càng không thể xem là. Lão hủ chỉ muốn Hắc Nguyệt tránh được một trận phiền toái nhỏ mà thôi.
Ánh mắt Tử Cực nhìn thẳng vào mắt Vân Triệt, mỉm cười nói:
- Vị tiểu hữu này, lão hủ nên gọi ngươi là Vân Triệt, hay là Vân phò mã, hay cứ như ngươi mong muốn, gọi ngươi là Lăng Vân?
“...”
Vẻ mặt Vân Triệt hơi cứng lại, sau đó cười ha ha một tiếng, không chút hoảng hốt nói:
- Không hổ là Hắc Nguyệt Thương Hội, quả nhiên năng lực tình báo thiên hạ vô song. Vãn bối Vân Triệt múa rìu qua mắt thợ trước tuệ nhãn của Tử tiền bối, thật đáng chê cười, mong Tử tiền bối không trách tội.
- Ha ha.
Tử Cực cười nhạt một tiếng:
- Năng lực tình báo của Hắc Nguyệt cũng không khoa trương đến vậy. Chỉ là thân phận của ngươi không khó để nhận ra. Lão hủ quanh năm tiếp xúc với người của Phượng Hoàng Thần Tông nên rất rõ về Phượng Hoàng Chi Viêm. Tuy ngươi đã cố hết sức áp chế nhưng lão hủ vẫn có thể cảm nhận được một chút khí tức Phượng Hoàng từ trên người ngươi. Mà hiện nay, ngoài Phượng Hoàng Thần Tông có huyết mạch Phượng Hoàng ra, cũng chỉ có phò mã Vân Triệt của Thương Phong quốc là có huyết mạch này mà thôi.
Thiếu nữ rời đi lúc trước đã bưng trà ngon trở về, mùi trà thơm lan tỏa khắp nơi, khiến tâm thần Vân Triệt cảm thấy nhẹ nhàng khoan khoái. Tuy hắn không am hiểu trà đạo, nhưng cũng biết giá trị của loại trà này tuyệt đối xa xỉ. Hắn nâng chung trà lên, nhấp một ngụm rồi khen:
- Trà ngon! Nghe tiền bối nói xong, vãn bối muốn che giấu tung tích ở Thần Hoàng thành này e là chuyện không thể nào.
- Ngươi dùng lực lượng băng huyền để che giấu, trừ phi cẩn thận dò xét mới có thể phát hiện, bằng không ngay cả Phượng Hoàng Thần Tông cũng khó mà nhận ra ngươi có lực lượng Phượng Hoàng Chi Viêm.
Tử Cực mỉm cười nói:
- Ngươi thắp sáng tử sắc thủy tinh trên Hắc Nguyệt huyền trận, có thể nói là thiên tư kinh thế hãi tục, lúc đó lão hủ mới chú ý đến ngươi, bằng không cũng sẽ không phát giác ra ngươi có lực lượng Phượng Hoàng Chi Viêm. Nhưng theo lão hủ thấy, ngươi cũng không phải cố ý che giấu tung tích, nếu không vừa rồi đã chẳng để ý đến hậu bối của Phượng Hoàng Thần Tông, lại còn không chút giữ lại mà thể hiện thiên tư của mình trên thủy tinh đài.
- Không hổ là chủ nhân tầng thứ bảy của Hắc Nguyệt Thương Hội, quả nhiên tuệ nhãn như đuốc.
Vân Triệt thở dài. Ở tầng thứ bảy của Hắc Nguyệt, nhân vật mà Tử Cực tiếp xúc đều là những người đứng đầu Thiên Huyền đại lục, nhãn lực của ông ta tuyệt không phải người thường có thể so bì. Vân Triệt thản nhiên nói:
- Vãn bối đã từng quanh năm bị người ta đuổi giết, từ lâu đã chán ghét cảm giác trốn đông trốn tây. Chỉ còn nửa tháng nữa là vãn bối phải đối mặt với Phượng Hoàng Thần Tông, đã như vậy, cần gì phải nơm nớp lo sợ, bó tay bó chân trong khoảng thời gian ngắn ngủi này. Không để Phượng Hoàng Thần Tông chú ý đến tự nhiên là tốt nhất, nhưng nếu bị chú ý rồi thì cũng chẳng sao cả. Nếu chuyện gì cũng phải cẩn thận, chẳng phải là nói ta sợ Phượng Hoàng Thần Tông hay sao?
Vân Triệt cầm chén trà uống một hơi cạn sạch, khi nói đến Phượng Hoàng Thần Tông, sắc mặt không có chút kiêng kỵ nào.
Khí phách này khiến Tử Cực thầm khen trong lòng, ông ta gật đầu tán thưởng:
- Vì ngươi bại lộ huyết mạch Phượng Hoàng mà hai năm trước Phượng Hoàng Thần Tông đã biết đến sự tồn tại của ngươi, nhưng cũng không quá để tâm, bởi vì trong mắt Phượng Hoàng Thần Tông, huyền giả bên ngoài Thần Hoàng Đế Quốc đều là con kiến hôi, không đáng để họ coi trọng. Nhưng nghe mấy lời ngươi nói, lão hủ chợt có cảm giác Phượng Hoàng Thần Tông sẽ phải chịu thiệt thòi lớn vì khinh thị ngươi... Nhưng chắc chắn không phải là bây giờ. Tuy ngươi không sợ hãi nhưng không có nghĩa là ngươi có năng lực chống lại Phượng Hoàng Thần Tông. Thiên tư của ngươi có thể nói là cực cao, nhưng còn lâu mới trưởng thành, có thể ngươi sẽ nằm ngoài dự liệu của Phượng Hoàng Thần Tông nhưng vẫn không có nửa điểm uy hiếp đáng nói.
- Điểm này, vãn bối biết rõ.
Vân Triệt gật đầu, sau đó nói ra mục đích chính của chuyến đi hôm nay:
- Hôm nay vãn bối đến bái phỏng Hắc Nguyệt Thương Hội là muốn mua hai món đồ và hai tin tình báo, nhưng...
Ánh mắt Vân Triệt quét xung quanh một vòng... bởi vì nơi này thật sự không giống một nơi bán đồ.
Tử Cực biết Vân Triệt đang nghi ngờ điều gì, cười ha ha nói:
- Ngươi cần gì, cứ việc nói với lão hủ. Tầng thứ bảy này khác với sáu tầng trước. Sáu tầng trước cũng giống như các Hắc Nguyệt Thương Hội khác, còn nơi này chỉ có khách quý mới được đến, và khách đều do lão hủ tự mình chiêu đãi. Quý khách cần gì, chỉ cần mở miệng, bất luận Hắc Nguyệt có hay không, chỉ cần quý khách lên tiếng và ra giá, Hắc Nguyệt sẽ dốc toàn lực để thỏa mãn. Nếu muốn tìm vật, sẽ có người đưa quý khách xuống tầng sáu.
Thì ra là thế... Vân Triệt không chần chờ nữa, trực tiếp mở miệng:
- Vãn bối cần hai món đồ. Thứ nhất là Thiên Phạm Ngọc, càng tinh thuần càng tốt. Món còn lại là Phượng Hoàng Quỳ được bảo tồn hoàn hảo.
Tử Cực nhắm mắt lại, vài giây sau liền mở ra, thò tay vào trong nhẫn, nhẹ nhàng lấy ra một hộp ngọc tỏa ra hàn khí, đặt trước mặt Vân Triệt:
- Đây là một khối Thiên Phạm Ngọc lớn nhất, tinh khiết nhất.
Một thiếu nữ tiến lên, nhẹ nhàng đặt hộp ngọc trước mặt Vân Triệt:
- Thỉnh quý khách xem qua.
Vân Triệt không khách khí, trực tiếp mở hộp ngọc ra, hàn vụ tràn ngập. Hắn thấy một khối ngọc thạch nhỏ nhắn tỏa ngân quang, bên trong có hoa văn như tơ máu. Vân Triệt đưa tay trái ra, dùng Thiên Độc Châu để cảm nhận độ tinh khiết... Đồ của Hắc Nguyệt tổng hội tự nhiên không có hàng giả. Vân Triệt lập tức cầm hộp ngọc lên nói:
- Tốt, xin tiền bối ra giá.
- Thiên Phạm Ngọc sáu trăm tử huyền tệ một lượng, khối này nặng một cân hai lượng, cần 800.000 tử huyền tệ. – Tử Cực chậm rãi báo giá.
Chết tiệt, đắt như vậy sao! Khóe miệng Vân Triệt hơi co giật, nhưng trên người hắn mang theo hàng chục triệu tử huyền tệ nên số tiền này vẫn có thể bỏ ra. Hắn lập tức chuyển 800.000 tử huyền tệ cho Tử lão, sau đó thu Thiên Phạm Ngọc vào trong Thiên Độc Châu.
- Về phần Phượng Hoàng Quỳ, Hắc Nguyệt có mười ba gốc, nhưng ba canh giờ trước đã bị Phượng Hoàng Thần Tông mua hết.
Tử Cực mở miệng nói:
- Nếu ngươi cần gấp, ngoài Hắc Nguyệt ra vẫn có một nơi có thể mua được.
- Ở đâu?
Tử Cực từ từ nói:
- Cách nơi này ba trăm dặm về hướng Nam có một nơi tên là Lạc Viêm thương hội. Chiều mai thương hội này sẽ bán ra ngoài vài món bảo vật trân quý, một trong số đó chính là Phượng Hoàng Quỳ.
Vân Triệt gật đầu:
- Vãn bối nhớ kỹ, tạ tiền bối đã báo cho biết... À, tình báo này có cần trả tiền không?
- Ha ha, không cần.
Tử Cực cười nhạt, tùy ý nhắc nhở:
- Mặc dù Lạc Viêm thương hội này tên là thương hội, nhưng thực chất nó là một khu chợ đêm. Hình thức bán đấu giá của họ cũng không giống bình thường, ngươi cứ đến đó sẽ biết. Nhưng lão hủ tin tưởng với khả năng của ngươi, chắc chắn sẽ không chịu thiệt. Như vậy, hai tin tình báo ngươi muốn là gì?
- Vãn bối hy vọng Hắc Nguyệt giúp ta thăm dò tin tức của hai người.
Vân Triệt nghiêm mặt nói:
- Hai người này, một người tên là Sở Nguyệt Thiền, từng là đệ tử của Băng Vân Tiên Cung ở Thương Phong quốc, đứng đầu Băng Vân Thất Tiên. Người còn lại tên là Hạ Nguyên Phách...
Vân Triệt cố gắng hết sức miêu tả tình hình của hai người cho Tử Cực nghe. Tử Cực hơi nhắm mắt, ghi nhớ toàn bộ, sau đó vuốt cằm nói:
- Lão hủ sẽ đích thân sắp xếp người đi tìm kiếm tình báo về hai người này. Chỉ có điều, mạng lưới của Hắc Nguyệt ở Thương Phong quốc rất thưa thớt, khó có thể đảm bảo sẽ có kết quả trong thời gian ngắn. Ngươi cứ lưu lại truyền âm ấn ký, sau khi có tin tức, lão hủ sẽ liên hệ với ngươi đầu tiên. Vì ngươi là khách quý nên không cần trả trước phí tình báo. Khi nào ngươi xác nhận tin tình báo thì thanh toán là được. Tuy hiện tại không biết Hạ Nguyên Phách ở đâu, nhưng lão hủ biết một số chuyện về hắn.
Tinh thần Vân Triệt chấn động, lập tức đứng bật dậy:
- Ngài biết Nguyên Bá?
- Không chỉ ta biết, mà rất nhiều người trong Thần Hoàng thành đều biết cái tên này.
Tử Cực chậm rãi nói:
- Trước đây, tên của hắn đã vang dội nửa cái Thần Hoàng thành này trong một thời gian ngắn. Hắn là một cuồng nhân, chỉ là không lâu sau đó, hắn chợt mai danh ẩn tích, không rõ tung tích. Không lâu sau, phụ thân của hắn đến Thần Hoàng thành, ở lại trong Hắc Nguyệt tổng hội... Ha ha, nếu lão hủ nhớ không lầm, phụ thân của Hạ Nguyên Phách là Hạ Hoằng Nghĩa, đó cũng là một trong những nhạc phụ của ngươi, phải không?
❅ Thiên Lôi Trúc ❅ Cộng đồng dịch