Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 405: CHƯƠNG 404: QUỶ ẢNH THÁNH THỦ

- Hạ thúc... đang ở tổng hội Hắc Nguyệt? Ngay tại nơi này sao?

Trong lòng Vân Triệt ngạc nhiên. Nửa năm trước, sau khi trở lại Lưu Vân Thành, hắn đã đến Hạ gia và biết được Hạ Hoằng Nghĩa đã sớm rời nhà đi tìm tin tức của Hạ Nguyên Phách. Người hầu ở lại Hạ gia nói cho hắn biết, lúc Hạ Hoằng Nghĩa thu dọn đồ đạc đã để lại một vật có hình hắc nguyệt... Khi đó, hắn liền nghi ngờ vật này có liên quan đến Hắc Nguyệt Thương Hội, có lẽ ông ấy đoán được hắn sẽ tới Hắc Nguyệt Thương Hội tìm Hạ Nguyên Phách.

Không ngờ, Hạ Hoằng Nghĩa lại đang ở Hắc Nguyệt Thương Hội.

Mà nơi này không phải là các phân hội rải rác khắp Thiên Huyền đại lục... mà là tổng hội Hắc Nguyệt trong truyền thuyết!

Những người có thể ở tại nơi này đều là những nhân vật phi thường. Hiển nhiên, quan hệ giữa Hạ Hoằng Nghĩa và Hắc Nguyệt Thương Hội rất sâu xa, tuyệt không đơn giản.

- Nếu ngươi muốn gặp ông ấy, lão hủ sẽ tự mình đưa ngươi vào ngay bây giờ. Chắc hẳn khi thấy ngươi, ông ấy cũng sẽ vô cùng vui mừng.

Tử Cực cười ha hả nói.

Sắc mặt Vân Triệt trở nên vô cùng phức tạp, sau một hồi im lặng, hắn chậm rãi ngồi xuống, hỏi:

- Hạ thúc ở đây sống có tốt không?

- Tốt hay không, chỉ có tự ông ấy mới biết. Nhưng ở nơi này, ít nhất ông ấy rất yên ổn, và không bị bất kỳ ai lăng nhục.

Tử Cực nói.

Vân Triệt gật đầu, nói:

- Vậy thì tốt rồi, biết Hạ thúc bình an vô sự, ta cũng yên tâm... Nguyên Bá là do ta đưa đến Thương Phong Huyền Phủ, cũng là ta đưa đến Thiên Kiếm Sơn Trang, nếu cậu ấy cứ ở lại thành Tân Nguyệt thì đã không xảy ra những chuyện sau này. Trước khi tìm được Nguyên Bá, ta không có mặt mũi nào đi gặp ông ấy... Tử tiền bối, xin hãy kể cho vãn bối nghe chuyện của Nguyên Bá được không? Vãn bối biết rõ năng lực của cậu ấy, nhưng làm sao lại có thể kinh động đến nửa Thần Hoàng thành?

- Hai năm trước, có một thiếu niên từ dị quốc đến Thần Hoàng thành. Ngay ngày đầu tiên đến, và mỗi một ngày sau đó, cậu ta đều đi khiêu chiến các tông môn uy danh hiển hách trong thành.

- Cậu ấy... khiêu chiến tông môn?

- Không sai! Đáng tiếc, huyền lực của cậu ta thực sự quá thấp, dễ dàng bị đối phương đánh cho trọng thương. Nhưng ngày thứ hai, cậu ta lại mang một thân thương tích đến tông môn đó khiêu chiến, kết quả đương nhiên là bị thương càng thêm nặng. Ngày thứ ba, cậu ta vẫn đến cửa khiêu chiến như cũ, cuối cùng bị đối phương không nhịn được đánh cho thừa sống thiếu chết... Tuy huyền lực của cậu ta thấp, nhưng thể chất lại cực kỳ dị thường, rõ ràng là trọng thương đủ để mất mạng, nhưng ngày hôm sau cậu ta vẫn có thể đứng dậy, một lần nữa đến cửa khiêu chiến. Thậm chí có một lần, cậu ta bị đối phương đánh thủng hai lỗ máu trên người mà vẫn không chết. Lúc đầu, mọi người đều cho rằng cậu ta là một kẻ điên, nhưng ngày qua ngày, không còn ai coi cậu ta là kẻ điên nữa. Người chấp nhất theo đuổi sức mạnh không phải là hiếm thấy, nhưng chấp nhất đến mức độ như vậy, ngay cả lão hủ cả đời cũng hiếm khi gặp.

Vân Triệt: “...”

- Cậu ta ở lại Thần Hoàng thành ba tháng, mỗi ngày đều bị thương rất nặng, trên người hầu như không còn chỗ nào lành lặn, nhưng cậu ta vẫn kéo cái thân thể trọng thương đi tìm những đối thủ mà mình không thể nào chiến thắng. Trong số những người bị cậu ta khiêu chiến, tất nhiên có kẻ không nhịn được, hoặc có kẻ lòng dạ độc ác muốn dồn cậu ta vào chỗ chết, nhưng dù phải chịu thương thế nặng đến đâu, cậu ta cũng không chết. Mọi người nhìn cậu ta suốt ba tháng, thái độ từ chế nhạo chuyển thành kinh ngạc, cho đến ba tháng sau, cậu ta bỗng nhiên mai danh ẩn tích trong Thần Hoàng thành, không để lại dấu vết, đến hôm nay đã bị người đời lãng quên. Nhưng lão hủ tin cậu ta không phải bị người ta âm thầm hãm hại, nếu không thì tuyệt đối không thể thoát khỏi tai mắt của Hắc Nguyệt.

Tâm thần Vân Triệt trở nên vô cùng phức tạp. Tuy thân thể Hạ Nguyên Phách rất cao lớn, khiến người ta có cảm giác bị áp đảo, nhưng cậu được Hạ Hoằng Nghĩa dạy dỗ nên tính tình rất ôn hòa, tâm tính đơn thuần, không thích tranh chấp với người ngoài. Trong lời miêu tả của Tử Cực, Hạ Nguyên Phách lại là một kẻ điên cuồng không sợ chết. Hắn biết rõ Hạ Nguyên Phách thay đổi kinh người như vậy là vì cái gì...

-... Tử tiền bối, cảm ơn người đã cho vãn bối biết những điều này, đã làm phiền tiền bối rồi.

Vân Triệt đứng lên nói.

Tử Cực cũng đứng dậy theo, cười nói:

- Không cần khách khí, phục vụ quý khách là vinh hạnh của Hắc Nguyệt chúng ta.

Vân Triệt biết vì sao Tử Cực lại khách khí với mình như vậy. Hắc Nguyệt Thương Hội có thể phát triển đến ngày hôm nay, tự nhiên có đạo sinh tồn của riêng mình. Đối với người có thiên tư cực cao, tương lai có thể đứng trên đỉnh Thiên Huyền, Hắc Nguyệt tự nhiên sẽ đối đãi khác đi, không chỉ phục vụ tốt nhất, mà còn mong muốn đối phương nợ họ một ân tình.

- Phải rồi.

Vân Triệt chợt nhớ ra một chuyện:

- Chẳng hay Tử tiền bối có từng nghe nói về Âm U Bà La Hoa không?

Âm U Bà La Hoa là một trong những vật phẩm mà Mạt Lỵ yêu cầu hắn phải tìm được trong vòng ba mươi năm, cùng với ba viên Bá Huyền Đan và bảy mươi cân Tử Mạch Thần Tinh.

- Âm U Bà La Hoa?

Trên mặt Tử Cực lộ vẻ trầm tư, sau đó ông chậm rãi nói:

- Lão hủ quả thực có biết về loại hoa này. Đây là một loại tà vật cực âm cực tà, chỉ sinh trưởng ở nơi đại hung, hai mươi năm mới nở một lần, sau ba ngày sẽ tàn lụi. Sự đáng sợ của loại hoa này không phải là chạm vào, mà chỉ cần đến gần sẽ bị minh khí xâm nhập cơ thể, tổn thương hồn phách, nhẹ thì hôn mê, nặng thì biến thành hoạt tử nhân, thậm chí mất mạng ngay lập tức. Ngoài ra, chưa từng nghe nói nó có giá trị gì khác. Tại sao ngươi lại tìm kiếm loại hoa này?

- Nó có công dụng đặc thù với vãn bối, nếu tiền bối biết nơi nào có loại hoa này, xin hãy báo cho vãn bối.

Tử Cực suy nghĩ một chút rồi lắc đầu nói:

- Gốc Âm U Bà La Hoa cuối cùng được ghi nhận đã biến mất từ một nghìn ba trăm năm trước. Kể từ đó, không còn ghi chép nào liên quan đến Âm U Bà La Hoa nữa. Nhân loại trên Thiên Huyền đại lục ngày càng nhiều, số lượng hôm nay đã gấp bốn lần so với ngàn năm trước, cho nên dương khí trên toàn bộ đại lục đã lấn át âm khí, có lẽ Âm U Bà La Hoa cũng theo đó mà vĩnh viễn biến mất khỏi Thiên Huyền đại lục.

- Đa tạ tiền bối đã cho biết, vãn bối xin cáo từ.

Ngoài dự kiến biết được một ít tin tức liên quan đến Hạ Nguyên Phách, tuy rằng điều này làm tâm tình hắn có chút nặng nề, nhưng cuối cùng cũng là một sự an ủi không nhỏ... Thảo nào không thể tìm được tung tích của Hạ Nguyên Phách trong lãnh thổ Thương Phong, hóa ra sau khi rời khỏi Thiên Kiếm Sơn Trang, cậu ấy đã đến Thần Hoàng Đế Quốc.

Là vì quá bi thương và tự trách nên cậu ấy mới đến nơi này để tìm kiếm sức mạnh sao...

Tiểu tiên nữ, nàng đang ở đâu...

Phượng Hoàng Thần Tông

Ngày diễn ra Thất Quốc Bài Vị Chiến càng lúc càng gần, tâm tình Phượng Hi Thần cũng ngày càng... nôn nóng. Nỗi sỉ nhục ngày đó không lúc nào không giày vò thần kinh của hắn, sau khi báo cho Phượng Hi Minh biết chuyện về Vân Triệt, hắn lại càng đứng ngồi không yên.

Bởi vì Vân Triệt mà Phượng Hi Minh miêu tả, so với mấy tháng trước đã khác một trời một vực. Tuy hắn tin chắc nếu Vân Triệt thật sự đến Thần Hoàng thành, Phượng Hoàng Thần Tông tuyệt đối không thể bỏ qua cho y, nhưng hắn không thể không lo lắng Vân Triệt sẽ nói ra chuyện lúc trước trong bài vị chiến. Nếu như chuyện ngày đó bị phơi bày ra trước mắt mọi người, vết nhơ sỉ nhục đó sẽ không chỉ khắc sâu trong tâm hồn hắn, mà còn hằn rõ lên mặt hắn.

Cửa bị đẩy ra, một người cao lớn mang theo luồng khí nóng rực bước vào. Phượng Hi Thần vội vàng xoay người lại, vừa định nổi giận thì nhìn thấy người vừa vào, liền dằn lại cơn giận vừa bùng lên, vội vàng tiến lên bái lạy:

- Nhi thần bái kiến phụ hoàng.

- Đứng lên đi.

Phượng Hoành Không khoát tay, mở miệng nói:

- Hi Minh đã nói tường tận cho trẫm biết chuyện ngươi gặp phải ở Thương Phong quốc mấy tháng trước. Tuy ngươi vẫn luôn giấu diếm nhưng hôm nay trẫm không đến để trách ngươi.

Phượng Hi Thần vội vàng nói:

- Nhi thần tạ ơn phụ hoàng... Chỉ là, phụ hoàng không trách, nhưng trong lòng nhi thần lại càng vạn phần không cam tâm.

- Hừ!

Phượng Hoành Không tức giận nói:

- Trẫm thật không ngờ, một tên Đế hoàng Thương Phong nhỏ nhoi lại có lá gan lớn như thế! Ngươi yên tâm, không tới ba năm, trẫm sẽ khiến Thương Phong phải trả giá gấp nghìn vạn lần cho sự khuất nhục mà ngươi phải chịu, đến lúc đó Đế hoàng Thương Phong sẽ giao cho ngươi tùy ý xử trí. Về phần tên tiểu tử gọi là Vân Triệt kia... Hừ, không phải hắn tuyên bố muốn tham gia bài vị chiến sao? Rất tốt, trẫm sẽ chờ hắn đến!

Phượng Hi Thần trong lòng nửa mừng nửa lo:

- Nhi thần tạ ơn phụ hoàng đã ưu ái... Nhi thần chịu nhục là chuyện nhỏ, nhưng huyết mạch Phượng Hoàng Thần Tông ta mới là chuyện lớn. Sao phụ hoàng không cho người âm thầm xử lý Vân Triệt trước bài vị chiến đi?

- Không cần!

Phượng Hoành Không vung tay, khinh miệt nói:

- Một tên huyền giả Thương Phong nhỏ nhoi, cũng xứng để Phượng Hoàng Thần Tông ta phải âm thầm ra tay với hắn sao? Đó đơn giản là tự hạ thấp thân phận của Phượng Hoàng Thần Tông! Thất Quốc Bài Vị Chiến từ trước đến nay vốn là sân khấu biểu diễn của Phượng Hoàng Thần Tông ta, nếu không có chút bất ngờ thì cũng thật vô vị! Thật ra, trẫm còn mong đến lúc đó Vân Triệt sẽ thể hiện thật xuất sắc, ngàn vạn lần đừng làm trẫm thất vọng.

- Phụ hoàng nói rất phải.

Phượng Hi Thần cúi đầu nói.

- Hi Thần, trẫm cho ngươi điều tra chuyện Phượng Ngọc Điện mất trộm, kết quả thế nào rồi?

Nói đến chuyện này, sắc mặt Phượng Hoành Không trầm xuống.

- Nhi thần đã điều tra ra kẻ trộm...

Phượng Hi Thần vừa mới nói được nửa câu, Phượng Hoành Không liền quay người lại hỏi:

- Là ai! Lại to gan lớn mật, dám ăn trộm ở Phượng Hoàng Thần Tông ta!

Hắn chấn nộ, không chỉ vì kẻ này to gan lớn mật, mà còn vì kinh hãi trước năng lực của tên trộm. Trong Phượng Hoàng Thần Tông, đừng nói là một ngoại nhân, cho dù là một con côn trùng bay vào cũng sẽ bị phát giác. Nhưng tên trộm này lại không bị bất kỳ ai phát hiện, lẻn vào Phượng Ngọc Điện, nơi cất giữ vô số bảo vật... Nếu không phải lúc lấy đồ, hắn đã vô tình kích hoạt huyền trận vô hình, thì chúng ta cũng không thể biết có kẻ đã lẻn vào Phượng Ngọc Điện.

Càng làm hắn khiếp sợ hơn là, sau khi kẻ kia kích hoạt huyền trận, kinh động cao thủ toàn tông, vậy mà vẫn có thể ung dung thoát thân mà không hề bị thương chút nào... Điểm này, ngay cả một vị Hoàng giả chân chính cũng không thể nào làm được.

- Phụ hoàng bớt giận... Toàn bộ Thần Hoàng Đế Quốc, có năng lực làm được điều này, chỉ có một người...

Phượng Hi Thần ngẩng đầu, nhíu mày nói:

- Hoa Minh Hải.

- Hoa Minh Hải?

Sắc mặt Phượng Hoành Không trầm xuống, rồi nhanh chóng phản ứng:

- Quỷ Ảnh Thánh Thủ Hoa Minh Hải!?

- Không sai!

Phượng Hi Thần gật đầu:

- Trong thiên hạ, chỉ có người này mới có thể làm được. Tu vi huyền lực của Hoa Minh Hải không quá xuất sắc, nhưng thân pháp và tốc độ của hắn lại là thiên hạ vô song, mà hắn lại cực kỳ am hiểu ẩn nấp, tiềm hành, dịch dung, năng lực trốn chạy càng không ai sánh bằng...

- Không cần nói nữa.

Phượng Hoành Không khoát tay:

- Đương nhiên trẫm đã nghe qua cái tên này. Hắn được gọi là "Thiên hạ đệ nhất đạo", danh xưng Quỷ Ảnh Thánh Thủ Hoa Minh Hải! Có người nói bất luận hắn muốn lấy vật gì, cho tới nay chưa từng thất thủ, đừng nói là bắt được hắn, ngay cả tướng mạo thật sự của hắn cũng không ai từng thấy. Hừ... Trẫm thật không ngờ, tên đạo tặc này vậy mà to gan lớn mật đến mức trêu chọc Phượng Hoàng Thần Tông! Hắn thật sự cho rằng trên đời này không ai bắt được hắn sao

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!