Rời khỏi thương hội Lạc Viêm, thân ảnh Vân Triệt nhanh chóng hòa vào dòng người của Thần Hoàng thành. Phượng Hoàng Quỳ đã đến tay, việc tiếp theo hắn cần làm rất đơn giản, đó là tìm một nơi không bị quấy rầy để tu luyện.
Lúc này, Vân Triệt chợt dừng bước, nhanh như tia chớp xoay người lại, ánh mắt sắc bén quét thẳng về phía sau, nhưng lại không tìm thấy bất kỳ điều gì khác thường, ngay cả tia cảm giác nhỏ nhoi vừa rồi cũng biến mất không dấu vết.
Chẳng lẽ là ảo giác?
Không thể nào… Chuyện như thế này, sao ta có thể có ảo giác được.
Ngay khoảnh khắc vừa rồi, hắn cảm nhận được một ánh mắt khác thường đang nhìn chằm chằm vào mình. Lúc rời khỏi thương hội Lạc Viêm, hắn cũng có cảm giác tương tự. Cảm giác này không đến từ linh giác, mà đến từ bản năng.
Đó là bản năng được tôi luyện qua vô số lần bị truy sát, sống bên bờ vực sinh tử!
Nếu cảm giác này đến từ linh giác thì còn có thể sai, nhưng cảm giác đến từ bản năng thì tuyệt đối không thể sai, bởi vì nó đã vô số lần cứu mạng Vân Triệt.
Thế nhưng Vân Triệt phản ứng nhanh như chớp, tìm kiếm nơi phát ra cảm giác đó lại không thu được kết quả gì.
Không phải nhận biết sai lầm, vậy thì chỉ có thể nói rõ… năng lực ẩn nấp của đối phương đã cao đến mức kinh khủng tột cùng. Trên khắp Thiên Huyền đại lục, đây là người đầu tiên khiến Vân Triệt, sau khi đã phát giác, lại hoàn toàn không cảm nhận được sự tồn tại của đối phương.
Rốt cuộc là kẻ nào… Tại sao lại nhắm vào ta? Trong Thần Hoàng thành này, người quen biết ta đâu có mấy ai.
“Mạt Lỵ, nàng có nhận ra ai đang theo dõi ta không?”
Vân Triệt thấp giọng hỏi.
“Mạt Lỵ?”
“Đang ngủ… Không được làm phiền ta!”
“…”
Vân Triệt sờ mũi, thu hồi ánh mắt, đi thẳng về phía trước.
Ở vị trí cách Vân Triệt chưa đầy hai mươi trượng về phía sau, một thân ảnh trông không có gì nổi bật chậm rãi ngẩng đầu, trong mắt chợt lóe lên vẻ kinh ngạc.
Nửa canh giờ sau, Vân Triệt trở về nhà trọ đã ở tối qua. Thần Hoàng thành đã chật ních người, tìm được một chỗ ở quả thực vô cùng khó khăn, nhưng chỉ cần có tiền, người đông đến mấy cũng không thành vấn đề. Chỗ Vân Triệt ở là do hắn dùng giá cao gấp mười lần mua lại.
“Khách quan, ngài đã về, ngài muốn về phòng nghỉ ngơi hay dùng bữa ạ?”
Vân Triệt vừa bước vào nhà trọ, một tiểu nhị tướng mạo thanh tú liền vui vẻ tiến lên đón. Những người có thể ở trong một nhà trọ xa hoa thế này đều là nhân vật phi phàm, hắn đương nhiên phải dốc lòng hầu hạ chu đáo.
“Lát nữa chuẩn bị cho ta một ít thức ăn tối, trước khi trời tối thì mang thẳng đến phòng ta.”
Vân Triệt nói.
“Vâng ạ, khách quan cứ nghỉ ngơi cho tốt, có cần gì ngài cứ gọi một tiếng.”
Tiểu nhị ân cần nói.
Sau khi trở về phòng, Vân Triệt không lập tức luyện hóa Càn Khôn đan theo kế hoạch, mà đóng chặt cửa, rồi ngã đầu lên giường ngủ một giấc. Dường như hắn rất mệt mỏi, nằm chưa được bao lâu, tiếng ngáy đã dần dần vang lên, chìm vào mộng đẹp.
Vân Triệt ngủ một giấc từ chiều thẳng đến hoàng hôn. Đúng lúc này, bên cửa sổ gian phòng, một luồng khói nhẹ không màu không mùi, không một tiếng động, nhạt đến mức mắt thường không thể phát hiện, chậm rãi bay vào, lặng lẽ hòa vào không khí trong phòng. Vân Triệt vẫn đang say ngủ, tiếng ngáy và nhịp thở vẫn đều đều, không hề có chút phản ứng nào.
Luồng khói kéo dài hơn mười hơi thở rồi ngừng lại, tất cả trở về yên tĩnh, không để lại bất kỳ dấu vết gì.
Nửa khắc sau, cửa phòng Vân Triệt vang lên tiếng gõ.
“Khách quan, bữa tối đã tới.”
Vân Triệt vẫn ngủ say, không có chút phản ứng.
“Khách quan… Khách quan? Ngài có ở trong không?”
Tiểu nhị nhẹ nhàng đẩy cửa. Cửa chỉ khép hờ chứ không đóng, vừa đẩy đã mở. Tiểu nhị do dự một chút, rồi cẩn thận đẩy cửa phòng ra, bưng bữa tối đi vào.
Bước chân của tiểu nhị rất nặng, khay đồ ăn trong tay còn vang lên tiếng chén đĩa va chạm, nhưng Vân Triệt nằm trên giường vẫn không có chút phản ứng nào, rõ ràng đã ngủ say như chết. Tiểu nhị đặt đồ ăn lên bàn, liếc nhìn Vân Triệt một cái, rồi chậm rãi đi về phía hắn. Chỉ có điều lần này, bước chân của hắn… lại không hề phát ra một tiếng động nào, ánh mắt cũng từ kính cẩn chuyển thành tĩnh lặng như nước.
Hơi thở của Vân Triệt vẫn rất đều đặn, ngủ say như chết, toàn thân không có một tia dấu hiệu vận động huyền lực. Sau khi xác nhận những điều này, sự cẩn trọng trong mắt tiểu nhị mới hơi buông lỏng. Hắn đi tới trước giường Vân Triệt, đưa tay chộp lấy không gian giới chỉ trên tay trái của y.
Ngay khi ngón tay hắn sắp chạm vào Vân Triệt, bàn tay của Vân Triệt bỗng nhanh như tia chớp vươn ra, nắm chặt lấy cổ tay tiểu nhị, đồng thời đôi mắt nhắm nghiền suốt cả buổi chiều cũng đột ngột mở ra.
Lực tay của Vân Triệt lớn đến mức nào, dù là một vị Vương tọa bị hắn tóm được cũng đừng hòng dễ dàng giãy ra. Nhưng Vân Triệt vừa nắm lấy, bỗng cảm thấy lòng bàn tay trơn tuột, như thể thứ hắn bắt được không phải là tay người, mà là một con cá! Cánh tay bị hắn tóm lấy vậy mà lại tuột ra khỏi lòng bàn tay hắn. Trong nháy mắt, tiểu nhị trở nên nhanh nhẹn vô cùng, nhảy phắt ra ngoài cửa sổ, bỏ chạy như bay.
Vân Triệt vốn định đuổi theo, nhưng chân vừa bước ra một bước đã ngừng lại, sững sờ nhìn về phía trước… Bởi vì tốc độ của người này thực sự quá nhanh, nhanh đến mức không thể tưởng tượng nổi. Hắn chỉ dùng một khoảnh khắc ngắn ngủi để thoát khỏi tay Vân Triệt rồi bay đi, mà chỉ trong chớp mắt đó, thân ảnh của hắn đã hóa thành một chấm đen nhỏ…
Huyền lực dao động của hắn không quá mạnh, ước chừng chỉ ở Vương Huyền trung kỳ, nhưng tốc độ hắn thể hiện ra lại hoàn toàn vượt xa cảnh giới Vương Huyền, còn nhanh hơn cả Tuyết Hoàng thú mấy lần… Từ trước đến nay, đây là người có tốc độ nhanh nhất mà Vân Triệt từng thấy trên Thiên Huyền đại lục.
Một tiếng bước chân hoảng loạn truyền đến, tiểu nhị thật nghe tiếng động vội chạy tới, đẩy cửa ra, kinh hãi nói:
“Khách quan, đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Tiểu nhị vừa chạy trốn và tên tiểu nhị này giống hệt nhau như đúc, ngay cả thần thái, giọng nói cũng gần như không có chút khác biệt. Vân Triệt lắc đầu:
“Không có gì, cho người sửa lại cửa sổ giúp ta, ta sẽ bồi thường theo giá.”
Sau khi đuổi tiểu nhị đi, Vân Triệt đứng bên cửa sổ, liếc nhìn không gian giới chỉ trên tay mình rồi rơi vào trầm tư. Hắn dùng không gian giới chỉ chỉ để che giấu Thiên Độc Châu, bên trong không có thứ gì đáng giá. Quả nhiên cảm giác bị theo dõi lúc trước không phải là ảo giác. Mà khả năng theo dõi, ẩn nấp, dịch dung, bắt chước giọng nói, thậm chí là thả khói mê của kẻ này đều đã đạt tới cảnh giới đăng phong tạo cực, năng lực chạy trốn của hắn lại càng nhanh đến cực điểm…
Đây rốt cuộc là kẻ nào? Tại sao lại nhắm vào mình?
Lần đầu tiên mình có cảm giác bị theo dõi là lúc sắp rời khỏi thương hội Lạc Viêm, nói cách khác, lúc đó kẻ này đã ở trong thương hội, là một người có mặt tại đó…
Lông mày Vân Triệt nhíu lại… Dịch dung, giả giọng, khói mê, chạy trốn, tốc độ… Những năng lực này tập hợp lại, rõ ràng là một đạo tặc đỉnh cấp! Bị một tên đạo tặc đáng sợ như vậy để mắt tới, tự nhiên là một chuyện không thể xem nhẹ. Mà tên đạo tặc này đã theo dõi suốt một đường, hao tổn tâm cơ như vậy, hiển nhiên là hắn hứng thú với thứ gì đó trên người mình. Như vậy… một lần thất bại sẽ không khiến hắn từ bỏ, hắn chắc chắn sẽ quay lại.
Không lâu sau, người sửa cửa sổ đến. Vân Triệt rời khỏi nhà trọ, đi thẳng đến thương hội Lạc Viêm. Nếu kẻ kia bắt đầu theo dõi mình sau khi mình rời khỏi thương hội, vậy chỉ cần hỏi xem ai đã rời đi ngay sau mình, có thể sẽ phát hiện ra điều gì đó.
Trời đã về hoàng hôn, nhưng trên đường phố vẫn ồn ào náo nhiệt. Sau khi đến gần thương hội Lạc Viêm, nơi đây lại trở nên yên tĩnh hơn. Đúng lúc này, bỗng truyền đến tiếng thét chói tai của một cô gái:
“Cứu mạng… Cứu mạng với…”
“Hắc hắc hắc hắc, rơi vào tay bổn đại gia rồi mà còn muốn chạy à! Ha ha ha ha…”
Ở khúc cua phía trước, một thiếu nữ hoảng hốt chạy tới. Nàng mặc một bộ váy lam, gương mặt như hoa đào, đủ để khiến bất kỳ nam nhân nào cũng phải mê mẩn trong nháy mắt. Đôi mắt yếu đuối như suối trong, khiến người ta không khỏi thương tiếc. Phía sau nàng là một gã trung niên vạm vỡ, không nhanh không chậm đuổi theo, miệng phát ra những tiếng cười dâm đãng, như thể đang chơi trò mèo vờn chuột.
Cô gái kia vừa nhìn thấy Vân Triệt, giống như người đang tuyệt vọng vớ được cọc cứu mạng, liền liều mạng lao tới, trốn sau lưng hắn, cầu khẩn:
“Công tử, cầu xin ngài rủ lòng từ bi cứu ta, tên ác bá này… muốn ức hiếp ta… Cầu công tử cứu ta…”
Vân Triệt đưa tay che chở cho nữ tử, rồi dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn gã đàn ông trước mặt, vẻ mặt đầy chính khí nói:
“Cô nương không cần phải sợ, có ta ở đây, hắn đừng hòng động đến một sợi tóc của cô… Hừ! Trời quang mây tạnh, giữa ban ngày ban mặt, ngươi dám công khai trêu ghẹo phụ nữ giữa đường, đúng là to gan lớn mật, tội không thể tha thứ!”
“Ha ha ha ha!”
Gã trung niên kia cười phá lên:
“Tiểu tử, chưa đủ lông đủ cánh mà cũng dám học đòi người ta làm anh hùng cứu mỹ nhân à? Mau cút đi cho lão tử, bằng không lão tử xử ngươi trước!”
“Muốn chết!”
Vân Triệt nổi giận, bước lên một bước, tung ra một quyền. Nắm đấm mang theo tiếng gió rít chói tai, hung hăng đấm vào ngực gã trung niên. Gã ta lập tức trợn mắt, kêu lên một tiếng thảm thiết rồi bị đánh bay ra xa, bất tỉnh tại chỗ.
“A…”
Thiếu nữ kia kinh hãi thốt lên.
“Hừ!”
Vân Triệt thu tay về, khinh thường nói:
“Chút bản lĩnh ấy mà cũng dám ra ngoài làm ác, đúng là tự tìm đường chết.”
Hắn xoay người, ân cần hỏi:
“Cô nương, cô không sao chứ?”
Cô gái kia dịu dàng cúi đầu, vừa sợ hãi vừa cảm kích nói:
“Cảm tạ công tử đã ra tay cứu giúp… Xin công tử cho biết đại danh, ngày sau tiểu nữ tử nhất định sẽ báo đáp ân cứu mạng của công tử.”
“Ha ha, chỉ là cái nhấc tay mà thôi, cô nương không cần để trong lòng.”
Vân Triệt thản nhiên nói, ánh mắt lộ vẻ thưởng thức mỹ nhân:
“Chẳng hay phương danh của cô nương là gì?”
Thiếu nữ nhẹ giọng đáp:
“Tiểu nữ tử tên là Yên Tiểu Hoa.”
“Yên Tiểu Hoa…”
Vân Triệt cười híp mắt nói:
“Cô nương xinh đẹp như vậy, lại không tu luyện huyền lực, một mình ra ngoài thật sự quá nguy hiểm, sau này phải cẩn thận một chút.”
Thiếu nữ khẽ thở dài, vẻ mặt ai oán:
“Bình thường tiểu nữ tử chỉ ở trong khuê phòng, rất ít khi ra ngoài một mình, nhưng hôm nay phụ thân đại nhân ngài ấy…”
Trong lúc thiếu nữ đang kể lể câu chuyện của mình, Vân Triệt đang yên lặng lắng nghe bỗng đột ngột ra tay, một chưởng đánh thẳng vào ngực nàng… Khoảng cách giữa hai người chưa đến ba thước, Vân Triệt ra tay lại không hề có dấu hiệu báo trước, hơn nữa còn là lúc đối phương đang nói chuyện, một chưởng này, thiếu nữ căn bản không thể nào tránh được.
Phanh!!
Nhưng một chưởng bất ngờ như vậy lại hoàn toàn đánh vào không khí.
Tiếng khí nổ chói tai vang lên, trực tiếp làm không gian xung quanh rung chuyển. Thiếu nữ trước mắt đã biến mất, chỉ để lại một tàn ảnh chưa hoàn toàn tan đi. Chân thân của nàng ta trong nháy mắt đã xuất hiện ở ngoài một trượng, sau đó bỏ chạy như thiểm điện.
Lần trước Vân Triệt đã để hắn chạy thoát khỏi tay mình, lần này sao có thể để thất thủ lần nữa. Ngay khoảnh khắc cảm thấy bàn tay mình đánh hụt, hắn đã lập tức phản ứng…
“Long Hồn Lĩnh Vực!!”
Một tiếng rồng ngâm vang trời động đất, không gian trong phạm vi năm mươi trượng bị uy áp long hồn không thể kháng cự bao phủ. Thiếu nữ đang định bỏ chạy toàn thân chấn động, mặt lộ vẻ kinh hoàng, cả người bất lực rơi từ trên không trung xuống đất… Ngay lúc nàng ta sắp chạm đất, Vân Triệt đã lao tới như bay, dùng một chiêu Phượng Hoàng Trảm đánh vào ngực nàng ta.
Phốc!!
Bảo y hộ thân của thiếu nữ bị nghiền nát trong nháy mắt, miệng nàng ta phun ra một vòi máu tươi, rồi nặng nề rơi xuống đất. Thân ảnh Vân Triệt nhoáng lên, vọt đến bên cạnh, một cước giẫm lên huyền mạch của nàng ta, khiến nàng ta không thể vận chuyển huyền lực.
“Ngươi rốt cuộc là ai, tại sao lại nhắm vào ta!”
Vân Triệt lạnh lùng hỏi, nhưng sóng lòng lại không cách nào lắng xuống. Một kích vừa rồi, Vân Triệt tin rằng trong tình huống không đề phòng, ngay cả bản thân hắn cũng khó lòng né được, vậy mà lại không chạm nổi đến vạt áo của đối phương.
Hắn không thể không thừa nhận, nếu không có Long Hồn Lĩnh Vực nghịch thiên, hắn căn bản không thể nào bắt được kẻ này.
“Ha ha…”
Thiếu nữ mở miệng, phát ra giọng nói của một nam tử. Hắn không oán hận, không nổi giận, ngược lại còn cười, ánh mắt cũng là một mảnh tĩnh lặng:
“Cả đời này ta… chưa từng thất bại… Từng có tám vị Hoàng giả truy sát ta suốt bảy ngày bảy đêm mà cũng không chạm được đến một sợi tóc của ta… Hôm nay… lại thua trong tay một mình ngươi… một tiểu tử chỉ có tu vi Địa Huyền Cảnh… Ta không thể không nói một tiếng… bội phục…”
Trong lòng Vân Triệt kinh hãi tột độ… Bị tám vị Hoàng giả truy sát bảy ngày bảy đêm mà không hề hấn gì, toàn bộ Thiên Huyền đại lục có bao nhiêu người làm được? Mà có thể khiến tám vị Hoàng giả không tiếc bất cứ giá nào, liên thủ truy sát hắn. Kẻ dưới chân mình đây rốt cuộc là thần thánh phương nào