- Ngươi không cần phí công nói những lời này để phân tán sự chú ý của ta.
Vân Triệt lạnh lùng nói, đồng thời dẫm mạnh lên người hắn:
- Thuốc bột trong tay cũng thành thật cất lại cho lão tử đi, chỉ là Ảo Mộng Điệp Huyễn Độc, đối với ta vô dụng thôi!
Con ngươi của “thiếu nữ” nhất thời co rụt lại, trong lòng dâng lên sóng to gió lớn. Đôi mắt của người trước mặt tựa như một cặp băng kính, đối diện với đôi mắt ấy khiến hắn lần đầu tiên có cảm giác không gì che giấu nổi. Hắn vừa nói mình bị Hoàng giả truy sát, quả thật là để phân tán sự chú ý của Vân Triệt, mà tay phải của hắn cũng xác thực đang cầm một ít độc phấn.
Vậy mà tất cả những điều này đều bị y nhìn thấu!
Nhất là Ảo Mộng Điệp Huyễn Độc vô hình vô vị, hắn giấu trong nhẫn không gian, tuyệt đối không hề có chút khí tức nào rò rỉ ra ngoài… vậy mà cũng bị y nói ra!
- Rốt cuộc ngươi là… người nào?
“Thiếu nữ” hỏi ngược lại:
- Rõ ràng ngươi không phải người của Phượng Hoàng Thần Tông nhưng lại có thể sử dụng Phượng Hoàng Viêm… Ngươi thật sự đến từ Thương Phong quốc… Nhưng Thương Phong quốc làm sao có thể có nhân vật như vậy…
Ánh mắt Vân Triệt lạnh lẽo nhìn hắn. Người dưới chân biết mình không có tư cách hỏi, nên đành miễn cưỡng cười nói:
- Thuật ngụy trang của ta chưa từng bị ai nhìn thấu… Ngươi có thể cho ta biết, rốt cuộc ngươi đã làm thế nào để nhìn thấu ta không?
- Khả năng ẩn nấp, che giấu khí tức và năng lực giả giọng của ngươi, ta còn kém xa lắm.
Vân Triệt thản nhiên nói:
- Nhưng về dịch dung, ngươi còn kém một chút. Một người có dịch dung hay không, chỉ cần đến gần ta trong vòng ba trượng, ta liếc mắt là có thể thấy được… Ta không chỉ biết ngươi đã dịch dung, mà còn biết ngươi dịch dung ba lớp. Bây giờ lột lớp mặt nạ này xuống, phía sau vẫn còn hai lớp nữa, nhưng đó vẫn không phải gương mặt thật của ngươi… Xem ra, hoặc là ngươi xấu đến mức không dám cho ai nhìn thấy, hoặc là vì ẩn thân mà không dám để lộ chân diện mục trước mặt bất kỳ ai…
- Đương nhiên là vế sau!!
“Thiếu nữ” kích động, lớn tiếng quát:
- Ngươi nhìn ta giả trang thành nữ nhân này xem… trong veo như nước, yểu điệu thục nữ, đủ biết ta dù không đẹp trai kinh thiên động địa thì cũng… ít nhất… là ngọc thụ lâm phong, anh tuấn bất phàm!! Sao có thể dính tới chữ xấu được! Ngươi mới xấu… Cả nhà ngươi đều xấu!
- Hừ!
Vân Triệt bĩu môi, chân đang dẫm trên người hắn bỗng nhiên hạ xuống, sau đó xoay người đi, nói:
- Ngươi đi đi.
Thiếu nữ… à không, chính xác mà nói là người đàn ông kia nhanh chóng đứng dậy từ dưới đất, nhìn chằm chằm vào bóng lưng Vân Triệt, gương mặt vẫn còn vẻ không thể tin nổi. Lúc trước ở thương hội Lạc Viêm, hắn đã tận mắt chứng kiến Vân Triệt ra tay tàn nhẫn đến mức nào, vốn tưởng rằng rơi vào tay y, ít nhất cũng phải nếm mùi đau khổ, không ngờ y cứ thế… thả người?
- Ngươi… Ngươi cứ vậy thả ta?
Hắn trợn to hai mắt nói:
- Ngươi không hỏi ta là ai? Không muốn biết vì sao ta theo dõi ngươi? Cứ… cứ thế thả ta?
- Bởi vì ngươi không phải kẻ ác.
Vân Triệt không quay đầu lại, đáp.
- …Làm sao ngươi biết ta không phải kẻ ác?
- Hừ, đời này ta đã gặp vô số kẻ ác, cho nên có phải là ác nhân hay không, chỉ cần liếc mắt là ta đã biết.
Vân Triệt híp mắt nói:
- Hơn nữa, lúc ở nhà trọ, khói độc ngươi dùng là mê hương chứ không phải độc hương. Ngay cả vừa rồi bị ta khống chế dưới chân, loại độc ngươi định dùng cũng chỉ là ảo hương, ngoài ra trong mắt ngươi không có nửa điểm sát ý… Nếu không, ngươi nghĩ mình có thể sống đến bây giờ sao?
Nam tử há miệng, nhưng không nhân cơ hội bỏ trốn… Hắn tự tin rằng một khi đã khôi phục tự do, muốn chạy thì mười Vân Triệt cũng đừng hòng đuổi kịp. Hắn ngược lại tiến lên một bước, tỏ vẻ khó hiểu:
- Ngươi không hỏi vì sao ta muốn tiếp cận ngươi à?
- Ta biết rồi.
- Ngươi… biết rồi?
Vân Triệt xoay người, nhìn hắn nói:
- Ngươi là vì muốn trộm Phượng Hoàng Quỳ trên người ta!
Giọng Vân Triệt đầy khẳng định, không chút nghi vấn.
- Ngươi… làm sao ngươi biết?
Nam tử nhất thời trừng lớn hai mắt.
- Mùi vị của dược liệu rất lâu mới tiêu tán, so với khí tức còn khó che giấu hơn. Hỏa Sơn Đảm, Phượng Vĩ Tiêu, Chích Huyết Hỏa Tham, Tử Âm Chùa, Long Chi Thảo, Thiên Trùng Tử, La Đằng, Vân Lâm Hoa… Đây là những mùi dược liệu ta ngửi được trên người ngươi. Tuy rằng ngươi đã cố hết sức khử đi những mùi này, nhưng chỉ cần đã tiếp xúc với chúng trong vòng mười hai canh giờ, dù thế nào cũng sẽ lưu lại một chút mùi vị cực nhỏ, đủ để ta nhận ra.
Cả người nam tử cứng đờ tại chỗ, dường như hóa đá… Vân Triệt nói ra tên những dược liệu kia, không thừa không thiếu một loại nào…!!
- Nếu những dược liệu này được cất trong nhẫn không gian thì sẽ không có bất kỳ mùi vị nào thoát ra ngoài. Rõ ràng, ngươi đã tự mình tiếp xúc, điều chế chúng. Những dược liệu này kết hợp lại sẽ có công hiệu cưỡng ép kéo dài tính mạng, mà muốn cho loại dược liệu này phát huy hiệu quả lâu hơn thì còn cần một lượng lớn Tử Mạch Thiên Tinh… Chỉ là, quá trình cưỡng ép kéo dài tính mạng này sẽ đi kèm với thống khổ cực lớn, mà muốn ngăn chặn loại đau đớn này mà không gây xung đột với các dược liệu khác, chỉ có thể dùng Phượng Hoàng Quỳ.
Nam tử: …
- Ngươi theo dõi ta, bắt đầu từ lúc ta lấy được Phượng Hoàng Quỳ.
Vân Triệt thản nhiên nói:
- Nếu ngươi vì cứu người mà tiếp cận ta, đồng thời chưa từng có sát tâm với ta, ta sẽ không làm khó ngươi nữa, mấy cú giẫm vừa rồi coi như là trừng phạt… Ngươi đi đi, đừng… vọng tưởng trộm bất cứ thứ gì từ trên người ta nữa.
Vân Triệt nói xong, xoay người rời đi.
Mãi đến khi Vân Triệt đi được vài chục bước, nam tử mới như tỉnh mộng, hắn bước một bước dài xông đến trước mặt Vân Triệt, tốc độ nhanh đến mức khiến Vân Triệt còn không thấy rõ tàn ảnh:
- Vân… Vân… Lão đệ… À không! Đại ca, ta đã nhiều lần mạo phạm ngươi, là ta không biết tự lượng sức mình, có mắt không tròng, nhưng… nhưng Phượng Hoàng Quỳ đối với ta thật sự quá quan trọng, ngươi phải nhượng lại gốc Phượng Hoàng Quỳ trong tay ngươi cho ta…
Hắn vốn tưởng rằng với năng lực của mình, bất kể ai lấy được Phượng Hoàng Quỳ, hắn muốn trộm về cũng dễ như trở bàn tay, không ngờ lại đụng phải một tên yêu nghiệt tuyệt thế như Vân Triệt. Đến lúc này, hắn mới biết mình không có khả năng trộm được Phượng Hoàng Quỳ từ tay người này, hơn nữa Vân Triệt đã hào phóng thả hắn đi, hắn cũng không còn mặt mũi nào giở trò nữa. Nhưng gốc Phượng Hoàng Quỳ này, hắn dù liều mạng cũng phải có được. Trộm không được, thì việc hắn có thể làm, chỉ còn là… cầu xin.
- Ngươi yên tâm, ta sẽ không để ngươi nhượng lại không công.
Hắn thành khẩn nói:
- Ngươi dùng một nghìn tử huyền tệ mua gốc Phượng Hoàng Quỳ từ thương hội Lạc Viêm… Ta dùng ba nghìn… không! Năm nghìn… không! Một vạn… Ta dùng một vạn tử huyền tệ mua lại!
Hắn điên cuồng hét giá, sau đó luống cuống tay chân lấy ra một tờ ngân phiếu tử huyền tệ lấp lánh, nhìn Vân Triệt khẩn cầu.
Vân Triệt bất vi sở động, chậm rãi lắc đầu:
- Nếu là lúc khác, ta có thể nhượng lại gốc Phượng Hoàng Quỳ này cho ngươi, nhưng bây giờ ta cũng cần nó để nâng cao thực lực, nếu không nửa tháng sau, ta có khả năng sẽ bỏ mạng tại Thần Hoàng thành này. Cho nên dù ngươi có ra giá cao hơn nữa, ta cũng sẽ không nhượng lại cho ngươi.
Nói xong, Vân Triệt trực tiếp rời đi.
- Đại ca!!
Nam tử xông lên níu lấy áo hắn, hai tay run nhè nhẹ:
- Gốc Phượng Hoàng Quỳ trong tay ngươi là gốc cuối cùng trong năm nay, bất kể thế nào ngươi cũng phải nhượng lại cho ta. Nếu một vạn tử huyền tệ còn chưa đủ… cần bao nhiêu, ngươi cứ ra giá, chỉ cần ta có, ta tuyệt đối sẽ không chớp mắt một cái!
Vân Triệt kiên quyết lắc đầu:
- Ta đã nói rồi, đây không phải vấn đề tiền bạc, gốc Phượng Hoàng Quỳ này cũng quan hệ đến vận mệnh của ta, ta không thể nào nhường nó cho người khác được. Ngươi đi nơi khác tìm thử xem, biết đâu lại tìm được một gốc.
- Nếu có thể tìm được ở nơi khác, ta đã sớm đi rồi.
Trên mặt nam tử lộ ra vẻ cầu xin sâu đậm:
- Đại ca, ánh mắt ngươi như thần, ngay cả dược liệu mới tiếp xúc qua ngươi cũng biết rõ mồn một, vậy chắc cũng biết dùng những loại thuốc này phối hợp với Tử Mạch Thiên Tinh để cưỡng ép kéo dài tính mạng sẽ đi kèm với thống khổ lớn đến mức nào. Tuổi thọ của nàng, tối đa không còn được một năm nữa, hy vọng lớn nhất của ta bây giờ, chính là cùng nàng yên lặng trải qua một năm cuối cùng này. Trong quãng thời gian cuối cùng này, ta làm sao nỡ để nàng phải chịu đựng loại đau đớn thấu tận linh hồn kia… Ta đã vượt qua thiên tân vạn khổ, cũng chỉ tìm được nửa gốc Phượng Hoàng Quỳ, nhưng nửa gốc đó không chỉ đã bị dùng mất một nửa, mà dược lực cũng đã phai nhạt rất nhiều, hiệu quả còn lại cực nhỏ. Hiện tại hy vọng duy nhất chính là gốc cây trong tay ngươi… Van cầu ngươi, nhường nó cho ta đi, ta thề với trời, tương lai nhất định sẽ báo đáp ngươi.
Vân Triệt liếc nhìn hắn một cái, nhưng vẫn lắc đầu như trước:
- Các loại năng lực của ngươi đều cho thấy ngươi là một đạo tặc chân chính, nhưng hiển nhiên tâm địa ngươi không xấu, mỗi một câu ngươi nói đều là thật. Thế nhưng, ngươi và người ngươi cần cứu kia, đều không liên quan gì đến ta. Ta còn chưa bác ái đến mức dùng thứ liên quan đến tính mạng của mình để đi cứu một người không quen biết… Ngươi bỏ ý định này đi, đừng theo ta nữa!
Vân Triệt vung tay, dùng Tinh Thần Toái Ảnh biến mất ở ngoài mười trượng.
- Phịch!!
Tiếng đầu gối nện xuống đất vang lên sau lưng, bước chân Vân Triệt chợt dừng lại, hắn xoay người, mày nhíu chặt:
- Ngươi…
Hai đầu gối nam tử quỳ trên đất, trên mặt hiện lên vẻ cầu xin sâu đậm, trong mắt rưng rưng lệ:
- Đại ca, cả đời này ta chưa từng cầu xin ai, càng chưa từng quỳ lạy ai… Ngay cả cha mẹ ruột của ta khi còn tại thế, ta cũng chưa kịp quỳ lạy họ một lần… Ta cầu ngươi… rủ lòng từ bi… Nàng thật sự… không sống được một năm nữa… Ta van cầu ngươi… dù để ta làm trâu làm ngựa…
Tâm Vân Triệt chấn động mạnh… tuy hắn và nam tử này mới gặp lần đầu, nhưng người này thân pháp như quỷ ảnh, bảy vị Hoàng giả cũng không thể dồn hắn vào chỗ chết. Vân Triệt biết việc hắn rưng rưng nước mắt, hai đầu gối quỳ xuống đất có ý nghĩa thế nào…
Đó là toàn bộ kiêu ngạo cùng tôn nghiêm của hắn…
Đây đúng là lần đầu tiên hắn quỳ xuống trong đời, nếu không hai đầu gối của hắn đã không run rẩy kịch liệt như vậy. Ánh mắt của hắn tràn đầy bất lực, và nếu mình lại từ chối, sự bất lực này sẽ hoàn toàn hóa thành tuyệt vọng…
Ánh mắt ấy, cực kỳ giống hắn năm đó ôm thi thể Linh Nhi đã hương tiêu ngọc vẫn, ngửa mặt lên trời khóc rống…
- Hầy…
Vân Triệt thầm than một tiếng, cuối cùng cũng không bước đi nữa, hắn tiến tới nói:
- Người ngươi phải cứu, là gì của ngươi?
- …Là thê tử của ta.
Thấy Vân Triệt đi tới, trong mắt hắn sáng lên hy vọng:
- Đại ca, van cầu ngươi, chỉ cần ngươi đưa Phượng Hoàng Quỳ cho ta, điều kiện gì ta cũng đáp ứng.
- Nói cho ta biết, thê tử của ngươi bị bệnh gì.
Vân Triệt hỏi.
- Nàng không bị bệnh.
Nam tử lắc đầu, thần sắc thống khổ:
- Năm năm trước, nhà chúng ta gặp phải cừu gia ám toán, song thân phụ mẫu ta bị hại, họ đã dùng mạng của mình để ta và thê tử có thể chạy thoát. Nhưng lúc đó thê tử của ta đã bị trọng thương, đồng thời trúng phải một loại hàn độc quỷ dị, không ai có thể giải được. Mấy năm nay, ta chỉ có thể dốc hết toàn lực kéo dài tính mạng cho nàng, nhưng cách này cũng không thể dùng lâu dài, năm nay đã là giới hạn cuối cùng…
- Bị ám toán?
Vân Triệt hơi lộ vẻ ngạc nhiên:
- Ngươi giỏi tiềm hành như vậy, cha mẹ của ngươi hẳn phải mạnh hơn ngươi mới đúng, sao lại đến nông nỗi đó? Năm năm trước, thực lực của ngươi chắc cũng không cách quá xa hiện tại chứ?
Trên mặt nam tử hiện lên vẻ giãy dụa, sau đó chậm rãi nói:
- Là Nhật Nguyệt Thần Cung…
Vân Triệt:
- …!!
- Gia tộc chúng ta chuyên hành nghề đạo tặc, lấy việc cướp của người giàu chia cho người nghèo làm mục tiêu. Một vị tổ tiên của ta từng lẻn vào Nhật Nguyệt Thần Cung, đánh cắp một thanh Bá Hoàng đao của họ. Cho nên mấy trăm năm qua, Nhật Nguyệt Thần Cung vẫn luôn tìm kiếm tung tích của chúng ta, sau đó không biết dùng cách gì đã tìm được nơi chúng ta ẩn thân, từ đó kiếp nạn giáng xuống…
- Ta biết rồi.
Vân Triệt kéo hắn đứng lên… Một gia tộc đời đời làm đạo tặc, tổ tiên của họ dám ra vào cả nơi như Nhật Nguyệt Thần Cung, còn thuận tay lấy đi một thanh Bá Hoàng đao, vậy thì gia tộc đó hẳn cực kỳ có danh tiếng trên Thiên Huyền đại lục.
- Dẫn ta đi gặp thê tử của ngươi.
Vân Triệt nghiêm túc nói:
- Ta tin ngươi không để nàng rời xa mình quá, chắc hẳn nàng cũng đang ở trong Thần Hoàng thành này.
- Hả?
Nam tử sửng sốt.
- Ta biết một chút y thuật, có lẽ có thể chữa khỏi thương thế và độc trên người thê tử ngươi. Hơn nữa ngươi yên tâm, ta sẽ không tiết lộ nửa phần hành tung của ngươi và nàng, thậm chí hình dạng thật của ngươi ra sao, ta cũng sẽ không nhìn đến.
Vân Triệt bình thản nói.
Nam tử há miệng:
- Cái này… có thể… nhưng mà…
- Không có nhưng mà.
Vân Triệt cắt lời hắn:
- Nếu ngươi quan tâm nàng như vậy, chỉ có thể lựa chọn tin tưởng ta. Cho dù thần y đệ nhất thiên hạ nói với ngươi rằng nàng không thể cứu được, ngươi cũng nhất định phải tin rằng có một người có thể chữa cho nàng! Bởi vì bỏ lỡ ta… cũng chính là bỏ lỡ mạng sống của nàng!
- Được!!
Câu nói cuối cùng của Vân Triệt lập tức đánh tan toàn bộ nghi ngờ của nam tử, hắn không nghĩ ngợi nữa, hung hăng gật đầu:
- Ngươi ngay cả dược liệu mới tiếp xúc qua cũng có thể thoáng cái phân biệt được, ta tin y thuật của ngươi nhất định xuất thần nhập hóa! Ta càng tin ngươi sẽ không hại chúng ta… Nếu ngươi có thể chữa cho nàng, cái mạng này của ta đều là của ngươi
✸ Thiên Lôi Trúc ✸ Dịch giả AI