- Chạy đi chứ, sao không chạy nữa? Là chấp nhận số phận rồi, hay là sợ đến vỡ mật rồi?
Phượng Xích Hỏa cười như điên:
- Thôi được, trò mèo vờn chuột cũng nên kết thúc. Mặc dù ta đã lãng phí quá nhiều thời gian trên người ngươi, nhưng với thu hoạch ngoài ý muốn khổng lồ thế này, cũng không lỗ. Nghe nói ngươi là phò mã của hoàng thất Thương Phong… Chậc chậc, nếu để cho tên Điểu hoàng đế cùng đám thần dân hạ đẳng của Thương Phong quốc biết, Phò mã đường đường lại là yêu nhân của Huyễn Yêu Giới, không biết phản ứng của bọn họ sẽ đặc sắc đến mức nào... Ha ha ha ha!
Sau trận cười ngạo nghễ, sắc mặt Phượng Xích Hỏa đột nhiên trầm xuống:
- Mặc dù ta không giết ngươi, nhưng trước khi giao ngươi cho tông chủ, ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết! Đây là món nợ ngươi đã đùa giỡn ta... Bây giờ ta sẽ tính toán thật kỹ với ngươi!
Phượng Xích Hỏa từ không trung đột ngột đáp xuống, cánh tay vung mạnh, thoáng chốc, một cột lửa rộng chừng ba trượng gào thét lao xuống, sau đó nhanh chóng biến ảo, khi đến trước mặt Vân Triệt đã hóa thành một con Hỏa Diễm Phượng Hoàng đang tung cánh, nhiệt độ cực nóng dường như muốn hòa tan cả vùng đất này.
Vân Triệt không hề sợ hãi Phượng Hoàng Hỏa Diễm, nhưng trong ngọn lửa còn ẩn chứa huyền lực xung kích của Vương Tọa cấp cao. Sắc mặt hắn lập tức ngưng trọng, trong nháy mắt nắm chặt Long Khuyết, gầm lên một tiếng, uy lực của trọng kiếm nghịch thế vung lên, nghênh đón Hỏa Diễm Phượng Hoàng.
Hô!!
Phượng Hoàng Viêm cùng phong bạo của trọng kiếm chính diện va chạm, mái tóc Vân Triệt cuồng loạn bay múa, khuôn mặt cũng trở nên vặn vẹo. Uy lực của trọng kiếm chỉ chống đỡ được nửa hơi thở đã bị nghiền nát hoàn toàn, Hỏa Diễm Phượng Hoàng cuồng bạo đánh thẳng vào người Vân Triệt và Tuyết Hoàng Thú.
Tiếng nổ của Phượng Hoàng Viêm vang lên như sấm sét cuồn cuộn, một luồng hơi nóng kinh khủng khiến không gian xung quanh chợt bành trướng. Lập tức, trong ngọn lửa truyền đến tiếng kêu rên thảm thiết của Vân Triệt và Tuyết Hoàng Thú, một người một thú bị đánh bay về hai hướng khác nhau, một kẻ về phía đông, một kẻ về phía tây...
- Tiểu Thiền!
Tuyết Hoàng Thú hoàn toàn mất thăng bằng, tựa như lá rụng bị cuồng phong cuốn đi, bay xa mấy trăm trượng... Đôi cánh vốn trắng như tuyết nhanh chóng biến thành màu đỏ kinh tâm động phách, sau khi rơi xuống đất thì không còn động đậy. Dù sao nó cũng chỉ là một con Thiên Huyền thú, làm sao có thể chịu nổi một kích của Vương Tọa cấp cao.
Phanh!
Vân Triệt cũng nặng nề rơi xuống đất, cú va chạm kịch liệt tạo ra một hố sâu cực lớn. Sau khi rơi xuống, y phục của hắn đã rách nát, toàn thân nhuốm máu, tứ chi không ngừng co giật. Hắn gần như dùng hết sức lực toàn thân mới vịn vào Long Khuyết, từ từ đứng dậy, thở hổn hển.
- Mạt Ly, với tình trạng cơ thể hiện tại của ta, có thể duy trì trạng thái ‘Luyện Ngục’ trong bao lâu?
Vân Triệt trầm giọng hỏi.
Mạt Ly cũng hiểu rõ, Phượng Xích Hỏa đã nhận ra Huyền Cương, vậy nên bất luận thế nào cũng phải giết hắn. Mà muốn giết Phượng Xích Hỏa, Vân Triệt phải cưỡng ép mở ra cảnh giới Luyện Ngục. Nàng thận trọng đáp:
- Mười lăm tức… Đó là cực hạn, tuyệt đối không thể vượt qua hai mươi tức. Nếu không, mạch máu toàn thân ngươi sẽ vỡ tung, cho dù là Đại Đạo Phù Đồ Quyết cũng không cứu nổi ngươi!
- Chậc chậc, không tệ, khó trách hoàng tử lại đặc biệt phái ta tới giết ngươi, quả nhiên có chút bản lĩnh. Một chiêu vừa rồi ta chỉ dùng ba thành lực lượng mà vẫn không thể đánh cho ngươi hấp hối, lại còn có thể đứng dậy.
Phượng Xích Hỏa từ không trung hạ xuống, không nhanh không chậm tiến lại gần Vân Triệt, ánh mắt khinh miệt như đang nhìn một con cừu non chờ làm thịt. Hắn cử động cánh tay, trong mắt lóe lên vẻ tàn bạo:
- Ngươi đã khiến cánh tay này của ta chảy không ít máu, ngay cả xương cốt cũng xuất hiện vài vết nứt. Để báo đáp phần ân tình này, ngươi nói xem ta nên lóc xương toàn thân ngươi, hay là bẻ gãy từng đoạn đây?
Vân Triệt cắn chặt răng, gắng gượng rút trọng kiếm lên, toàn thân lảo đảo:
- Hôm nay, dù phải chết, ta cũng sẽ liều mạng để lại vài vết sẹo trên người ngươi!
Nói xong, Vân Triệt hét lớn một tiếng, loạng choạng giơ trọng kiếm lên, chém về phía Phượng Xích Hỏa đang cách hắn chỉ ba bước chân.
- Ha ha ha ha!
Trọng kiếm chém tới không có nửa điểm khí thế, ngược lại thân thể Vân Triệt trông như có thể ngã quỵ bất cứ lúc nào. Phượng Xích Hỏa cười phá lên, khinh miệt đưa tay chụp lấy Long Khuyết:
- Chỉ bằng ngươi mà cũng xứng làm ta bị thương...
Ngay lúc tay Phượng Xích Hỏa sắp chạm vào Long Khuyết, ánh mắt Vân Triệt đột nhiên biến đổi, cảnh giới "Luyện Ngục" mở ra trong nháy mắt. Vân Triệt vốn đang lảo đảo bỗng như một con mãnh thú thức tỉnh từ vực sâu, toàn thân bộc phát ra khí thế kinh thiên động địa.
- Vẫn Nguyệt Trầm Tinh!
Một tiếng rồng ngâm rung trời từ Long Khuyết vang lên, mặt đất dưới chân Vân Triệt đột nhiên chấn động, những vết nứt như mạng nhện điên cuồng lan rộng... Sự biến đổi đột ngột khiến sắc mặt Phượng Xích Hỏa đại biến, nhưng khoảng cách gần đến thế, dù là thần tiên cũng khó lòng phản ứng… Một kiếm này ẩn chứa toàn bộ lực lượng của Vân Triệt, hung hăng nện vào cánh tay hắn.
Oanh!!
Răng rắc!
Tiếng xương cốt vỡ vụn bị nhấn chìm trong tiếng nổ kinh thiên động địa. Đá núi xung quanh bị phong bạo của trọng kiếm cuồng bạo cuốn lên, sau đó bị nghiền thành bụi mịn. Xương khuỷu tay trái của Phượng Xích Hỏa bị đập gãy nát, cả người bị đánh bay xa trăm trượng, hung hăng đâm vào một khối núi đá cao lớn, làm vỡ tan cả ngọn núi.
Với thực lực của Vân Triệt, phải liên thủ với Hạ Khuynh Nguyệt mới có thể đánh bại Lăng Thiên Nghịch, một Vương Huyền Cảnh cấp sáu. Bây giờ muốn một mình chiến thắng Phượng Xích Hỏa, một Vương Huyền Cảnh cấp tám, nếu đối đầu chính diện, hắn không có một chút cơ hội nào! Nhưng nếu có thể mở ra Luyện Ngục, có lẽ hắn có thể đối kháng với Phượng Xích Hỏa, còn muốn giết chết đối phương thì gần như không thể... Huống chi, trạng thái Luyện Ngục của hắn nhiều nhất chỉ có thể duy trì mười lăm tức, vượt qua mười lăm tức chính là liều mạng, vượt qua hai mươi tức chính là tự tìm đường chết.
Mà hắn muốn giết chết Phượng Xích Hỏa, hy vọng duy nhất chính là dốc hết tất cả lực lượng cùng ý chí, thậm chí là cả tính mạng! Đồng thời, còn phải dùng mọi sách lược và thủ đoạn —— cho dù là hèn hạ vô sỉ nhất.
Với cường độ thân thể của Vân Triệt, một kích ba thành lực lượng của Phượng Xích Hỏa, hay ngọn lửa mang thuộc tính công kích sẽ không khiến hắn chật vật đến vậy. Vẻ thảm hại, y phục rách nát, cùng vô số vết thương trên người, thậm chí cả máu nơi khóe miệng cũng là do hắn tự dùng huyền lực tạo ra... Tất cả là để có được hiệu quả tốt hơn dự liệu trong khoảnh khắc vừa rồi... Trực tiếp phế đi một cánh tay của Phượng Xích Hỏa!
Đối mặt với một Phượng Xích Hỏa chỉ còn một tay, hy vọng của hắn tự nhiên lớn hơn rất nhiều!
Một tiếng gào thét cực kỳ tức giận vang lên, Phượng Xích Hỏa từ trong đống đá vụn đứng dậy. Toàn bộ cánh tay trái của hắn rũ xuống, vặn vẹo một cách đáng sợ. Tay phải nắm chặt lại đã đau đớn khó nhịn, hắn điên cuồng gầm lên:
- Vân Triệt... Ta muốn băm thây ngươi thành vạn mảnh!
Phượng Xích Hỏa đã sống hơn trăm tuổi, kinh nghiệm chiến đấu vô cùng phong phú, không phải loại người cuồng vọng tự đại, coi trời bằng vung. Ngược lại, khi đối mặt với đối thủ yếu hơn mình, hắn cũng rất cẩn thận... Nhưng, Vân Triệt thật sự quá yếu, chỉ là Địa Huyền Cảnh, kém hắn đến hai đại cảnh giới, hắn làm sao có thể đề phòng? Một con mãnh hổ đối mặt một con sói bị thương có lẽ sẽ cảnh giác, nhưng làm sao có thể đề phòng một con thỏ con bị thương chứ.
Cánh tay đau đớn kịch liệt, nhưng cũng không bằng sự khiếp sợ trong lòng hắn… Lực lượng mà Vân Triệt đột nhiên bộc phát ra là sức mạnh chỉ Vương Tọa cấp cao mới có thể sở hữu, làm sao có thể xuất hiện từ tay một Địa Huyền Giả.
Hắn vừa gầm lên, trước mắt bỗng xuất hiện một bóng người lóe lên, không ngờ Vân Triệt lại chủ động tấn công. Lúc này khí thế trên người Vân Triệt không hề yếu đi chút nào, trong mắt hắn lóe lên ánh sáng đỏ như máu.
- Chết!!
Trong nháy mắt, tức giận và oán hận đã che lấp mọi lý trí của Phượng Xích Hỏa. Hắn hét lớn, cánh tay phải đánh ra, bàn tay rót đầy huyền lực cuồng bạo trực tiếp chụp vào ngực Vân Triệt, muốn xé nát trái tim của hắn. Giờ phút này, hắn không còn quan tâm Vân Triệt có phải yêu nhân của Huyễn Yêu Giới hay không, dưới cơn thịnh nộ tột cùng, hắn chỉ muốn xé xác đối phương thành từng mảnh.
Xoẹt!
Phượng Xích Hỏa đánh hụt một chưởng, xung quanh đồng thời xuất hiện bốn bóng ảnh của Vân Triệt. Dù sao Phượng Xích Hỏa cũng có kinh nghiệm cực kỳ phong phú, dù kinh ngạc nhưng không hề hoảng loạn, hắn không thèm khóa chặt vị trí của Vân Triệt mà trực tiếp bùng phát huyền lực Phượng Hoàng tấn công ra bốn phía.
Phanh!!
Vân Triệt nhanh chóng xuất hiện sau lưng Phượng Xích Hỏa, Long Khuyết cứng rắn nện vào lưng hắn. Cùng lúc đó, huyền lực của Phượng Xích Hỏa cũng bùng nổ, đánh mạnh vào ngực Vân Triệt.
Hai luồng sức mạnh khác nhau đồng thời bộc phát, làm cho núi non xung quanh rung chuyển dữ dội. Ngực Vân Triệt phun ra một vòi máu, bị đánh bay ra ngoài, còn Phượng Xích Hỏa còn đau đớn hơn. Bị Long Khuyết hung hăng đập trúng, hắn lăn lông lốc trên mặt đất một đoạn rất xa, sau lưng bị nện ra một rãnh sâu nửa ngón tay. Ngay lập tức, hắn đập tay xuống đất nhảy dựng lên, còn chưa kịp đứng vững, lại chợt phát hiện Vân Triệt đột ngột dừng lại giữa không trung, rồi toàn thân bốc cháy như một ngôi sao băng lao về phía hắn.
- Phượng Dực Thiên Khung!
- Cái... Cái gì!
Phượng Xích Hỏa trừng mắt, không thể tin nổi Vân Triệt lại có thể mượn lực giữa không trung khi đang bị đánh bay. Lập tức, hai mắt hắn trở nên âm trầm, một đoàn Phượng Hoàng Viêm nồng đậm đến cực điểm bùng cháy trên tay phải... Toàn bộ bàn tay ngưng tụ tất cả sức mạnh của hắn, sau đó hắn gầm lên giận dữ, đánh về phía Vân Triệt.
Đối mặt với đòn tấn công của Phượng Xích Hỏa, tốc độ lao xuống của Vân Triệt vẫn không giảm, ngay cả phương hướng cũng không hề lệch đi chút nào. Hắn rõ ràng muốn liều mạng chịu một đòn này của Phượng Xích Hỏa để đánh ra một kiếm... Toàn lực tấn công, Phượng Xích Hỏa ngay cả muốn đỡ đòn cũng không kịp. Đối mặt với lối đánh lấy mạng đổi mạng này của Vân Triệt, Phượng Xích Hỏa trợn trừng mắt, gầm lên:
- Muốn chết!
Oanh!!!!!!
Long Khuyết của Vân Triệt và bàn tay của Phượng Xích Hỏa đồng thời đánh trúng đối phương... Trong nháy mắt, mạch máu trên cánh tay Vân Triệt vỡ tung, trước ngực tuôn ra một dòng máu, xương sườn và xương ngực gãy lìa vài cái, ngay cả nội tạng cũng xuất hiện vết rách, cả người bị đánh bay lên cao trăm trượng.
Về phần Phượng Xích Hỏa, xương ngực và xương sườn bên trái của hắn rung chuyển, trái tim bị chấn lệch đi một tấc, máu từ miệng vết thương phun ra như suối. Hắn không thể tưởng tượng nổi, mình lại bị một kiếm của tên hậu bối Địa Huyền Cảnh đánh trọng thương đến mức này. Mà tên kia, bị một kích toàn lực của mình đánh trúng chính diện, vậy mà thân thể vẫn không nát, thậm chí lực lượng còn chưa kịp đánh vào nội tạng đã bị cơ thể hắn gắt gao ngăn chặn.
Sức mạnh như vậy, thân thể như vậy... làm sao có thể chỉ là Địa Huyền Cảnh? Làm sao có thể?
Chỉ trong mấy phút giao thủ ngắn ngủi, cả hai người đều toàn thân đẫm máu, thương tích đầy mình. Bởi vì thứ Vân Triệt muốn không phải là giao đấu, cũng không phải là bảo toàn tính mạng hay đánh bại đối phương, mà là muốn hắn chết! Để giết chết Phượng Xích Hỏa, trong mười mấy tức ngắn ngủi, hắn phải dồn tất cả sức mạnh vào tấn công, không hề phân tán bất kỳ lực lượng hay thời gian nào để phòng ngự và né tránh.
- Thiên —— Lang —— Trảm!!
Giữa không trung, Vân Triệt hoàn toàn không màng đến nội thương ngoại thương, không đợi cơ thể ổn định, trọng kiếm đã một lần nữa dốc toàn lực oanh kích. Một bóng ảnh Thiên Lang gào thét lao về phía Phượng Xích Hỏa, hung hăng va vào lồng ngực hắn...
Ngay lập tức, huyền lực Phượng Hoàng của Phượng Xích Hỏa dâng lên, gắt gao chống đỡ bóng ảnh Thiên Lang, nhưng cơ thể hắn bị xung kích lùi lại cực nhanh. Trong nháy mắt, hai chân hắn đã cày sâu trên mặt đất một rãnh dài mười mấy trượng. Khó khăn lắm mới triệt tiêu được uy lực của Thiên Lang Trảm, nhưng hắn còn chưa kịp lấy hơi, Vân Triệt đã từ không trung rơi xuống, một kiếm nữa lại bổ tới.
Phượng Xích Hỏa gào lên giận dữ, ngưng lửa thành kiếm, nhưng lần này, hắn không tấn công Vân Triệt, mà dùng Phượng Hoàng viêm kiếm toàn lực chống đỡ trọng kiếm của đối phương... Vân Triệt đang liều mạng, nhưng Phượng Xích Hỏa nào cam tâm lấy mạng đổi mạng với hắn. Đến giờ phút này, đối mặt với sức mạnh cường đại kinh khủng kia, chỉ có kẻ điên mới muốn lấy mạng đổi mạng để làm Vân Triệt bị thương. Rất nhanh, sự phẫn nộ của hắn đã biến thành kiêng kỵ và sợ hãi.
Mỗi một kiếm Vân Triệt đánh ra, hàng chục mạch máu trên cánh tay lại vỡ tung. Trong nháy mắt, hai tay hắn đã đỏ rực một mảng, như thể vừa nhúng qua hồ máu. Vết thương trên người không ngừng tuôn máu, nội thương theo mỗi lần hắn tấn công lại càng thêm trầm trọng, nhưng hắn không thèm để ý, mỗi một kiếm chém ra đều hung ác đến tột cùng.
Oanh! Oanh! Oanh! Oanh...