Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 416: CHƯƠNG 415: THẢM THIẾT

Mỗi khi đỡ lấy một kiếm của Vân Triệt, Phượng Xích Hỏa lại cảm giác như bị một ngọn núi lớn hung hăng tông vào, chấn cho lục phủ ngũ tạng của hắn gần như vỡ nát. Đối mặt với ánh mắt đỏ như máu của Vân Triệt và luồng sức mạnh kinh khủng truyền đến từ hai cánh tay, hắn bắt đầu cảm thấy sợ hãi... Nhưng lúc này, dưới sự áp chế của trọng kiếm, đừng nói là lùi bước bỏ chạy, ngay cả một lời hắn cũng không thốt ra nổi.

Thế giới trong tầm mắt Vân Triệt đã biến thành một màu đỏ mông lung, trong thế giới đỏ rực đó chỉ còn lại một mình Phượng Xích Hỏa, lòng hắn ngập tràn sát ý đối với gã. Dù sao Phượng Xích Hỏa cũng là một Vương Tọa hậu kỳ, cho dù công kích của Vân Triệt đang ở trạng thái cực hạn vẫn bị hắn lần lượt đỡ được. Ánh mắt Vân Triệt trở nên càng thêm âm trầm, trên cánh tay trái chợt bắn ra một đạo thanh quang.

Lúc ban đầu huyền cương có màu đỏ, sau khi có huyết mạch Long Thần liền hóa thành màu cam, dưới trạng thái Tà Phách là màu vàng, trạng thái thiêu đốt tâm thần là màu xanh biếc, mà giờ khắc này, trong trạng thái Luyện Ngục...

Màu sắc huyền cương đã biến thành màu xanh thẳm giống như của Vân Thương Hải! Huyền cương màu xanh này mang đến sức mạnh gần bằng một nửa lực lượng của người cùng cấp!

Không còn nghi ngờ gì nữa, dưới trạng thái cực hạn, việc vận dụng huyền cương trên phạm vi lớn sẽ tiêu hao rất nhiều, việc này sẽ gây ra hậu quả khôn lường cho thân thể hắn, nhưng để hoàn toàn áp chế Phượng Xích Hỏa, Vân Triệt vẫn phải vận dụng huyền cương.

Phanh!!

Phượng Xích Hỏa ngăn cản trọng kiếm đã là cực kỳ miễn cưỡng, huyền cương vừa ra, hắn không còn chút sức lực nào để ngăn cản, nên bị huyền cương hung hăng đập vào đầu... Nhất thời, đầu óc hắn nổ vang một tiếng, cả người bị đánh bay ra ngoài, đầu cắm thẳng xuống đất cách đó năm mươi trượng, cày xới mặt đất thành một rãnh sâu, cả đầu và nửa thân trên đều bị chôn vùi vào trong.

- A!! Ngươi...

Phượng Xích Hỏa phát ra một tiếng gầm thét như dã thú, sau đó hung hăng nhảy ra từ trong rãnh sâu. Miệng và khuôn mặt hắn đều là máu, sắc mặt lại càng đỏ ngầu, cái trán hằn rõ một dấu quyền. Hắn thở hổn hển như điên dại, nhưng câu chửi còn chưa kịp ra khỏi miệng, trước mắt hắn bỗng nhiên có một bóng người chợt lóe, trong con ngươi lại xuất hiện trọng kiếm màu xám tro đang có phượng viêm thiêu đốt, cùng với huyền cương màu xanh hóa thành.

Hai mắt Phượng Xích Hỏa đỏ ngầu, hai tay cầm kiếm, dồn hết toàn bộ lực lượng lên thân kiếm, nghênh đón trọng kiếm cùng huyền cương của Vân Triệt.

Oanh!!!!

Trong khoảnh khắc đó, ba ngọn núi thấp ở gần hai người đồng thời bị chấn sập, san thành bình địa. Giữa khoảng không như dâng lên một vầng huyết nhật, bên trong vầng huyết nhật này, tất cả núi đá, cây cối đều bị phá hủy thành tro bụi. Hai người giống như hai chiếc lá rụng bị cuồng phong cuốn đi, nhẹ nhàng bay về hai hướng khác nhau.

Phanh!!

Thân thể Phượng Xích Hỏa nặng nề nện lên một cây cổ thụ, lúc rơi xuống mặt đất, hắn liền ho khan kịch liệt, mỗi một lần ho khan đều nôn ra một lượng lớn máu đông, tựa như nội tạng vỡ vụn cũng bị ho ra ngoài... Nhưng, ngay cả khi rơi vào tình cảnh như thế, hắn vẫn không có được cơ hội thở dốc, bởi vì bóng dáng Vân Triệt, giống như quỷ thần phụ thể, lại xuất hiện trước mắt hắn lần nữa.

Lúc này tình trạng của Vân Triệt so với hắn còn thảm hơn, toàn thân hắn là máu, từ mặt mũi tới tứ chi, gần như không tìm được một chỗ nào không bị máu tươi nhuộm đỏ, nhất là hai cánh tay đang nắm chặt trọng kiếm, từng dòng máu tươi chảy xuống ròng ròng. Nhưng khí thế đáng sợ và tốc độ quỷ mị của hắn không hề suy giảm, thời điểm ánh mắt Phượng Xích Hỏa vừa bắt được hình ảnh của Vân Triệt, hắn liền dùng một chiêu Tinh Thần Toái Ảnh vọt tới trước người gã.

- Ngươi... tên điên này!!

Hai con ngươi của Phượng Xích Hỏa sợ hãi tới mức gần như nổ tung. Mặc dù hắn chịu đựng đòn tấn công nghiêm trọng của Vân Triệt nhưng Vân Triệt cũng trúng một kiếm toàn lực của hắn, hắn cũng thấy lúc này Vân Triệt bị thương nặng đến mức nào... Nhưng dưới trạng thái như vậy, hắn không hề đi áp chế thương thế, mà lại nhanh chóng truy kích!

Phượng Xích Hỏa sống hơn một trăm tuổi, không phải chưa từng gặp qua kẻ điên, nhưng chưa bao giờ gặp qua kẻ điên đến mức độ này.

Hắn cắn chặt răng, vừa định vận khởi huyền lực toàn thân, bỗng nhiên hai mắt hắn chợt trừng lớn... Trong ánh mắt hiện ra một Thương Lam Long Ảnh đang ngửa mặt lên trời gầm thét.

Long Hồn lĩnh vực!

Tiếng long ngâm chấn nhiếp linh hồn vang vọng khắp Phượng Hoàng Sơn mạch, khiến cho vô số huyền thú trong sơn mạch phải nằm rạp trên mặt đất. Toàn thân Phượng Xích Hỏa bắt đầu co rúm lại, trên mặt ngưng tụ vẻ sợ hãi ngày càng đậm, huyền lực vừa mới ngưng tụ lại nhanh chóng tiêu tán dưới sự sợ hãi...

Vân Triệt duy trì trạng thái Luyện Ngục đến hiện tại, đã gần tới cực hạn cuối cùng. Nếu có thể, hắn rất muốn dùng "Diệt Thiên Tuyệt Địa" để hủy diệt Phượng Xích Hỏa, nhưng lúc này nội thương và ngoại thương của hắn đều rất nặng, thân thể lại càng đến bên bờ vực sụp đổ, nếu tiếp tục dùng Diệt Thiên Tuyệt Địa, có lẽ thân thể hắn sẽ bạo liệt ngay tức khắc.

Mà vận dụng Long Hồn lĩnh vực, sẽ khiến hắn ngoài thân thể bị tiêu hao ra, tinh thần cũng xuất hiện hao tổn khổng lồ... Nhưng trong tình huống không thể sử dụng Diệt Thiên Tuyệt Địa, cho dù hao tổn khổng lồ hơn nữa, để có thể ngăn chặn mọi chuyện ngoài ý muốn, hoàn toàn giết chết Phượng Xích Hỏa, hắn vẫn dứt khoát mở ra Long Hồn lĩnh vực. Long Hồn lĩnh vực chẳng những giúp cho một kiếm này của hắn chắc chắn đánh trúng đối phương, mà quan trọng nhất là nó có thể làm cho đối phương ở trong sự sợ hãi mà buông lỏng huyền lực hộ thân.

Nếu Phượng Xích Hỏa ở trạng thái bình thường, Long Hồn lĩnh vực cũng chỉ có thể ảnh hưởng chút ít đến hắn, nhưng trong trường hợp Phượng Xích Hỏa bị thương toàn thân, tâm thần đại loạn thì lại là chuyện khác, tinh thần của hắn bị đánh tan hơn phân nửa trong nháy mắt. Vân Triệt đột nhiên xông lên, dùng tất cả lực lượng cuối cùng của mình, ngưng tụ trên hai tay.

- Vẫn Nguyệt Trầm Tinh!!

Trọng kiếm giơ lên, Phượng viêm bùng cháy, Long Khuyết chứa đầy luồng lực lượng cuối cùng của Vân Triệt, mang theo một loại hơi thở tử thần, đánh về phía trái tim Phượng Xích Hỏa... Đối mặt với cái chết cận kề, Phượng Xích Hỏa trong cơn sợ hãi vẫn theo bản năng vươn hai tay ra che trước người, thậm chí miễn cưỡng mở ra một đạo huyền lực phòng ngự.

Oanh!!!!

Cả vùng đất nứt toác, lớp phòng ngự mà Phượng Xích Hỏa dựng lên trong trạng thái sắp hỏng, yếu ớt tựa như bọt xà phòng. Trong tiếng nổ kinh thiên động địa, một vết nứt nhanh chóng lan tràn dưới chân Vân Triệt, kéo dài ra ngoài cả trăm trượng, mà Phượng Xích Hỏa đã hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt... Thân thể của gã, không biết đã bị đánh sâu xuống lòng đất bao nhiêu.

Lạch cạch...

Lạch cạch...

Máu tươi từ hai ngón tay Vân Triệt chảy xuống, nhanh chóng đọng lại dưới chân, từng giọt vỡ tan. Một kích toàn lực vừa rồi, đã khiến toàn thân hắn mở ra thêm trên trăm vết rách, máu tươi nhuộm đỏ thân thể hắn giống như huyết sát ma thần bò ra từ tu la chiến trường, ngay cả ngọn gió phớt qua người cũng mang theo mùi máu tươi gay mũi.

Cuối cùng... cũng kết thúc...

Phanh!!

Long Khuyết vô lực rơi từ tay Vân Triệt xuống, trong tiếng vang trầm nặng, hồng quang trong hai tròng mắt Vân Triệt biến mất, huyền cương cũng trở lại trong cánh tay hắn. Hắn chậm rãi nhắm hai mắt lại, sau khi toàn thân lung lay một cái, rốt cục cũng ngã xuống mặt đất... Thời điểm quyết tâm giết chết Phượng Xích Hỏa, hắn đã biết trận chiến này sẽ vô cùng thảm thiết. Bởi vì lấy thực lực của hắn hôm nay, nếu thật sự muốn giết chết một vị Vương Tọa hậu kỳ, nhất định phải trả một cái giá cực kỳ thảm khốc. Cuối cùng, hắn cũng đã thành công... Địa Huyền giết Vương Huyền hậu kỳ, có thể nói hắn đã sáng lập một thần thoại chưa từng có trên Thiên Huyền đại lục.

Lúc ban đầu hắn xuất kỳ bất ý đánh gãy một cánh tay Phượng Xích Hỏa, đã mang lại tác dụng cực kỳ quan trọng, nếu không ngay cả khi hắn ở trong trạng thái cực hạn, cũng khó có thể áp chế được Phượng Xích Hỏa.

- Phải... lập tức... rời khỏi... nơi này...

Vân Triệt khó khăn vươn tay ra đặt lên mặt đất, dùng hết khí lực toàn thân, mới làm cho mình nhích về phía trước được mấy tấc. Chuyện quan trọng nhất của hắn lúc này hẳn là chữa thương, nhưng nơi này là Phượng Hoàng Sơn mạch, là địa bàn của Phượng Hoàng Thần Tông! Phía dưới, còn có Phượng Hoàng đại trận. Hắn và Phượng Xích Hỏa giao thủ tạo ra động tĩnh rất lớn, rất có thể đã kinh động đến người của Phượng Hoàng Thần Tông, nếu hắn không lập tức rời đi, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi. Đến lúc đó, đừng nói là một Vương Tọa, cho dù là một đệ tử hạ đẳng nhất của Phượng Hoàng Thần Tông, cũng có thể giơ tay lấy tính mạng của hắn.

Hắn nhìn về phía tay trái của mình, dùng ý niệm lần lượt gọi Tuyết Hoàng Thú, nhưng huyền ấn chớp động nhiều lần, Tuyết Hoàng Thú vẫn không xuất hiện. Huyền ấn không biến mất, chứng tỏ Tuyết Hoàng Thú vẫn chưa chết, nhưng một kích kia của Phượng Xích Hỏa, đủ để khiến nó trọng thương gần chết.

- Hô... Hô... Ách...

Tiếng rên rỉ trầm trọng mà thống khổ, bỗng nhiên từ phía trước Vân Triệt truyền đến, hơn nữa còn từ xa lại gần. Sắc mặt Vân Triệt biến đổi, cố gắng xoay đầu lại, dưới cái rãnh do Thiên Lang Trảm tạo ra, bỗng nhiên lộ ra một bàn tay... Tiếp theo, một bóng người toàn thân là máu, bò lên.

Phượng Xích Hỏa!!

- Nguy rồi... Hắn còn chưa chết!

Mạt Ly trầm giọng nói.

Có thể nói lúc này Phượng Xích Hỏa đã thê thảm tới cực điểm, cả người huyết nhục mơ hồ, không còn ra hình người. Nhưng hắn vẫn còn sống, hơn nữa còn nhanh chóng bò lên từ trong khe rãnh, chứng tỏ tình huống của hắn ít nhất tốt hơn Vân Triệt nhiều.

Không thể nào... Dưới Long Hồn lĩnh vực... Hắn gần như không có năng lực phòng ngự... làm sao hắn có thể không chết...

Phượng Xích Hỏa lảo đảo đứng lên, vừa nhìn thấy Vân Triệt gục trên mặt đất, toàn thân là máu thì thân thể hắn cũng run lên, trong miệng phát ra tiếng cuồng tiếu điên loạn:

- Hừm... Ha ha... Ha ha ha ha... Ngươi cái tên... tiểu tạp chủng này... làm sao có thể... giết được ta...

Hắn cất bước đi về phía trước, từng bước tiến về phía Vân Triệt, trên mặt lộ ra vẻ dữ tợn:

- Ta muốn xé nát ngươi... từng chút một... đem toàn thân ngươi... hoàn toàn xé nát...

Đúng lúc này, trên bầu trời bỗng nhiên có một bóng dáng khổng lồ lướt đến, kèm theo một tiếng huýt gió có chút suy yếu. Vân Triệt khó khăn ngẩng đầu, trong mắt hắn toát ra vẻ mừng như điên:

- Tiểu Thiền!!

Gần một nửa lông vũ của Tuyết Hoàng Thú bị nhuộm thành màu máu, nhưng nó vẫn kiên cường bay tới. Nó bay đến chỗ Vân Triệt, hai cánh vỗ nhẹ, ba đạo băng nhận kèm theo hàn quang, thẳng tắp bay về phía Phượng Xích Hỏa.

Phốc phốc phốc!!

Nếu là bình thường, công kích của Tuyết Hoàng Thú làm sao có thể chạm tới Phượng Xích Hỏa nửa phần, nhưng lúc này toàn thân Phượng Xích Hỏa đã bị tàn phá đến mức không thể chịu nổi, ngay cả đi cũng không vững, nên không thể nào ngăn cản công kích của Tuyết Hoàng Thú. Ba đạo băng nhận dễ dàng xuyên qua thân thể Phượng Xích Hỏa, trong đó có một cây, xuyên qua cổ họng gã tạo thành một lỗ máu lớn.

Ánh mắt Phượng Xích Hỏa trừng lớn, thời điểm băng nhận đánh vào, thân thể hắn nặng nề ngã về phía sau, không còn động tĩnh gì nữa, một vũng máu lớn nhanh chóng lan ra... Lần này, hắn đã chết đến không thể chết lại. Có lẽ, hắn đã nhiều lần nghĩ tới mình sẽ kết thúc tính mạng như thế nào, nhưng tuyệt đối không thể nào nghĩ đến, mình sẽ chết thảm như vậy, càng không nghĩ tới, mình lại chết trong tay một huyền giả chỉ có tu vi Địa Huyền cảnh và huyền thú của hắn.

Vân Triệt thở phào nhẹ nhõm, dưới trạng thái tinh thần thả lỏng, tác dụng phụ của việc phát động Long Hồn lĩnh vực cũng mãnh liệt kéo đến, khiến cho ý thức của hắn xuất hiện sự hoảng hốt nghiêm trọng. Hắn vươn tay về phía Tuyết Hoàng Thú, dùng thanh âm khàn khàn nói:

- Tiểu Thiền... Chúng ta... đi mau... Càng cao càng tốt... Càng xa càng tốt...

Tuyết Hoàng Thú nổi lên một trận gió nhẹ, thổi Vân Triệt lên lưng nó, sau đó nó vỗ cánh bay lên, thẳng vào trời cao.

Tâm thần Vân Triệt cuối cùng cũng yên ổn một chút, nhưng lúc này Mạt Ly bỗng nhiên lạnh lùng lên tiếng:

- Tốt nhất ngươi nên cố gắng giữ vững ý thức thanh tĩnh... Trước đó ngươi gọi nó nhiều lần như vậy, nó cũng không lập tức xuất hiện, ngươi phải biết nó bị thương rất nặng, hơn nữa còn bị thương ở cánh. Mặc dù hiện tại nó miễn cưỡng bay lên, nhưng nhất định không bay được xa.

Vân Triệt:

"..."

Lời Mạt Ly nói không phải là chuyện giật gân. Vân Triệt cắn đầu lưỡi một cái, để cho tinh thần của mình có được sự thanh tỉnh ngắn ngủi, hắn nhất thời cảm giác được toàn thân Tuyết Hoàng Thú cũng đang run rẩy kịch liệt. Bình thường nó gặp phải cuồng phong lớn hơn nữa, cũng có thể vững vàng đi qua, nhưng lúc này một trận gió bình thường thổi tới, cũng khiến cho thân thể của nó xuất hiện sự lay động dữ dội.

- Tiểu Thiền... Cố gắng lên!

Vân Triệt thấp giọng hô, nếu như không thể bay ra khỏi Phượng Hoàng Sơn mạch, hắn đúng là phải chết không thể nghi ngờ.

Nhưng hiển nhiên hắn đã đánh giá thấp thương thế của Tuyết Hoàng Thú. Sau khi bay được hơn mười dặm, một trận gió mạnh ập đến, Tuyết Hoàng Thú bỗng nhiên phát ra một tiếng rên rỉ thống khổ, hai cánh chợt chao đảo, sau đó cả người cứ như vậy rơi xuống.

- Tiểu Thiền!!

Vân Triệt la lên nhưng Tuyết Hoàng Thú không có chút phản ứng nào, bởi vì nó đã hôn mê ngay trên không trung. Vân Triệt có Phượng Hoàng huyết mạch, Long Thần huyết mạch, có bí quyết chân thần hộ thân, thân thể vô cùng biến thái, thương nặng cỡ nào cũng có thể vượt qua. Nhưng Tuyết Hoàng Thú thì không, nó chỉ là một con huyền thú bình thường. Dưới tình trạng trọng thương lại giãy dụa phi hành lâu như vậy, đã là cực hạn của nó.

Vân Triệt theo Tuyết Hoàng Thú rơi xuống, hai tay đã không còn chút sức lực nào, ngay cả túm lấy lông vũ của nó cũng không làm được. Hắn và Tuyết Hoàng Thú từ từ tách ra trên không trung... Rơi không bao lâu, thân thể của hắn nặng nề đập vào một mảnh đất không quá cứng rắn... hình như đó là một sườn dốc có độ nghiêng rất lớn. Sau khi hắn rơi xuống, cả hắn và Tuyết Hoàng Thú nhanh chóng lăn về các hướng khác nhau. Trong lúc lăn đi, tầm mắt hắn mơ hồ nhìn thấy nơi bọn họ lăn xuống, không biết đây là một sườn đồi sâu bao nhiêu!! Nhìn khắp sườn đồi, chỉ thấy từng ngọn núi thấp bé... Không có một ngọn núi nào vượt qua độ cao lúc này của hắn.

Trong một sát na này, hắn nhất thời hiểu ra mình và Tuyết Hoàng Thú đã rơi vào đỉnh núi cao nhất Phượng Hoàng Sơn mạch, bọn họ đang lăn từ đỉnh ngọn núi cao nhất... xuống phía dưới...

Cuối cùng thân thể cũng từ sườn dốc, biến thành rơi thẳng xuống... Đầu hắn hướng về phía trước, nhưng không nhìn thấy phía dưới là sơn thể hay là sườn núi... Hay là cứ như vậy rơi xuống, cho đến chân núi.

Trong cuồng phong gào thét, tinh thần và thể lực tiêu hao nghiêm trọng, toàn thân bị thương nặng nên hắn không cách nào khống chế thân thể trên không, thậm chí không cách nào tụ lên bất kỳ đạo huyền lực phòng ngự nào... Hắn không chắc, mình có huyết mạch cùng lực lượng của thần bảo vệ có thể ở dưới trạng thái không có huyền lực bảo vệ, mà chịu được lực va chạm khi rơi xuống đất hay không... Có bị tan xương nát thịt ngay tức khắc hay không...

Tiếng cuồng phong gào thét che lấp tất cả thính giác, trong ý thức của Vân Triệt, trừ tiếng gió gào thét ra, không còn gì khác, ngay cả khí lực gào thét cũng hoàn toàn mất đi. Mười mấy hơi thở trôi qua, bên tai vẫn là tiếng gió gào thét, rốt cục...

Phanh!!!!

Hắn nghe được âm thanh lúc mình rơi xuống đất, hình như còn có tiếng một cô bé kêu lên sợ hãi...

Cảm giác đau đớn biến mất, tầm mắt của hắn nhanh chóng mơ hồ... một nửa hình ảnh cuối cùng là sườn đồi cao vút, một nửa là bầu trời xanh thăm thẳm. Bỗng nhiên trên bầu trời xanh thăm thẳm xuất hiện một gương mặt xinh đẹp như mộng ảo, nàng trợn to đôi mắt còn sáng hơn cả vì sao để nhìn hắn. Đôi mắt này tinh khiết như trăng rằm, tràn đầy sự hồn nhiên, kinh sợ, kinh ngạc, tò mò... Bên người Vân Triệt có quá nhiều tuyệt sắc giai nhân, nhưng gương mặt như mộng ảo này, vẫn khiến tâm thần hắn kịch liệt rung động...

Thật là đẹp...

Là Thiên đường... Tiên nữ sao...

Hình ảnh xinh đẹp không nên thuộc về nhân gian này, trở thành ý thức cuối cùng của Vân Triệt, tiếp theo hắn hoàn toàn mất đi tri giác.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!