- Oa... Thơm quá! Thật sự thơm quá!
Tuyết công chúa đang chơi đùa cùng Tuyết Hoàng Thú bỗng bị mùi thịt rồng nướng hấp dẫn mà tìm đến. Nàng đứng đó, đôi mắt thuần khiết không chớp nhìn chằm chằm miếng thịt rồng trong tay Vân Triệt. Ở khoảng cách gần, hương thơm càng thêm nồng đậm, xộc thẳng vào mũi khiến nàng bất giác nuốt khan vài ngụm nước bọt.
- Đây là gì vậy? Thơm quá... đây là lần đầu tiên ta ngửi thấy mùi thơm như thế.
Tuyết công chúa là viên minh châu quý giá nhất của Phượng Hoàng Thần Tông, hoàn cảnh trưởng thành của nàng vô cùng đặc biệt, những thứ nàng dùng mỗi ngày đều là cẩm y ngọc thực thượng hạng nhất mà những cô gái bình thường có mơ cũng không thấy. Hắn không ngờ, chỉ vì cơn đói mà nướng thịt rồng lại có thể hấp dẫn nàng, thậm chí còn được chứng kiến dáng vẻ đáng yêu khi nàng len lén nuốt nước miếng. Trong lòng Vân Triệt dấy lên một cảm xúc khó tả. Hắn dập tắt Phượng Hoàng viêm, giơ miếng thịt rồng đã nướng xong lên nói:
- Đây là thịt rồng, công chúa điện hạ có muốn thử không?
- Thịt rồng? Có ăn được không?
Tuyết công chúa ngập ngừng hỏi:
- Nhưng ta chưa từng ngửi thấy mùi thơm như vậy... Có thể, cho ta ăn một chút được không? Ta thật sự muốn biết mùi thơm như vậy thì sẽ có vị thế nào.
Mặc dù đang nói chuyện với Vân Triệt, nhưng ánh mắt trong veo của nàng vẫn dán chặt vào miếng thịt rồng trong tay hắn. Vẻ đáng yêu ấy khiến Vân Triệt nảy sinh xúc động muốn lao đến hôn nàng một cái, nhưng đồng thời trong lòng cũng dâng lên chút phiền muộn... Trong mắt nàng, đệ nhất mỹ nam tử Thiên Huyền đại lục không bằng Tuyết Hoàng Thú đã đành, đằng này ngay cả một miếng thịt nướng cũng không bằng...
Ánh mắt khao khát của nàng khiến cho dù tâm chí có kiên định hơn gấp mười lần cũng không tài nào cự tuyệt nổi. Hắn đưa miếng thịt rồng đã nướng xong cho Tuyết công chúa và nói:
- Dĩ nhiên là được, nếu công chúa điện hạ thích, cứ lấy ăn đi, chỗ ta còn rất nhiều.
- Thật không... Cảm ơn ngươi.
Tuyết công chúa vui vẻ đưa cổ tay trắng nõn ra, nhưng khi chỉ còn cách miếng thịt rồng một đoạn ngắn, nàng lại rụt tay về, ngượng ngùng nói với Vân Triệt:
- Có thể... đưa nó qua cho ta được không?
- ...Tại sao?
- Bởi vì phụ hoàng đã nói, bất luận kẻ nào cũng không được chạm vào cơ thể của ta, đặc biệt là nam tử. Lời của phụ hoàng... ta không thể không nghe, cho nên... cho nên...
Vân Triệt hơi sững người... Hoa Minh Hải từng nói, sau năm mười ba tuổi, Tuyết công chúa chưa từng lộ diện trước bất kỳ ai, khi đó hắn đã biết Phượng Hoàng Thần Tông bảo vệ nàng kỹ đến mức nào. Nhưng hắn không ngờ, ngay cả cơ thể nàng cũng không cho phép bất kỳ ai chạm vào... Mức độ bảo vệ của Phượng Hoàng Thần Tông đối với nàng quả thực đã đến mức khó mà tưởng tượng nổi.
Mình tự tiện xông vào nơi ở của Tuyết công chúa, lại còn nói chuyện gần gũi với nàng suốt mấy ngày nay, nếu chuyện này để Phượng Hoàng Thần Tông biết được thì...
Trong phút chốc, Vân Triệt ý thức được mình dường như đang chạm vào điều cấm kỵ của Phượng Hoàng Thần Tông... Hơn nữa còn là một điều cấm kỵ cực lớn, có lẽ còn nghiêm trọng hơn việc hắn sở hữu huyết mạch Phượng Hoàng không biết bao nhiêu lần!
Đã trót phạm phải thiên đại cấm kỵ này... vậy thì phạm thêm chút nữa cũng chẳng sao! Dù sao... ân oán giữa hắn và Phượng Hoàng Thần Tông cũng ngày càng khó hóa giải!
Vân Triệt khẽ mỉm cười, không nói gì mà nhẹ nhàng đẩy tay tới. Lập tức, miếng thịt rồng được huyền khí nâng đỡ, bay đến trước mặt Tuyết công chúa. Tuyết công chúa vươn tay đón lấy, nở một nụ cười nhẹ với Vân Triệt:
- Ta ăn nhé.
Dứt lời, nàng khẽ ngửi mùi thơm, hé đôi môi anh đào, dùng hàm răng ngọc nhẹ nhàng cắn một miếng nhỏ. Ngay lập tức, mỹ vị tuyệt vời khiến đôi mắt đẹp của nàng sáng rực lên:
- Oa~~~ Ngon quá... thật sự rất ngon! Thì ra trên đời này lại có món ăn ngon đến như vậy...
Miếng đầu tiên đã khiến cô bé có phản ứng vô cùng khoa trương. Nàng bắt đầu cắn từng miếng nhỏ liên tục, hoàn toàn đắm chìm trong mỹ vị chưa từng có, ánh mắt say mê. Dù có phần vội vàng, nhưng tướng ăn của nàng vẫn rất dịu dàng và tao nhã, mỗi lần chỉ cắn một miếng nhỏ chứ không hề ngấu nghiến như hổ đói. Nhìn dáng vẻ của nàng lúc này, ánh mắt Vân Triệt dần trở nên ngây dại, ngay cả cảm giác đói bụng cũng hoàn toàn quên mất. Trên người cô gái này, bất kể là nơi nào, bất kể nàng làm gì, đều toát ra một sức quyến rũ khiến người ta thất hồn lạc phách, không thể chống cự, cũng không cách nào chống cự.
Rất nhanh, miếng thịt rồng đã vơi đi hơn nửa. Lúc này, thiếu nữ bỗng nghĩ đến điều gì đó, nhìn phần thịt rồng còn lại trong tay rồi chạy đến bên Tuyết Hoàng Thú:
- Tiểu Bạch Bạch, cho ngươi ăn món này này, đây là thứ ngon nhất ta từng ăn đó!
Vân Triệt: "..."
Tuyết công chúa đưa miếng thịt rồng đến miệng Tuyết Hoàng Thú, nhưng nó chỉ ngẩng đầu lên, tỏ vẻ từ chối. Vân Triệt đi tới, buồn cười nói:
- Tuyết Hoàng Thú sống ở nơi cực hàn, lấy băng tuyết sương mai làm thức ăn, không thích ăn thịt đâu.
- A, ra là vậy.
Tuyết công chúa thu miếng thịt rồng lại, rồi nghiêng đầu, nói một cách rất chân thành:
- Tuyết Hoàng Thú? Cái tên này còn kỳ quái hơn cả ‘Tiểu Thiền’ nữa. Vẫn là Tiểu Bạch Bạch dễ nghe nhất, đúng không Tiểu Bạch Bạch?
- Vậy phần còn lại, ta ăn hết một mình nhé!
Thiếu nữ dựa vào thân thể mềm mại của Tuyết Hoàng Thú ngồi xuống, từ từ thưởng thức món ngon trong tay. Mỗi một biểu cảm vui sướng lại khiến gương mặt tuyệt mỹ vô song của nàng thêm rạng rỡ. Nhìn dáng vẻ của nàng, ánh mắt Vân Triệt lại hoảng hốt lần nữa, rồi buột miệng nói:
- Nếu ngươi thích như vậy, sau này ngày nào ta cũng nướng cho ngươi ăn.
Đôi mắt đẹp của nàng chớp chớp, sau đó vui vẻ cười rộ lên, đôi hàng mi cong vút như cánh bướm khẽ rung động:
- Hi hi, ngươi tốt thật. Ta biết mà, người có thể làm chủ nhân của Tiểu Bạch Bạch nhất định là một người vô cùng tốt.
- ...Công chúa điện hạ, tại sao người lại thích Tuyết Hoàng Thú như vậy?
Vân Triệt lên tiếng hỏi.
Tuyết công chúa không chút do dự, cười hồn nhiên đáp:
- Bởi vì Tiểu Bạch Bạch rất đẹp. Nó là huyền thú đẹp nhất ta từng thấy. Ngươi nhìn xem, toàn thân Tiểu Bạch Bạch đều là màu trắng, giống hệt màu ta thích nhất.
- Ngươi thích... tuyết?
- Ừm!
Vừa nhắc đến chữ "Tuyết", Tuyết công chúa liền buông món ngon trong tay, ngẩng gương mặt còn trắng hơn cả tuyết lên, có chút thất thần nói:
- Trước kia ta chỉ nghe hoàng huynh kể về ‘tuyết’, nhưng chưa từng được thấy, Thần Hoàng Thành cũng chưa bao giờ có tuyết rơi. Nhưng vào năm ta mười ba tuổi, Thần Hoàng Thành bỗng nhiên đổ một trận bão tuyết... Ta mới biết, tuyết thật sự rất đẹp. Trên trời có vô số bông tuyết trắng nhẹ nhàng bay lượn, ta cảm giác chúng như đến từ một thế giới khác vậy. Bông tuyết rơi trên người ta, giống như có rất nhiều tinh linh xinh đẹp...
- Đó là ngày vui vẻ nhất, phấn khích nhất trong đời ta, tựa như một giấc mộng đẹp nhất. Nhưng rất nhanh, tuyết đã tan hết. Từ sau hôm đó, ngày nào ta cũng mong chờ, nhưng không bao giờ thấy tuyết nữa. Phụ hoàng nói, chỉ có mùa đông ở phương bắc Thần Hoàng đế quốc mới có thể thấy tuyết. Nhưng phụ hoàng cũng nhiều lần dặn ta, trước hai mươi tuổi, ta tuyệt đối không được rời khỏi Phượng Hoàng Thần Tông... Thật không biết đến khi nào mới có thể nhìn thấy tuyết lần nữa.
Ước mơ và khát vọng của nàng hằn sâu trong ánh mắt. Vân Triệt không biết tại sao nàng lại yêu tuyết đến vậy, có lẽ, chỉ có tuyết trắng tinh khôi nhất mới có thể chạm đến tâm hồn thuần khiết của nàng.
- Công chúa điện hạ, nhắm mắt lại đi.
Vân Triệt đứng dậy, đột nhiên nói một cách thần bí.
- A? Tại sao phải nhắm mắt?
Tuyết công chúa nghi hoặc nhìn hắn.
Vân Triệt xòe bàn tay, lòng bàn tay hướng lên trời:
- Công chúa điện hạ không cần hỏi, cứ nhắm mắt lại, lát nữa mở ra sẽ biết.
- Ừm, được thôi.
Tuyết công chúa nghĩ rằng đây là một trò đùa, nên gương mặt giãn ra, ngoan ngoãn nhắm hai mắt lại.
Vân Triệt ngẩng đầu, Băng Vân quyết bắt đầu vận chuyển... Dù hiện tại đang trọng thương, nhưng huyền lực của hắn đã hồi phục được ba thành, dùng Băng Vân quyết tạo ra một trận tuyết rơi là chuyện dễ như trở bàn tay. Tức thì, một trận gió lạnh nổi lên, thủy nguyên tố xung quanh nhanh chóng tụ lại, sau đó dung hợp với huyền lực của Vân Triệt, hóa thành tuyết trắng bay lượn đầy trời, chậm rãi rơi xuống.
- Công chúa điện hạ, có thể mở mắt ra rồi.
Vân Triệt thu tay lại, nhẹ giọng gọi, ánh mắt chăm chú nhìn gương mặt ngọc ngà của nàng, chờ mong phản ứng của nàng.
Tuyết công chúa mở mắt ra, một bông tuyết trắng bay lượn rơi xuống chóp mũi nàng, sau đó càng nhiều bông tuyết khác thi nhau rơi xuống, đậu trên gương mặt, trên mu bàn tay nàng... Khoảnh khắc ấy, cả người Tuyết công chúa như ngây dại, đôi môi hé mở, ánh mắt mờ sương nhìn mọi thứ, tựa như đang lạc vào một mộng cảnh hư ảo.
- Là tuyết... Là tuyết!
Tuyết công chúa vui mừng đứng dậy, đưa hai tay ra hứng lấy những bông tuyết không ngừng rơi xuống, vui đến mức nhảy cẫng lên giữa màn tuyết, giống như một tinh linh tìm thấy ngôi nhà của mình. Niềm vui của nàng dường như lây nhiễm cả không khí xung quanh, khiến ngọn gió cũng trở nên dịu dàng hơn.
- Thật sự là tuyết... Mát quá, đẹp quá.
Nàng vui vẻ cười đùa, mỗi một thanh âm của nàng tựa như tiếng nhạc êm tai nhất trên thế gian. Nàng ngước nhìn bầu trời, đắm chìm trong những bông tuyết, dẫm lên lớp tuyết trắng mỏng vừa phủ xuống. Nàng mỉm cười, dường như giải phóng tất cả niềm vui sướng của mình vào trong màn tuyết trắng.
- Là ngươi mang tuyết đến sao? Ngươi làm thế nào vậy?
Tuyết công chúa hứng đầy tuyết trong tay rồi thổi tung lên mặt mình, ánh mắt nhìn về phía Vân Triệt ánh lên sự kích động và cảm kích, nhưng nhiều hơn cả là một sự sùng bái mơ hồ.
- Bí mật.
Vân Triệt cười một cách thần bí. Có thể khiến nàng vui vẻ như vậy, trong lòng hắn cũng dâng lên một cảm giác thỏa mãn chưa từng có.
- Cảm ơn ngươi!
Tuyết công chúa vui vẻ cười, dù hiếu kỳ nhưng nàng cũng không cố hỏi cho ra đáp án, bởi niềm vui và sự mãn nguyện đã đủ để lấp đầy tất cả. Nàng dang rộng hai tay, nhẹ nhàng xoay tròn trong màn tuyết trắng, sau đó cất tiếng gọi Vân Triệt:
- Ta múa cho ngươi xem, được không?
Không đợi Vân Triệt đáp lời, hoặc có lẽ hắn đã quên mất phải trả lời, Tuyết công chúa mỉm cười, nhẹ nhàng vén mép váy, khéo léo cởi giày ra. Tức thì, mắt cá chân cùng bắp chân hoàn mỹ không tì vết hiện ra trong tầm mắt Vân Triệt. Đôi chân ngọc mềm mại trắng muốt dẫm lên nền tuyết, trông còn trắng hơn cả tuyết. Những ngón chân tựa như những viên trân châu tinh khiết nhất thế gian, đột nhiên nhún nhảy.
Tuyết vẫn rơi, một vài bông đậu trên người Vân Triệt. Trong thế giới tuyết trắng, Tuyết công chúa bắt đầu nhảy múa. Phượng Hoàng y theo vũ điệu của nàng mà tung bay, vô số viên ngọc trên váy tỏa ra ánh hào quang lấp lánh, ngay cả chiếc áo choàng màu vàng trên người nàng cũng như đang nhảy múa... Nhưng Phượng Hoàng y vũ làm sao có thể sánh bằng vũ điệu của Tuyết công chúa, một vũ điệu khiến người ta phải nín thở. Thân thể mềm mại của nàng uyển chuyển như cành liễu trong gió, phiêu dật tựa tiên tử giáng trần... Ngay cả tiên nữ trong truyền thuyết e rằng cũng chỉ đến thế mà thôi.
Vân Triệt ngơ ngác nhìn, ánh mắt hồi lâu không hề lay động... Tiếng cười của nàng vang vọng bên tai, quấn quýt trong lòng, hình ảnh nàng nhảy múa giữa trời tuyết đã khắc sâu vào tận ký ức và linh hồn hắn.