Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 420: CHƯƠNG 419: HUYỀN CHU BIẾN ĐỘNG

Tuyết đã gần tan, thiếu nữ cũng ngừng điệu múa, ánh mắt lưu luyến nhìn lớp tuyết mỏng đang lặng lẽ tan đi dưới chân. Nàng hướng về phía Vân Triệt, cất giọng đáng thương:

- Ta nhảy có đẹp không?

- Đẹp lắm...

Vân Triệt gật đầu, ánh mắt vẫn còn mông lung, thần thức như còn đắm chìm trong vũ điệu vừa rồi.

Những lời khen ngợi như vậy, Tuyết công chúa đã nghe qua vô số lần, nhưng nàng vẫn vui vẻ mỉm cười:

- Vậy cho tuyết rơi lần nữa được không, ta sẽ tiếp tục nhảy cho ngươi xem. Cứ nhìn thấy tuyết bay, ta lại không kìm được lòng muốn hòa mình vào điệu múa cùng chúng.

- Được...

Vân Triệt làm sao có thể từ chối, cảnh tượng tuyệt mỹ như vậy, dù chỉ thoáng qua cũng là một loại hưởng thụ xa xỉ không lời nào tả xiết, là hình ảnh mà cả đời người thường cũng khó lòng thấy được. Hắn vươn hai tay, hướng lên trời cao, ngưng tụ huyền lực...

Nhưng Băng Vân Quyết vừa vận chuyển, lồng ngực hắn bỗng truyền đến một cơn đau như xé rách. Vân Triệt khẽ hừ một tiếng, tay đè chặt ngực, cố gắng nuốt ngược ngụm máu trào lên cổ họng, nhưng sắc mặt vẫn tái nhợt đi.

- A!

Tuyết công chúa kinh hãi thét lên, chẳng buồn đi giày, chân trần dẫm lên tuyết trắng, lên thảm cỏ xanh mềm mại, vội vươn tay ra, khẩn trương hỏi:

- Ngươi... ngươi có đau lắm không? Đều tại ta, chỉ mải mê muốn xem tuyết mà quên mất thương thế của ngươi... Thật xin lỗi... Thật xin lỗi...

Viên minh châu của Thần Hoàng đế quốc lúc này lại lo lắng bất an, liên tục nói lời xin lỗi với một đệ tử bình thường như hắn, đôi mắt đẹp tràn ngập áy náy và tự trách. Trái tim Vân Triệt khẽ rung động, hắn cố gắng mỉm cười:

- Đừng lo lắng, ta không sao, chỉ là vô tình động đến nội thương, nghỉ ngơi một chút là ổn thôi.

Nói xong, Vân Triệt liền ngồi xuống, nhắm mắt lại, chậm rãi điều hòa khí tức, cảm giác khó chịu rất nhanh đã tan biến.

Nghe Vân Triệt nói vậy, lại thấy sắc mặt hắn dần hồng hào trở lại, sự căng thẳng và tự trách của Tuyết công chúa mới lặng lẽ vơi đi. Nàng vẫn không yên tâm ngồi xuống trước mặt hắn, đôi mắt đẹp không rời một khắc. Nàng cũng không hiểu vì sao mình lại muốn ngắm nhìn nam tử này kỹ đến vậy, có lẽ trên người hắn toát ra một cảm giác thần bí mông lung nào đó... Đây là lần đầu tiên, nàng dùng ánh mắt chuyên chú như vậy để nhìn một người.

Sau khi bình ổn, Vân Triệt mở mắt ra liền bắt gặp ánh mắt của Tuyết công chúa. Bị phát hiện đang nhìn trộm, Tuyết công chúa bất chợt nở một nụ cười ngọt ngào, nụ cười ấy khiến linh hồn Vân Triệt cũng phải xao động. Hắn cũng mỉm cười, dùng giọng điệu áy náy nói:

- Công chúa điện hạ, đều tại ta có thương tích trong người, chẳng những không thể để công chúa điện hạ ngắm tuyết, lại còn khiến nàng phải lo lắng... Ngày mai thương thế của ta sẽ khá hơn nhiều, đến lúc đó, ta nhất định sẽ tạo ra một trận mưa tuyết cho công chúa điện hạ.

- Được!

Tuyết công chúa đáp ứng, rồi hơi nghiêng đầu:

- Nhưng mà, đừng gọi ta là công chúa điện hạ được không, ta thấy không được tự nhiên chút nào.

- Vậy... ta nên xưng hô thế nào?

- Ta tên là Phượng Tuyết Nhi, ngươi có thể gọi ta là Tuyết Tuyết, cũng có thể gọi ta là Tuyết Nhi. Hai cái tên này ta đều thích, còn ‘công chúa điện hạ’ nghe chẳng hay chút nào.

Tuyết công chúa cười hì hì nói.

Nếu là người khác của Phượng Hoàng Thần Tông, hẳn lúc này đã sợ hãi vô cùng. Nhưng Vân Triệt lại không nằm trong số đó, hắn cười đáp:

- Được, sau này ta sẽ gọi nàng là... Tuyết Nhi.

- Vâng!

Tuyết công chúa khẽ gật đầu, đôi mắt trong veo nhìn chăm chú vào gương mặt hắn:

- Ta có thể gọi ngươi là... Lăng Vân ca ca không?

- Dĩ nhiên là được... nhưng ta thích Tuyết Nhi gọi ta là Vân ca ca hơn. Bởi vì nó thân thiết hơn Lăng Vân ca ca một chút.

Vân Triệt mỉm cười nói... Tuy chỉ kém một chữ, nhưng "Lăng Vân ca ca" và "Vân ca ca" lại là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Bởi vì cách gọi trước... chẳng phải là quá hời cho tên nhóc Lăng Vân kia sao!

- Vâng!

Tuyết công chúa vui vẻ gật đầu:

- Vân ca ca... Vân ca ca... Vân ca ca... Hi hi!

Tuyết công chúa gọi liền ba tiếng, thanh âm ngọt đến tận xương, gọi đến mức toàn thân Vân Triệt cũng phải mềm nhũn.

————————————————

Thần Hoàng cung, Phượng Hoàng đại điện.

- Nhi thần tham kiến phụ hoàng.

Phượng Hi Minh đứng trước mặt Phượng Hoành Không, cung kính hành lễ.

Khoảng cách đến Thất Quốc Bài Vị Chiến ngày càng gần, mà chuyện trọng đại nhất sắp tới là sự kiện Thái Cổ Huyền Chu cũng sắp đến. Mặc dù mấy ngàn năm qua, không ai có thể dò xét được bí mật bên trong Thái Cổ Huyền Chu, nhưng việc nó ẩn chứa chí bảo kinh thiên động địa là điều không cần nghi ngờ. Vì vậy, dù hết lần này đến lần khác thất bại, sự xuất hiện của Thái Cổ Huyền Chu vẫn là đại sự hàng đầu đối với Phượng Hoàng Thần Tông. Tất cả mọi người trong Phượng Hoàng Thần Tông đều tin tưởng, nếu có được bí mật của Thái Cổ Huyền Chu, đoạt được chí bảo bên trong, thực lực của Phượng Hoàng Thần Tông sẽ thực sự ngang hàng với Tứ Đại Thánh Địa... thậm chí còn mạnh hơn.

Cho nên, khoảng thời gian này Phượng Hoành Không vẫn luôn trù bị cho chuyện Thái Cổ Huyền Chu, rất ít khi lộ diện. Phượng Hi Minh đến, hắn cũng không ngẩng đầu, chỉ lạnh nhạt hỏi:

- Chuyện gì?

Phượng Hi Minh cúi đầu, thái độ khiêm nhường nói:

- Bẩm phụ hoàng, Linh Khôn Điện vừa truyền đến tin tức, sáng nay cửa Thái Cổ Huyền Chu phát sinh biến hóa. Dựa theo ghi chép trong lịch sử, loại biến hóa này có nghĩa là cửa thuyền sẽ mở ra sau mười hai ngày nữa, sớm hơn bốn ngày so với dự kiến ban đầu.

Phượng Hoành Không ngẩng đầu lên, sắc mặt ngưng trọng:

- Sớm hơn bốn ngày?

Phượng Hi Minh gật đầu:

- Vâng, lúc trước dự tính Thất Quốc Bài Vị Chiến vừa kết thúc thì huyền chu sẽ mở ra, nhưng bây giờ huyền chu lại mở ra sớm hơn ba ngày, trùng với thời gian diễn ra Thất Quốc Bài Vị Chiến. Nếu bây giờ ấn định lại thời gian bài vị chiến thì căn bản không kịp nữa. Cho nên an bài thế nào, kính xin phụ hoàng chỉ thị.

Phượng Hoành Không đứng dậy, mày chậm rãi nhíu lại. Thái Cổ Huyền Chu chỉ mở trong mười hai canh giờ, mỗi một giây một phút đều vô cùng quý giá, tuyệt đối không thể trì hoãn. Nhưng trước đó họ đã thông báo cho sáu nước và đặc biệt ghi rõ ba người đứng đầu bài vị chiến sẽ có tư cách tiến vào Thái Cổ Huyền Chu. Nếu cuộc thi chưa kết thúc, làm sao xác định được ba người đứng đầu? Mà thông báo dời Thất Quốc Bài Vị Chiến lại càng không ổn.

Phượng Hoành Không trầm ngâm một lát, giọng nói trầm thấp mà uy nghiêm vang lên:

- Thời gian bài vị chiến vốn là năm ngày. Chuyện Thái Cổ Huyền Chu tuyệt không thể trì hoãn, cuộc thi cũng không thể dời lịch. Nếu Thái Cổ Huyền Chu mở ra trước bốn ngày, vậy chỉ có thể rút ngắn cuộc thi, diễn ra trong một ngày!

- Một ngày? Cái này...

Phượng Hi Minh lộ vẻ kinh ngạc, trong lịch sử Thất Quốc Bài Vị Chiến chưa từng có tiền lệ này. Hơn nữa, một giải đấu lớn như vậy mà chỉ diễn ra trong một ngày... thực sự quá gấp gáp, thậm chí có thể nói là không thể hoàn thành.

- Đây là phương pháp duy nhất, sắp xếp thế nào thì tùy ngươi quyết định.

Phượng Hoành Không nheo mắt nói:

- Thăm dò Thái Cổ Huyền Chu tuyệt không được có nửa điểm sai sót, mà bài vị chiến lại liên quan đến uy tín của Thần Hoàng đế quốc ta, cũng không thể xảy ra chuyện gì. Sắp xếp ra sao, cứ xem năng lực của ngươi, đây cũng là một bài khảo nghiệm dành cho ngươi. Làm được không?

Dù trong lòng thấp thỏm, Phượng Hi Minh cũng không dám cự tuyệt, vội vàng cúi đầu:

- Vâng! Nhi thần sẽ căn cứ theo ý của phụ hoàng mà xử lý thỏa đáng, tuyệt không để phụ hoàng thất vọng.

- Ừm.

Phượng Hoành Không gật đầu:

- Nếu không còn chuyện gì thì lui ra đi. Nhớ thông báo việc này cho các đại trưởng lão và các điện chủ để họ sớm chuẩn bị.

- Vâng... Phụ hoàng, nhi thần còn một chuyện nữa. Chuyện này nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, nhi thần nghĩ vẫn nên bẩm báo với phụ hoàng thì hơn.

- Nói.

Phượng Hi Minh cẩn thận nói:

- Vài ngày trước, Phượng Hoàng Sơn Mạch bỗng nhiên có động tĩnh rất lớn. Lúc con chạy tới hiện trường thì hộ pháp thân cận Phượng Xích Hỏa đã chết trong Phượng Hoàng Sơn Mạch, tử trạng vô cùng thê thảm, xung quanh cũng bị phá hủy một mảng lớn, hiển nhiên đã trải qua một trận chiến ác liệt.

Chuyện của Phượng Xích Hỏa, Phượng Hoành Không đương nhiên biết, nhưng hắn không mấy để tâm, lạnh nhạt nói:

- Phượng Hoàng Sơn Mạch chỉ có người trong tông mới có thể vào. Hắn chết ở đó, tức là bị người trong tông môn giết chết. Cứ điều tra là biết.

- Phụ hoàng nói rất phải. Trải qua điều tra, rạng sáng hôm đó Phượng Xích Hỏa đã đuổi theo một người đột nhập vào cửa thành. Theo lời thủ thành vệ, khi đó trời còn chưa sáng nên không thấy rõ mặt người nọ, chỉ có thể mơ hồ nhận ra người đó chưa đến ba mươi tuổi, sau đó...

- Không cần nói nữa!

Phượng Hoành Không mất kiên nhẫn phất tay:

- Hiện tại trẫm không có hơi sức và thời gian để ý đến những chuyện vặt vãnh này. Phượng Xích Hỏa bị đồng môn giết chết, đó là do tài nghệ hắn không bằng người. Chẳng lẽ còn muốn trẫm đích thân đi điều tra xem ai đã giết một tên phế vật vô dụng hay sao?

- Phụ hoàng bớt giận... Phượng Xích Hỏa chết thảm là chuyện nhỏ, chỉ là... chỉ là... - Phượng Hi Minh hít nhẹ một hơi, vẻ mặt có vài phần căng thẳng:

- Nơi Phượng Xích Hỏa chết cách Phượng Tuyệt Phong chưa đầy mười dặm, mà Phượng Tuyệt Phong lại chính là nơi ở của Tuyết Nhi. Phụ hoàng cho người canh giữ bên ngoài năm mươi dặm ở ba hướng đông, tây, bắc của Tê Phượng Cốc, nhưng phía nam lại không có ai. Nhi thần lo lắng bên phía Tuyết Nhi có bị quấy nhiễu, thậm chí bị kẻ to gan lớn mật kia xông vào Tê Phượng Cốc...

Lời hắn còn chưa dứt, bỗng cảm thấy toàn thân lạnh buốt, những lời còn lại... không thể nói ra được nữa. Ánh mắt Phượng Hoành Không nheo lại, sự tức giận trong mắt phóng ra quang mang lạnh như băng.

- Cho nên... ngươi muốn đến Tê Phượng Cốc một chuyến, xem Tuyết Nhi có ổn không?

- Không, nhi thần tuyệt không có ý đó, chỉ là... chỉ là lo sợ có người quấy nhiễu đến Tuyết Nhi.

Phượng Hi Minh sợ hãi nói. Hắn đã sớm đoán được phản ứng của Phượng Hoành Không, nhưng vẫn không nhịn được mà nói ra... hiện tại Phượng Hoành Không quá bận rộn, có lẽ sẽ để hắn đi xem xét một chút... Dù chỉ có một phần vạn cơ hội được liếc nhìn Tuyết Nhi cũng tốt. Nhưng hiển nhiên, đây vẫn là hy vọng xa vời. Phượng Tuyết Nhi chính là nghịch lân lớn nhất của Phượng Hoành Không... tuyệt đối không thể chạm vào.

- Hừ! Phía nam Tê Phượng Cốc không chỉ có Phượng Tuyệt Nhai mà còn có Phượng Hoàng đại trận, trừ người trong tông ta, không ai có thể tiến vào. Ở Phượng Hoàng Thần Tông này, còn chưa có kẻ nào gan lớn đến mức dám xông vào Tê Phượng Cốc! Tuyết Nhi có thể truyền âm cho trẫm trong nháy mắt, nếu thật sự bị quấy nhiễu, tất sẽ lập tức báo cho trẫm, chưa đến lượt ngươi phải bận tâm... Cút ngay cho trẫm!

- Phụ hoàng bớt giận, phải... là nhi thần lo lắng quá rồi. Nhi thần cáo lui.

Phượng Hi Minh hoảng hốt lui ra... Mãi đến khi ra khỏi Phượng Hoàng đại điện, hắn mới xoay người lại, hàm răng cắn chặt, hai tròng mắt lóe lên một tia oán hận.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!