Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 422: CHƯƠNG 421: ĐỂ TA DẠY VÂN CA CA, ĐƯỢC KHÔNG?

Dù chỉ là chạm vào vai... hay cách một lớp phượng y... hôn nữ nhi của mình... Hắn cũng không chút lưu tình cắt đứt, đóng cửa nửa năm không gặp...

Sự quan tâm của Phượng Hoàng Đại Đế đối với nữ nhi mình quả thực đã đạt đến trình độ kinh thiên động địa! Nếu so sánh, chuyện mà Vân Triệt phạm phải cũng đủ để hắn bị lăng trì tám trăm lần!

Lớn lên dưới sự bảo vệ cực đoan như vậy, không chỉ tâm hồn mà ngay cả thân thể của Phượng Tuyết Nhi cũng thuần khiết đến cực hạn. Mà những thứ càng thuần khiết lại càng dễ khơi dậy ý muốn vấy bẩn cùng dục vọng chiếm đoạt sâu trong nội tâm của đàn ông, nhất là loại người chưa bao giờ đè nén dục vọng của bản thân như Vân Triệt.

Vân Triệt không rụt ngón út lại, ánh mắt hắn lóe lên tia sáng kỳ dị nhìn nàng, cười nói:

- Tuyết Nhi, phụ hoàng ngươi quả thật rất quan tâm đến ngươi. Hắn không muốn người khác chạm vào ngươi là vì lo lắng ngươi sẽ bị tổn thương.

- Ừm, ta biết, phụ hoàng là người quan tâm đến ta nhất trên thế giới này.

Phượng Tuyết Nhi cười nhẹ đáp.

Tuy nhiên, điều đó cũng không hoàn toàn đúng. Nếu thân mật với người mình yêu mến, việc tiếp xúc da thịt không chỉ vô hại, mà còn có thể khiến hai bên thêm gắn bó, tình cảm càng thêm nồng đậm. Phải chăng Tuyết Nhi cho rằng ta sẽ làm tổn thương nàng, hay là người mà nàng đã nảy sinh hảo cảm?

Vân Triệt nói với vẻ mặt thuần khiết chân thật.

Phượng Tuyết Nhi không chút do dự trả lời:

- Vân ca ca tốt như vậy, ta dĩ nhiên là thích Vân ca ca. Ở cùng Vân ca ca khiến ta thật sự rất vui vẻ. Hơn nữa Vân ca ca còn giúp ta thực hiện ước mơ từ nhiều năm trước.

- Ừm.

Vân Triệt mỉm cười, đưa ngón út ra trước mặt Phượng Tuyết Nhi:

- Vậy chúng ta ngoéo tay.

- A... Nhưng mà... nhưng mà...

Phượng Tuyết Nhi vẫn rụt rè do dự.

- Yên tâm đi, nơi này chỉ có hai chúng ta, phụ hoàng ngươi sẽ không thấy được, hắn không biết thì cũng sẽ không tức giận. Hơn nữa, năm nay Tuyết Nhi đã mười sáu tuổi, mười sáu tuổi là đã trưởng thành rồi. Phụ hoàng ngươi không thể bảo vệ ngươi cả đời, cho nên, ngươi phải bắt đầu học cách trưởng thành và độc lập, điều đầu tiên là phải học cách dựa vào cảm giác và phán đoán của bản thân để đưa ra quyết định của riêng mình, chứ không phải vĩnh viễn nghe theo lời người khác.

Vì được bảo vệ quá nghiêm ngặt, Phượng Tuyết Nhi tất nhiên chưa bao giờ nghe ai nói những lời như vậy. Hơn nữa, những lời này lại phát ra từ miệng Vân Triệt, tạo thành một sự chấn động mạnh mẽ trong tâm hồn thuần khiết không chút tạp niệm của nàng. Sống theo một khuôn mẫu suốt mười sáu năm đã sớm trở thành thói quen, nhưng ý nghĩ muốn phá vỡ trói buộc và thế giới giam cầm mình vốn là một loại bản năng ẩn sâu trong mỗi người. Những lời nói chưa từng nghe qua khiến tâm hồn Phượng Tuyết Nhi như chạm đến một thế giới khác, một thế giới mà nàng chưa bao giờ tiếp xúc. Nàng lắng nghe tiếng tim mình đập, trong đầu hết lần này đến lần khác vang vọng lại lời nói của Vân Triệt... Dần dần làm theo nội tâm của mình, đưa ra quyết định mà mình muốn...

Cuối cùng, Phượng Tuyết Nhi cố gắng hết sức mới hạ được quyết tâm lớn nhất từ khi sinh ra tới nay. Nàng học theo dáng vẻ của Vân Triệt, chậm rãi vươn ngón út tinh tế trắng nõn của mình, nhẹ nhàng chạm vào ngón út của hắn... Động tác của nàng rất chậm, mang theo sự căng thẳng, mờ mịt, bối rối... và cả một chút mong đợi mơ hồ...

Rốt cục, ngón út của nàng cũng chủ động chạm vào ngón út của Vân Triệt. Ngay lập tức, thân thể nàng như bị một tia sét đánh trúng, thoáng chốc muốn rụt ngón tay về. Nhưng lần này Vân Triệt lại không cho nàng cơ hội, ngón tay hắn nhanh chóng tiến tới, vừa nhanh vừa nhẹ nhàng ngoắc lấy ngón út của nàng. Tức thì, một cảm giác mềm mại, trơn mịn không thể tả truyền đến, tựa như ngón tay hắn đang chạm vào một khối ngọc tinh khiết nhất trên đời.

- A...

Phượng Tuyết Nhi khẽ kêu một tiếng, toàn thân chợt cứng đờ, theo bản năng muốn thu ngón út về để thoát khỏi ma chưởng nhưng lại bị Vân Triệt giữ chặt. Trong cơn căng thẳng, ngón út của nàng dính chặt vào ngón út của Vân Triệt, toàn thân không dám nhúc nhích, ngay cả mắt cũng không dám mở ra.

- Ngón út đan vào nhau, chúng ta đã hứa rồi, vĩnh viễn không được nuốt lời. Sau khi Tuyết Nhi hai mươi tuổi, chúng ta sẽ cùng đến Băng Cực Tuyết Vực ở Thương Phong đế quốc để ngắm tuyết bay ngàn dặm.

Cổ tay Vân Triệt hơi lắc, kéo cánh tay nhỏ bé của Phượng Tuyết Nhi, nghiêm túc nói. Chỉ là khi dứt lời, hắn vẫn không buông tay ra. Đồng thời, giọng nói của hắn cũng nhanh chóng xua tan phần lớn sự căng thẳng và bối rối của Phượng Tuyết Nhi, cuối cùng khiến ánh mắt nàng hơi dịu lại.

Lúc này, bên trong Thiên Độc Châu, ánh mắt băng lãnh của Mạt Ly nhìn thấy ngón út của Vân Triệt và Phượng Tuyết Nhi dính vào nhau, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của nàng đột nhiên tràn đầy vẻ tà dị, nàng chợt mở miệng:

- Hừ, lại bắt đầu rồi. Tên ghê tởm này bất kể đi đến đâu, chỉ cần gặp phải nữ nhân xinh đẹp một chút là lập tức bộc lộ bản tính sắc lang cầm thú của mình, vĩnh viễn không đổi!

- Bây giờ Tuyết Nhi cảm thấy thế nào? Có thấy khó chịu, hay là rất khó chấp nhận không?

Thấy Phượng Tuyết Nhi đã bình tĩnh lại nhưng mắt vẫn nhắm nghiền, không chịu mở ra, Vân Triệt lặng lẽ đến gần hỏi.

- A... cảm giác rất kỳ quái.

Hàng mi như tuyết của Phượng Tuyết Nhi khẽ run, nàng nhẹ nhàng trả lời.

- Kỳ quái?

- Là một loại... cảm giác không nói nên lời, nhưng không phải là chán ghét, lại càng không phải là khó chịu... Từ trước đến nay ta chưa từng có cảm giác kỳ lạ này... Hơn nữa tim đột nhiên đập rất mạnh... Vân ca ca, ngươi có thể cho ta biết đây là cảm giác gì không?

- Cái này ta không thể nói cho ngươi biết, mà Tuyết Nhi phải tự mình cảm nhận và tìm hiểu.

Vân Triệt mỉm cười nói. Giờ phút này, vẻ mặt của hắn chính là vẻ mặt của một con sói xám gian manh đang dụ dỗ thỏ trắng ngây thơ. Sau khi hơi do dự một chút, hắn nắm trọn cả bàn tay lại... bàn tay nhỏ bé của Phượng Tuyết Nhi cứ như vậy bị bàn tay của Vân Triệt hoàn toàn giữ trong lòng bàn tay.

- A...

Phượng Tuyết Nhi nhẹ nhàng kinh hô. Nhưng lần này, phản ứng của nàng không kịch liệt như trước, ngay cả giãy dụa cũng chỉ là một phản xạ theo bản năng trong chốc lát.

- Cái này thì sao, Tuyết Nhi cảm thấy thế nào?

Vân Triệt nhẹ nhàng nắm bàn tay nhỏ bé của Phượng Tuyết Nhi... Lập tức hắn cảm nhận được một xúc cảm mềm mại và trơn mịn không cách nào hình dung. Lặng lẽ nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, hắn cảm giác thần kinh toàn thân mình đều không kiểm soát được mà thả lỏng, làm sao cũng không muốn buông ra.

- Tim đập... nhanh hơn rồi...

Phượng Tuyết Nhi nhẹ nhàng nói:

- Thì ra, chạm vào Vân ca ca lại có cảm giác kỳ lạ này... Vân ca ca, có thể cứ như vậy một lúc lâu hơn... Ta thật muốn biết cảm giác này là như thế nào.

Với yêu cầu như vậy, Vân Triệt làm sao có thể không đáp ứng, hắn hận không thể nắm lấy bàn tay nàng mãi mãi.

Phượng Tuyết Nhi nhắm mắt lại, thành tâm cảm nhận, qua một hồi, nàng nhẹ nhàng lên tiếng:

- Vẫn không hiểu rõ... thật giống như... ta đã cảm nhận được tiếng tim Vân ca ca đập rồi. Oa! Phượng Hoàng huyết mạch của Vân ca ca thật tinh thuần, còn tinh thuần hơn cả các hoàng huynh... Hả?

Phượng Tuyết Nhi mở mắt, nghi hoặc nhìn Vân Triệt:

- Thật kỳ quái, tại sao Vân ca ca lại không tu luyện Phượng Hoàng Tụng Thế Điển?

Mặc dù Vân Triệt sở hữu huyền kỹ của tầng thứ năm và thứ sáu trong Phượng Hoàng Tụng Thế Điển, nhưng huyền kỹ ở hai tầng cảnh giới này chỉ được bổ sung về sau.

Việc thi triển huyền kỹ cần có huyền công với cường độ tương ứng làm nền tảng, nhưng Vân Triệt lại dựa vào năng lực của Hạt giống Tà Thần và ngộ tính của bản thân để vượt qua quy tắc này, mạnh mẽ lấy Phượng Hoàng Chi Viêm làm cơ sở để thi triển Phượng Dực Thiên Khung Vũ và đốt lên Hỏa Tinh Yêu Liên. Tuy nhiên, về mặt uy lực thì kém xa so với việc dùng Phượng Hoàng huyền công chân chính để thi triển.

Cho nên, về phương diện huyền công Phượng Hoàng Tụng Thế Điển, có thể nói Vân Triệt đúng là không tu luyện chút nào, chỉ cần một người tu luyện Phượng Hoàng Tụng Thế Điển tùy tiện dò xét là có thể biết được thuộc tính huyền lực của hắn.

Vân Triệt thu lại thần sắc, nói:

- Bởi vì những năm qua, ta vẫn luôn ở Thương Phong đế quốc, để che giấu thân phận, chẳng những phải giấu diếm Phượng Hoàng huyết mạch, mà càng không thể tu luyện Phượng Hoàng Tụng Thế Điển. Năm nay, ta mới vừa trở về tông môn, Thập Cửu trưởng lão mỗi ngày đều bận rộn trăm công nghìn việc, không có thời gian dạy ta, mà ta ở bên ngoài nhiều năm, cũng không thân quen với các sư huynh đệ tỷ muội đồng môn nên tất nhiên không có ai nguyện ý dạy Phượng Hoàng Tụng Thế Điển cho ta.

- Là vậy sao, thảo nào...

Phượng Tuyết Nhi suy nghĩ một chút, đột nhiên trong mắt nàng lóe lên một tia sáng, vẻ mặt trở nên hưng phấn:

- Vân ca ca có muốn học Phượng Hoàng Tụng Thế Điển không?

- Dĩ nhiên là muốn.

Vân Triệt không chút do dự gật đầu:

- Tuy nhiên...

- Hay là... để ta dạy Vân ca ca, được không?

Phượng Tuyết Nhi nhẹ nhàng cười nói, dường như nàng cảm thấy đây là một việc sẽ khiến mình rất vui vẻ.

- Ngươi... dạy ta?

Tâm thần Vân Triệt kịch liệt run lên.

Ngay khi Phượng Tuyết Nhi nhắc đến "Phượng Hoàng Tụng Thế Điển", ý nghĩ để nàng dạy cho mình liền hiện lên trong đầu hắn, nhưng lập tức bị hắn dập tắt. Bởi vì hắn đã lừa gạt Phượng Tuyết Nhi về thân phận của mình, nên hắn không đành lòng tính toán chiếm thêm tiện nghi gì từ nàng... Mặc dù việc tu luyện Phượng Hoàng Tụng Thế Điển là chuyện cực kỳ quan trọng đối với hắn.

Nhưng hắn không ngờ rằng, Phượng Tuyết Nhi lại chủ động đề nghị muốn dạy Phượng Hoàng Tụng Thế Điển cho hắn...

Trong nháy mắt, tâm trạng Vân Triệt trở nên vô cùng phức tạp.

Thấy Vân Triệt không lập tức đồng ý, vẻ mặt Phượng Tuyết Nhi trở nên do dự và rối rắm, trong lòng lại có chút lo lắng, nàng nắm lấy cánh tay Vân Triệt nũng nịu nói:

- Vân ca ca, ngươi hãy đồng ý để ta dạy ngươi có được không? Vân ca ca cho ta ăn đồ ăn ngon như vậy, còn cho ta chơi với tiểu bạch bạch xinh đẹp như vậy, lại còn hứa đưa ta đến Băng Cực Tuyết Vực... Đã rất lâu rồi ta không vui vẻ như vậy. Ta cũng muốn làm điều gì đó cho Vân ca ca. Mặc dù ta chưa từng dạy ai, nhưng ta nhất định có thể dạy rất tốt... Vân ca ca, ngươi đồng ý với ta đi, được không, được không?

Vân Triệt nhìn nàng, cười như không cười nói:

- Tuyết Nhi, có phải ngươi muốn ta ở lại một thời gian, để có thể ngày ngày chơi đùa cùng tiểu Thiền không?

Bị Vân Triệt dễ dàng nhìn thấu hơn nửa tâm tư, Phượng Tuyết Nhi xấu hổ cười nói:

- Không chỉ vì tiểu bạch bạch, bây giờ ta cũng rất thích Vân ca ca, ta muốn Vân ca ca có thể ở bên ta lâu hơn một chút... Trước kia, ta luôn ở đây một mình, mỗi ngày đều làm những việc giống nhau, thật sự rất nhàm chán. Nhưng có Vân ca ca và tiểu bạch bạch ở đây, ta cảm thấy vui đến phát điên mất. Hãy để ta dạy Phượng Hoàng Tụng Thế Điển cho ngươi, sau khi Vân ca ca học xong rồi hẵng đi, được không?

Theo suy nghĩ của Phượng Tuyết Nhi, việc dạy Phượng Hoàng Tụng Thế Điển cho một đồng môn trong Phượng Hoàng Thần Tông thật sự là một chuyện không đáng kể, bởi vì đây là huyền công mà mỗi đệ tử trong Phượng Hoàng Thần Tông đều biết, chỉ cần có Phượng Hoàng huyết mạch là có thể tu luyện. Ngược lại, không tu luyện Phượng Hoàng Tụng Thế Điển mới là chuyện bất thường.

Nhìn bộ dạng lúc này của Phượng Tuyết Nhi, nếu Vân Triệt từ chối thì chắc chắn nàng sẽ cảm thấy mất mát. Nhưng hắn lại không nỡ lòng nào "đánh cắp" Phượng Hoàng Tụng Thế Điển từ nàng, nhưng...

- Được rồi.

Cuối cùng Vân Triệt liền vui vẻ đồng ý, nửa đùa nửa thật cảm thán nói:

- Để cho công chúa Tuyết Nhi... tự mình dạy Phượng Hoàng Tụng Thế Điển, ta thật giống như đang nằm mơ vậy.

- Hì hì!

Phượng Tuyết Nhi vui vẻ cười nói:

- Đây là chuyện đầu tiên ta làm vì Vân ca ca, ta nhất định sẽ rất nghiêm túc thực hiện. Vậy... bây giờ bắt đầu luôn được không?

-... Tốt.

- Bây giờ Vân ca ca đang bị thương, thời điểm này có thể nhân lúc dưỡng thương, an tĩnh tìm hiểu sự huyền diệu trong Phượng Hoàng Tụng Thế Điển. Vậy, bây giờ ta sẽ truyền tổng quyết cho Vân ca ca, Vân ca ca hãy cẩn thận lĩnh ngộ nhé!

Dứt lời, Phượng Tuyết Nhi giơ ngón tay lên, chỉ thẳng vào mi tâm của Vân Triệt. Trong nháy mắt, một đạo hỏa quang nhanh chóng bắn ra... Tức thì, tổng quyết của Phượng Hoàng Tụng Thế Điển liền được khắc sâu vào trong đầu Vân Triệt một cách vô cùng rõ ràng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!