Khi Phượng Hoàng Tụng Thế Điển được khắc sâu vào tâm trí, thứ đầu tiên rung động không phải là tâm hồn của Vân Triệt, mà là Chủng Tà Thần hệ Hỏa. Một ngọn lửa bùng lên trong thế giới linh hồn của Vân Triệt, từ từ khắc sâu những đạo huyền quyết đang không ngừng trôi nổi kia vào tận cốt lõi linh hồn hắn.
Điều kiện tiên quyết để tu luyện Phượng Hoàng Tụng Thế Điển chính là phải sở hữu huyết mạch Phượng Hoàng. Nhưng cho dù có được huyết mạch Phượng Hoàng thì việc lĩnh ngộ Phượng Hoàng Tụng Thế Điển cũng cần một khoảng thời gian rất dài. Bởi vì Phượng Hoàng Tụng Thế Điển thuộc về huyền công cấp thần, trong đó bao hàm pháp tắc hỏa diễm áp đảo huyền viêm thông thường. Cho dù chỉ muốn lĩnh ngộ thấu triệt sáu tầng cảnh giới đầu tiên yếu nhất cũng đã vô cùng khó khăn, tuyệt đối không phải những huyền quyết tầm thường có thể so sánh.
Nhưng việc này đối với Vân Triệt mà nói, lại hoàn toàn không thành vấn đề. Bởi vì sự tồn tại của Chủng Tà Thần khiến hắn có thể dễ dàng lĩnh ngộ bất kỳ loại pháp tắc hỏa diễm nào. Mang trong mình Chủng Tà Thần, thân thể hắn ngày nay giống như một khối ngọc thô có thể tùy ý điêu khắc, ngay cả quá trình lĩnh ngộ Phượng Hoàng Tụng Thế Điển vô cùng cường đại này cũng đơn giản như điêu khắc trực tiếp lên thân thể hắn vậy.
Khi Vân Triệt lặng yên đọc lại Phượng Hoàng Tụng Thế Điển một lần, toàn bộ những đạo huyền quyết đang trôi nổi trong linh hồn hắn chợt rung chuyển, sau đó đột nhiên dung hợp lại làm một, khai sáng một thế giới vô tận... Ban đầu, thế giới này là một mảnh tinh không hắc ám, có vô số tinh thần trôi nổi, nhưng chỉ trong nháy mắt, hỏa diễm nóng rực đột nhiên bùng cháy, nuốt chửng toàn bộ phiến tinh không khổng lồ, biến nó thành một biển lửa mênh mông. Đột nhiên, một tiếng phượng minh vang vọng, một con Phượng Hoàng màu hoàng kim giang rộng đôi cánh vàng óng, dục hỏa trùng sinh giữa biển lửa...
Một luồng khí tức nóng bỏng mang theo vẻ cổ xưa tràn ngập trong tâm hải Vân Triệt, dường như khiến hắn thoáng chốc mở ra cánh cửa đến một thế giới khác, đưa hắn hòa mình vào trong đó...
Ngay khi tổng quyết nhập thể, Vân Triệt liền nhắm mắt lại, cả người hắn cũng trở nên cứng đờ, bất động. Phượng Tuyết Nhi an tĩnh ngồi trước mặt hắn, đôi mắt đẹp vẫn nhìn chằm chằm vào gương mặt hắn, chăm chú quan sát thần sắc của hắn, đề phòng việc hắn chìm trong trạng thái lĩnh ngộ mà xuất hiện dị trạng gây tổn thương linh hồn, dẫn tới huyền khí đại loạn. Nhưng nửa canh giờ trôi qua, chẳng những Vân Triệt vẫn luôn trong trạng thái bình tĩnh, mà ngay cả hô hấp của hắn cũng ngày càng vững vàng, cả người chìm trong sự an tĩnh giống như đã ngủ say.
Thấy cảnh này, Phượng Tuyết Nhi mới yên lòng. Ánh mắt nàng nhìn Vân Triệt thêm một lát rồi nhỏ giọng thì thầm:
- Dường như huynh ấy đã bắt đầu lĩnh ngộ rồi, xem ra không có vấn đề gì, nhưng chắc là sẽ cần thời gian rất dài...
- Tiểu Bạch Bạch, chúng ta đi chơi thôi!
Phượng Tuyết Nhi chợt đứng dậy, ngay khi nàng chuẩn bị đi tới bên cạnh Tuyết Hoàng Thú thì đột nhiên trên người Vân Triệt hiện lên một tầng khí diễm hình ngọn lửa.
Phượng Tuyết Nhi lập tức dừng bước, dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn về phía Vân Triệt. Phượng Hoàng Viêm tự động bao phủ, chậm rãi lưu động bên ngoài thân thể Vân Triệt, với tốc độ chậm rãi mà càng lúc càng mãnh liệt. Theo những ngọn lửa này bùng lên, một hư ảnh Hỏa Diễm Phượng Hoàng đột nhiên xuất hiện sau lưng Vân Triệt. Đồng thời, trên trán hắn chợt hiện ra một ấn ký hình ngọn lửa, tỏa ra quang mang hoàng kim chói lọi.
- A...
Phượng Tuyết Nhi kinh ngạc thốt lên một tiếng, dùng ánh mắt ngây người nhìn chằm chằm vào ấn ký trên trán Vân Triệt... Đây chính là Phượng Hoàng ấn ký mà bất kỳ người nào sở hữu huyết mạch Phượng Hoàng đều có. Khi Phượng Hoàng Viêm thiêu đốt, trừ phi cố ý che giấu, nếu không Phượng Hoàng ấn ký sẽ tự động xuất hiện. Lúc này, Phượng Tuyết Nhi vẫn giữ vẻ mặt ngây ngẩn, kinh ngạc nhìn vào ấn ký hoàng kim trên trán Vân Triệt, ánh mắt nàng khẽ rung động, mọi cảm xúc trong đó thoáng chốc trở nên vô cùng phức tạp...
Phượng Hoàng chi ảnh sau lưng Vân Triệt kéo dài một lúc lâu sau đó mới từ từ biến mất, đồng thời ấn ký hoàng kim trên trán hắn cũng theo đó mà tan đi.
Khi Vân Triệt mở mắt ra liền nhìn thấy ánh mắt tràn đầy kinh ngạc của Phượng Tuyết Nhi.
- Vân ca ca, huynh vậy mà... huynh đã hoàn toàn lĩnh ngộ toàn bộ tổng quyết, thông hiểu tất cả đạo lý ẩn trong huyết mạch và Phượng Hoàng Tụng Thế Điển rồi sao?
Phượng Tuyết Nhi trợn tròn mắt, dùng một giọng nói mang theo cảm xúc khó có thể tin nổi.
- Đúng vậy.
Vân Triệt gật đầu nói:
- Cái này cũng rất đơn giản... Đúng rồi, Tuyết Nhi, tổng cộng ta dùng hết bao nhiêu thời gian?
- Chỉ dùng... nửa canh giờ.
- Nửa canh giờ... Thời gian này rất ngắn sao?
- Ngắn đến mức không thể tin nổi!
Vẻ mặt Phượng Tuyết Nhi khẽ rung động, nói:
- Tổng quyết vốn là nền tảng tu luyện Phượng Hoàng Tụng Thế Điển, chỉ khi huyền giả lĩnh ngộ thấu triệt mới có thể tiến hành dung hợp huyết mạch và huyền công với nhau. Đây là bước quan trọng nhất và cũng là gian nan nhất. Cho dù được trưởng bối hướng dẫn, cho dù ngộ tính rất tốt thì ít nhất cũng phải mất tới một năm, có khi là vài năm mới có thể lĩnh ngộ thấu triệt... Mà Vân ca ca huynh lại chỉ dùng... nửa canh giờ!
- Hả...
Có Chủng Tà Thần trong người, cho dù là huyền công hệ Hỏa khó lĩnh ngộ đến mức nào thì đối với hắn cũng là hạ bút thành văn. Nhưng khi nghe lời Phượng Tuyết Nhi nói, hắn mới giật mình, không ngờ bản thân chỉ dùng nửa canh giờ đã thông hiểu toàn bộ đạo lý trong tổng quyết, tốc độ này thật sự có chút quá khoa trương. Hắn đang suy nghĩ nên giải thích thế nào thì lại thấy dung nhan tựa tuyết của Phượng Tuyết Nhi tràn ngập vẻ ngưỡng mộ:
- Oa! Vân ca ca, huynh thật lợi hại. Huynh là thiên tài giỏi nhất mà Tuyết Nhi từng gặp qua! Ban đầu phụ hoàng vẫn luôn khen ta là người lĩnh ngộ nhanh nhất, nhưng nếu so với Vân ca ca, ta quả thật kém xa, xa lắm.
- Cái này...
Trong lòng Vân Triệt nổi lên vài tia áy náy, hắn sờ cằm nói:
- Ta đâu có giỏi như Tuyết Nhi nói, rõ ràng là do Tuyết Nhi dạy tốt nên ta mới có thể lĩnh ngộ nhanh như vậy.
- Hi! Là Vân ca ca dỗ ta vui thôi. Ta cũng chỉ truyền tổng quyết cho Vân ca ca chứ không hề chỉ dẫn gì khác, càng không dùng huyền khí hướng dẫn, tất cả đều là do Vân ca ca tự mình làm.
Phượng Tuyết Nhi cười hì hì nói.
- Không không, tất nhiên là không phải như vậy.
Trên mặt Vân Triệt hiện lên vẻ thành thật:
- Tuyết Nhi lớn lên xinh đẹp như thế, thân phận vô cùng tôn quý nhưng lại có tâm địa thiện lương, đối với bất kỳ ai mà nói, được Tuyết Nhi tự mình chỉ dạy Phượng Hoàng Tụng Thế Điển chính là chuyện vô cùng hạnh phúc. Bởi vậy, kỳ tích nào cũng có thể xảy ra. Nếu bây giờ là một lão thái bà hung dữ dạy ta, không chừng mười năm nữa ta cũng không lĩnh ngộ nổi.
- Hì hì...
Mặc dù biết Vân Triệt đang dỗ mình nhưng Phượng Tuyết Nhi vẫn rất vui vẻ cười nói:
- Vốn ta còn muốn dạy cho Vân ca ca từng chút một, nhưng Vân ca ca lại giỏi như vậy... Ta sẽ truyền toàn bộ huyền quyết Phượng Hoàng Tụng Thế Điển cho Vân ca ca, nói không chừng Vân ca ca cũng sẽ rất nhanh lĩnh ngộ được thôi.
Vừa nói, Phượng Tuyết Nhi vừa vươn bàn tay ngọc ngà ra, trên ngón giữa của nàng chợt ngưng tụ một đạo hồng mang sáng chói, sau đó ngón tay nàng lập tức điểm lên mi tâm Vân Triệt... Nhất thời, toàn bộ huyền quyết Phượng Hoàng Tụng Thế Điển từ đệ nhất trọng tới đệ tứ trọng chậm rãi tiến vào trong đầu Vân Triệt một cách vô cùng rõ ràng.
Toàn bộ tổng quyết đến tứ trọng cảnh giới ban đầu của Phượng Hoàng Tụng Thế Điển thuộc Phượng Hoàng Thần Tông cứ như vậy hoàn hoàn chỉnh chỉnh bị Vân Triệt đoạt được.
Vân Triệt đã thu được Phượng Hoàng chi huyết gần ba năm, mặc dù hắn mạnh mẽ học được hai loại Phượng Hoàng huyền kỹ, nhưng lại chưa bao giờ tu luyện Phượng Hoàng Tụng Thế Điển. Có thể nói, đạt được Phượng Hoàng Tụng Thế Điển chính là việc hắn tha thiết ước mơ, nhưng hắn biết rõ việc lấy được nó từ tay Phượng Hoàng Thần Tông có phong hiểm khổng lồ đến mức nào. Thế nhưng hắn lại không hề nghĩ tới, hôm nay hắn lại không hao phí nửa điểm khí lực liền đoạt được đầy đủ Phượng Hoàng Tụng Thế Điển của Phượng Hoàng Thần Tông.
Nếu hắn phải trải qua nguy hiểm, tính toán và đánh cược, thậm chí đổ máu tươi mới nhận được Phượng Hoàng Tụng Thế Điển, hắn có thể yên tâm thoải mái, cười to ba tiếng.
Nhưng lúc này, không hao phí nửa điểm khí lực liền đạt được khiến hắn ngược lại cảm thấy có chút áy náy.
Bởi vì, Phượng Tuyết Nhi trao cho hắn không chỉ là Phượng Hoàng Tụng Thế Điển, mà còn là sự tín nhiệm hoàn toàn, là tâm hồn dần trở nên thân cận với hắn, cùng với tình cảm không có chút bụi bặm hay tạp chất nào...
Mà điều kiện tiên quyết dẫn tới tất cả những điều này chính là hắn đã lừa gạt nàng... cho dù đây chỉ là sự lừa gạt bất đắc dĩ.
Theo huyền quyết tứ trọng cảnh đầu tiên tràn vào, huyền quyết đệ ngũ cảnh cùng đệ lục cảnh sớm đã khắc sâu trong tâm hồn Vân Triệt cũng đồng thời thức tỉnh. Nhất thời, sáu trọng huyền quyết tự động kết nối với nhau, tạo thành Phượng Hoàng Tụng Thế Điển đầy đủ từ đệ nhất tới đệ lục trọng cảnh. Mặc dù hiện giờ tâm thần Vân Triệt có chút hỗn loạn, nhưng Phượng Hoàng huyền lực đã theo huyền quyết tiến vào tâm hải mà tự động vận chuyển, dung hợp. Vân Triệt lập tức nhắm mắt lại, bài trừ tạp niệm, chuyên tâm lĩnh ngộ từng đạo huyền quyết.
*
Theo Thất Quốc Bài Vị Chiến tới gần, Thần Hoàng Thành cũng càng ngày càng ồn ào náo nhiệt. Huyền giả đại diện sáu nước tham gia Bài Vị Chiến cùng người hộ tống cũng lục tục tiến vào Thần Hoàng Thành. Người có thể đạt được tư cách tham gia Thất Quốc Bài Vị Chiến, không thể nghi ngờ đều là thiên tài trẻ tuổi đứng đầu trong sáu nước. Mà những người cùng đi tới đây cũng như trước kia, tất cả đều là nhân vật đỉnh cao nhất trong huyền giới và chính giới của các nước... Không ngoài dự đoán, toàn bộ đế vương của sáu nước đều sẽ tự mình đến.
Chỉ là khi những nhân vật có thể ngạo thị một phương này tới Thần Hoàng Thành cũng không thể không cúi đầu, hành xử cẩn trọng. Lúc này, còn cách thời điểm Thất Quốc Bài Vị Chiến khai mạc chỉ ba ngày. Trong sáu nước, trừ Thương Phong đế quốc ra thì toàn bộ người tham chiến của năm nước khác đều đã đến, hơn nữa bọn họ còn được sắp xếp ở tại nơi trọng yếu của Phượng Hoàng Thần Tông trong Phượng Hoàng Thành.
- Hả? Hôm nay người của Thương Phong đế quốc vẫn chưa tới sao?
Phượng Hi Minh nghe thủ hạ hồi báo, như có điều suy nghĩ mà lẩm bẩm.
- Thần mới vừa rồi cố ý hỏi thăm bên phía cửa thành, cũng không có người đại diện Thương Phong đế quốc tới tham chiến tiến vào thành. Chúng ta có cần phải lập tức truyền âm tới Thương Phong hoàng thất hỏi thăm không ạ?
- Không cần.
Phượng Hi Minh khoát tay:
- Hừ! Thương Phong tiểu quốc ở Thất Quốc Bài Vị Chiến cũng chỉ là một trò cười lớn mà thôi. Lần này ta vốn tưởng sẽ có chuyện thú vị xảy ra, nhưng xem ra đúng là bổn vương đã đánh giá cao tên tiểu tử Vân Triệt kia rồi. Bổn vương đã thật sự tin tưởng hắn sẽ tự mình tới tham gia Thất Quốc Bài Vị Chiến lần này, nhưng hiện tại đoán chừng hắn đã co đuôi trốn tới một nơi mà chúng ta không thể tìm được rồi.
- Chỗ ở của Thương Phong đế quốc cũng không cần phải gấp gáp chuẩn bị. Bọn họ không đến là tốt nhất, chẳng những giúp chúng ta rút ngắn lịch trình thi đấu của Bài Vị Chiến, lại vừa đúng lúc cho phụ hoàng... một cái cớ tuyệt vời. Lui xuống trước đi... Đúng rồi, đại yến hoan nghênh tối nay cũng không cần sắp xếp chỗ ngồi cho Thương Phong đế quốc.
- Vâng.
*
- ...Ở rất lâu trước đây, có hai huyền giả trẻ tuổi, một người tên là Tổ Côn, một người tên là Lưu Địch. Thiên tư của họ rất thấp, thường xuyên bị người khác khi dễ, cười nhạo. Cho nên họ quyết chí trở nên cường đại, quyết định cùng nhau khắc khổ tu luyện. Mỗi ngày khi trời còn chưa sáng, chỉ cần vừa nghe đến tiếng gà gáy liền lập tức rời giường luyện kiếm. Ngày qua ngày, năm qua năm, rốt cục... bọn họ đều bị Cầm Lưu Cảm.
- Cầm Lưu Cảm là gì ạ?
Phượng Tuyết Nhi tò mò hỏi.
- Là một loại bệnh độc rất đáng sợ.
Vân Triệt nghiêm trang nói:
- Đó là trong chuyện xưa, tên đầy đủ của nó là ‘chứng bệnh nghe gà gáy là múa kiếm’, chuyện này nói cho chúng ta biết nhất định phải tránh xa Cầm Lưu Cảm.
- Ồ... Chuyện xưa này thật nhàm chán. Ta vẫn muốn nghe chuyện về công chúa Bạch Tuyết... sau khi công chúa Bạch Tuyết và hoàng tử Ếch ở chung một chỗ thì xảy ra chuyện gì? Ta thật muốn biết.
- Cái này... để ta suy nghĩ thật kỹ đã.
Vân Triệt gãi gãi đầu.
- Phải nghĩ cho thật kỹ nhé... Vân ca ca, huynh ăn đi.
Phượng Tuyết Nhi dựa vào vai Vân Triệt, đưa một nửa xiên thịt rồng đến bên miệng hắn. Nàng mỉm cười nhìn hắn cắn một miếng thật to.
Một khi chiếc hộp Pandora được mở ra, từng đạo cấm kỵ sẽ bị xé toạc ra một lỗ hổng ngày càng lớn. Phượng Tuyết Nhi từng tuyệt đối sẽ không tiếp xúc với bất kỳ người nào, nhưng hiện giờ dưới đủ loại dẫn dắt của Vân Triệt, nàng lại rất tự nhiên dựa vào người hắn, cùng hắn ăn chung một xiên thịt...
Nếu như lúc này Phượng Hoành Không nhìn thấy một màn như vậy, hắn nhất định sẽ tức tới mức lửa giận ngút trời, một chưởng đánh Vân Triệt thành tro bụi tại chỗ cũng đã là vô cùng nương tay.
❊ Thiên Lôi Trúc ❊ Dịch AI trực tuyến