Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 424: CHƯƠNG 423: RỜI KHỎI TÊ PHƯỢNG CỐC

Qua một lúc lâu, cuối cùng Vân Triệt cũng nghĩ ra nội dung câu chuyện kế tiếp. Hắn hắng giọng, vừa định kể tiếp thì Phượng Thần Ngọc mà Phượng Tuyết Nhi đeo trước ngực đột nhiên lóe lên ánh sáng đỏ rực.

Phượng Tuyết Nhi cầm Phượng Thần Ngọc lên, vẻ mặt nàng chợt trở nên hơi ảm đạm.

- Tuyết Nhi, sao vậy?

Vân Triệt lập tức hỏi.

Phượng Tuyết Nhi ngẩng đầu nhìn Vân Triệt, nói:

- Là phụ hoàng... Người sắp đến đây, sau đó sẽ đưa ta về Phượng Hoàng Thành. Vân ca ca...

- ...Tại sao bây giờ người lại muốn đưa ngươi về? Phụ hoàng ngươi để ngươi ở đây một mình, chẳng phải cũng vì bận rộn chuyện Thất Quốc Bài Vị Chiến và Thái Cổ Huyền Chu sao? Lẽ ra bây giờ mới là lúc người bận rộn nhất chứ.

Vân Triệt có chút khó hiểu hỏi.

Phượng Tuyết Nhi nhẹ nhàng lắc đầu:

- Phụ hoàng đã nói, đây là lần đầu tiên Thất Quốc Bài Vị Chiến diễn ra sau khi ta ra đời, nên người muốn đưa ta đến đó. Nếu ta muốn, người còn có thể đưa ta lên Thái Cổ Huyền Chu. Bây giờ phụ hoàng đến đưa ta về, chắc hẳn mọi chuyện cần thiết đã được chuẩn bị xong xuôi.

- Ngươi sẽ đến... đấu trường của Bài Vị Chiến sao?

Vân Triệt chợt chấn động trong lòng.

- Ừm... Vân ca ca, ngươi mau rời đi ngay đi. Nếu phụ hoàng nhìn thấy ngươi ở đây thì... thì sẽ rất nguy hiểm.

Phượng Tuyết Nhi đứng dậy, vẻ mặt có chút hoảng hốt. Nàng nắm lấy cánh tay Vân Triệt, nhưng không đẩy hắn ra, ngược lại còn vô thức siết chặt.

Lúc này còn ba ngày nữa mới đến thời điểm Bài Vị Chiến bắt đầu, quả thật hắn nên sớm rời đi. Nguyên nhân hắn vẫn chưa đi, trong lòng hắn hiểu rõ hơn ai hết... Tất cả là vì hắn không nỡ xa Phượng Tuyết Nhi. Dung nhan, giọng nói, tâm hồn, từng nét mặt, mỗi ánh mắt của nàng đều hấp dẫn tâm thần hắn một cách mãnh liệt, khiến hắn như bị hút vào một khoảng trời sao mỹ lệ vô ngần, càng lún càng sâu.

Trên thế giới này, không ai có thể chống lại được sức hút của nàng. Mà dưới sự xui khiến của số phận, Vân Triệt lại vô cùng may mắn trở thành người đầu tiên có thể tiếp xúc gần gũi với nàng.

- Mình thật sự phải đi rồi.

Vân Triệt thầm than trong lòng, ánh mắt hắn chăm chú nhìn vào đôi mắt long lanh dịu dàng của Phượng Tuyết Nhi. Vân Triệt chợt giơ tay, đặt lên đầu nàng, ngón tay chậm rãi lướt theo mái tóc dài óng ả... Đây là một động tác vô cùng thân mật, nhưng Phượng Tuyết Nhi chỉ run nhẹ mi mắt chứ không hề bài xích.

- Tuyết Nhi, ta sẽ mãi mãi ghi nhớ những ngày vừa qua. Cảm ơn ngươi, cũng cảm ơn Lão Thiên đã cho ta gặp được ngươi.

- ...Vân ca ca nói lạ quá.

Phượng Tuyết Nhi mím đôi môi thơm:

- Sau này chúng ta vẫn có thể gặp lại mà, phải không?

- Đương nhiên.

Vân Triệt gật đầu cười nói:

- Bởi vì ta đã hứa sẽ đưa Tuyết Nhi đi xem tuyết bay ngàn dặm, ta sẽ không bao giờ quên lời hứa với Tuyết Nhi.

- Vâng!

Phượng Tuyết Nhi gật đầu, cuối cùng trên mặt nàng cũng hiện lên một chút vui vẻ. Trong mắt nàng mang theo sự lưu luyến, nhưng hai tay lại nhẹ nhàng đẩy Vân Triệt ra, nói:

- Mặc dù ta rất không nỡ xa Vân ca ca, nhưng Vân ca ca thật sự phải đi rồi... Chưa đến nửa khắc nữa phụ hoàng sẽ tới đây, nếu ngươi thật sự không đi... rất có thể sẽ bị phụ hoàng phát hiện.

- ...Ta đi đây.

Bàn tay Vân Triệt rời khỏi vai Phượng Tuyết Nhi, hắn nhìn nàng thật sâu một lần cuối, sau đó xoay người gọi Tuyết Hoàng Thú tới.

Ngay khi Tuyết Hoàng Thú bay đến trước mặt, lúc chuẩn bị nhảy lên lưng nó, Vân Triệt chợt dừng bước. Hắn quay người lại, hai tay lặng lẽ siết chặt, cuối cùng vẫn nhẹ giọng nói:

- Tuyết Nhi, nếu như... ta nói là nếu như có một ngày, ngươi phát hiện ra... có một số việc ta đã lừa gạt ngươi, ngươi có hận ta không? Ngươi còn nhận ta là Vân ca ca nữa không?

- A?

Lời nói đột ngột của Vân Triệt khiến Phượng Tuyết Nhi có chút ngơ ngác:

- Tại sao Vân ca ca lại nói những lời kỳ lạ như vậy? Vân ca ca sao có thể lừa gạt ta được chứ?

- Ta nói là nếu như... nếu như có một số việc ta thật sự đã lừa dối ngươi, ngươi có hận ta không?

Giọng Vân Triệt càng trở nên trầm thấp, vô cùng khó khăn nói ra một câu không dài không ngắn.

- Ta... Ta không biết.

Phượng Tuyết Nhi lắc đầu, trong mắt có chút bối rối, dường như không thể hiểu được vấn đề trong lời nói của Vân Triệt, nàng nhẹ nhàng nói:

- Những ngày qua ở bên Vân ca ca, ta cảm thấy Vân ca ca đối với ta rất tốt, mỗi ngày đều lấy cho ta rất nhiều tuyết, dạy ta đắp người tuyết, làm đồ ăn ngon cho ta, kể cho ta rất nhiều câu chuyện hay... Nụ cười và ánh mắt của Vân ca ca cũng rất dịu dàng. Những ngày qua, ta đều sống rất vui vẻ, ngay cả giấc mơ cũng trở nên thật đẹp.

Vân Triệt chỉ im lặng nhìn Phượng Tuyết Nhi.

- Vì vậy ta không tin Vân ca ca lại nỡ lừa gạt ta. Cho dù... cho dù thật sự là lừa gạt, thì nhất định cũng là vạn bất đắc dĩ, chứ không phải cố ý muốn làm tổn thương ta.

Phượng Tuyết Nhi chậm rãi mà tha thiết nói từng lời, đó đều là những lời từ tận đáy lòng nàng.

- Ta sẽ mãi mãi ghi nhớ những điều tốt đẹp Vân ca ca đã làm cho ta, còn có lời hứa của ngươi nữa... Tương lai, bất luận xảy ra chuyện gì, ta tin Vân ca ca sẽ không bao giờ làm hại ta, và ta cũng vậy, sẽ không bao giờ làm chuyện gì tổn thương đến Vân ca ca.

Câu nói cuối cùng của Phượng Tuyết Nhi khiến Vân Triệt có chút nghi ngờ, nhưng lại làm tâm hồn hắn rung động dữ dội. Hắn không nói gì thêm, bởi vì dưới ánh mắt trong veo như tuyết của Phượng Tuyết Nhi, bất kỳ lời nói nào của hắn cũng trở nên vô nghĩa. Hắn nhảy lên lưng Tuyết Hoàng Thú, Tuyết Hoàng Thú lập tức bay lên trời, bay thẳng qua Phượng Tuyệt Nhai. Phượng Tuyết Nhi đã nói với hắn, ba hướng khác của Tê Phượng Cốc đều có người canh gác. Nếu muốn rời đi an toàn mà không kinh động bất kỳ ai, hắn phải đi qua Phượng Tuyệt Nhai.

- Vân ca ca, sau này ta sẽ thường xuyên tới đây... Ta sẽ chờ Vân ca ca xuất hiện lần nữa...

- Vân ca ca, đừng quên lời hứa của chúng ta. Sau khi ta tròn hai mươi tuổi, nhất định phải đưa ta đến Băng Cực Tuyết Vực...

- Vân ca ca, tiểu bạch bạch, ta sẽ rất nhớ các ngươi...

Gió lớn gào thét bên tai, tiếng gọi của Phượng Tuyết Nhi từ phía dưới ngược gió vọng tới, cuối cùng trong giọng nói thậm chí còn mang theo tiếng nức nở bị nàng cố gắng kìm nén.

Độ cao ngàn trượng đối với Tuyết Hoàng Thú mà nói chẳng là gì. Rất nhanh, đỉnh Phượng Tuyệt Nhai đã hiện ra trước mắt Vân Triệt. Lúc này, hắn chợt nhảy khỏi lưng Tuyết Hoàng Thú. Vân Triệt đứng thẳng trên vách đá, ánh mắt nhìn xuống toàn bộ thung lũng xanh biếc như chốn bồng lai tiên cảnh phía dưới, dường như hắn có thể mơ hồ nhìn thấy bóng hình xinh đẹp tựa tinh linh kia.

Nàng là công chúa của Thần Hoàng Đế Quốc, là viên minh châu sáng chói nhất của cả Thiên Huyền Đại Lục. Nàng lớn lên trong sự bảo bọc tột cùng... nhưng đồng thời, nàng cũng vô cùng cô độc... Bởi vậy những ngày qua, sau khi hắn tùy tiện xông vào thế giới của nàng, nàng mới cảm thấy vui vẻ đến thế.

- Tiểu Thiền, ngươi có muốn ở lại bên cạnh nàng không?

Ánh mắt Vân Triệt vẫn nhìn xuống phía dưới, hắn đột nhiên mở miệng nói.

- Chiêm chiếp...

Tuyết Hoàng Thú giương đôi cánh, kêu nhẹ một tiếng, cái đầu cao quý liên tục gật lia lịa!

- Hử? Gật đầu!

Vân Triệt dùng ánh mắt cực kỳ u oán và không cam lòng, hung hăng lườm Tuyết Hoàng Thú một cái... Trong lòng hắn thầm gào thét:

- Cho dù sức hút của Tuyết Nhi là không thể chống lại, cho dù ngươi thật sự muốn ở bên cạnh nàng, nhưng hiện tại ngươi vẫn là huyền thú khế ước của ta cơ mà! Ngươi không thể tỏ ra rụt rè một chút sao? Giả vờ một chút cũng được mà!

Vẻ mặt Vân Triệt hơi méo mó, hắn đưa cổ tay ra, huyền ấn của Tuyết Hoàng Thú hiện lên trên mu bàn tay. Ý niệm vừa động, hắn trực tiếp cắt đứt liên kết huyền lực với Tuyết Hoàng Thú, đạo huyền ấn trên mu bàn tay cũng chậm rãi biến mất.

Tuyết Hoàng Thú hoàn toàn khôi phục tự do, nó vỗ cánh bay lên, lượn vòng trên đỉnh đầu Vân Triệt, phát ra tiếng kêu không biết là hưng phấn hay là lưu luyến.

Nhìn thấy Tuyết Hoàng Thú được tự do, trong lòng Vân Triệt không hề ảm đạm, ngược lại còn cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm. Hắn mỉm cười nói:

- Tiểu Thiền, đi đi. Theo ta, ngươi chỉ có khổ sở không thôi, khắp nơi đều là hiểm cảnh. Hãy đến bầu bạn với Tuyết Nhi, nàng thích ngươi như vậy nhất định sẽ đối xử rất tốt với ngươi. Cuối cùng ngươi cũng không cần phải vất vả cực nhọc đi theo ta chịu khổ nữa rồi... Đi đi.

- Thu~~

Một tiếng kêu dài trong trẻo vang vọng khắp trời cao. Sau khi lượn lờ một hồi lâu, Tuyết Hoàng Thú liền lao xuống, bay về phía Tê Phượng Cốc. Rất nhanh, hai bóng dáng trắng như tuyết kia đã chậm rãi hòa vào làm một trong tầm mắt Vân Triệt.

Vân Triệt chợt cười một tiếng, sau khi nhìn thật sâu một cái liền lùi về sau hai bước, sau đó thu lại mọi lưu luyến, phóng người về phía nam.

- Tại sao ngươi lại để Tuyết Hoàng Thú rời đi?

Lúc này, Mạt Ly không nhịn được mở miệng hỏi:

- Hiện giờ ngươi vẫn chưa thể phi hành, không có Tuyết Hoàng Thú, lúc cần bay thì phải làm sao?

Vân Triệt lắc đầu, nói:

- Ta đưa Tuyết Hoàng Thú cho Tuyết Nhi, không chỉ vì Tuyết Nhi thích nó, mà là ta không biết trong lần Bài Vị Chiến này, ta có thể giữ được mạng sống hay không. Nếu như bất hạnh bỏ mạng... ít nhất Tuyết Hoàng Thú cũng không cần phải chết cùng ta. Chuyện này vừa có thể bảo vệ nó, lại xem như một chút đền bù cho Tuyết Nhi... Nàng dùng một trái tim thuần khiết để đối tốt với ta, nhưng cuối cùng ta lại lừa gạt nàng.

- Hừ...

Mạt Ly cười lạnh:

- Lừa gạt nữ nhân, chẳng phải vẫn luôn là thủ đoạn ngươi thường dùng sao? Sao trước kia không thấy ngươi đau lòng như vậy.

- Trước kia không giống bây giờ.

Vân Triệt bĩu môi:

- Chinh phục và lừa gạt là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau, chắc tiểu cô nương như ngươi không hiểu được đâu.

Mạt Ly khinh thường không đáp, ngược lại nói:

- Về việc lần này ngươi có giữ được mạng hay không, ta lại có một tin tốt muốn nói cho ngươi biết.

- Tin tốt?

Mạt Ly thản nhiên nói:

- Nếu ta đoán không lầm, sau khi Phượng Hoàng huyết mạch trên người ngươi bị Phượng Hoàng Thần Tông biết được, thứ ngươi kiêng kỵ nhất thật ra không phải là Phượng Hoàng Thần Tông, mà là thủy tổ chân chính của họ... một Phượng Hoàng chi linh khác, giống như Phượng Hoàng chi linh mà ngươi gặp ở Vạn Thú Sơn Mạch.

Bước chân Vân Triệt chợt dừng lại, sau đó chậm rãi gật đầu:

- Ngươi nói không sai. Ban đầu, lúc ta rời khỏi nơi thí luyện Phượng Hoàng, Phượng Hoàng chi linh đã nghiêm khắc cảnh cáo ta, nhất định phải cẩn thận sự tồn tại của Phượng Hoàng chi linh kia. Phượng Hoàng chi linh của Phượng Hoàng Thần Tông vẫn luôn cho rằng Phượng Hoàng chi linh truyền thừa cho ta đã sớm bị nó hủy diệt. Nếu để nó biết Phượng Hoàng huyết mạch trên người ta đến từ Phượng Hoàng truyền thừa... thì người gặp tai ương không chỉ có mình ta, mà cả Phượng Hoàng chi linh trong Vạn Thú Sơn Mạch và Phượng Hoàng nhất tộc đang muốn thoát khỏi lời nguyền kia đều có thể gặp phải đại nạn.

Vân Triệt thở dài một tiếng:

- Nhưng huyết mạch đã bại lộ, sớm muộn gì cũng phải đối mặt với Phượng Hoàng Thần Tông, nếu không sẽ liên lụy đến những người bên cạnh ta... Cho nên trên đường từ Thương Phong Đế Quốc tới đây, ta vẫn luôn cầu nguyện đạo Phượng Hoàng chi linh kia sẽ luôn ẩn mình, không hứng thú dòm ngó chuyện xảy ra ở Thất Quốc Bài Vị Chiến.

- Bây giờ ngươi không cần phải lo lắng về đạo Phượng Hoàng chi linh này nữa rồi.

Giọng nói vô tình của Mạt Ly truyền đến.

- Tại sao?

- Bởi vì... nó đã chết!

- Cái gì? Đã chết?

Bước chân của Vân Triệt thoáng ngừng lại:

- Ngươi chắc chứ? Khoan đã! Làm sao ngươi biết nó đã chết?

- Hắc...

Mạt Ly nở nụ cười tà dị:

- Ngươi không cần biết ta làm sao biết được. Mặc dù nó chết cách đây không lâu, nhưng ta có thể chắc chắn nó đã chết! Tuy nhiên, dù nó đã chết, rất có thể huyết mạch và ký ức của nó đã được truyền thừa lại. Cho nên, trên đời này, có lẽ vẫn sẽ có người nhận ra huyết mạch của ngươi được truyền thừa từ Phượng Hoàng.

Tâm thần Vân Triệt chợt rung lên. Mạt Ly đã dùng giọng điệu khẳng định như vậy thì hắn cũng không nghi ngờ nàng. Suy nghĩ một chút, hắn liền mở miệng nói:

- Rất tốt! Nếu Phượng Hoàng chi linh của Phượng Hoàng Thần Tông đã thật sự chết đi, vậy thì mối lo lớn nhất của ta cũng đã biến mất! Cứ như vậy, ở trên Bài Vị Chiến, ta có thể không chút kiêng dè mà thi triển thực lực!

- Vậy bây giờ ngươi có mấy thành nắm chắc có thể khiến Phượng Hoàng Thần Tông từ nay về sau không tìm ngươi gây phiền phức nữa, hơn nữa còn có thể sống sót trở ra?

- Bảy thành!

Vân Triệt tràn đầy tự tin nói:

- Nói không chừng, ta còn có thể lên cái Thái Cổ Huyền Chu thần bí khó lường kia dạo chơi một vòng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!