Lăng Khôn nhận lấy nhẫn không gian, lướt nhìn những thứ bên trong, nhất thời trong mắt hắn lóe lên một tia hưng phấn khó có thể che giấu. Hắn cũng không trả lại nhẫn không gian cho Dạ Tinh Hàn mà cười híp mắt thu lại, nói:
- Làm việc với thiếu cung chủ quả nhiên rất sảng khoái, xem ra lão phu tìm thiếu cung chủ giao dịch lần này là một lựa chọn vô cùng chính xác. Người phụ nữ kia, năm nay vừa tròn mười chín tuổi, hiện đang ở Thương Phong đế quốc.
- Thương Phong?
Trên mặt Dạ Tinh Hàn lộ ra vẻ kinh ngạc, lập tức cười nhạt nói:
- Cái nơi nhỏ bé chật hẹp, đi một chuyến cũng cảm thấy hạ mình lại có thể sinh ra ‘Cửu Huyền Linh Lung Thể’, thần thể bực này trong truyền thuyết sao? Lăng trưởng lão, ngươi xác định đó thực sự là ‘Cửu Huyền Linh Lung Thể’ sao?
Câu nói cuối cùng của Dạ Tinh Hàn rõ ràng mang theo ý cảnh cáo. Tại nơi cằn cỗi như Thương Phong đế quốc, Vương Huyền Cảnh chính là huyền giả đỉnh cao. Điều này khiến hắn không tài nào liên hệ được với ‘Cửu Huyền Linh Lung Thể’ vạn năm khó gặp kia. Sắc mặt Lăng Khôn không đổi, trầm giọng nói:
- Nếu không thể xác định, dù có cho ta thêm mười ngàn lá gan cũng không dám giao dịch với thiếu cung chủ. Nếu thiếu cung chủ lấy được Cửu Huyền Linh Lung Thể này làm lô đỉnh thì tu vi của ngài chắc chắn sẽ tiến triển thần tốc! So với việc đó, ba cân Tử Mạch Thần Tinh này cũng chẳng đáng là bao.
Vẻ mặt Dạ Tinh Hàn chợt giãn ra, cười ha hả nói:
- Ta đã giao dịch với Lăng trưởng lão nhiều lần như vậy, đương nhiên là rất yên tâm về ngài. Còn thiếu một cân Tử Mạch Thần Tinh, ta sẽ từ từ tích góp, đến lúc đó hy vọng Lăng trưởng lão tuyệt đối đừng để ta thất vọng.
- Hắc! Thiếu cung chủ cứ chờ đón niềm vui bất ngờ đi!
Lăng Khôn híp mắt nói. Hắn không hề nhắc đến việc nữ nhân tuyệt sắc sở hữu Cửu Huyền Linh Lung Thể kia có sắc đẹp hầu như không thua kém Tuyết công chúa. Tuy rằng kế hoạch của hắn có thể cao hơn nữa, nhưng như vậy lại cực kỳ dễ khiến Dạ Tinh Hàn trực tiếp chú ý đến đệ nhất mỹ nữ Hạ Khuynh Nguyệt của Thương Phong đế quốc. Nếu vậy thì hắn sẽ mất đi một cân Tử Mạch Thần Tinh.
Tại một chỗ ngồi không mấy bắt mắt, một người có dáng vẻ và trang phục tầm thường đang lạnh lùng nhìn chằm chằm bóng lưng Dạ Tinh Hàn, hai tay hắn chậm rãi siết lại, hàm răng cắn chặt, gằn ra từng chữ tràn ngập thù hận khắc cốt ghi tâm:
- Nhật… Nguyệt… Thần… Cung…
Người của Thiên Uy Kiếm Vực và Nhật Nguyệt Thần Cung đã đến, nhưng người của Hoàng Cực Thánh Vực và Chí Tôn Hải Điện vẫn chưa tới. Phượng Hoành Không dường như không bị sự ngông cuồng của Dạ Tinh Hàn ảnh hưởng, hắn bình tĩnh ngồi xuống, liếc nhìn thời gian, lúc này chỉ còn cách thời điểm Bài Vị Chiến bắt đầu chưa đến mấy chục hơi thở cuối cùng.
Đúng lúc này, một luồng gió nhẹ đột ngột thổi tới, trong gió mang theo hương hoa nhàn nhạt khiến người ta ngửi thấy mà có chút say sưa. Đột nhiên trên bầu trời xuất hiện vô số cánh hoa không biết từ đâu bay tới, những cánh hoa hoặc trắng muốt, hoặc đỏ rực, hoặc điểm vàng… bay múa đầy trời.
- Thơm quá…
- Là vị tiên tử nào tới vậy?
- Nhất định là một vị tiên tử của Thánh Địa tới… Hôm nay thực sự quá may mắn, không những được thấy Tuyết công chúa mà còn được chứng kiến phong thái của tiên tử Thánh Địa!
Nhìn cánh hoa bay múa đầy trời, ngửi hương hoa khiến lòng người xao động, tất cả nam nhân có mặt đều lộ vẻ kích động, ánh mắt sáng rực nhìn lên bầu trời. Cánh hoa càng lúc càng dày đặc, hương thơm cũng càng lúc càng say lòng người. Đột nhiên, một đóa hoa khổng lồ hoa lệ nổ tung giữa không trung, giữa muôn vàn cánh hoa bay múa chợt xuất hiện một bóng người phong thái như ngọc.
Đây là một thanh niên tuấn tú đến cực điểm, toàn thân áo trắng như tuyết, tóc đen như mực, sắc mặt trắng nõn như ngọc, ngũ quan như điêu khắc, tinh xảo tuyệt luân. Đôi mày hắn thanh tú như trăng lưỡi liềm, hơi cong cong, đôi mắt tựa hoa đào, sóng mắt lay động như thiếu nữ. Tuy tướng mạo Dạ Tinh Hàn cũng tuấn tú bất phàm, nhưng so với nam tử như bước ra từ trong tranh này thì quả thực bị dìm đến không còn một mảnh. Mọi người phía dưới ngẩng đầu, trợn mắt há mồm nhìn nam tử kia nương theo cánh hoa chậm rãi bay xuống, bất kể là nam hay nữ, trong lòng mỗi người đều dâng lên một cảm giác tự ti mặc cảm.
- Quả là một mỹ nam tử phong thần tuấn dật!
Vân Triệt không kìm được mà than thở một tiếng, đồng thời thầm nói trong lòng:
- Cũng sắp so được với ta rồi.
Khi Dạ Tinh Hàn và Lăng Khôn nhìn thấy nam tử này xuất hiện, sắc mặt cả hai đồng thời biến đổi… Nhưng tuyệt đối không phải là kinh sợ hay kiêng kỵ, mà lại hiện ra một vẻ cực kỳ khó chịu. Lăng Khôn trầm giọng quát:
- Không ngờ lại là tên này!
Nhìn thấy một trời cánh hoa bay múa, Phượng Hoành Không hơi sững sờ. Đến khi bóng người trắng như tuyết kia bước ra từ trong vô tận cánh hoa, Phượng Hoành Không, đường đường là Thần Hoàng chi đế, tông chủ của Phượng Hoàng Thần Tông lại toàn thân thoáng run lên. Trong chớp mắt, con ngươi hắn co rút lại, hoảng sợ không thôi, gầm nhẹ:
- Hi Minh… Nhanh… Nhanh giúp trẫm nghênh tiếp hắn.
Phượng Hi Minh còn chưa kịp đáp lời, ánh mắt nam tử kia đã tự động rơi trên người Phượng Hoành Không. Nhất thời, đôi mày cong vút của hắn càng cong hơn, sóng mắt lưu chuyển, hai tay che miệng, nở một nụ cười… phong tình vạn chủng, trong miệng phát ra một giọng nói vô cùng mềm mại:
- Tiểu Hoành Không, cuối cùng nhân gia cũng gặp lại ngươi rồi, trăm năm không gặp, nhân gia nhớ ngươi muốn chết… Ngươi có tưởng niệm nhân gia không đây?
Trong khoảnh khắc, toàn bộ đấu trường trở nên tĩnh đến mức có thể nghe được cả tiếng kim rơi. Lúc này ai nấy đều trố mắt ngoác mồm, con ngươi như sắp rớt xuống đất.
- Này này này… Rốt cuộc người này… là nam nhân… hay là nữ nhân… hay là nửa nam nửa nữ… hay là không phải nam cũng không phải nữ…
- Cái biểu cảm này… tư thái này… lông mày này… giọng nói này… Còn tự xưng nhân gia… Khoan đã! Trong miệng hắn còn gọi “Tiểu Hoành Không”… Lẽ nào…
- Lẽ nào là hắn đang gọi… Phượng Hoàng tông chủ Phượng Hoành Không!?
- Ta…!!
Trong khoảnh khắc, trong lòng mỗi người đều vang lên vô số nghi vấn. Phượng Hoành Không cũng đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ hận không thể tìm cái lỗ nào chui xuống, một câu “Tiểu Hoành Không” từ trên trời giáng xuống khiến vị Phượng Hoàng tông chủ mặt không biến sắc trước sự ngông cuồng của Dạ Tinh Hàn phải toàn thân run rẩy, cơ mặt co giật, suýt nữa phun ra một ngụm lão huyết tại chỗ.
Trong lòng Phượng Hi Minh như lửa đốt, vội vã tiến lên nghênh tiếp, cung cung kính kính nói:
- Vãn bối Thần Hoàng thái tử Phượng Hi Minh, bái kiến Cơ… tiền bối, hoan nghênh Cơ tiền bối đến Phượng Hoàng Thần Tông, chỗ ngồi của ngài đã được chuẩn bị chu đáo, xin mời Cơ tiền bối vào chỗ.
- A!
Đôi mắt Cơ Thiên Nhu quyến rũ như tơ, đánh giá Phượng Hi Minh từ trên xuống dưới, ánh mắt mềm mại như nước kia chiếu tới khiến toàn thân Phượng Hi Minh tê dại. Hắn vặn vẹo vòng eo, phong tình muôn vẻ tiến về phía Phượng Hi Minh, cười khúc khích đầy duyên dáng nói:
- Hóa ra là Tiểu Minh Minh, thảo nào lại anh tuấn như thế, sắp đuổi kịp Tiểu Hoành Không của ta rồi. Lần trước nhân gia thấy ngươi, ngươi mới là một đứa trẻ hai ba tuổi, chớp mắt đã lớn thế này rồi, đến đây, để ta sờ xem có phải càng ngày càng cường tráng hay không?
Cơ Thiên Nhu tiến tới, vòng eo mềm mại uốn lượn như rắn múa, mông uốn éo sang trái rồi lại sang phải, nếu hắn là một nữ nhân thì tuyệt đối sẽ khiến người ta nhìn chằm chằm không chớp mắt, thậm chí phun máu mũi…
Nhưng hiện tại, trong lòng tất cả nam nhân chỉ cảm thấy một trận dời sông lấp biển. Trong đầu tất cả bọn họ đều hiện lên từng câu nghi vấn.
- Đây là người của Thánh Địa sao?
- Đây thật sự là người của Thánh Địa sao?
Phượng Hi Minh còn chưa kịp phản ứng, tay hắn đã bị Cơ Thiên Nhu nắm trong lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve:
- Da thịt của Tiểu Minh Minh thật là mịn màng, nhân gia thích nhất là loại da thịt mềm mịn này, Tiểu Minh Minh phải tiếp tục duy trì nha…
Lúc này, Phượng Hi Minh như bừng tỉnh từ trong mộng, nhanh như tia chớp thu tay lại, thân thể liên tiếp lùi về sau, trái tim như đang co giật, toàn thân nổi lên một tầng da gà dày đặc… Đặc biệt là bàn tay bị Cơ Thiên Nhu sờ qua, quả thực như có ngàn vạn con kiến đang bò khiến hắn hận không thể chặt phăng bàn tay này đi.
Cuối cùng thì hắn đã hiểu vì sao phụ hoàng không sợ trời không sợ đất của mình vừa nghe đến ba chữ “Cơ Thiên Nhu” liền lộ vẻ kinh hoảng, chỉ e sợ trốn còn không kịp. Trên trán hắn mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, cực kỳ chật vật nói:
- Cơ Cơ Cơ Cơ… Cơ tiền bối, Bài Vị Chiến sắp sắp sắp… lập tức bắt đầu rồi, kính xin Cơ tiền bối vào vào… vào chỗ.
Một câu nói vô cùng đơn giản lại bị Phượng Hi Minh nói ra một cách lắp ba lắp bắp, lộn xộn. Cơ Thiên Nhu sờ lên ngón tay một cái, yểu điệu như nước nói:
- Tiểu Minh Minh, ngươi vội cái gì, nhân gia còn chưa cùng Tiểu Hoành Không thâm tình ôm ấp đấy… Tiểu Hoành Không, ta đến rồi, sao ngươi còn không tiến lên đây, lẽ nào ròng rã trăm năm qua, ngươi không có chút tưởng niệm nào về nhân gia sao?
Toàn thân Phượng Hoành Không kịch liệt run rẩy, cổ hắn nghẹn lại như to ra hai vòng, cuối cùng hắn cũng không thể nhẫn nại được nữa liền vỗ bàn đứng dậy, giận dữ hét:
- Cơ Thiên Nhu! Nếu ngươi còn dám ăn nói linh tinh nữa thì trẫm… trẫm… Ngươi có tin trẫm sẽ đánh bay ngươi đi không?
Có thể làm cho đường đường là Phượng Hoàng tông chủ mất khống chế, bùng nổ dưới con mắt của tất cả mọi người thì phỏng chừng trên toàn bộ Thiên Huyền đại lục cũng chỉ có một mình Cơ Thiên Nhu mà thôi.
Đối mặt với Phượng Hoành Không đang nổi điên, Cơ Thiên Nhu lại không hề kinh hoảng, ngược lại còn cười nói:
- Tiểu Hoành Không lại thẹn thùng rồi, quả nhiên ngươi vẫn giống như trước đây. Được rồi, nhân gia đều theo ý ngươi, chờ Bài Vị Chiến này kết thúc, ngươi phải mời nhân gia uống một chén đấy nhé… Tiểu Minh Minh cũng có thể tới nha.
Nói xong, Cơ Thiên Nhu liền uốn éo vòng eo một cái, thướt tha đi về phía chỗ ngồi của mình.
Lúc này, Phượng Hoành Không lại không biết nói gì hơn. Hắn lập tức đặt mông ngồi xuống, trên trán đã giăng kín mồ hôi lạnh. Lúc này, hắn đột nhiên cảm giác được Phượng Tuyết Nhi đang dùng một ánh mắt hết sức quái dị nhìn mình, hắn chợt trừng mắt, biểu hiện trở nên hơi hoảng loạn, cuống quýt giải thích:
- Tuyết Nhi, tuyệt đối không phải như con nghĩ đâu, tên Cơ Thiên Nhu kia chính là một tên điên, Tuyết Nhi không cần để ý đến hắn.
- Biết rồi, phụ hoàng.
Phượng Tuyết Nhi gật đầu, sau đó cười khẽ:
- Tiểu Hoành Không… Hì hì, hóa ra phụ hoàng cũng có cái tên đáng yêu như thế.
Lời nói của Phượng Tuyết Nhi khiến sắc mặt Phượng Hoành Không cứng đờ, im lặng không nói.
- Cái này… Lẽ nào chính là yêu nhân trong truyền thuyết… không, phải là nhân yêu!
Phượng Triển Vân gần như muốn ngã sấp xuống đất, tông chủ của Phượng Hoàng Thần Tông bọn họ lại bị một người đàn ông đùa giỡn đến phát cuồng tại chỗ… Hắn cảm giác như thế giới quan của bản thân sắp sụp đổ.
- Người này… không đơn giản.
Vân Triệt nâng cằm, trầm ngâm nói nhỏ.
- Mạt Ly, tu vi của người này là gì?
- Bá Huyền Cảnh hậu kỳ… Một Bá Hoàng cao cấp hàng thật giá thật, không hơn không kém! Hắn cũng là người ở cấp bậc mà ngươi tuyệt đối không thể trêu chọc!
Mạt Ly thản nhiên nói.
Chỗ ngồi của Chí Tôn Hải Điện nằm ngay phía bên phải Nhật Nguyệt Thần Cung. Sau khi Cơ Thiên Nhu ngồi xuống, Dạ Tinh Hàn và Lăng Khôn bên cạnh đều ngồi nghiêm chỉnh, đừng nói là chào hỏi mà dáng vẻ của hai người hoàn toàn là một bộ không nhìn thấy hắn. Nhưng lúc này Cơ Thiên Nhu lại chủ động hướng tới, giọng điệu có chút tình tứ nói:
- Tiểu Hàn Hàn, nhiều năm không gặp, nhân gia nhớ ngươi muốn chết, ngươi có tưởng niệm nhân gia không?
Sắc mặt Dạ Tinh Hàn co giật, lồng ngực phập phồng, hắn mạnh mẽ gằn ra hai chữ từ kẽ răng:
- Câm miệng!
- Hừm.
Đối mặt với thái độ thô bạo của Dạ Tinh Hàn, Cơ Thiên Nhu than nhẹ một tiếng, giận dỗi nghiêng đầu sang chỗ khác nói:
- Tử Tương, mấy gã đàn ông thối tha này đều cùng một cái nết, một kẻ so với một kẻ bạc tình bạc nghĩa, nhân gia mặc kệ các ngươi, hừm!
Bắp thịt trên mặt Dạ Tinh Hàn co giật dữ dội, nhưng cuối cùng cũng coi như thở phào nhẹ nhõm. Nhưng ngay lúc đó, cái người vừa mới tự xưng “mặc kệ các ngươi”, Cơ Thiên Nhu kia lại dịu dàng như nước sáp lại gần.
- Tiểu Hàn Hàn, ngươi thật sự không nhớ nhân gia sao? Những năm này, nhân gia thật sự rất nhớ ngươi.
- Ngươi xem, hiện tại Tiểu Hoành Không so với trăm năm trước đã trưởng thành hơn nhiều, lại càng có thêm mùi vị nam nhân… Thực sự là quá mê người. So với loại thịt tươi như Tiểu Hàn Hàn thì quả nhiên nhân gia vẫn thích loại như Tiểu Hoành Không nhất.
- A, Tiểu Hàn Hàn, sao nữ nhân bên cạnh ngươi càng ngày càng kém vậy, ngươi xem da dẻ sao lại thô ráp thế này, còn kém xa da dẻ của nhân gia đấy.
- Tiểu Hàn Hàn…
Cái âm thanh yêu kiều ngọt ngào kia khiến cho trái tim Dạ Tinh Hàn co giật, tứ chi co giật, thậm chí từng đường kinh mạch cũng co giật… Toàn thân hắn đều co giật, hắn cảm thấy quả thực là sống không bằng chết. Nếu không phải bản thân hắn đánh không lại Cơ Thiên Nhu và cũng không muốn xung đột với cái tên biến thái có thể cười nói yểu điệu giữa một đám thi thể nát vụn, Dạ Tinh Hàn thật muốn vặn đầu của Cơ Thiên Nhu xuống, nhét vào mông hắn.
- Lăng trưởng lão…
Dạ Tinh Hàn nghiến răng nghiến lợi nói:
- Ba khối Tử Mạch Thần Tinh… đổi chỗ cho bản thiếu gia!
Trong nháy mắt, trên trán Lăng Khôn chảy xuống một hàng mồ hôi lạnh, hoảng hốt không ngừng nói:
- Chuyện này… Cái này… Khụ khụ, vấn đề không phải là Tử Mạch Thần Tinh, mà lão phu tuổi tác đã cao, không chịu nổi giày vò, còn muốn sống thêm mấy năm nữa…
Nghe đối phương nói, Dạ Tinh Hàn liền nhăn mặt không biết nói gì.