Thời khắc Bài Vị Chiến chính thức bắt đầu đã điểm, nhưng vị trí của Hoàng Cực Thánh Vực vẫn trống không. Bấy giờ, tất cả thiên tài có mặt đều ngước mắt nhìn lên không trung, Phượng Hoành Không cũng không tuyên bố bắt đầu mà cùng ngẩng đầu trông lên trời... Nếu ba Thánh địa khác chậm trễ chưa tới, hắn còn có thể lựa chọn khác, nhưng với Hoàng Cực Thánh Vực thì hắn nhất định phải đợi.
Không để Phượng Hoành Không phải chờ đợi quá lâu, đúng lúc này, một thanh âm già nua vô cùng bình thản từ phía chân trời xa xăm truyền đến.
- Ai... Là Cổ mỗ đến muộn, để chư vị chờ lâu rồi.
Âm thanh phiêu đãng kéo dài, tựa như đang vang vọng nơi tận cùng trời cuối đất. Cùng lúc đó, một luồng khí tức mênh mông mà ôn hòa từ không trung hạ xuống, bao trùm toàn bộ đấu trường. Khí tức thuần hậu đến cực điểm này khiến người ta bất giác liên tưởng đến đại dương, tinh không, vực sâu... bao la vô tận, không thấy bến bờ.
- Đế Quân!
Trong đầu Vân Triệt chợt vang lên thanh âm kinh ngạc của Mạt Lỵ, khiến tinh thần hắn chấn động mạnh.
Đế Quân! Hắn không ngờ người vừa đến lại là một Đế Quân!
Thánh địa cử một vị Thiếu Cung Chủ đến đã là chuyện phi thường... Vân Triệt không hiểu vì sao Thánh địa lại phái cả một vị Đế Quân tới nơi này!
Trên Thiên Huyền đại lục, Thần Huyền cảnh là tồn tại trong truyền thuyết, là cảnh giới mộng ảo mà nhân loại căn bản không cách nào đạt tới. Quân Huyền cảnh chính là đỉnh phong của thế giới này, một vị Đế Quân hoàn toàn xứng đáng là quân vương tối cao trên toàn cõi Thiên Huyền đại lục! Mà Đế Quân cũng chỉ tồn tại trong Tứ đại Thánh địa và Phượng Hoàng Thần Tông, dù là ở Thánh địa hay Phượng Hoàng Thần Tông thì số lượng Đế Quân cũng cực kỳ ít ỏi.
Lần này, đến tham gia Thất quốc Bài Vị Chiến xem như đã giúp Vân Triệt triệt để mở rộng tầm mắt. Tuy cùng thuộc một đại lục, nhưng Thần Hoàng đế quốc và Thương Phong đế quốc lại như hai thế giới hoàn toàn khác biệt. Tại Thương Phong đế quốc, Vương tọa đã là cực hạn không thể vượt qua, còn ở nơi này, Vương tọa có mặt khắp nơi, chỉ có Bá Hoàng mới có thể tung hoành ngang dọc, không những vậy, bây giờ lại còn xuất hiện thêm một vị Đế Quân!
Lúc này, một bóng người từ trên không trung chậm rãi đáp xuống. Đó là một lão nhân thân khoác trường bào màu vàng nhạt, tay cầm phất trần, tóc và râu đều bạc trắng, toát lên vẻ tiên phong đạo cốt, khuôn mặt ôn hòa, tựa như một vị tiên nhân sắp phi thăng đắc đạo.
Khi người của ba Thánh địa đến, Phượng Hoành Không chỉ đứng dậy đón tiếp, nhưng lần này, hắn lại trực tiếp rời khỏi chỗ ngồi, vội bước lên nghênh đón. Phía sau hắn, Phượng Phi Yên cùng tất cả các trưởng lão cũng dồn dập đứng dậy tiến lên.
Phượng Hoành Không bước nhanh tới trước mặt vị lão nhân, cung kính hành lễ:
- Vãn bối Phượng Hoàng Thần Tông Phượng Hoành Không, bái kiến Cổ Thương chân nhân.
Tứ đại Thánh địa lấy Hoàng Cực Thánh Vực làm đầu. Mà vị lão nhân trước mặt chính là nhân vật cấp Thái thượng trưởng lão của Hoàng Cực Thánh Vực, dù là Thánh Đế cũng phải nhường ba phần. Hơn nữa, từ trước đến nay, Phượng Hoàng Thần Tông và Hoàng Cực Thánh Vực luôn có quan hệ giao hảo mật thiết nhất. Tuy không thể hiện rõ ràng nhưng Phượng Hoàng Thần Tông quả thực luôn có ý muốn thắt chặt mối quan hệ với Hoàng Cực Thánh Vực.
Cổ Thương chân nhân không hề tỏ ra uy thế hay kiêu ngạo của thân phận Thái thượng trưởng lão Thánh địa, hắn vung phất trần đáp lễ, cười nói:
- Cổ mỗ đến muộn, thực sự là có lỗi, mong Phượng Hoàng tông chủ lượng thứ.
Phượng Hoành Không lập tức nói:
- Cổ Thương chân nhân nói đùa rồi, lão nhân gia ngài có thể tự mình đến đây đã là vinh quang lớn lao đối với Phượng Hoàng Thần Tông chúng ta... A? Vãn bối nhớ, Cổ Thương chân nhân hẳn là mang theo một đệ tử đến đây, vì sao lại...
- Ha ha.
Cổ Thương chân nhân cười nhạt:
- Quả thực là Cổ mỗ có dẫn theo đệ tử đến, chỉ là muốn để hắn trải nghiệm không khí của Bài Vị Chiến và tiện thể thăm dò, rèn luyện bên trong Thái Cổ Huyền Chu. Nào ngờ, hắn lại tình cờ gặp lại cố nhân trong Thần Hoàng Thành nên đã đuổi lão già này đi, để ta tự mình đến đây trước, ha ha ha!
- Thì ra là vậy. Có thể được Cổ Thương chân nhân thu làm đệ tử chân truyền, chắc hẳn vị này chính là một kỳ tài có thiên tư kinh người có một không hai. Cổ Thương chân nhân, mời ngài.
Phượng Hoành Không đưa tay, ra hiệu mời Cổ Thương chân nhân vào chỗ ngồi của Hoàng Cực Thánh Vực.
Khi Cổ Thương chân nhân tiến vào chỗ của mình, Lăng Khôn, Dạ Tinh Hàn, thậm chí cả Cơ Thiên Nhu đều đứng dậy, trang trọng cung kính hành một đại lễ của vãn bối. Hành động này khiến Vân Triệt trong lòng hơi chấn động. Từ một màn này có thể thấy được địa vị của Cổ Thương chân nhân ở Hoàng Cực Thánh Vực cao đến mức nào.
Lúc này, người của Tứ đại Thánh địa đã đến đông đủ, toàn bộ đấu trường lập tức chìm vào yên tĩnh. Cuối cùng, thời khắc Thất quốc Bài Vị Chiến chính thức bắt đầu cũng đã đến.
Theo một ánh mắt của Phượng Hoành Không, Đại trưởng lão Phượng Phi Yên của Phượng Hoàng Thần Tông bay vút lên. Khi hắn đáp xuống giữa sân đấu, trên người đột nhiên vang lên một tiếng phượng minh uy nghiêm vang dội, một ngọn lửa ngút trời cũng theo đó bùng lên, vọt cao hơn mười trượng, khiến ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung vào hắn.
Phượng Phi Yên quét mắt nhìn bốn phía, cất cao giọng nói:
- Tại hạ là Đại trưởng lão Phượng Hoàng Thần Tông, Phượng Phi Yên, xin ra mắt chư vị anh hùng hào kiệt trong thiên hạ. Ta xin thay mặt Phượng Hoàng Thần Tông cảm tạ các vị bằng hữu đã không quản ngại đường xa mà đến Phượng Hoàng Thành. Bài Vị Chiến lần thứ ba mươi chín của Thiên Huyền thất quốc này sẽ do Phượng Phi Yên ta toàn quyền chủ trì, các vị khách quý đến từ Tứ đại Thánh địa sẽ là người chứng kiến cho chúng ta! Thất quốc Bài Vị Chiến, hai mươi lăm năm một lần, là nơi để các thanh niên tuấn kiệt trong Thiên Huyền thất quốc so đấu huyền lực, dương danh Thiên Huyền, phát dương quốc uy!
- Oa! Là Đại trưởng lão tự mình chủ trì sao. Hả? Không đúng! Tại sao lại là Đại trưởng lão chủ trì?
Phượng Triển Vân kinh ngạc thốt lên. Hiển nhiên trước đó hắn cũng không biết Đại trưởng lão sẽ đích thân chủ trì Bài Vị Chiến lần này, cho dù có người sớm nói cho hắn biết thì e rằng hắn cũng sẽ không tin, bởi vì trước đây, Thất quốc Bài Vị Chiến cùng lắm cũng chỉ do một vị trưởng lão bình thường chủ trì.
- Lẽ nào, Thất quốc Bài Vị Chiến lần này có nhân tố gì đặc biệt sao?
Phượng Triển Vân nhỏ giọng nói.
Ngoại trừ các vị Thái thượng trưởng lão và Tuyết công chúa, địa vị của Phượng Phi Yên ở Phượng Hoàng Thần Tông gần như chỉ đứng sau Phượng Hoành Không, ngay cả thái tử Phượng Hi Minh đứng trước mặt hắn cũng phải cung cung kính kính. Lần Thất quốc Bài Vị Chiến này do hắn tự mình chủ trì khiến ngay cả mấy người của Thánh địa cũng đều lộ ra vẻ kinh ngạc. Mà tất cả những người đến quan chiến trên khán đài đều nín thở, dùng ánh mắt kính trọng ngước nhìn phong thái của Phượng Phi Yên, lắng nghe âm thanh tựa như sấm rền bên tai.
Đại trưởng lão tự mình chủ trì và một trưởng lão hay điện chủ bình thường chủ trì là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Tất cả mọi người đều mơ hồ ngửi thấy một mùi vị khác thường. Quả nhiên, sau khi Phượng Phi Yên tuyên bố xong, hắn đột nhiên ngẩng đầu, ngón tay chỉ lên không trung:
- Các vị hãy ngẩng đầu lên mà xem, không sai, bóng ảnh khổng lồ đang che kín bầu trời kia chính là Thái Cổ Huyền Chu ba trăm năm mới xuất hiện một lần, ẩn chứa vô số bí ẩn không ai biết!
- Thái Cổ Huyền Chu vẫn luôn hiện hữu trên bầu trời Thần Hoàng Thành ta, xưa nay cũng chỉ có Thần Hoàng đế quốc ta mới nắm giữ tư cách thăm dò. Nhưng lần này, tông chủ lòng dạ rộng rãi, nguyện cùng bằng hữu lục quốc cùng nhau tiến vào Thái Cổ Huyền Chu, chia sẻ bí mật bên trong. Tại Bài Vị Chiến lần này, quốc gia nào giành được một trong ba vị trí đầu bảng sẽ có tư cách chọn ra ba người cùng tiến vào thăm dò Thái Cổ Huyền Chu.
Mặc dù nói là ba vị trí đầu, nhưng ai cũng biết, ngôi vị quán quân chắc chắn thuộc về Phượng Hoàng Thần Tông. Vì lẽ đó, người của lục quốc có thể may mắn leo lên Thái Cổ Huyền Chu nhiều nhất cũng chỉ có sáu người của hai nước mà thôi.
- Tuy nhiên...
Phượng Phi Yên đột nhiên xoay người:
- Ngay mấy ngày trước, Phượng Hoàng Thần Tông ta đột nhiên phát hiện, huyền ấn tại cửa chính của Thái Cổ Huyền Chu đã sớm lỏng ra, cũng có nghĩa là cửa chính của Thái Cổ Huyền Chu sẽ mở ra sớm hơn bốn ngày so với dự đoán!
- Hả?
Trong khoảnh khắc, tất cả người của Thánh địa đều khẽ nhíu mày.
- Sớm bốn ngày? Nói như vậy, ngày mai cửa chính của Thái Cổ Huyền Chu sẽ mở ra?
Dạ Tinh Hàn thấp giọng nói.
- Hẳn là như vậy... Chẳng trách Phượng Phi Yên này lại đích thân chủ trì Bài Vị Chiến lần này, quả nhiên là có biến cố.
Lăng Khôn cũng thấp giọng nói:
- Nếu ta không đoán sai, Bài Vị Chiến lần này sẽ phải kết thúc sớm để kịp thời gian Thái Cổ Huyền Chu mở ra.
Phượng Phi Yên tiếp tục nói:
- Nguyên bản chúng ta quyết định sau khi Bài Vị Chiến kết thúc, ngày kế tiếp sẽ bắt đầu thăm dò Thái Cổ Huyền Chu, nhưng lần này Thái Cổ Huyền Chu lại muốn mở ra sớm bốn ngày, cũng chính là ngày mai! Mỗi lần Thái Cổ Huyền Chu mở ra chỉ kéo dài mười hai canh giờ. Suốt ba trăm năm ròng rã phong ấn mới mở ra được mười hai canh giờ, tự nhiên là không thể lãng phí! Nhưng lời Phượng Hoàng Thần Tông ta nói ra chính là nhất ngôn cửu đỉnh, tuyệt không đổi ý. Vì lẽ đó, để ngày mai có thể cùng nhau thăm dò Thái Cổ Huyền Chu, tiến trình thi đấu của Thất quốc Bài Vị Chiến lần này cũng sẽ được rút ngắn đến mức tối đa... Phải quyết ra ba vị trí đứng đầu ngay trong hôm nay!
- Ầm!!!
Lời của Phượng Phi Yên vừa dứt, toàn bộ đấu trường liền bùng nổ xôn xao. Bọn họ đã hiểu ra tất cả, Thái Cổ Huyền Chu sẽ mở ra sớm... Đồng thời, Thất quốc Bài Vị Chiến lần này sẽ bị dồn lại trong một ngày... Cũng chính là phải hoàn thành ngay trong hôm nay!
Trước đây, Thất quốc Bài Vị Chiến ít nhất đều kéo dài năm ngày, chưa từng có ngoại lệ. Bảy mươi hai cường giả trẻ tuổi đến từ thất quốc tiến hành giao đấu, mỗi một trận đều phải tuần hoàn giao chiến, trước kia dù thời gian thi đấu đủ năm ngày cũng luôn sít sao, thậm chí còn thường xuyên kéo dài, thời gian một ngày ngắn ngủi căn bản là không thể hoàn thành được.
Tất cả các huyền giả tham chiến, cùng với đế hoàng, bá chủ của các quốc gia đều biến sắc... Thất quốc Bài Vị Chiến là đại sự của cả nước, kết quả xếp hạng có quan hệ tới địa vị và vinh quang của quốc gia trong suốt hai mươi lăm năm sau. Vì trận Bài Vị Chiến này, mỗi một đế quốc đều đã toàn lực chuẩn bị suốt mấy năm, kỳ trân dị bảo tích lũy trong hơn hai mươi năm cũng không chút keo kiệt mà sử dụng hết... Đối với những thanh niên tài tuấn tham chiến mà nói, Thất quốc Bài Vị Chiến chính là sân khấu cao nhất để họ thể hiện bản thân, là cơ hội tốt nhất để họ dương danh thiên hạ! Nếu năm ngày thi đấu thật sự bị rút xuống còn một ngày, thời gian để họ thể hiện sẽ bị rút ngắn đến tám phần mười!
Sự tương phản như vậy làm sao họ có thể cam tâm.
Mà hơn ba triệu người đã tốn bao công sức mới có được tư cách đến quan chiến, vốn định thưởng thức trận chiến đỉnh cao suốt năm ngày ròng rã, nay lại đột ngột chỉ còn lại một ngày, khiến họ cảm thấy khó chịu vô cùng.
- Chẳng trách cần phải để Đại trưởng lão tự mình chủ trì.
Vân Triệt thấp giọng tự nhủ:
- Hóa ra là Phượng Hoàng Thần Tông muốn dùng uy thế của Đại trưởng lão để áp chế cục diện hỗn loạn có thể xảy ra, khiến quá trình thi đấu rút ngắn lại còn một ngày...
Nói đến đây, lông mày hắn khẽ động, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác bất an.
Toàn bộ đấu trường lập tức bùng nổ huyên náo, tất cả đều nằm trong dự liệu của Phượng Hoàng Thần Tông. Vẻ mặt Phượng Phi Yên không đổi, giọng hắn đột nhiên cao thêm vài phần:
- Tuy thời gian thi đấu bị rút ngắn, nhưng xin các vị yên tâm, trận Thất quốc Bài Vị Chiến này vẫn sẽ tuyệt đối công bằng! Thậm chí... còn công bằng hơn so với mấy chục lần Bài Vị Chiến trước đây! Lại càng có thể quyết ra thứ hạng thực lực của Thiên Huyền thất quốc mà không chút sai lệch!
Lời nói của Phượng Phi Yên khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc... Năm ngày thi đấu bị rút xuống còn một ngày, ngược lại sẽ càng công bằng hơn?
Phượng Phi Yên nói tiếp:
- Thất quốc Bài Vị Chiến trước đây đều là bảy mươi vị thanh niên tuấn kiệt luân phiên giao chiến, phân định thắng thua, thứ hạng cuối cùng lại lấy thành tích cao nhất của người tham chiến nước mình để xếp hạng. Nhưng, phương thức này lại thiên về quốc gia sở hữu huyền giả có thực lực đỉnh cao nhất, mà trên thực tế, chỉ thể hiện thực lực của người giỏi nhất trong quốc gia đó chứ không phải thực lực tổng hợp của toàn bộ người tham chiến. Vì lẽ đó, Thất quốc Bài Vị Chiến lần này sẽ hủy bỏ phương thức đối chiến cá nhân, đổi thành đoàn chiến! Mỗi một trận đấu xếp hạng, tất cả huyền giả của hai bên đều phải ra trận giao chiến!
Nhất thời, trên khán đài lại chìm trong những tiếng bàn luận, kinh thán không ngớt. Hai mắt Vân Triệt trừng lớn, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt lạnh lùng cứng rắn của Phượng Phi Yên, mạnh mẽ mắng một câu:
- Ta phi!!
⟡ Nơi hội tụ dịch giả AI — Thiên Lôi Trúc . com ⟡