Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 43: CHƯƠNG 41: MẠT LỴ NHUỐM MÁU (HẠ)

Trong lòng Vân Triệt đã nhanh chóng bình tĩnh trở lại. Mà trong lời thì thầm vừa rồi của thiếu nữ, có vài từ khiến hắn cực kỳ để tâm.

Bản công chúa… Thí Thần Tuyệt Thương Độc… Huyền Thiên Chí Bảo…

Nàng tự xưng là bản công chúa? Chẳng lẽ là công chúa của hoàng thất đế quốc nào đó?

Thí Thần Tuyệt Thương Độc là thứ gì? Ta biết rõ vạn độc thiên hạ, vì sao lại chưa từng nghe qua cái tên này!

Còn có Huyền Thiên Chí Bảo… Gia gia từng nói, phụ mẫu ruột của mình bị đuổi giết là vì trên người có một món “Huyền Thiên Chí Bảo”, cũng nói bốn chữ “Huyền Thiên Chí Bảo” là cấm kỵ đáng sợ! Mà Huyền Thiên Chí Bảo trong miệng nữ hài này rõ ràng lại chỉ “Thiên Độc Châu”, chẳng lẽ Huyền Thiên Chí Bảo không phải chỉ có một món!?

Thế nhưng, Vân Triệt không hỏi những chuyện này, vì đây không phải lúc. Hắn do dự một chút, cuối cùng mở miệng nói:

- Tiểu muội muội, những gì ngươi nói ta đều không hiểu. Nhưng ngươi đã ngủ trong Thiên Độc Châu nhiều ngày như vậy, cuối cùng cũng đã tỉnh lại. Có thể cho ta biết tên của ngươi không?

Đối mặt với câu hỏi của Vân Triệt, vẻ mặt và ánh mắt của nữ hài hoàn toàn không hề dao động, tựa như không nghe thấy. Nhưng một lúc sau, nàng vẫn trả lời, đôi môi hồng nhuận khẽ mở, thốt ra hai chữ thanh tao mà lạnh như băng:

- Mạt Lỵ.

- Mạt Lỵ?

Vân Triệt nở nụ cười, trong mắt mang theo sự tán thưởng từ tận đáy lòng:

- Hoa mạt lỵ đáng yêu xinh xắn, hương thơm nồng đậm, thuần trắng không tì vết. Quả là một cái tên rất hợp với ngươi.

- Thuần trắng không tì vết?

Vẻ khổ sở trên mặt nữ hài thoáng ngưng lại, đôi môi nàng khẽ cong lên một đường cong lạnh lẽo. Lúc này, một trận gió lạnh thổi qua, làm mái tóc dài màu đỏ rực rỡ của nàng bay múa, một chiếc lá xanh biếc theo gió bay xuống, bị nữ hài đưa tay bắt lấy.

- Ta là đóa mạt lỵ đã bị máu tươi nhuộm thành màu đỏ!

Bàn tay nữ hài mở ra, chiếc lá xanh hoàn chỉnh đã biến thành vô số mảnh vụn, lả tả rơi xuống theo gió.

“...” Trong lòng Vân Triệt bỗng dâng lên một cảm giác lạnh lẽo đến thấu xương tủy.

Những mảnh vụn li ti bay tứ tán trong gió, một phần rơi xuống về phía thân hình nữ hài, và một cảnh tượng quỷ dị hiện ra trước mắt Vân Triệt… Những mảnh vụn này sau khi chạm vào thân hình nữ hài lại không hề bám lại, mà xuyên thẳng qua người nàng, bay ra phía sau…

“!!!!” Chuyện gì thế này? Chẳng lẽ, thân thể của nữ hài này là… ảo ảnh?

Không đúng! Nếu là ảo ảnh, sao nàng lại cầm được con dao găm kia? Lại có thể bắt được chiếc lá rụng kia. Chẳng lẽ, nàng có thể chủ động chạm vào vật khác, nhưng lại không thể bị chạm vào… một thân thể nửa thực nửa hư quỷ dị?

- Vấn đề của ngươi, bản công chúa đã trả lời. Bây giờ, đến lượt ngươi trả lời vấn đề của bản công chúa.

Đôi mắt đen như bảo thạch của Mạt Lỵ nhìn thẳng vào mắt Vân Triệt, ánh mắt tuyệt mỹ lại sắc bén như lưỡi đao, đâm thẳng vào nơi sâu nhất trong linh hồn và nội tâm hắn:

- Ngươi lấy được Thiên Độc Châu từ đâu!

- Sư phụ của ta đưa cho ta. Nhưng sư phụ của ta đã qua đời, ta cũng không biết ông lấy được Thiên Độc Châu từ đâu.

Vân Triệt thẳng thắn đáp. Đối mặt với đôi mắt trong suốt như có thể nhìn thấu mọi thứ của nữ hài này, hắn lại có cảm giác sợ hãi không dám nói nửa lời gian dối, nên dứt khoát nói thật… Dù sao, sự thật này cũng chẳng khác gì không nói. Hắn quả thật không biết khi còn ở Thương Vân đại lục, sư phụ hắn rốt cuộc đã lấy được Thiên Độc Châu từ đâu.

Ánh mắt nữ hài tiếp tục dừng trên mắt hắn ba giây mới khẽ dời đi, dùng giọng điệu lạnh như băng không nên thuộc về một thiếu nữ mười hai, mười ba tuổi mà nhàn nhạt nói:

- Thiên Độc Châu, trong Huyền Thiên Thất Đại Chí Bảo xếp thứ năm, không gian bên trong vô hạn, có thể dung hợp, tinh luyện và hóa giải vạn độc thế gian, rèn luyện vạn vật. Một ngàn ba trăm năm trước từng xuất hiện huy hoàng nhất thời, dẫn đến thiên hạ tranh đoạt, từ đó về sau bặt vô âm tín. Không ngờ tới, nó lại rơi vào tay một phế nhân huyền mạch đã bị hủy! Lại còn dung hợp với thân thể của ngươi! Quả là nực cười đến cực điểm. Không biết là Thiên Độc Châu này đã mất đi linh tính, hay linh tính của nó vốn đã hoàn toàn điên rồi!

Trong Huyền Thiên Thất Đại Chí Bảo… xếp thứ năm?

Đôi mày liễu của nữ hài bỗng nhiên chau lại, một luồng sát khí lạnh như băng đột nhiên ngưng tụ, bao phủ lấy thân thể Vân Triệt:

- Nếu ngay cả Thiên Độc Châu cũng bằng lòng nương tựa vào một phế nhân như ngươi, vậy không có lý do gì lại không muốn bám vào bản công chúa!

Vèo!!

Một cơn cuồng phong lạnh lẽo ập tới, Vân Triệt còn chưa kịp phản ứng, lưng đã đập mạnh vào thân cây phía sau, gương mặt tựa tuyết phủ đầy sát khí của nữ hài đã ở ngay trong gang tấc, tay trái nàng siết chặt lấy cổ họng hắn.

- Ngươi…

Đồng tử Vân Triệt trừng lớn, trong cơn ngạt thở đau đớn, sắc mặt nhanh chóng trở nên tái nhợt.

- Cho ngươi hai lựa chọn.

Lúc này, gương mặt tuyệt mỹ của nữ hài lại phủ đầy vẻ âm trầm đáng sợ, giọng nói non nớt lại lạnh lẽo tựa băng hàn:

- Một là ngoan ngoãn giao Thiên Độc Châu cho bản công chúa. Hai là sau khi bản công chúa giết ngươi, sẽ tự mình lấy Thiên Độc Châu ra khỏi người ngươi!

Bàn tay nhỏ nhắn của thiếu nữ rõ ràng mềm mại như ngọc, lại tựa gọng kìm sắt khóa chặt cổ họng hắn, khiến toàn thân hắn không thể động đậy, thống khổ không chịu nổi. Thế nhưng, trên mặt hắn lại không có một chút sợ hãi nào, ngược lại dùng giọng nói yếu ớt nhưng vô cùng bình tĩnh đáp:

- Ta chọn cái thứ hai, ngươi mau giết ta đi.

Đôi mắt đẹp của nữ hài hơi nheo lại, cười lạnh nói:

- Ngươi cho rằng bản công chúa không dám?

Vừa nói, ngón tay nàng đột nhiên siết chặt, trên cổ Vân Triệt nhất thời xuất hiện năm vết máu ghê người, sắc mặt càng thêm thống khổ. Nhưng hắn vẫn nhếch miệng, gương mặt tái nhợt lại nở nụ cười:

- Nếu ngươi muốn ta chết… thì vừa rồi… đã không mạo hiểm kịch độc phệ hồn để cứu ta!

Mạt Lỵ: “...”

Vân Triệt nhìn chằm chằm vào mắt nàng, gương mặt vặn vẹo trong cơn ngạt thở, nói:

- Ngươi thân trúng kỳ độc, loại độc này không chỉ ăn mòn thân thể, mà còn ăn mòn cả linh hồn! Tối hôm đó, thân thể ngươi đã tan biến ngay trước mắt ta. Ngươi của bây giờ chỉ còn là linh hồn bị kịch độc ăn mòn… Thân thể mà ngươi đang có là do ngày đó ngươi đã cưỡng ép hút máu của ta, khiến Thiên Độc Châu vốn đã hòa hợp với ta có thể tương dung với ngươi, rồi mượn lực lượng của Thiên Độc Châu và sinh mệnh của ta để ngưng tụ thành thân thể bán hư ảo này! Điều đó cũng có nghĩa, mạng của ta chính là mạng của ngươi! Ngươi chết, ta không hề hấn gì. Nhưng nếu ta chết, ngươi cũng sẽ lập tức hồn phi phách tán!

- Ta giao Thiên Độc Châu cho ngươi, mới là thực sự tìm chết!

“...” Nơi sâu trong đôi mắt đẹp của Mạt Lỵ thoáng qua một tia kinh ngạc, bàn tay nhỏ đang bóp cổ họng Vân Triệt chậm rãi nới lỏng.

Cuối cùng thoát khỏi cảnh yết hầu bị khóa chặt, Vân Triệt ho khan một trận kịch liệt, sau đó bắt đầu nôn mửa điên cuồng, suýt nữa đã nôn cả mật xanh mật vàng, sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ.

- Ngươi xem ra không vô dụng như vẻ bề ngoài.

Ánh mắt Mạt Lỵ liếc nhìn hắn:

- Vì sao ngươi có thể nhìn ra chuyện này?

- Hắc…

Vân Triệt cười nhẹ một tiếng:

- Bởi vì, ta là một thần y! Nếu ngươi không muốn chết, vậy không những không thể giết ta, mà còn phải dốc toàn lực bảo vệ ta! Có thể ngưng hồn thành thể, đây là năng lực mà ít nhất phải đạt tới Vương Huyền Cảnh mới có được! Mạng của ngươi, so ra còn quý giá hơn mạng của ta nhiều.

Một thiếu nữ mười hai, mười ba tuổi đã ở Vương Huyền Cảnh, khi nói ra câu này, trong lòng Vân Triệt nổi sóng cuộn trào. Nhìn khắp toàn bộ Thương Phong đế quốc, người đạt tới Thiên Huyền Cảnh đã có thể tung hoành ngang dọc, còn người đạt tới Vương Huyền Cảnh, toàn bộ đế quốc cũng không đến mười người! Mà mười người này đều là những tồn tại đỉnh cao như đế vương, không gì sánh kịp. Muốn đạt tới cảnh giới này, không chỉ cần thiên phú và kỳ ngộ cực cao, mà còn cần đủ thời gian. Những người ở Thương Phong đế quốc đạt tới Vương Huyền Cảnh đều đã ngoài trăm tuổi. Đến cảnh giới này, cho dù thân thể bị hủy, cũng có thể ngưng hồn thành thể, chỉ cần tìm được cơ hội tái tạo thân thể là có thể hoàn mỹ trùng sinh!

Mà nữ hài có thân thể bị hủy, hồn phách dựa vào sinh mệnh lực của hắn để tồn tại này, thực lực rõ ràng cũng ở Vương Huyền Cảnh! Đây là một khái niệm kinh khủng đến mức nào.

Thế nhưng, câu nói tiếp theo của nữ hài khiến Vân Triệt hoàn toàn sững sờ trong năm giây.

- Vương Huyền Cảnh?

Trong mắt nữ hài không hề có chút dao động, nhưng trên mặt lại lộ rõ vẻ khinh thường sâu sắc:

- Đó là thứ gì?

Vân Triệt: “...”

Lúc này, một loạt tiếng bước chân dồn dập bỗng từ phía trước truyền đến, đôi mắt Mạt Lỵ khựng lại, chậm rãi xoay người. Chủ nhân của tiếng bước chân nhanh chóng xuất hiện trong tầm mắt.

Tiêu Cửu!

- Lại một kẻ muốn lấy mạng ta đến rồi, ngươi cứ xem rồi liệu mà làm.

Vừa rồi khi đối mặt với Tiêu Bát, tuy trong tay hắn cầm “vũ khí bí mật”, nhưng nói không căng thẳng là nói dối. Chỉ có điều hiện giờ, nhìn thấy Tiêu Cửu xuất hiện trước mặt, hắn ngược lại không có chút cảm giác căng thẳng nào, nửa người vẫn dựa vào thân cây phía sau, trong ánh mắt nhìn về phía Tiêu Cửu thậm chí còn mang theo chút thương hại… và tiếc nuối… Sao chỉ có một mình Tiêu Cửu tới? Giá như đến thêm vài tên để chôn cùng thì tốt biết mấy.

Tiêu Cửu đầu tiên nhìn thấy Vân Triệt, sau đó nhìn thấy một vũng máu và thịt vụn trên mặt đất. Tuy thân thể Tiêu Bát đã bị nghiền nát thành hàng ngàn mảnh, nhưng với mấy chục năm quen biết, hắn vẫn nhận ra ngay lập tức, nhất thời kinh hãi thất sắc. Nhưng khi ánh mắt hắn dừng trên người Mạt Lỵ, cả người hoàn toàn ngây dại.

Tiêu Bát và Tiêu Cửu đều không phải huyết mạch trực hệ của Tiêu Tông, xuất thân trong Tiêu Tông khổng lồ rất thấp kém, nhưng vì từ nhỏ đã biểu hiện thiên phú bất phàm nên được lựa chọn để tiến hành huấn luyện vô cùng nghiêm khắc, sau này trở thành cận vệ của Tiêu Cuồng Vân. Bọn họ không chỉ có huyền lực cường đại, mà tính tình cũng lãnh khốc vô tình, chỉ biết trung thành, đối với những thứ khác đều không hề có hứng thú… kể cả nữ nhân! Cho dù mỹ nữ ở trong lòng, cũng mặt không đổi sắc, lòng không gợn sóng, giống như một cỗ máy đã mất đi thất tình lục dục. Đương nhiên, càng không thể có sở thích ấu dâm.

Thế nhưng, khoảnh khắc nhìn thấy Mạt Lỵ, ánh mắt hắn đờ ra, thân thể có một cảm giác tê dại chưa từng có, máu toàn thân gần như sôi trào.

Hắn không biết nên dùng từ ngữ gì để hình dung vẻ đẹp của nữ hài trước mắt… Đôi mắt nàng tựa như trân châu lộng lẫy nhất thế gian, thần thái rực rỡ xinh đẹp đến không thể tưởng tượng nổi. Gò má nàng, ngũ quan của nàng, hoàn mỹ và tinh tế đến mức không thể dùng từ “phấn điêu ngọc trác” để hình dung…

Thân thể nhỏ nhắn non nớt như vậy, đường cong non nớt nhưng lại mê hoặc đến cực điểm. Tà váy trắng buông xuống một cách mềm mại và thanh thoát tự nhiên. Dưới làn váy là đôi chân trần nhỏ nhắn, thẳng tắp, bắp chân tựa như được điêu khắc từ bạch ngọc, làn da trắng nõn, mịn màng như sữa, óng ánh trong suốt như băng. Đôi chân nàng đặt trên mặt đất giống như hai đóa thiên sơn tuyết liên, tuyệt mỹ không giống vật chốn nhân gian…

Trên thế giới này, sao có thể có một sinh vật xinh đẹp đến nhường này…

Tiêu Cửu hoàn toàn nhìn đến ngây người, hai mắt trợn lớn, ánh mắt dại ra, ý thức hoàn toàn bay lên chín tầng mây, phảng phất như hồn phách đã bị cướp đoạt. Hắn quên mất cái chết thảm của Tiêu Bát, trong đầu chỉ còn lại nữ hài xinh đẹp đến khiến thiên địa thất sắc này. Mái tóc dài màu đỏ khẽ bay trong gió, tô điểm thêm cho nàng một chút diễm lệ và kiều mị, khiến tim hắn đập loạn, toàn thân nóng lên, dục vọng chiếm hữu nàng, đè nàng dưới thân mà điên cuồng chà đạp dâng lên mãnh liệt trong lòng…

- Muốn chết!

Nhìn ánh mắt nóng bỏng của Tiêu Cửu, trên mặt Mạt Lỵ lộ vẻ tức giận, đột nhiên nâng bàn tay nhỏ nhắn như bạch ngọc lên, lòng bàn tay nhắm thẳng vào ngực Tiêu Cửu…

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!