Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 44: CHƯƠNG 42: MẠT LỴ LÀM SƯ PHỤ (THƯỢNG)

Ầm!!!

Không có bất kỳ dao động năng lượng nào, cũng không có bất kỳ điềm báo nào, ngay khoảnh khắc Mạt Lỵ giơ tay phải lên, sắc mặt Tiêu Cửu đột nhiên đại biến, biến đổi thành hoảng sợ tột cùng, tựa như trong tích tắc đó đã nhìn thấy địa ngục khủng bố nhất. Ngay sau đó, giữa tiếng nổ kinh thiên động địa, thân thể hắn… nổ tung thành từng mảnh.

Đầu, tứ chi, thân thể, nội tạng… Tất cả đều vỡ nát trong nháy mắt, nổ tung thành một đóa hoa máu khổng lồ, máu tươi văng tung tóe, nhuộm đỏ cả một vùng đất…

Vân Triệt: “!!!!”

Tiêu Bát, Tiêu Cửu, hai kẻ xuất thân từ Tiêu Tông, thân là cường giả siêu cấp hộ vệ cho con trai tông chủ, một kẻ bị xé xác trong nháy mắt, một kẻ nổ tan thành tro bụi trong chớp mắt. Cả hai đều diệt vong dưới tay Mạt Lỵ mà không có lấy một tia giãy giụa. Hay nói đúng hơn, đến chết chúng vẫn không biết mình bỏ mạng ra sao.

Hơn nữa, cái chết của kẻ sau còn thê thảm hơn kẻ trước. Vân Triệt hai đời giết người vô số, sớm đã quen với máu tanh và tàn nhẫn, đối mặt với kẻ cực hận, thủ đoạn của hắn cũng sẽ vô cùng âm độc, nhưng chưa một lần nào, dù là tùy ý ra tay, lại có thể hung tàn đến mức như hai lần giết người của nàng… Chính xác hơn, hắn vốn không có năng lực làm được điều đó.

Nữ hài tóc đỏ tự xưng là “Mạt Lỵ” này, rốt cuộc nàng là…

“A a…”

Trong miệng Mạt Lỵ bỗng phát ra tiếng rên rỉ thống khổ tột cùng, thân hình bé nhỏ đột nhiên khuỵu xuống đất, toàn thân run rẩy.

Tiêu Bát thành xác nát trên đất, Tiêu Cửu thành một vũng máu, Vân Triệt đột nhiên có phần hiểu ra vì sao nàng lại tự xưng là “Mạt Lỵ nhiễm máu”. Từ thủ pháp giết người của nàng, có thể tưởng tượng được nàng đã giết bao nhiêu người, và những kẻ chết dưới tay nàng đều thê thảm đến mức nào. Nàng rõ ràng chỉ là một nữ hài còn chưa trưởng thành, nhưng cách nàng ra tay lại giống như một tử thần vô tình tàn khốc.

Trong lòng Vân Triệt không kìm được dâng lên một nỗi sợ hãi lạnh buốt. Nhìn dáng vẻ thống khổ của nàng, hắn do dự một lát, vẫn tiến lên hai bước, nói:

- Vừa rồi rõ ràng ngươi có thể dùng một lực lượng rất nhỏ để giết hắn, lại cứ muốn khiến hắn chết không toàn thây… Hồn thể hiện tại của ngươi bị nhiễm kỳ độc, mỗi khi vận dụng huyền lực, kịch độc này sẽ thừa cơ xâm nhập, cắn nuốt linh hồn ngươi…

“Grào!”

Một tiếng sói tru bỗng vang lên sau lưng Vân Triệt, hơn nữa tiếng tru này rõ ràng rất gần… Gần như ngay bên tai. Vân Triệt vội vàng xoay người, cách hắn chưa đầy hai mươi bước về phía bên phải, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một con sói trưởng thành toàn thân lông xám, đôi mắt lộ ra hung quang nhìn chằm chằm vào hắn.

Sói hoang!!

Vân Triệt cả kinh trong lòng… Nơi này là một trấn nhỏ ven biên giới, tại sao lại có sói hoang xuất hiện! Tuy con sói hoang này rõ ràng chỉ là một con thú bình thường, nhưng nó dù sao cũng là sói, vốn không thể nào xuất hiện ở đây.

Khoan đã… Gió bắt đầu nổi lên, mà thân thể nát bấy chết thảm của Tiêu Bát lúc trước, mùi máu tươi theo gió bay xa… Quả thực rất có khả năng dụ tới huyền thú khát máu!

Con sói hoang đột nhiên xuất hiện không cho Vân Triệt nhiều thời gian để phản ứng và suy nghĩ, nó gầm nhẹ một tiếng rồi lao đi như điên, khi còn cách bảy bước liền đột nhiên nhảy lên, lao thẳng về phía Vân Triệt, móng vuốt sắc lẻm kia đủ để xé nát thân thể hắn.

Lời nói lúc trước của Vân Triệt không sai chút nào, sở dĩ Mạt Lỵ có thể tiến vào Châu Thiên Độc, hút máu của Vân Triệt, là vì đã gắn kết tính mạng mình với hắn. Do đó, mạng của Vân Triệt cũng chính là mạng của nàng. Nếu Vân Triệt chết, nàng cũng sẽ chết, cho dù không chết, mất đi Châu Thiên Độc, nàng cũng sẽ độc phát hồn tán trong thời gian ngắn.

Cho nên, khi nhìn thấy sói hoang tấn công Vân Triệt, trong mắt Mạt Lỵ nhất thời lóe lên một tia sát khí, huyền lực cuồng bạo trong nháy mắt ngưng tụ trong tay… Nhưng ngay khoảnh khắc huyền lực khởi động, nàng chợt như bị vạn tiễn xuyên tim, toàn thân cứng đờ, miệng phát ra một tiếng rên rỉ cực kỳ thống khổ, huyền lực vừa ngưng tụ lại lập tức tiêu tán hoàn toàn. Nàng run rẩy trong đau đớn, thân thể bỗng nhiên lóe lên, rồi giống như một hư ảnh lúc tỏ lúc mờ…

Lần đầu ra tay chém chết Tiêu Bát đã khiến nàng gặp phải sự phản phệ mạnh mẽ của Thí Thần Tuyệt Thương Độc, lần thứ hai vận dụng huyền lực diệt sát Tiêu Cửu khiến sự phản phệ mà nàng phải chịu tăng lên gấp mấy lần. Lần này lại vận dụng huyền lực nữa, kịch độc toàn thân giống như rắn độc thức tỉnh, thừa lúc trống rỗng mà vào, điên cuồng cắn nuốt linh hồn nàng, khiến nàng đừng nói là tấn công con sói hoang kia, ngay cả đứng cũng không vững, thân thể nửa hư ảo có nguy cơ tan thành mây khói dưới kịch độc phát tác.

- Đừng vận dụng huyền lực!!

Nhìn thấy thân thể Mạt Lỵ bỗng trở nên lúc ẩn lúc hiện, Vân Triệt nhíu mày, lớn tiếng gầm lên. Mà con sói hoang kia đã bổ nhào xuống đầu, nanh sói như mũi đao nhọn trong nháy mắt càng lúc càng gần…

Xoẹt!!

Áo bên vai phải bị hung hăng xé rách, suýt chút nữa đã tổn thương đến da thịt. Vân Triệt suýt soát tránh được cú bổ nhào bất ngờ, không đợi đứng dậy, tay phải luôn nắm chặt đã dùng hết toàn lực vung về phía con sói, gói bột phấn hắn vốn chuẩn bị để đối phó với Tiêu Bát lập tức được rắc chính xác lên đầu con sói hoang vừa rơi xuống đất.

Sói hoang nhất thời tru lên một tiếng thảm thiết, vừa tru vừa ngã xuống, hai móng vuốt liều mạng cào vào mắt mình. Vân Triệt lấy tốc độ nhanh nhất đứng dậy, nhanh chóng nhặt con dao găm mà Mạt Lỵ đã ném trên mặt đất lên, đột nhiên cắn răng, lao ngược về phía con sói hoang, dao găm trong tay dùng hết toàn lực đâm vào yết hầu nó.

Sói hoang tuy là dã thú thông thường, nhưng da thịt, xương cốt đều rất cứng rắn. Một đâm toàn lực của người bình thường nếu trúng phải xương cổ, hậu quả chỉ là tổn thương da thịt, không thể lấy mạng nó, ngược lại sẽ triệt để kích thích hung tính của nó. Tốc độ hạ dao của Vân Triệt cực nhanh, điểm rơi càng gắt gao khóa chặt trong tầm mắt ngưng đọng của hắn… Dao găm chuẩn xác xuyên qua khe hở xương cổ của sói hoang, cắt đứt yết hầu của nó.

Tiếng tru của sói hoang bỗng trở nên thê lương vô lực, toàn thân nó co giật điên cuồng một trận, sau đó mềm nhũn ngã xuống đất, không còn một tiếng động.

“Phù…” Vân Triệt thở ra một hơi thật dài, đưa tay lau đi mồ hôi lạnh trên trán. Tuy rằng hiện giờ sức lực của hắn thấp kém, thân thể gầy yếu, nhưng ít ra ý thức chiến đấu và nhãn lực vẫn còn đó. Chẳng qua, hắn, người đã từng ngạo thị thiên hạ, lúc này đối mặt với một con sói hoang tầm thường mà còn phải hung hiểm như vậy, khiến hắn không khỏi cười chua xót.

Thân thể Mạt Lỵ vẫn đang chớp nháy, nàng giống như một con mèo con bị thương co ro trên mặt đất, biểu cảm trên mặt thống khổ đến cực điểm. Vân Triệt điều tức xong, đứng dậy đi tới bên cạnh nàng, tay trái đặt trên vai nàng, năng lực tinh lọc của Châu Thiên Độc nhanh chóng phóng thích, ngăn chặn kịch độc đang điên cuồng tàn phá trong thân thể và linh hồn nàng.

Thí Thần Tuyệt Thương Độc… Đây rốt cuộc là loại độc gì! Lại có thể khiến một nữ hài có thực lực đáng sợ nhường này suýt nữa phải bỏ mạng.

Vẻ thống khổ trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạt Lỵ cuối cùng cũng dịu đi một chút, nhưng thân thể vẫn luân phiên giữa rõ ràng và mơ hồ, hơn nữa tần suất ngày càng nhanh, rõ ràng có dấu hiệu sắp tiêu tán. Lúc này, Mạt Lỵ bỗng nhiên ngẩng mặt lên, đưa tay ra chộp lấy cổ tay phải của Vân Triệt, đôi môi mềm hé mở, hàm răng trắng như tuyết dùng sức cắn lên đầu ngón trỏ của hắn.

Ngón tay truyền đến cơn đau nhói khiến gương mặt Vân Triệt co rúm lại, hắn cảm giác được đầu ngón tay bị răng nanh sắc nhọn cắn nát, máu tươi chảy ra đều bị Mạt Lỵ hút vào trong miệng. So với nỗi sợ hãi lần đầu bị nàng hút máu, lần này Vân Triệt đã bình tĩnh hơn, cũng không giãy giụa, mặc kệ nàng cắn ngón tay mình. Chiếc lưỡi ấm áp mềm mại vẫn áp chặt lên đầu ngón tay hắn, khiến hắn trong cơn đau nhói lại có một cảm giác hưởng thụ khó tả…

Theo mỗi một giọt máu bị Mạt Lỵ hút vào miệng, tần suất biến ảo của thân thể nàng bắt đầu chậm lại, nửa phút sau cuối cùng hoàn toàn ngừng hẳn. Mạt Lỵ rời hàm răng khỏi ngón tay hắn, tuy sắc mặt vẫn còn hơi tái nhợt, nhưng cuối cùng không còn thống khổ nữa.

Vân Triệt lùi lại một bước, nhìn dấu răng trên ngón trỏ tay phải vẫn còn rỉ máu, hít một hơi khí lạnh nói:

- Ngươi là… chó con à! Gặp một lần cắn ta một lần!

Mạt Lỵ đưa tay nhỏ bé lên, nhẹ nhàng lau khóe miệng, trên khuôn mặt non nớt vẫn còn vẻ sợ hãi. Nàng hơi cắn răng, nhíu đôi mày nhỏ nhắn, giọng lạnh lùng nói:

- Còn không phải tại ngươi quá vô dụng sao! Bằng không, bản công chúa sao lại bị ép đến mức này!

- Ta vô dụng?

Vân Triệt tự giễu cười nhẹ một tiếng:

- A, so với ngươi, ta quả thực rất vô dụng. Một con sói hoang tầm thường cũng có thể lấy mạng ta, nếu không phải nhờ ngươi hai lần cứu giúp, giờ ta đã chết dưới tay hai kẻ vừa bị ngươi giết rồi… Nhưng mà, cho dù ta vô dụng thế nào, cũng coi như đã cứu ngươi hai lần. Đêm đó nếu không gặp được ta, ngươi đã sớm bị độc chết. Vừa rồi, nếu ta bỏ mặc ngươi mà đi, bây giờ nói không chừng ngươi đã hồn phi phách tán. Ngươi nói ta vô dụng, sao không nghĩ đến việc cảm tạ ta?

Mạt Lỵ trầm mặc không nói.

- Khi ngươi sắp chết lại gặp được Châu Thiên Độc, xem như phúc lớn mạng lớn. Nhưng mà, vận may của ngươi hiển nhiên cũng dừng lại ở đây. Huyền mạch của ta đã tàn phế, nếu không chữa trị được, cả đời này chỉ có thể dừng lại ở Sơ Huyền Cảnh cấp một. Ngươi thân trúng kịch độc, lại không thể tùy tiện vận dụng lực lượng, chỉ bằng sức của một mình ta, gặp phải nguy hiểm lớn một chút là có thể chết bất cứ lúc nào, còn liên lụy ngươi chết cùng.

Vân Triệt dùng tay nắm lấy ngón tay cuối cùng đã cầm máu, thản nhiên nói.

Mạt Lỵ vẫn không nói gì, nhưng ánh mắt lại không ngừng biến hóa, tựa như đang do dự giãy giụa điều gì đó.

- Chỉ có điều ngươi yên tâm, ta sẽ cố gắng tìm được phương pháp chữa trị huyền mạch của ta… Không! Là nhất định phải tìm được! Trước đó, ta sẽ cẩn thận bảo vệ tính mạng của mình.

Vân Triệt tỏ vẻ bình tĩnh và kiên quyết. Trong đầu hắn lại hiện lên bóng dáng của Tiêu Liệt và Tiêu Linh Tịch. Vì bọn họ, con đường chắc chắn sẽ vô cùng khó khăn này, dù thế nào hắn cũng phải liều mạng đi với tốc độ nhanh nhất.

- Chữa trị huyền mạch?

Trên mặt nữ hài lộ ra nụ cười khinh thường:

- Ta đã thăm dò huyền mạch của ngươi, không phải do ngoại lực tổn hại, mà là từ khi còn rất nhỏ, lúc huyền mạch chưa thành hình đã bị thương nặng, lúc cắm rễ đã bị tổn hại, hiện giờ huyền mạch quả thật phế đến không còn gì để nói! Tình huống này đúng là có một biện pháp có thể cưỡng ép chữa trị, nhưng sau khi chữa trị, mở được ba huyền quan đã là cực hạn! Hơn nữa ngươi đã bỏ lỡ kỳ trúc cơ Sơ Huyền mấu chốt nhất trước mười bốn tuổi, chỉ bằng trạng thái này, trong vòng mười năm, ngươi ngay cả Sơ Huyền Cảnh cũng không thể đột phá! Hơn nữa, suốt đời đều khó có khả năng đột phá Nhập Huyền Cảnh… Vẫn là một kẻ phế nhân vô dụng!

Lời của Mạt Lỵ khiến sắc mặt Vân Triệt đột nhiên cứng đờ, hai tay cũng bất giác siết chặt. Lời nàng nói đã đâm trúng sự thật tàn khốc mà hắn vẫn luôn cố gắng lảng tránh… Bởi vì đúng như lời nàng nói, huyền mạch của hắn đã bị phế đến tận gốc rễ, cho dù hắn biết biện pháp chữa trị, cũng chỉ có thể chữa được một phần rất nhỏ, huyền mạch vẫn là nửa phế. Hơn nữa hắn đã bỏ lỡ kỳ nền tảng mấu chốt nhất, tốc độ tu luyện huyền lực sẽ chậm hơn người khác mấy lần… Gần như không có khả năng đột phá đến Chân Huyền Cảnh.

Ngực Vân Triệt phập phồng kịch liệt, hắn cắn răng nói:

- Chuyện đó, ta tự có cách!

- Ngươi định thu thập các loại dược liệu, dùng Châu Thiên Độc luyện chế các loại đan dược để cưỡng ép tăng cường cho mình sao? Nghe qua đúng là một ý tưởng không tồi. Nhưng với năng lực buồn cười này của ngươi, ngươi dựa vào cái gì để có được dược liệu cao cấp! Ngược lại, ngươi sẽ liên tiếp rơi vào hoàn cảnh vạn kiếp bất phục, liên lụy bản công chúa chết cùng ngươi!

Mạt Lỵ ngẩng mặt lên, đôi mắt trong veo, tựa như cuối cùng đã có quyết định:

- Thu lại ý tưởng buồn cười đó của ngươi đi. Ngươi cứu mạng bản công chúa, bản công chúa quả thực nên báo đáp ngươi… Ngươi chỉ cần đáp ứng ba điều kiện của bản công chúa, vậy thì, bản công chúa sẽ lập tức khiến ngươi có một… huyền mạch mới…

Trong ánh mắt kinh ngạc của Vân Triệt, ánh mắt Mạt Lỵ trở nên thâm thúy và thần bí, giọng nói cũng hơi trầm xuống:

- Một huyền mạch mang sức mạnh của thần

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!