Lập tức có được một huyền mạch mới…
Huyền mạch có lực lượng của thần!?
Mấy câu nói đó của Mạt Lỵ, đối với Vân Triệt đang khát vọng vô hạn tìm cách chữa trị huyền mạch, không khác nào sấm sét giữa trời quang.
Hắn nói với Tiêu Linh Tịch và Tiêu Liệt rằng trong vòng ba năm nhất định sẽ trở về… Mà hắn biết rõ tình trạng huyền mạch của mình, hiểu rằng trong vòng ba năm chữa trị được huyền mạch, lại còn áp đảo được thế lực của Tiêu Môn là một mục tiêu xa vời đến mức nào. Hắn sở dĩ nói ra lời hứa hẹn như vậy, chính là để ép bản thân đến cực hạn… Bởi vì chỉ có sự bức bách như vậy, mới có thể khiến mình đột phá giới hạn dưới áp lực cực lớn.
Mà bây giờ, Mạt Lỵ lại nói… có thể lập tức đổi cho hắn một huyền mạch mới! Hơn nữa, còn là huyền mạch có lực lượng của thần!
“Lực lượng của thần” trong miệng Mạt Lỵ là gì, hắn không biết, nhưng chỉ cần bốn chữ “có huyền mạch mới” đã khiến lòng hắn dâng lên một cơn kích động đến run rẩy không sao kiềm chế nổi. Hắn nén lại những gợn sóng trong lòng, nhìn chằm chằm vào mắt Mạt Lỵ nói:
- Ngươi nói… là thật?
- Bổn công chúa sẽ lừa ngươi sao?
Trên mặt cô gái nhỏ tràn đầy vẻ ngạo nghễ.
Vân Triệt nghẹn lời… Đúng vậy, nàng ngay cả lực lượng khủng bố của Vương Huyền Cảnh cũng không thèm để vào mắt, cần gì phải lừa gạt một tên phế nhân như hắn! Trong khoảng thời gian ngắn khiến một người có được huyền mạch mới, trong mắt người thường, thậm chí trong mắt “Thần y” Vân Triệt, đều là chuyện hoàn toàn không thể. Nhưng khi Mạt Lỵ nói ra, đôi mắt trong veo, tư thái ngạo nghễ, khiến hắn không tìm thấy một tia dối trá nào.
Nhưng mà, nàng có một mái tóc dài màu đỏ không nên thuộc về con người của Thiên Huyền Đại Lục, nàng tuổi còn nhỏ mà lại có huyền lực vô cùng khủng bố, trên người nàng trúng phải loại độc mà hắn, người sở hữu Châu Thiên Độc, cũng mới nghe lần đầu… “Chuyện không thể” xảy ra trên người nàng còn thiếu sao?
Có lẽ, nàng thật sự có phương pháp kỳ lạ nào đó, có thể khiến hắn có được một huyền mạch mới trong thời gian ngắn… Nếu thật sự có thể thực hiện, vậy thì hắn sẽ có vạn phần chắc chắn thực hiện lời hứa với Tiêu Liệt và Tiêu Linh Tịch.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Vân Triệt trở nên nóng rực:
- Được… Vậy ngươi nói cho ta biết, ba điều kiện mà ngươi muốn ta đáp ứng là gì?
Mạt Lỵ biết hắn tuyệt đối không thể từ chối, nàng không nói nhảm nhiều, nói thẳng:
- Điều kiện thứ nhất, ngươi phải đáp ứng bản công chúa tìm ba món đồ… Theo thứ tự là: một gốc Hoa U Minh Bà La, ba viên huyền đan của huyền thú không thua kém cảnh giới Bá Huyền, và… ít nhất bảy mươi cân Tử Mạch Thần Tinh!
Vân Triệt cẩn thận lắng nghe… Khi Mạt Lỵ nói đến “Hoa U Minh Bà La”, hắn liền nhíu chặt mày. Cái tên “Hoa U Minh Bà La” này hắn đã từng nghe sư phụ nói đến, nhưng chưa từng thấy qua. Lúc trước sư phụ nói cho hắn biết, Hoa U Minh Bà La là chí âm chí tà chi linh của thế gian, chỉ sinh trưởng ở nơi chí âm chí hàn, cây lá màu tím đen, cần trọn vẹn hai mươi bốn năm mới nở hoa một lần. Hoa nở rộ cũng có màu tím đen vô cùng diễm lệ, trên cánh hoa lượn lờ sương mù màu tím nhạt tựa như khí tức u minh, khi sương mù lay động còn mơ hồ phát ra tiếng minh quỷ khóc cười. Hoa nở ba ngày sau sẽ tàn, lần nở hoa tiếp theo, lại phải chờ hai mươi bốn năm nữa.
Về phần Hoa U Minh Bà La có tác dụng gì, sư phụ không nói, chỉ bảo một khi người phàm đến gần, sẽ bị minh khí xâm nhập cơ thể, nhẹ thì hôn mê dài ngày, nặng thì mất mạng.
Đến nơi chí âm chí hàn, tìm kiếm một gốc hoa hai mươi bốn năm mới nở một lần, hơn nữa đến gần còn có thể mất mạng… Vân Triệt giật giật mày, cũng không có phản ứng gì quá khích. Nếu Mạt Lỵ có thể cho hắn một huyền mạch mới, yêu cầu như vậy cũng không tính là quá đáng…
Nhưng món đồ thứ hai Mạt Lỵ nói ra, lại khiến hắn suýt nữa thất thanh hét lên…
Ba viên huyền đan của huyền thú không thua kém cảnh giới Bá Huyền!! Ngươi đang đùa ta đấy à!?
Bá Huyền Cảnh là khái niệm gì? Đó là cảnh giới trong truyền thuyết, là cảnh giới tối cao mà vô số huyền giả cả đời cũng không thể đạt tới, ngay cả ngước nhìn cũng không thấy. Nhìn khắp toàn bộ Thương Phong Đế Quốc, cường giả Vương Huyền Cảnh có thể tìm được vài người, nhưng cường giả Bá Huyền Cảnh thì tuyệt đối không có một ai! Cường giả Vương Huyền Cảnh được gọi là Vương Tọa, mà cường giả Bá Huyền Cảnh, tất được xưng là Bá Hoàng, ý chỉ một khi đạt đến cảnh giới này, chính là hoàng giả tuyệt đối của một phương trời, không ai có thể chống lại!
Đừng nói Thương Phong Đế Quốc hiện giờ, mà trong vòng ngàn năm qua, Thương Phong Đế Quốc cũng chưa từng xuất hiện một cường giả tuyệt thế nào đạt tới Bá Huyền Cảnh.
Vậy mà Mạt Lỵ vừa mở miệng, đã là ba viên huyền đan của huyền thú không thua kém cảnh giới Bá Huyền! Muốn lấy được ba viên huyền đan này, nhất định phải săn giết ba con Bá Huyền Thú! Tìm đâu ra ba con Bá Huyền Thú này hãy khoan nói… Nhìn khắp Thương Phong Đế Quốc, ai dám chọc vào Bá Huyền Thú?
Trên Vương Huyền, mỗi bước lên trời. Năm cường giả Vương Huyền Cảnh cấp mười, cũng không thể địch nổi một cường giả Bá Huyền Cảnh cấp một. Nói cách khác, tất cả cường giả Vương Huyền Cảnh của Thương Phong Đế Quốc cộng lại, cũng không thể đối phó nổi một con Bá Huyền Thú. Ba viên huyền đan của huyền thú không thua kém cảnh giới Bá Huyền… E rằng đương gia của tứ đại tông môn nghe được yêu cầu này cũng sẽ nổi trận lôi đình.
Mà món đồ thứ ba Mạt Lỵ nói ra, khiến Vân Triệt suýt nữa kinh hãi đến mức ngã ngồi trên đất.
Ít nhất bảy mươi cân Tử Mạch Thần Tinh… Là Tử Mạch Thần Tinh, không phải Tử Mạch Thiên Tinh! Tử Mạch Thiên Tinh đã là vật báu hiếm thấy của trời đất, một miếng Tử Mạch Thiên Tinh cỡ móng tay đã là vô giá, chỉ có những tông môn khổng lồ mới xứng sở hữu, huyền giả tầm thường vốn không dám hy vọng xa vời. Mà Tử Mạch Thần Tinh lại được tinh luyện từ trong Tử Mạch Thiên Tinh, một khối Tử Mạch Thiên Tinh cỡ một gian nhà, may ra mới có thể tinh luyện được một miếng Tử Mạch Thần Tinh cỡ móng tay.
Như vậy, bảy mươi cân Tử Mạch Thần Tinh…
“Khốn kiếp…”
Vân Triệt có lý do để tin rằng, toàn bộ Tử Mạch Thần Tinh của cả Thiên Huyền Đại Lục cộng lại, cũng chưa chắc đã được hơn bảy mươi cân. Mà nếu thật sự có được số lượng Tử Mạch Thần Tinh này, giá trị của nó đủ để mua được ba cái Thương Phong Đế Quốc!
- Ngươi… chắc chắn… ngươi… không phải… đang… đùa ta chứ?
Lúc Vân Triệt nói chuyện, răng môi cũng va vào nhau lập cập. Hắn tin rằng bất cứ ai ở Thương Phong Đế Quốc nghe được yêu cầu này, đều sẽ kinh hãi đến nói năng không trôi chảy.
Trên mặt Mạt Lỵ không hề có vẻ đùa cợt, nàng lạnh lùng nói:
- Ta bị độc nhập hồn phách, ngay cả Châu Thiên Độc cũng phải mất ít nhất mấy năm mới có thể tinh lọc hoàn toàn. Sau khi độc trên người ta tiêu tan, ta phải tái tạo lại thân thể. Mà ba món đồ đó, chính là những thứ cần dùng khi ta tái tạo thân thể, thiếu một thứ cũng không được!
- Thời gian?
- Ba mươi năm!
Ba mươi năm? Điều này cuối cùng cũng khiến Vân Triệt khẽ thở phào một hơi, chậm rãi gật đầu:
- Được! Điều kiện này, ta đáp ứng!
Nhảm nhí! Ba mươi năm, thời gian dài như vậy, cứ đồng ý trước đã rồi tính sau. Về phần Hoa U Minh Bà La, huyền đan của Bá Huyền Thú cùng với bảy mươi cân Tử Mạch Thần Tinh… Dù sao cũng còn ba mươi năm! Đi một bước tính một bước.
- Còn điều kiện thứ hai?
Vân Triệt nín thở hỏi, điều kiện thứ nhất đã đáng sợ như vậy, điều kiện thứ hai có khi còn khắc nghiệt hơn.
- Điều kiện thứ hai, ngươi phải đạt tới Quân Huyền Cảnh trong vòng ba mươi năm!
Mạt Lỵ vẫn nhìn biểu cảm của Vân Triệt, chậm rãi mà rõ ràng nói.
“Mẹ kiếp…” Vân Triệt bỗng có một thôi thúc muốn đè tiểu loli này xuống đất đánh cho một trận vào mông!
Hắn càng lúc càng nghi ngờ, cô nhóc này rõ ràng là đang trêu đùa hắn!
- Thiên Huyền Đại Lục ta không biết… nhưng trong lịch sử của Thương Phong Đế Quốc, chưa từng có ai có thể đạt tới Quân Huyền Cảnh trong vòng ba mươi năm… Nói chính xác hơn, là chưa từng có ai đạt tới Quân Huyền Cảnh.
Vân Triệt nghiêm túc nói. Chỉ có khóe miệng giật giật của hắn là để lộ rõ sự oán thầm trong lòng.
- Vậy ngươi có đáp ứng không?
Mạt Lỵ nhướng mày.
- Đáp ứng, đương nhiên đáp ứng!
Vân Triệt không chút do dự trả lời, tất cả biểu cảm trên mặt đều thu lại, trong đôi mắt hiện lên vẻ lạnh nhạt và bình tĩnh đến cực hạn:
- Điều kiện thứ nhất của ngươi, ta có lẽ còn có chút lo lắng. Nhưng điều kiện này, đối với ta ngược lại chẳng đáng vào đâu. Ta sở dĩ nói trong lịch sử của Thương Phong Đế Quốc chưa từng có ai có thể đạt tới Quân Huyền Cảnh trong vòng ba mươi năm, chỉ là muốn nói rõ, nếu cho ta một khởi điểm tương tự, ta sẽ viết lại lịch sử của Thương Phong Đế Quốc! Ta có Châu Thiên Độc trong người, nếu ta còn thua kém bất cứ ai ở Thương Phong Đế Quốc, đó mới thật sự là… phế vật!
- Trong vòng ba mươi năm đạt tới Quân Huyền… cũng không phải là chuyện mơ mộng hão huyền!
Hai mắt Vân Triệt khép hờ, giọng nói bình thản như nước.
Vốn tưởng rằng nói ra những lời hùng hồn, nhiệt huyết sôi trào như vậy, tiểu loli này sẽ phải nhìn hắn bằng ánh mắt khác xưa, nhưng điều khiến Vân Triệt thất vọng là, Mạt Lỵ chỉ khẽ gật đầu. Hắn hơi bực bội hỏi:
- Nhưng mà, vì sao ngươi muốn ta đạt tới Quân Huyền Cảnh trong vòng ba mươi năm?
- Sinh mệnh lực của con người có liên quan đến huyền lực. Sinh mệnh hư thể hiện giờ của bản công chúa vốn đến từ sinh mệnh lực của ngươi, bản công chúa muốn tái tạo thân thể, cũng phải giữ lại được thực lực trước kia một cách hoàn mỹ, ít nhất phải cần đến sinh mệnh lực của Quân Huyền Cảnh!
Mạt Lỵ bình tĩnh nói.
Vân Triệt có phần hiểu có phần không gật đầu… Nhưng trong lòng bỗng nhiên kinh hãi…
Ít nhất phải có sinh mệnh lực của Quân Huyền Cảnh, mới có thể khiến thân thể và linh hồn dung hợp sau khi tái tạo giữ được thực lực lúc trước… Vậy, vậy nói cách khác… thực lực lúc trước của nàng…
Còn phải ở trên Quân Huyền Cảnh!?!?
Không! Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào! Nhất định là cách lý giải của mình không đúng! Vân Triệt âm thầm lắc đầu, gạt bỏ suy đoán hoang đường đến nực cười này đi.
Ánh mắt Mạt Lỵ quay lại trên người hắn, đã trở nên nghiêm túc và kiêu ngạo:
- Điều kiện thứ ba… Quỳ xuống dập đầu, bái ta làm sư phụ!
“…”
“… …”
Vân Triệt nhìn nàng, cứ thế hồi lâu không nói nên lời.
- Ngươi không đồng ý?
Mạt Lỵ hơi nhíu mày, khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ mà non nớt, lại ẩn chứa một tầng uy nghiêm khiến người ta phải khiếp sợ trong lòng.
- …Năm nay ngươi bao nhiêu tuổi?
Vẻ mặt Vân Triệt rối rắm hỏi.
Ánh mắt Mạt Lỵ khẽ dừng lại, nhưng vẫn trả lời hắn:
- Mười ba tuổi.
- Mười ba… tuổi…
Câu trả lời này hoàn toàn phù hợp với dáng vẻ của nàng, lại khiến lòng Vân Triệt run rẩy và gào thét một trận: Mười ba tuổi! Mẹ nó! Lại thật sự chỉ mới mười ba tuổi! Huyền lực đáng sợ như vậy, tâm trí, tư thái thành thục như vậy, nói chuyện ra vẻ bà cụ non như vậy, ta còn tưởng là một bà lão mấy trăm tuổi… Lại thật sự chỉ có mười ba tuổi!!
Nhưng Vân Triệt nghĩ lại, trong lòng bỗng nhiên thoải mái hơn… Nếu nàng thật sự chỉ có mười ba tuổi, cho dù huyền lực của nàng đáng sợ bao nhiêu, cho dù xuất thân nàng cao quý thần bí thế nào, cho dù nàng tàn nhẫn ngạo mạn ra sao, cho dù tâm trí nàng thành thục đến đâu… Đời này của nàng cũng chỉ có chưa đến mười ba năm kinh nghiệm! Bản thân mình có ký ức hai đời, đối phó với nàng, chẳng phải là dễ như trở bàn tay sao! Nàng dù cường đại cường thế thế nào, dù sao cũng chỉ là một tiểu cô nương còn chưa lớn mà thôi.
- Có phải sau khi biết bản công chúa mới mười ba tuổi, nhất thời cảm thấy bản công chúa trở nên dễ đối phó hơn không?
Mạt Lỵ nheo mắt lại, lạnh lùng nói.
Một câu nói trúng tim đen của Vân Triệt. Vân Triệt vội vàng lắc đầu:
- Sao có thể chứ. Ta sở dĩ hỏi tuổi của ngươi, là muốn nói cho ngươi biết, hiện giờ ta mười sáu tuổi, lớn hơn ngươi ba tuổi. Tuổi của ngươi còn nhỏ hơn ta, làm sư phụ của ta, có phần… không thích hợp lắm thì phải?
- Tuổi?
Mạt Lỵ cười lạnh khinh thường một tiếng:
- Kẻ mạnh nhất trên mảnh đại lục này dù có quỳ trước mặt bản công chúa mười năm, bản công chúa cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn một cái. Hiện giờ bản công chúa chủ động muốn làm sư phụ của ngươi, là ban ơn cho ngươi, ngươi lại còn muốn từ chối?
“…” Khẩu khí này, lớn đến mức khiến Vân Triệt hít thở không thông.
Vân Triệt quyết định nhanh chóng, gật đầu:
- Được rồi, ta bái ngươi làm sư phụ, nhưng, ta sẽ không dập đầu cho ngươi.
- Lý do.
Mạt Lỵ nhàn nhạt nói.
- Ta có thể quỳ trước trưởng bối, quỳ trước ân nhân… Quỳ trước vợ mình cũng không phải là không thể, nhưng bảo ta quỳ trước một tiểu cô nương mới quen biết vài ngày như ngươi, ta không làm được. Đây là tôn nghiêm cơ bản nhất của một nam nhân!
Vân Triệt lắc đầu, giọng nói vô cùng kiên quyết.
- Hì…
Mạt Lỵ nở nụ cười, nụ cười xinh đẹp như hoa nhài nở rộ, nhưng giọng nói lại lộ ra vẻ âm trầm lạnh lẽo như băng:
- Chuyện này, không đến lượt ngươi quyết định!
Dứt lời, tay phải của Mạt Lỵ đã nhanh như chớp tóm lấy vai Vân Triệt… Nhất thời, Vân Triệt như bị một ngọn núi lớn đè lên người, dưới lực lượng khổng lồ không thể chống cự, hai đầu gối hắn lập tức khuỵu xuống, nặng nề quỳ trên đất, quỳ gối trước mặt Mạt Lỵ.
- Ngươi!
Mặt Vân Triệt lộ vẻ tức giận, định đứng lên… Nhưng đối mặt với lực lượng của Mạt Lỵ, hắn vốn không có chút khả năng phản kháng nào, dù dùng hết sức toàn thân, cũng không thể đứng thẳng người lên được một chút.
- Lập tức dập đầu cho bản công chúa, bản công chúa sẽ chính thức trở thành sư phụ của ngươi, không những cho ngươi một huyền mạch mới, mà còn chỉ dẫn cho ngươi con đường tu huyền!
Trong lúc giãy giụa, bên tai Vân Triệt vang lên giọng nói lạnh lẽo cao ngạo của Mạt Lỵ, hắn dùng sức lắc đầu, thấp giọng nói:
- Ngươi… ngươi đừng có mơ! Ta cho dù không cần huyền mạch… cũng tuyệt đối không… quỳ trước một tiểu nha đầu như ngươi… Ặc!!
Lời Vân Triệt còn chưa dứt, một lực lượng nặng nề đã đè nửa người trên của hắn xuống đất. Mạt Lỵ nâng một chân ngọc trắng như tuyết tựa như đóa băng liên, đạp lên vai Vân Triệt, khẽ dùng lực, chỉ nghe “rắc” một tiếng xương lệch chỗ, cái đầu đang cố ngẩng lên của Vân Triệt liền bị đập mạnh xuống nền đất lạnh như băng… hoàn thành nghi thức dập đầu.
Chân trần của Mạt Lỵ vẫn dẫm trên vai Vân Triệt không rời đi, hai tay nàng khoanh trước ngực, châm chọc nói:
- Có phải cảm thấy xương cốt của mình rất cứng, rất giỏi không? Không có thực lực, ngươi ngay cả năng lực từ chối dập đầu với ta cũng không có, lại có tư cách gì mà kiêu ngạo trước mặt ta. Không có thực lực, khi đối mặt với cường giả tuyệt đối, tôn nghiêm và kiêu ngạo mà ngươi tự cho, chẳng qua chỉ là một trò cười mà thôi!
Lời của Mạt Lỵ giống như một chậu nước lạnh, vô tình dội lên đầu Vân Triệt, khiến hắn sững sờ tại chỗ. Sau đó, hắn bật cười, lặng lẽ cười nhạo chính mình… Đúng vậy, không có thực lực, lấy tư cách gì để nói về tôn nghiêm và kiêu ngạo… Vừa rồi dáng vẻ tự cho là kiêu ngạo của bản thân, trong mắt Mạt Lỵ, nhất định là nực cười đến cực điểm đi…
- Tuy rằng không tình nguyện, nhưng ngươi cuối cùng đã dập đầu. Từ giờ trở đi, bản công chúa sẽ là sư phụ của ngươi. Đối với ta, người sư phụ này, ngươi bây giờ có vấn đề gì muốn hỏi không?
Chân Mạt Lỵ dẫm trên vai Vân Triệt, từ trên cao nhìn xuống hắn.
- …Có!
Vân Triệt ngẩng mặt lên, ánh mắt hướng về phía trước, giọng điệu tối nghĩa:
- Ta muốn hỏi… Ngươi là lông còn chưa mọc đủ… hay là… trời sinh bạch hổ?
Vào đêm Vân Triệt gặp Mạt Lỵ, thân thể nàng tiêu tán, chỉ còn lại quần áo trên đất. Vân Triệt đã nhặt xiêm y của nàng lên, tiến vào trong Châu Thiên Độc phủ lên người nàng, nội y gì đó hoàn toàn không chạm vào. Mạt Lỵ tỉnh lại trong Châu Thiên Độc tự nhiên cũng chỉ có bộ quần áo trắng này mặc lên người, bên trong hoàn toàn trống không…
Một chân Mạt Lỵ dẫm lên vai, hai chân tự nhiên tách ra, với góc độ của Vân Triệt, phong cảnh tuyệt mỹ trắng hồng, non mịn giữa hai chân nàng ẩn hiện dưới làn váy, muốn thấy rõ bao nhiêu liền có bấy nhiêu…