Một thanh Vương Huyền kiếm, một thanh Vương Huyền thương. Chỉ riêng khí tức tỏa ra từ hai món Vương Huyền khí này đã đủ khiến cho khí lưu trên Phượng Hoàng Đài hỗn loạn.
Phượng Hi Lạc liếc nhìn Long Khuyết trong tay Vân Triệt, mi mắt khẽ chau lại... Phượng Thần thương của hắn đã có hơn 3.000 năm lịch sử, trải qua vô số trận chiến và tôi luyện, sớm đã sinh ra thương hồn. Chỉ có kẻ mạnh nhất trong thế hệ trẻ của Thần Phượng Hoàng Tông mới xứng đáng sở hữu nó. Phượng Thần thương vừa xuất, vạn thương đều phải run rẩy.
Thế nhưng, trên Phượng Hoàng Đài lúc này, khí tức của Long Khuyết lại có thể đối chọi với Phượng Thần thương, ngang tài ngang sức! Phượng Thần thương mà hắn vẫn luôn kiêu ngạo, vậy mà lại không cách nào áp chế được một thanh Vương Huyền trọng kiếm của huyền giả đến từ Thương Phong!
Chỉ có điều, sự chú ý của hắn lập tức dời khỏi Long Khuyết. Đừng nói trên tay Vân Triệt là một thanh Vương kiếm không hề thua kém Phượng Thần thương, cho dù là một thanh Bá kiếm, hắn cũng chẳng hề để vào mắt. Hắn một tay tùy ý cầm thương, tay kia chỉ về phía Vân Triệt, toàn thân sơ hở, không chút che giấu vẻ khinh thị:
- Ra tay đi, ta khinh thường việc chủ động tấn công một tên tạp chủng không biết tự lượng sức mình.
- Thật sao? Ta lại vừa hay ngược lại.
Vân Triệt cười lạnh, bước lên một bước. Phượng Hoàng Viêm bùng cháy dữ dội toàn thân, nhanh chóng lan đến Long Khuyết. Một luồng khí thế kinh người như núi lửa phun trào đột ngột bùng nổ, một kiếm chém thẳng vào mặt Phượng Hi Lạc. Dựa vào Thiên Huyền Càn Khôn Đan tăng mạnh huyền lực, thực lực tổng hợp của Vân Triệt vào lúc này đã vượt xa khi giao thủ với Phượng Xích Hỏa. Mà mỗi khi huyền lực của hắn tăng lên một bậc, thực lực lại tăng trưởng gấp mấy lần huyền giả bình thường. Cho nên dù đối mặt với Phượng Hi Lạc có thực lực sánh ngang, thậm chí vượt qua cả Phượng Xích Hỏa, hắn cũng thản nhiên không sợ.
- Khí thế cũng không tệ. Nhưng mà… vô dụng thôi.
Đối mặt với một kiếm hỏa diễm đầy khí thế kinh người của Vân Triệt, trên mặt Phượng Hi Lạc lại hiện lên nụ cười lạnh, tư thái thong dong. Tay phải cầm Phượng Thần thương vẫn đặt ở trước người, không hề có dấu hiệu xuất thương, chỉ có tay trái không nhanh không chậm đưa ra, một ngọn lửa phượng hoàng sắc bén như tia chớp chặn đánh.
Xoẹt!!
Phượng Hoàng Viêm trên Long Khuyết và ngọn lửa của Phượng Hi Lạc va chạm giữa không trung. Ngay lập tức, một tiếng xé rách chói tai vang lên, hai luồng lửa nhất thời bốc lên từng đợt khói nhẹ. Sau đó, Phượng Hoàng Viêm trên Long Khuyết như một tờ giấy trắng, bị xé toạc làm đôi trong nháy mắt.
Trên mặt các huyền giả của Thần Hoàng quốc và đệ tử Phượng Hoàng đều lộ ra nụ cười lạnh, chế nhạo sự không biết tự lượng sức của Vân Triệt. Trái tim của Lăng Kiệt và Hoa Minh Hải tức thì nhảy lên tận cổ họng… Khí thế trong một kiếm này của Vân Triệt vô cùng cường đại, nhưng Phượng Hi Lạc là một Vương tọa cấp tám khủng bố! Lực lượng mạnh mẽ của hắn ở trước thực lực mang tính áp đảo tuyệt đối của Phượng Hi Lạc, vốn không hề có chút uy hiếp nào. Dùng từ “không chịu nổi một kích” để hình dung cũng không hề quá đáng.
- Ha, phế vật vẫn là phế…
Phượng Hi Lạc tỏ vẻ khinh thường, nhưng nụ cười lạnh của hắn vừa mới hiện ra đã lập tức đông cứng trên mặt. Phượng Hoàng Viêm đúng là bị hắn dễ dàng xé rách, nhưng phía sau ngọn lửa, một luồng kình lực tựa núi cao cũng đột nhiên ập tới, sự mạnh mẽ của lực lượng này khiến hô hấp của hắn bỗng chốc ngưng lại.
Phượng Hoàng Viêm mà Vân Triệt phóng ra chính là lửa phượng hoàng thông thường, không hề vận dụng đến Phượng Hoàng Tụng Thế Điển. Phượng Hi Lạc vốn có huyết mạch phượng hoàng và tu luyện Phượng Hoàng Tụng Thế Điển, muốn khống chế Phượng Hoàng Viêm thông thường đương nhiên dễ như trở bàn tay, nhưng tuyệt đối không thể nào xé rách được lực lượng cuồng bạo vô song của trọng kiếm!
Trong lòng Phượng Hi Lạc khẽ kinh hãi, Phượng Hoàng Viêm trong tay nhất thời bùng nổ toàn lực, nhưng lực trọng kiếm của Vân Triệt lại mạnh đến ngoài dự đoán của hắn. Cánh tay hắn chùng xuống, thân thể trực tiếp bị áp chế đến nghiêng về phía sau. Ánh mắt hắn trở nên ngoan độc, cánh tay phải vung ra, Phượng Thần thương vốn đang yên tĩnh bỗng bộc phát sát khí ngút trời, như một đầu hỏa diễm cự thú hung mãnh, nặng nề đập về phía Long Khuyết.
- Rầm!!
Phượng Thần thương và Long Khuyết hung hăng va chạm, vô số ngọn lửa phượng hoàng bắn tung tóe, hóa thành những con rắn lửa màu đỏ rực khắp bầu trời. Một luồng lực lớn nổ tung giữa hai người, tựa như một ngọn núi lửa nhỏ ầm ầm phun trào. Ánh mắt Phượng Hi Lạc trầm xuống, hậu lực bùng nổ, Phượng Hoàng Viêm trên Phượng Thần thương nhất thời tăng vọt lên mấy lần, trực tiếp đánh bay Vân Triệt lên không trung.
Phịch!!
Vân Triệt xoay một vòng trên không, vững vàng rơi xuống cách đó hơn hai mươi trượng. Phượng Hi Lạc thì dưới lực phản chấn, thân trên ngửa ra sau, dưới chân nặng nề lùi lại một bước… Tuy chỉ lùi lại một bước, nhưng đối với hắn, đó đã là sự sỉ nhục vô cùng.
Lăng Kiệt và Hoa Minh Hải nhất thời thở phào một hơi nhẹ nhõm… Tuy kết quả nhìn qua, một người bị đánh bay, một người vội vàng xuất thương cũng chỉ lùi lại một bước, Vân Triệt và Phượng Hi Lạc vẫn còn chênh lệch rất xa. Nhưng không bị trọng thương thua ngay một chiêu, còn khiến thiên tài đệ nhất của Thần Phượng Hoàng Tông phải lùi lại một bước, cũng xem như đáng để an ủi.
- Không tệ, quả thật không tệ.
Phượng Hi Lạc đặt ngang Phượng Thần thương, chậm rãi gật đầu, ra vẻ cường giả tán thưởng kẻ yếu:
- Không ngờ ngươi lại mạnh hơn ta dự tính một chút. Tuy chủ yếu là do ta mới dùng ba phần lực, nhưng dù sao ngươi cũng đã khiến ta phải dùng đến Phượng Thần thương để chặn lại, đáng khen.
Vân Triệt chỉ bình tĩnh, ngay cả cười cũng lười.
- Cũng được, đã động đến Phượng Thần thương, vậy thì để ngươi lĩnh giáo cho kỹ uy lực của nó đi. Tuy cùng là Vương khí, nhưng khí dù sao cũng là vật chết, có thể phát huy ra uy lực lớn đến đâu, mấu chốt vẫn là ở chủ nhân của nó. Cầm chắc thanh Vương kiếm của ngươi vào, cố gắng chơi với ta lâu một chút, đừng để hai ba lượt đã tuột tay.
Phượng Hi Lạc đặt ngang Phượng Thần thương trước ngực, nở nụ cười nhạt như một vị thẩm phán, khí thế vô hình từ Phượng Thần thương khiến không gian xung quanh khẽ vặn vẹo.
Khóe miệng Vân Triệt khẽ nhếch lên, cười như không cười. Phượng Hi Lạc là thiên tài, điểm này không thể nghi ngờ. Hơn nữa còn là thiên tài đỉnh cao nhất của Thần Phượng Hoàng Tông, tông môn hạng nhất này. Nhưng “thiên tài” lại thường đi cùng với “cuồng ngạo”, điểm này ở bất kỳ cấp độ nào cũng vậy. Nhất là một người trưởng thành trong sự thừa nhận và ngưỡng vọng của người khác, trong cùng độ tuổi chưa từng có đối thủ, cho dù bề ngoài họ tỏ ra khiêm tốn, nhưng trong lòng, từ lâu đã quen không để bất kỳ ai vào mắt.
Bao gồm cả bản thân Vân Triệt cũng vậy.
Nhưng điểm khác biệt của Vân Triệt chính là, hắn tuy kiêu ngạo, nhưng không bao giờ khinh suất với bất kỳ đối thủ nào.
- Vậy thì, trò chơi bắt đầu… Ngươi phải đỡ cho được đấy!
Phượng Thần thương của Phượng Hi Lạc quét ngang, phượng viêm toàn thân nhất thời bùng nổ, một luồng sóng khí nóng rực mãnh liệt lan ra bốn phía. Phượng Thần thương được phượng viêm bao bọc không ngừng rung lên, phát ra từng tiếng phượng hót, như thể có sinh mệnh.
Rắc!
Mặt nền Phượng Hoàng Đài dưới chân Phượng Hi Lạc nứt toác.
Lần này, Phượng Hi Lạc chủ động ra tay. Trường thương của hắn vung lên, một luồng hỏa diễm lốc xoáy tựa sóng thần ập về phía Vân Triệt, ngọc thạch vỡ vụn dưới chân bị cuốn lên, rồi bị nghiền thành tro bụi giữa không trung.
- Chao ôi, hoàng tử điện hạ có vẻ hơi nghiêm túc rồi. Xem ra việc bị ép dùng đến Phượng Thần thương lúc nãy khiến ngài ấy rất khó chịu.
Một đệ tử Phượng Hoàng nói.
- Hừ! Hoàng tử điện hạ chỉ là sơ ý thôi. Nếu lúc nãy ngài ấy dùng thêm một phần lực, chỉ bằng tên tiểu tử Vân Triệt đó, có tư cách để hoàng tử điện hạ phải dùng Phượng Thần thương sao? Chỉ có điều xem ra, hoàng tử điện hạ thật sự có chút khó chịu, tên tiểu tử Vân Triệt này… Ha ha, xong đời rồi, ta không dám tưởng tượng hắn sẽ thê thảm đến mức nào đâu.
Toàn bộ khí lưu trên không Phượng Hoàng Đài đều hỗn loạn triệt để, khí tức khủng bố khiến không gian phình trướng đến mức mắt thường có thể thấy được. Đối mặt với một kích cường đại tuyệt luân này, trên mặt Vân Triệt lộ ra vẻ ngưng trọng sâu sắc. Hắn mở “Phần Tâm”, mang theo Phượng Hoàng Viêm hừng hực, thản nhiên không sợ mà chính diện đón đỡ. Huyền lực cuồng bạo rót vào Long Khuyết, một chiêu “Vẫn Nguyệt Trầm Tinh” hung hăng đánh lên cơn lốc hỏa diễm.
- Muốn chết!!
Thấy Vân Triệt không những không chống cự hay lùi lại, ngược lại còn chủ động đón đánh, trong lòng tất cả huyền giả Thần Hoàng đều hiện lên hai chữ giống nhau.
Rầm rầm rầm rầm!!
Tiếng huyền lực nổ vang liên hoàn điên cuồng vang lên, Phượng Hoàng Viêm bắn ra như mưa rào bị cuồng phong cuốn đi. Mặt nền Phượng Hoàng Đài dưới chân hai người đột nhiên vỡ nát, những vết nứt nhỏ như mạng nhện nhanh chóng lan rộng, một đường dài nhất trực tiếp kéo đến tận mép đài.
Phượng Hoàng Đài là nơi tỷ thí trong Thần Phượng Hoàng Tông, tự nhiên vô cùng chắc chắn, không phải được làm từ đá tảng bình thường, mà là ngọc thạch cứng rắn vô cùng. Trước đó trong cuộc chiến giữa sáu nước, dù chiến đấu kịch liệt đến đâu, ngọc thạch trên Phượng Hoàng Đài cũng không hề bị hư hại chút nào. Nhưng hiện giờ, khi khí tức hai người va chạm, Phượng Hoàng Đài lại vỡ nát trên một diện tích lớn như thế.
- Đây… Đây là lực lượng gì!!
Các huyền giả tham chiến của năm nước không khỏi run sợ trong lòng. Trước đó họ đã từng tự mình lĩnh giáo độ cứng của Phượng Hoàng Đài, một kích toàn lực của họ nện lên trên, gần như ngay cả một vết lõm nhỏ cũng không để lại… Sức mạnh bùng nổ trên đài lúc này, rốt cuộc đáng sợ đến mức nào!!
Rầm!!!
Sau một tiếng nổ cuối cùng, hai người tách ra trong biển lửa và ngọc vỡ bay tán loạn, sau đó lần lượt đáp xuống hai bên Phượng Hoàng Đài… Phượng Hi Lạc vững vàng đáp xuống, còn Vân Triệt… cũng vững vàng đáp xuống y như vậy.
- Cái… Cái gì!!
Tất cả mọi người đều nghẹn họng nhìn trân trối, ánh mắt của người Thần Hoàng đế quốc như muốn lồi cả ra ngoài, không dám tin vào những gì mình đang thấy.
Sự khủng bố trong một thương vừa rồi của Phượng Hi Lạc, tất cả mọi người đều thấy rõ mồn một, ngay cả Phượng Hoàng Đài cứng rắn vô cùng cũng bị đánh cho vỡ nát.
Thế nhưng, Vân Triệt lại chặn được… Hơn nữa còn là chặn được hoàn toàn!!
Thần Phượng Hoàng Tông có 5.000 năm lịch sử, lấy Phượng Hoàng Tụng Thế Điển làm nền tảng, kết hợp ra vô số công pháp huyền kỹ. Phượng Hi Lạc tu luyện chính là “Tuyệt Viêm Phượng Thần Thương” uy lực cực lớn, một chiêu vừa rồi, chính là “Phượng Vũ Bát Hoang” có uy lực vĩ đại trong bộ thương pháp đó.
Lúc trước bị công kích của Vân Triệt ép phải dùng đến Phượng Thần thương, trong lòng hắn đã âm thầm tức giận, cho nên chuẩn bị dùng một thương “Phượng Vũ Bát Hoang” đánh tan Vân Triệt… Hắn làm sao cũng không ngờ, lại bị Vân Triệt đón đỡ hoàn toàn.
Vân Triệt ở phía đối diện không những đứng vững, mà sắc mặt còn bình tĩnh, không hề có dấu hiệu bị thương, ngay cả hơi thở cũng không chút hỗn loạn. Đúng lúc này, bóng dáng Vân Triệt đột nhiên lóe lên, không hề cho đối phương cơ hội thở dốc, đột ngột xuất hiện trước mặt Phượng Hi Lạc, một kiếm quét ngang hông hắn, huyền lực lốc xoáy mãnh liệt khiến phượng y trên người Phượng Hi Lạc phồng lên.
- Phượng Tảo Thiên Khuyết!
Sắc mặt Phượng Hi Lạc trở nên âm trầm, Phượng Thần thương mang theo sóng lửa ngút trời gào thét đánh ra.
Rầm!!
Phượng Thần thương hung hăng quất vào Long Khuyết, một tiếng rồng ngâm mãnh liệt cùng với tiếng phượng hót bén nhọn đồng thời vang lên. Phượng Hoàng Viêm của hai người đồng thời bị xé rách thành trăm ngàn ngọn lửa hỗn loạn nhảy múa, không khí bị đốt cháy kêu “xèo xèo”.
Rầm rầm rầm rầm rầm rầm rầm rầm rầm rầm rầm…
Hỏa diễm bùng lên ngày càng cao, hơn nửa Phượng Hoàng Đài đều bị nhấn chìm trong biển lửa ngút trời. Hai người, hai thanh Vương khí, cũng như hai con cá mập hung tàn điên cuồng cắn xé trong biển lửa, va chạm cuồng bạo và dồn dập. Mỗi một lần va chạm, đều khiến Phượng Hoàng Đài rung chuyển kịch liệt.
Thậm chí, toàn bộ sân thi đấu đều ngầm rung chuyển.
Sắc mặt các huyền giả Thần Hoàng thay đổi, sắc mặt các huyền giả sáu nước cũng thay đổi. Ngay cả một đám cự phách của Thần Phượng Hoàng Tông, sắc mặt cũng trở nên nặng nề.
Vân Triệt, đối mặt với Phượng Hi Lạc đã sử dụng Phượng Thần thương… vậy mà vẫn không hề rơi vào thế hạ phong!!
Trên dưới toàn trường, gần như mỗi một người, đều không dám tin vào cảnh tượng mà mình đang chứng kiến.
Nhất là các huyền giả sáu nước, linh hồn của họ không lúc nào không run rẩy sâu sắc. Đó là sự va chạm lực lượng khủng bố đến không thể tưởng tượng nổi, Phượng Hoàng Đài không ngừng vỡ nát… Đây thật sự là trận chiến giữa hai người trẻ tuổi sao?
Phượng Hi Lạc thì thôi, hắn dù sao cũng có huyết mạch của hoàng tộc Thần Phượng Hoàng Tông, lại được xưng là thiên tài đệ nhất thế hệ này. Nhưng Vân Triệt xuất thân từ Thương Phong, tuổi của hắn, thậm chí còn nhỏ hơn Phượng Hi Lạc ba tuổi… Hắn rốt cuộc đã tu luyện như thế nào, mà lại cường đại đến nông nỗi này!!
Các huyền giả năm nước từng giao thủ với Vân Triệt trước đó đều kinh ngạc đến ngây người… Trong lòng họ vốn còn có oán niệm vì bị Vân Triệt quét ngang trong thời gian ngắn, thậm chí bị đánh trọng thương. Nhưng lúc này, khi tận mắt chứng kiến thực lực của Vân Triệt, họ mới biết, Vân Triệt đối với họ đã hoàn toàn hạ thủ lưu tình. Nếu Vân Triệt muốn giết hết bọn họ, vốn chẳng cần tốn nhiều sức.