Trọng kiếm chủ về sức mạnh, trường thương tuy kém hơn về uy lực nhưng lại linh hoạt hơn rất nhiều. Biển lửa tiếp tục lan tràn trong những lần va chạm của hai thanh Vương khí, dần dần khuếch tán ra ngoài năm mươi trượng, hỏa diễm che khuất bóng dáng hai người. Từ phòng quan sát, người ta chỉ có thể nghe thấy những tiếng va chạm vang dội như sấm sét cùng sóng lửa ngập trời không ngừng cuồng vũ.
Lăng Kiệt và Hoa Minh Hải đều rướn người về phía trước, hai mắt trợn trừng còn to hơn cả mắt trâu… Lăng Kiệt không hề nghi ngờ sự cường đại của Vân Triệt, nhưng hắn tuyệt đối không dám nghĩ rằng, chỉ hơn nửa năm không gặp, Vân Triệt đã trở nên cường đại hơn rất nhiều so với lúc đánh bại gia gia hắn là Lăng Thiên Nghịch! Lúc trước Vân Triệt là Địa Huyền Cảnh tầng bảy, bây giờ là Địa Huyền Cảnh tầng mười… Sự chênh lệch của ba tiểu cảnh giới trong Địa Huyền Cảnh lại có thể tạo ra khác biệt một trời một vực như vậy!
- Vân lão đại… Lại có thể… lợi hại đến thế…
Hoa Minh Hải nuốt nước bọt, gương mặt thất thần nói. Người mà Vân Triệt đang đối mặt chính là đệ nhất nhân trong thế hệ trẻ của Phượng Hoàng Thần Tông! Vậy mà lại có thể giao chiến không hề rơi xuống thế hạ phong! Hồi tưởng lại lúc bản thân giả trang thành Yên Tiểu Hoa để tiếp cận Vân Triệt, sau khi bị nhìn thấu liền bị một chưởng từ trên trời giáng xuống, mồ hôi lạnh trên đầu hắn tức khắc tuôn ra… Nếu lúc đó Vân Triệt không hạ thủ lưu tình, cái mạng nhỏ của hắn đã sớm không còn.
Tại khu vực chuẩn bị, sắc mặt của chín đệ tử thiên tài Phượng Hoàng Tông đã hoàn toàn thay đổi… Trước đó, bọn họ đều tràn đầy tự tin cho rằng Vân Triệt tuyệt đối không thể nào là đối thủ của mình, muốn đánh bại hắn dễ như trở bàn tay. Nhưng lúc này, bọn họ mới nhận ra, kẻ ếch ngồi đáy giếng, cuồng vọng tự đại không phải Vân Triệt… mà chính là bọn họ!
Thực lực kinh khủng mà Vân Triệt thể hiện lúc này, hoàn toàn có thể dễ dàng áp chế bất kỳ ai trong số họ!
- Tên gia hỏa này…
Một đệ tử Phượng Hoàng Tông cắn răng, oán hận nói. Một kẻ xuất thân từ Thương Phong Quốc, tuổi đời còn nhỏ hơn bọn họ, kẻ mà trước đó còn bị bọn họ khinh miệt và chế giễu khắp nơi, vậy mà lại thể hiện ra thực lực khiến bọn họ phải run sợ trong lòng, khiến mặt mũi bọn họ nóng rát, trong lòng thì khó chịu đến cực điểm.
- Đúng là mạnh đến mức thái quá.
Một đệ tử khác của Phượng Hoàng Tông hít một hơi thật sâu:
- Lực chiến đấu như vậy, về cơ bản đã gần đến Vương Huyền Cảnh tầng tám… Tuy khiến chúng ta kinh hãi, nhưng hắn muốn chiến thắng Thập Tứ hoàng tử, vẫn chỉ là si tâm vọng tưởng.
- Không sai. Thập Tứ hoàng tử vốn chưa dùng hết toàn lực, Phượng Hoàng Tụng Thế Điển cao nhất cũng mới chỉ dùng đến cảnh giới tầng thứ hai mà thôi. Cũng không biết tại sao ngài ấy lại phải dùng trạng thái này để giao đấu với tiểu tử kia lâu như vậy.
- Chắc là Thập Tứ hoàng tử muốn xem thử giới hạn của tên tiểu tử này chăng? Hừ, đã hơn một trăm chiêu, đây chắc chắn đã là giới hạn của Vân Triệt rồi. Chỉ cần Thập Tứ hoàng tử muốn… ngài ấy có thể hoàn toàn áp chế Vân Triệt bất cứ lúc nào.
- Phượng Dực Tồi Nhạc!
Giữa sóng lửa, Phượng Hi Lạc xé toạc hỏa diễm, bay vút lên không trung rồi đâm xuống một thương. Theo một tiếng nổ vang như núi lở đất sụt, Phượng viêm trên Phượng Hoàng Đài như bị cuồng phong cuốn lấy, hoàn toàn sôi trào. Phượng Hoàng Đài vốn cứng rắn vô song bị nện ra một hố sâu rộng vài trượng, dưới luồng năng lượng khổng lồ xung kích, Vân Triệt bị đánh bay ra xa, dừng lại ngay sát mép Phượng Hoàng Đài.
Phượng Hi Lạc lơ lửng giữa không trung, ánh mắt khóa chặt vị trí của Vân Triệt, khóe miệng nhếch lên một đường cong tàn nhẫn:
- Không tệ, lại có thể chống đỡ được, vậy thì… chiêu này thì sao?
Phượng Hi Lạc giơ hai tay, nâng Phượng Thần Thương lên cao. Trong khoảnh khắc, biển lửa phượng hoàng đang kịch liệt thiêu đốt trên Phượng Hoàng Đài dường như nhận được một sự dẫn dắt không thể kháng cự, toàn bộ bay vút lên không, xông thẳng lên trời, sau đó nhanh chóng hội tụ trên mũi Phượng Thần Thương, trong nháy mắt, cùng với Phượng Hi Lạc trên không trung, hợp thành một… vầng trăng lửa rộng gần hai mươi trượng, đỏ rực như máu!
- A a a a a… Kia… kia là… cái gì!
Lăng Kiệt trợn trừng mắt, kinh hãi hét lớn. Toàn bộ sân đấu cũng vang lên những tiếng gầm kinh ngạc.
Mỗi một chiêu giao thủ trước đó giữa Phượng Hi Lạc và Vân Triệt đều tung ra một lượng lớn Phượng hoàng viêm. Phượng hoàng viêm không ngừng thiêu đốt trên Phượng Hoàng Đài, kéo dài không tắt, cuối cùng hợp thành một biển lửa… Mà lúc này, tất cả lại bị hắn hội tụ lại trong nháy mắt. Rõ ràng, Phượng viêm mà hắn tung ra khi giao thủ với Vân Triệt trước đó, đều là để chuẩn bị cho khoảnh khắc này.
Vầng trăng lửa trên mũi thương đỏ tươi chói mắt, khí thế cuồng bạo như sóng thần, sừng sững như núi cao. Những người xem trận ở ngoài ba trăm trượng đều cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá nặng đè lên, không thể thở nổi. Có thể tưởng tượng được Vân Triệt, người chỉ cách Phượng Hi Lạc chưa đầy hai mươi trượng, đang phải chịu đựng một uy áp đáng sợ đến mức nào.
- Thật phải công nhận ngươi có thể cầm cự với ta lâu như vậy. Thẳng thắn mà nói, thực lực của ngươi cũng khiến ta có đôi chút kinh ngạc. Giới hạn của ngươi, ta cũng đã thử ra gần hết rồi. Nhưng đáng tiếc, giới hạn của ta, ngươi lại không có tư cách được thấy.
Phượng Hi Lạc cười nhạt. Mặc dù thực lực của Vân Triệt không chỉ khiến hắn “có chút kinh ngạc” mà là hoàn toàn chấn động, nhưng hắn dù sao cũng là thiên tài đệ nhất của Thần Hoàng, lực chiến đấu mà Vân Triệt thể hiện lúc này vẫn không thể nào thắng được hắn. Hắn tỏ vẻ ung dung nói:
- Trong số những người cùng thế hệ, có thể giao đấu với ta lâu như vậy, ngươi cũng xem như là người đầu tiên. Chỉ tiếc, đó là do ta cố ý. Ta chẳng qua chỉ đang cố tình kéo dài thời gian, gieo rắc Phượng viêm, để rồi ban cho ngươi... một... cái chết... hoa lệ nhất!
- Thức cuối cùng của Phượng Thần Thương – Phượng Hoàng Chi Nguyệt!
Mái tóc đen của Phượng Hi Lạc tung bay, phượng y phần phật, Phượng Thần Thương từ trên không vung xuống. Trong chớp mắt, vầng trăng lửa khổng lồ giữa không trung nổ vang một tiếng, rồi như sao băng xẹt ngang trời, ầm ầm lao xuống phía Vân Triệt.
Ầm ầm ầm…
Nơi Phượng Hoàng Chi Nguyệt đi qua, không gian bị áp súc đến biến dạng nghiêm trọng. Phượng Hoàng Đài bên dưới, dưới uy thế vô cùng khủng khiếp này, lại xuất hiện những vết lõm rõ rệt. Cảm nhận được sức mạnh cực đại ẩn chứa trong vầng trăng phượng hoàng này, sắc mặt Vân Triệt trở nên vô cùng ngưng trọng. Hắn nhanh chóng lùi lại, sau vài bước, chân đã dẫm lên rìa Phượng Hoàng Đài…
Phượng Hoàng Đài giới hạn phạm vi giao chiến của hai người, rơi khỏi đài tức là thua trận. Nếu là một trận chiến bình thường, hắn có thể dùng Tinh Thần Toái Ảnh để toàn lực né tránh, nhưng vì không thể phi hành, hắn đã bị dồn vào góc chết, trừ phi rời khỏi Phượng Hoàng Đài, nếu không căn bản không thể né được.
Xoẹt… Xoẹt…
Vầng trăng phượng hoàng phóng đại trong mắt, dần dần chiếm trọn tầm nhìn. Dưới sức mạnh cường đại khuấy động, hai tai Vân Triệt bị tiếng gầm rú của luồng năng lượng cuồng bạo hoàn toàn bao phủ, không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào khác. Hỏa diễm thiêu đốt không hề ảnh hưởng đến hắn, nhưng huyền khí bạo loạn trong đó lại xé rách từng mảng y phục của Vân Triệt.
Chân mày Vân Triệt từ từ nhíu lại. Ngay khi Phượng Hoàng Chi Nguyệt chỉ còn cách hắn chưa đầy mười trượng, trong mắt hắn chợt lóe lên một tia sáng tàn nhẫn.
- A!
Gầm lên một tiếng, Vân Triệt vung ngang trọng kiếm, hai tay dang rộng, từng đường gân xanh nổi rõ trên da, căng phồng như sắp vỡ tung. Huyền lực toàn thân hắn vận chuyển đến cực hạn, không chút giữ lại mà dồn hết vào hai tay. Phía sau lưng, một ảo ảnh Thiên Lang màu xanh lam đang phẫn nộ gầm thét.
- Thiên Lang Trảm!
Vân Triệt phi thân lên, chủ động nghênh đón Phượng Hoàng Chi Nguyệt. Trọng kiếm Long Khuyết được rót đầy Thiên Lang lực, hung hăng đập vào vầng trăng lửa. Ảo ảnh Thiên Lang màu xanh lam như một thanh kiếm sắc bén không gì cản nổi, hung hãn xuyên thẳng vào vầng trăng lửa.
Rầm!
Phượng Hoàng Chi Nguyệt ầm ầm nổ tung, nổ tung thành sóng lửa ngút trời, che khuất cả thái dương, hoàn toàn bao trùm toàn bộ Phượng Hoàng Đài, và đương nhiên cũng nuốt chửng Vân Triệt vào trong đó. Nhưng, đây vẫn chưa phải là uy lực thật sự của chiêu “Phượng Hoàng Chi Nguyệt”. Phượng hoàng hỏa diễm sau khi nổ tung không hề tiêu tán tứ phía, mà giữa không trung bỗng hóa thành vô số trường thương hỏa diễm hung tợn. Trong nháy mắt, toàn bộ không trung phía trên Phượng Hoàng Đài dày đặc hỏa thương, số lượng ước chừng ngàn vạn, dưới sự khống chế của Phượng Hi Lạc, toàn bộ bắn về phía Vân Triệt.
Tựa như một trận mưa thương bằng máu lửa kinh thiên động địa.
- Chết đi!
Phượng Hi Lạc cất tiếng cười ngạo nghễ. Hắn tin rằng, chỉ riêng vụ nổ của Phượng Hoàng Chi Nguyệt cũng đủ để khiến Vân Triệt mất nửa cái mạng, khiến huyền lực phòng ngự của hắn tan rã. Mà những hỏa thương theo sau sẽ đục vô số lỗ thủng trên người hắn, khiến hắn chết ngay tại chỗ.
Vốn dĩ, hắn không định giết Vân Triệt, dù sao đây cũng là chiến trường của đại hội xếp hạng bảy nước, lại ở trước mặt bảy nước và các Thánh Địa, giết chết đối thủ sẽ dễ dàng bị người đời lên án, thậm chí còn rước lấy phiền phức không cần thiết. Nhưng giết Vân Triệt là mệnh lệnh mà Phượng Hoành Không đã tự mình truyền âm cho hắn, nên hắn ra tay không hề kiêng dè.
- Lão… Lão đại!
Hai tròng mắt Lăng Kiệt co rút lại vì kinh hãi, hai chân run lên. Hắn trơ mắt nhìn Vân Triệt bị vụ nổ của Phượng Hoàng Chi Nguyệt nuốt chửng, sau đó lại có vô số thương ảnh đáng sợ tập trung đâm tới… Dưới đòn công kích khủng bố như vậy, dù có mười cái mạng cũng hoàn toàn tiêu vong.
- … Cái này… đáng sợ quá, Vân Triệt chắc là… chết chắc rồi nhỉ?
- Vô nghĩa! Nếu thế mà còn không chết, sau này ta đi bằng đầu.
- Haizz, đáng tiếc cho một thiên tài tuyệt thế của ngoại quốc, lại cứ…
- Chuyện này cũng không có cách nào khác. Ai bảo hắn mang trong mình huyết mạch Phượng Hoàng, trừ phi nguyện ý quy thuận, nếu không vĩnh viễn không thoát khỏi vận mệnh đối đầu với Phượng Hoàng Thần Tông. Với tính cách cương liệt mà Vân Triệt thể hiện, hiển nhiên hắn sẽ không bao giờ chọn vế trước. Mà một thiên tài tuyệt thế tự mình đi đến bước này, sao có thể cam tâm để một tông môn hoàn toàn thao túng vận mệnh của mình.
- Phượng Hoàng Thần Tông lại có chiêu thức đáng sợ như vậy… thật kinh khủng.
Thân thể Phượng Hi Lạc từ trên không trung chậm rãi hạ xuống, trên mặt mang nụ cười đắc ý. Hắn sở dĩ dùng “Phượng Hoàng Chi Nguyệt” là để tạo ra hiệu ứng hoa lệ và chấn động này, qua đó che giấu đi sự lúng túng do đã đánh giá sai thực lực của Vân Triệt trước đó.
Thế nhưng, ngay khi mũi chân hắn sắp chạm đến Phượng Hoàng Đài, con ngươi của hắn co rụt lại, nụ cười trên mặt cũng cứng đờ trong nháy mắt.
Vầng trăng phượng hoàng và những mũi thương lửa đầy trời bắt đầu nhanh chóng tiêu tán. Trong làn phượng hoàng hỏa diễm ngày càng mỏng đi, hắn nhìn thấy một bóng người đang đứng thẳng tắp ở đó. Khoảnh khắc tiếp theo, phượng viêm lóe lên, để lộ ra gương mặt lạnh lùng của Vân Triệt.
- Cái… Cái gì!?
Vẻ mặt của Phượng Hi Lạc lần đầu tiên đại biến. Bên tai hắn cũng vang lên những tiếng kinh hô từ bốn phương tám hướng.
Hỏa diễm tiếp tục tắt dần, để lộ ra bóng dáng hoàn chỉnh của Vân Triệt. Hắn tay cầm Long Khuyết, lặng lẽ đứng đó, mặc cho Phượng hoàng viêm xung quanh thiêu đốt. Y phục trên người hắn bị tổn hại nhiều chỗ, tóc cũng hơi rối loạn, nhưng ánh mắt lại không hề vẩn đục. Dưới lớp áo rách, lộ ra làn da trần trụi không một vết xước… Chỉ có trên ngực là có hơn ba lỗ máu không sâu lắm.
Năng lượng cuồng bạo của Phượng Hoàng Chi Nguyệt chủ yếu là phượng viêm thuần túy, nhiều nhất chỉ gây ra xung kích chứ không hề làm hắn bị thương. Nhưng những thương ảnh phượng hoàng theo sau đã buộc hắn phải mở ra “Phong Vân Tỏa Nhật”. Sau khi hứng chịu hơn một ngàn đòn công kích, “Phong Vân Tỏa Nhật” cuối cùng cũng bị phá vỡ, ba thương ảnh phượng hoàng đã đâm vào lồng ngực hắn. Nhưng với thân thể Chân Long của hắn, loại công kích dày đặc nhưng phân tán lực lượng này, cũng chỉ có thể tạo ra ba lỗ máu bình thường trên người hắn mà thôi.
Ngày đó Vân Triệt liều mạng với Phượng Xích Hỏa, toàn thân bị đứt gãy một phần ba kinh mạch và xương cốt, mà vẫn hoàn toàn hồi phục trong vòng chưa đầy mười ngày. Vết thương nhỏ thậm chí còn chưa chạm đến xương cốt này, đối với hắn mà nói, chỉ là vết thương ngoài da không đáng kể.