Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 441: CHƯƠNG 440: PHƯỢNG VIÊM LIÊU THIÊN

- Là… Là Vân Triệt! Hắn thế mà… không chết!

- Chẳng những không chết, dường như còn không hề bị trọng thương!

- Đòn tấn công đáng sợ như vậy, Phượng Hoàng Đài cũng bị san phẳng một tầng, vậy mà hắn không chết… Sao có thể chứ!

Toàn bộ sân đấu như muốn nổ tung, đây tuyệt đối là cảnh tượng khó tin nhất, không thể tưởng tượng nổi nhất mà họ từng chứng kiến trong đời.

Ngay cả bốn người đến từ Thánh Địa, trên mặt cũng thoáng qua vẻ kinh ngạc.

- A… A… A…

Lăng Kiệt há hốc mồm, hồi lâu không khép lại được. Vân Triệt không chết, hơn nữa rõ ràng là không hề trọng thương, nhưng cảm giác đầu tiên của hắn không phải là vui mừng, mà giống như bao người khác, là kinh hãi tột độ, thậm chí là hoảng sợ. Bởi vì tất cả mọi người đều đã tận mắt trông thấy Vân Triệt bị cuốn vào trung tâm của Phượng Hoàng Chi Nguyệt khủng bố, sau đó lại bị hàng vạn thương mang oanh kích… Dưới tình huống đó, làm sao có thể còn sống!

- Má nó… Tên biến thái này… Đúng là một tên biến thái!

Hoa Minh Hải, người từng trải “đủ cảnh đời”, tự xưng là một trong những đại nhân vật mạnh nhất Thiên Huyền Đại Lục, cũng bị kinh hãi đến mức tròng mắt gần như muốn lọt ra ngoài.

Trong biển lửa, Vân Triệt nhìn thẳng Phượng Hi Lạc, sải một bước về phía trước…

Bước chân này của Vân Triệt khiến trái tim đang chấn kinh của Phượng Hi Lạc phải đập thịch một tiếng. Lần này, đối mặt với Vân Triệt, hắn thật sự cảm thấy sợ hãi. Hắn cuối cùng cũng nhận ra, mình đã đánh giá thấp thực lực của Vân Triệt ở mức độ cực lớn, trong khi đối phương rõ ràng vẫn luôn che giấu thực lực.

- Ngoài mấy lời mạnh miệng nực cười ra, ngươi cũng chẳng hơn gì thế.

Vân Triệt híp mắt, trào phúng nói.

Lúc này, một tầng ngọc thạch trên Phượng Hoàng Đài đã bị phá hủy hoàn toàn. Vị trí dưới chân Vân Triệt đã biến thành cát bụi. Hai người đứng đối diện nhau, cách mười trượng, không khí trở nên vô cùng băng giá.

Vân Triệt vẻ mặt bình tĩnh, khóe miệng nhếch lên nụ cười châm chọc như có như không. Chân mày Phượng Hi Lạc nhíu chặt, ánh mắt lóe lên bất định.

Nhưng rồi, chân mày Phượng Hi Lạc bỗng từ từ giãn ra, sắc mặt cũng đột nhiên khôi phục vẻ bình tĩnh, khóe miệng ngược lại hiện ra một nụ cười có phần dữ tợn.

- Rất tốt… Thật sự rất tốt.

Hai mắt Phượng Hi Lạc trĩu xuống, sát khí âm trầm lóe lên. Vừa nói, Phượng Hoàng Viêm trên người hắn đã một lần nữa bùng cháy, nhanh chóng lan rộng ra xung quanh. Xương cốt toàn thân hắn vang lên những tiếng “rắc rắc”, một luồng khí thế ngày càng lớn mạnh bộc phát ra:

- Ta thật không ngờ, một tên tạp chủng mà Phượng Hoàng Thần Tông ta vô tình để lọt ra ngoài lại có thể mạnh đến mức này, khiến ta đã đánh giá sai hoàn toàn thực lực của ngươi.

- Nhưng mà, tạp chủng chung quy vẫn là tạp chủng. Trình độ của ngươi, cũng chỉ đủ tư cách ép ta dùng toàn lực mà thôi. Dù vậy, với thân phận một tên tạp chủng, trên đường xuống hoàng tuyền, ngươi cũng đủ để kiêu ngạo rồi!

Phượng Hoàng Viêm tiếp tục thiêu đốt, khí thế trên người Phượng Hi Lạc cũng không ngừng tăng lên, chỉ trong vài hơi thở đã vượt xa lúc trước!

Hắn nói không sai, trước đó hắn quả thật chưa dùng hết toàn lực.

Nhưng hắn có phần mất kiểm soát, những lời lẽ đầy sỉ nhục đã bộc lộ rõ sự mất bình tĩnh và tức giận trong lòng hắn. Hắn là hoàng tử của Thần Hoàng Đế Quốc, là kẻ mạnh nhất trong thế hệ trẻ của tông môn đệ nhất thiên hạ, tương lai sẽ trở thành bá chủ tối cao của toàn bộ Thiên Huyền! Vậy mà trước mặt bao người, lại bị một kẻ vô danh tiểu tốt, huyền lực chỉ có Địa Huyền Cảnh, thậm chí tuổi còn nhỏ hơn mình ép phải dùng toàn lực.

Giờ đây, hắn không còn giữ lại chút gì, phóng thích toàn bộ huyền lực, vận chuyển Phượng Hoàng Tụng Thế Điển đến cực hạn… Nếu không dùng cách tàn bạo nhất để hủy diệt Vân Triệt đến mức không còn một mảnh vụn, thì mối hận này hắn vĩnh viễn không nuốt trôi!

- Hoàng tử điện hạ cuối cùng cũng muốn dùng toàn lực… Má nó! Lại bị Vân Triệt ép đến mức phải dùng toàn lực!

Một đệ tử Phượng Hoàng ở khu chuẩn bị chiến đấu hung hăng nói, vẻ mặt vẫn còn nguyên sự kinh hãi chưa tan.

- Bây giờ hoàng tử điện hạ chắc chắn đã nổi giận thật sự rồi! Lần này mà Vân Triệt còn không chết, má nó ta đây đi đầu xuống đất!

Một đệ tử Phượng Hoàng khác nghiến răng nói. Không chỉ Phượng Hi Lạc, mà tất cả bọn họ đều cảm thấy kinh hãi và sỉ nhục sâu sắc.

Phượng Hoàng Viêm trên người Phượng Hi Lạc vẫn đang bùng lên, khí thế tiếp tục tăng vọt. Dưới áp lực của luồng khí tức vĩ đại, không gian xung quanh hắn dường như tự hình thành một thế giới riêng, mọi thứ bên trong đều bị một lực lượng vô cùng mạnh mẽ đẩy ra ngoài.

Rầm!

Một tiếng nổ trầm đục vang lên, Phượng Hoàng Hỏa Diễm chợt lóe lên rồi ngừng lan tỏa. Toàn thân Phượng Hi Lạc được bao bọc trong Phượng Viêm hừng hực, tay cầm Phượng Thần Thương, ánh mắt âm u, môi nở nụ cười lạnh. Phượng y của hắn phồng lên, mái tóc đen tùy ý bay múa, quanh thân là những vòng Phượng Hoàng Viêm rít gào như tia chớp… Sau lưng hắn, một đôi cánh phượng hoàng màu đỏ sậm từ từ mở ra! Đôi cánh phượng hoàng tắm trong lửa ấy, trông không giống hư ảnh mà tựa như cánh phượng thật sự!

Phượng Hi Lạc lúc này, trông như một vị Hỏa Diễm Ma Thần giáng thế.

- Ồ? Đây là… cảnh giới tầng thứ tư trong truyền thuyết của Phượng Hoàng Tụng Thế Điển, cũng là cảnh giới cao nhất “Phong Linh Chi Thể”?

Dạ Tinh Hàn nhìn sự biến hóa của Phượng Hi Lạc, hứng thú nói. Vừa nói, hai tay hắn đã luồn vào trong y phục của hai nữ tử yêu mị bên cạnh, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt xung quanh.

- Không sai.

Lăng Khôn gật đầu:

- Cảnh giới này có thể dẫn động huyết mạch Phượng Hoàng, khiến trên người miễn cưỡng hiện ra hình thái của phượng hoàng. Kết hợp với Phượng Hoàng Viêm Kỹ “Phượng Viêm Liêu Thiên” chính là kỹ năng chiêu bài mạnh nhất của Phượng Hoàng Thần Tông.

- Vương Tọa cấp tám, vận chuyển Phượng Hoàng Tụng Thế Điển đến cảnh giới này, khí thế đã ngầm vượt qua Vương Tọa cấp chín. Phượng Hoàng Tụng Thế Điển này cũng có chút danh đường.

Dạ Tinh Hàn híp mắt nói.

- Ai nha nha, lời tiểu Hàn Hàn nói, người ta lại không hiểu rồi.

Dạ Tinh Hàn vừa dứt lời, bên tai lại vang lên giọng nói của Cơ Thiên Nhu khiến da gà toàn thân hắn nổi lên:

- Vị tiểu hoàng tử này mượn Phượng Hoàng Tụng Thế Điển để kích phát thực lực vượt qua bản thân nhiều lắm là hai cấp bậc thôi nha, vậy mà lại được tiểu Hàn Hàn khen ngợi. Còn Vân Triệt nha… Tùy tiện ra tay đã là sức chiến đấu vượt qua mười mấy cấp bậc, sao chưa từng nghe tiểu Hàn Hàn ca tụng hắn lên tận mây xanh chứ?

Câu nói này của Cơ Thiên Nhu khiến Dạ Tinh Hàn và Lăng Khôn đều kinh hãi trong lòng, ngay cả chân mày của Cổ Thương Chân Nhân cũng hơi giật giật. Theo biểu hiện ngày càng kinh người của Vân Triệt, bọn họ đều bất giác quên mất… huyền lực của Vân Triệt, chỉ mới là Địa Huyền Cảnh cấp mười!

Thực lực Địa Huyền Cảnh, lại khiến cho Phượng Hi Lạc, một Vương Tọa cấp tám, phải dùng hết toàn lực…

Trên người Vân Triệt này, rốt cuộc cất giấu bí mật gì!

Khí thế bễ nghễ thiên hạ mà Phượng Hi Lạc phóng ra tựa như Viêm Thần giáng thế, khiến các huyền giả trẻ tuổi toàn trường đều run rẩy, ánh mắt hoảng sợ như đang chiêm ngưỡng một vị thần tối cao. Bọn họ cũng không ngờ rằng, thực lực của Phượng Hi Lạc đã khủng bố đến mức này mà vẫn chưa phải là toàn lực.

Phượng Hi Lạc lúc này, khí thế rõ ràng còn mạnh hơn trước đó gấp đôi!

- Đây là cảnh giới cao nhất của Phượng Hoàng Tụng Thế Điển của Phượng Hoàng Thần Tông ta.

Phượng Hi Lạc xòe tay về phía Vân Triệt, trong lòng bàn tay là Phượng Viêm đang rít gào:

- Đáng tiếc ngươi chỉ là một tên tạp chủng, không có tư cách học được thần công vô thượng do thần linh ban tặng này. Bây giờ, ngươi có thể thỏa thích giãy giụa, bởi vì sau hôm nay, ngươi sẽ không còn cơ hội để giãy giụa nữa.

Nhìn Phượng Hoàng Viêm trên người Phượng Hi Lạc, nghe những lời cuồng vọng của hắn, ánh mắt Vân Triệt như đang nhìn một kẻ ngu ngốc:

- Lời tương tự hình như ngươi đã nói nhiều lần rồi, mỗi lần tự vả vào mặt mình cảm thấy rất thoải mái sao? Ngu ngốc!

Lời của Vân Triệt như một con dao nhỏ tẩm nước muối, hung hăng đâm vào vết thương đang rỉ máu của Phượng Hi Lạc. Hai chữ “Ngu ngốc” cuối cùng càng khiến lửa giận của hắn bùng nổ… Từ nhỏ đến lớn, ai mà không cung kính với hắn, ngay cả Phượng Hoành Không cũng luôn tán thưởng hắn, coi hắn là niềm kiêu hãnh. Với thiên phú cực cao, dù đối mặt với thái tử Phượng Hi Minh, hắn cũng cuồng ngạo vô kỵ. Ai dám mắng hắn là “Ngu ngốc”!

Phượng Hi Lạc giận quá hóa cười, nụ cười lạnh lẽo vô cùng âm trầm:

- Tiểu tạp chủng, chết đến nơi rồi còn dám khiêu khích lửa giận của ta. Vốn dĩ, ta định cho ngươi một cái chết thống khoái, nhưng bây giờ… ta đổi ý rồi. Ta sẽ khiến ngươi ở trong Phượng Hoàng Hỏa Diễm… sống không bằng chết!

- Chỉ bằng ngươi… Huyết mạch đến từ phượng hoàng năm ngàn năm trước, trải qua hơn trăm đời truyền thừa đã loãng đến thảm hại, cũng xứng dẫn động Phượng Hoàng Hỏa Diễm trước mặt ta sao?

Vân Triệt cười lạnh nói nhỏ.

Câu nói này của hắn không phải là mạnh miệng. Ban đầu ở hoàng cung Thương Phong, khi đối mặt với Hắc, Xích nhị lão đi theo Phượng Hi Thần, chỉ cần Phượng Hoàng Viêm bình thường nhất của hắn cũng đủ để áp chế Phượng Hoàng Viêm từ Phượng Hoàng Tụng Thế Điển của hai người. Bởi vì huyết mạch phượng hoàng của Phượng Hoàng Thần Tông là truyền từ đời này sang đời khác. Mặc dù để đảm bảo huyết mạch thuần khiết, Phượng Hoàng Thần Tông đều là người trong tông kết hợp, rất ít khi kết hợp với người ngoài… trừ phi đối phương có thiên phú hoặc thân phận cực cao. Dù vậy, sau mỗi đời truyền thừa, huyết mạch ít nhiều cũng sẽ loãng đi và tạp nhiễm.

Nhưng Vân Triệt, lại là người được linh hồn phượng hoàng ban cho phượng huyết trực tiếp nhất, thuần khiết nhất!

Cho nên, nếu chỉ xét về độ tinh khiết của huyết mạch phượng hoàng, Vân Triệt hoàn toàn là tổ tông của Phượng Hi Lạc! Còn là tổ tông hơn hắn mấy trăm đời.

- Ta sẽ cho ngươi xem, thế nào mới là… Phượng Hoàng Viêm chân chính!

Vân Triệt khẽ rống lên một tiếng, Phượng Viêm trên thân hắn bùng cháy dữ dội. Nhưng lần này, không còn là Phượng Hoàng Viêm đơn thuần nữa, Phượng Hoàng Tụng Thế Điển của hắn cũng theo đó mà vận chuyển, trực tiếp tăng lên đến cảnh giới tầng thứ tư… Tức thì, khí tức của Phượng Hoàng Hỏa Diễm tăng vọt, nhiệt độ đột ngột tăng cao, ngọn lửa vốn nóng bỏng bỗng chốc sôi trào, điên cuồng nhảy múa.

Sau lưng Vân Triệt, cũng hiện ra một đôi cánh phượng hoàng tương tự, thậm chí còn sâu thẳm hơn cả của Phượng Hi Lạc.

- Phượng Hoàng Tụng Thế Điển!

Đám người Phượng Hoành Không lập tức bật dậy khỏi chỗ ngồi, vẻ mặt vừa kinh hãi… vừa tức giận!

Huyết mạch phượng hoàng là hạt nhân của Phượng Hoàng Thần Tông, Phượng Hoàng Tụng Thế Điển cũng là một hạt nhân khác.

Vân Triệt không phải người của Phượng Hoàng Thần Tông, lại sở hữu huyết mạch phượng hoàng, đã đủ để xúc phạm đến cấm kỵ lớn nhất này. Bây giờ… hắn lại còn có cả Phượng Hoàng Tụng Thế Điển!

Trong lịch sử năm ngàn năm của Phượng Hoàng Thần Tông, thỉnh thoảng cũng có trường hợp huyết mạch bị truyền ra ngoài, nhưng đây là lần đầu tiên, ngay cả Phượng Hoàng Tụng Thế Điển cũng xuất hiện trên người một ngoại nhân.

Cũng khó trách ngay cả Phượng Hoành Không cũng phải kinh hãi biến sắc như vậy.

Sắc mặt Phượng Hi Lạc lập tức thay đổi, sau đó hóa thành vẻ dữ tợn:

- Tiểu tạp chủng! Ngươi không những có huyết mạch phượng hoàng của tông ta, mà còn học trộm Phượng Hoàng Tụng Thế Điển của tông ta… Hôm nay ngươi phải chết!

Duy trì trạng thái cảnh giới tầng thứ tư của Phượng Hoàng Tụng Thế Điển tiêu hao rất lớn. Thấy Vân Triệt cũng vận khởi Phượng Hoàng Tụng Thế Điển, trong lòng Phượng Hi Lạc dâng lên một cảm giác bất an mãnh liệt. Hắn gầm nhẹ một tiếng, đôi cánh đột ngột mở ra, hỏa diễm phượng hoàng sau lưng phóng lên trời, tạo thành một biển lửa ngập trời. Toàn bộ không trung trên sân đấu đều bị nhuộm một màu đỏ rực.

- Chết đi… Phượng Viêm Liêu Thiên!

Tựa như một ngọn núi lửa không thấy đỉnh đang lật úp về phía mình, sắc mặt Vân Triệt vẫn bình tĩnh. Hắn chìa tay ra, Phượng Hoàng Hỏa Diễm trên người cũng bùng nổ dữ dội…

- Phượng Viêm Liêu Thiên!

Cùng là cảnh giới tầng thứ tư của Phượng Hoàng Tụng Thế Điển, cùng là Phượng Hoàng Viêm Kỹ, hai biển lửa phượng hoàng ngập trời phủ đất, trên Phượng Hoàng Đài bỗng trở nên nhỏ bé… hung hăng va chạm vào nhau.

Ầm ầm ầm ầm ầm!

Toàn bộ Phượng Hoàng Đài rung chuyển điên cuồng. Trong nháy mắt, sóng lửa ngập trời nổ tung, bắn thẳng lên độ cao mấy trăm trượng. Phượng Hoàng Đài hoàn toàn bị nuốt chửng. Hơn ba triệu huyền giả toàn trường, khuôn mặt ai nấy đều bị chiếu thành một màu đỏ rực. Ngay cả bầu trời cũng hoàn toàn đổi sắc, tựa như bị thiêu đốt.

Giống như một vầng thái dương, đột ngột giáng xuống nhân gian.

Bóng dáng của Vân Triệt và Phượng Hi Lạc hoàn toàn bị nuốt chửng. Bên trong sóng lửa, hai người cách nhau chưa đầy một trượng, ánh mắt xuyên qua hỏa diễm, gắt gao chạm vào nhau.

- Chỉ bằng ngươi, một tên tạp chủng, cũng xứng so đấu Phượng Hoàng Viêm với bản hoàng tử sao? Chưa đến mười giây nữa… ngươi sẽ bị thiêu thành tro tàn!

Phượng Hi Lạc gầm lên với vẻ mặt dữ tợn.

Sắc mặt Vân Triệt bình tĩnh, giọng nói âm trầm mà trào phúng:

- Cho dù ta đứng yên ở đây, Phượng Hoàng Hỏa Diễm của ngươi cũng đừng hòng làm tổn thương một sợi tóc của ta. Nhưng ta khinh thường làm vậy… bởi vì ta muốn ở trên phương diện Phượng Hoàng Hỏa Diễm, đường đường chính chính đánh bại ngươi! Ta muốn cho ngươi biết…

- Ai mới là tạp chủng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!