Sân thi đấu vốn tối om lúc này đã hoàn toàn chuyển sang màu đỏ sậm, tựa như vừa rơi vào địa ngục hỏa diễm. Ngọn lửa ngập trời cao mấy trăm trượng bắt đầu hạ xuống, lan ra khỏi Phượng Hoàng Đài rồi điên cuồng tràn về bốn phía.
Một làn sóng lửa khổng lồ tựa như đến từ luyện ngục, mang theo sức nóng kinh hoàng ập tới, vẽ nên một khung cảnh tựa như tận thế. Dù cách xa mấy trăm trượng, các huyền giả vẫn cảm thấy thân thể mình như sắp bị thiêu đốt, dù vận toàn bộ huyền lực chống đỡ cũng vẫn thống khổ không chịu nổi… Toàn bộ sân thi đấu vang lên những tiếng la hét hoảng sợ.
Vụt…
Mấy hàng ghế gần Phượng Hoàng Đài nhất bắt đầu tan chảy, bốc cháy ngùn ngụt, mà Phượng Hoàng Viêm đang bùng nổ vẫn lan tràn với tốc độ cực nhanh. Phượng Phi Yên bay vút lên cao, trầm giọng quát:
- Mau dựng kết giới!
Hắn vừa dứt lời, các cường giả cảnh giới Bá Hoàng đã sớm hành động. Các Bá Hoàng của năm nước cùng vài trưởng lão của Phượng Hoàng Thần Tông nhanh chóng phi thân lên, phân tán ra các hướng, huyền lực khởi động, một vòng kết giới phòng ngự khổng lồ bắt đầu lan rộng, liên kết lại, phong tỏa toàn bộ Phượng Hoàng Viêm đang điên cuồng vào bên trong, uy thế và sức nóng kinh hoàng cũng bị ngăn cách triệt để.
Sân thi đấu hỗn loạn cuối cùng cũng ổn định lại đôi chút, nhưng vẻ khiếp sợ trên mặt mỗi người lại không cách nào che giấu. Bọn họ đều mở to hai mắt, dán chặt vào trung tâm sân đấu đã hoàn toàn biến thành biển lửa, sợ bỏ lỡ bất kỳ khoảnh khắc nào, bởi vì họ biết, cảnh tượng kinh hoàng chỉ từng nghe trong truyền thuyết này, có lẽ cả đời cũng không thể thấy lại lần thứ hai.
Huyền giả năm nước đều co rúm lại trong góc, mặt mày thất sắc vì hoảng sợ. Chỗ ngồi của họ gần Phượng Hoàng Đài nhất nên khi Phượng Hoàng Viêm bùng nổ, tất cả đều bị ảnh hưởng. Người nhẹ thì quần áo bị đốt tả tơi, kẻ không may thì bị bỏng nhiều chỗ. Nhìn kết giới đang ngăn cản Phượng Hoàng Viêm, mồ hôi lạnh của họ tuôn ra như thác. Bọn họ không dám tưởng tượng, trước đó mình lại từng giao thủ với một kẻ biến thái như vậy… mà vẫn còn sống sót bước xuống.
Các huyền giả có thể tham gia Thất Quốc Bài Vị Chiến không nghi ngờ gì đều là những thiên tài đỉnh cao nhất của một quốc gia. Thân là thiên tài đỉnh cao, họ tự nhiên mang trong mình niềm kiêu hãnh, sự tự tin, thậm chí là cuồng ngạo sâu sắc. Bởi vì họ tin rằng mình chắc chắn sẽ là nhân vật chính của Thiên Huyền đại lục trong tương lai, là bá chủ của thời đại. Nhưng giờ phút này, tất cả sự tự tin, thậm chí là tín niệm của họ đều hoàn toàn sụp đổ. Đối mặt với thứ sức mạnh tựa như thiên tai này, dù họ có cố gắng cả đời cũng khó lòng đạt tới.
Ngọn lửa càng lúc càng cháy dữ dội. Xung quanh kết giới phòng ngự, vài trưởng lão của Phượng Hoàng Thần Tông còn đỡ, còn các vị Bá Hoàng của năm nước thì trong lòng đều run sợ. Khi họ chống đỡ kết giới, đôi tay của những bậc Bá Hoàng như họ đều bị nung thành một màu đỏ rực, đau đớn khó tả, trong lòng kinh hãi tột độ… Đây chẳng qua chỉ là cuộc so tài giữa hai thanh niên trên dưới hai mươi tuổi! Họ tu luyện mấy trăm năm mới trở thành Bá Hoàng của một nước, uy chấn thiên hạ, vậy mà trước mặt hai thanh niên khủng bố này lại cảm thấy hổ thẹn.
Tuổi còn trẻ đã như thế, thành tựu tương lai thật không dám tưởng tượng nổi!
Người của Phượng Hoàng Thần Tông cũng đã không thể ngồi yên, từ Phượng Hoành Không cho đến các đại trưởng lão, điện chủ đều đã đứng dậy. Người bình tĩnh nhất toàn trường không ai khác ngoài Cổ Thương chân nhân, ông chỉ lặng lẽ quan sát, gương mặt không chút gợn sóng. Lúc này, chân mày ông bỗng khẽ nhúc nhích, bởi vì ông cảm nhận được khí tức của đệ tử mình.
Cổ Thương chân nhân ngưng thần, dùng huyền lực vô cùng hùng hậu để truyền âm:
- Con cuối cùng cũng đã đến. Đưa lệnh bài Thánh Địa của con cho thủ vệ Phượng Hoàng thành, bọn họ tự nhiên sẽ dẫn con tới đây. Con đến rất đúng lúc, nếu không, con sẽ bỏ lỡ một kỳ tài ngút trời mà thành tựu tương lai có lẽ không thua kém con.
Rất nhanh, ông nhận được truyền âm đáp lại: “Vậy sao? Phượng Hoàng Thần Tông là tông môn hạng nhất Thiên Huyền, mỗi thế hệ đều sẽ có những thiên tài như vậy.”
Cổ Thương chân nhân nhắm mắt, lại truyền âm: “Không, người mà vi sư nói không phải người của Phượng Hoàng Thần Tông. Mà cũng giống như con, đến từ Thương Phong quốc. Với năng lực của hắn, hẳn là đã thành danh từ lâu ở Thương Phong quốc, có lẽ con đã từng nghe qua tên hắn… Tên của người thanh niên này là Vân Triệt.”
Hồi lâu sau, Cổ Thương chân nhân vẫn không nhận được hồi âm của đệ tử. Sự chú ý của ông lại một lần nữa chuyển về phía biển lửa ngập trời kia.
Phượng Hoàng Đài đang bị thiêu đốt với tốc độ kinh người, dưới chân Vân Triệt và Phượng Hi Lạc đều là dung nham đỏ rực đến ghê người. Tại trung tâm của hai luồng sức mạnh Phượng Hoàng, huyền lực Phượng Hoàng của hai người đều không ngừng phóng thích, nhưng dáng vẻ lại hoàn toàn khác biệt.
Vân Triệt hoàn toàn bình tĩnh, từ vẻ mặt đến ánh mắt đều không chút gợn sóng. Ngược lại, hai mắt Phượng Hi Lạc đỏ sậm, cả gương mặt đã hoàn toàn vặn vẹo, trong cổ họng không ngừng phát ra những tiếng gầm gừ trầm thấp. Nếu như lúc trước hắn còn có phần giữ lại, thì hiện giờ, hắn đã hoàn toàn phóng thích toàn bộ sức mạnh của bản thân, gần như ép ra toàn bộ sức mạnh tận trong xương tủy. Nếu không phải mồ hôi vừa túa ra đã bị bốc hơi ngay lập tức, toàn thân hắn đã sớm ướt đẫm.
Nhưng dù vậy, ngọn lửa Phượng Hoàng của hắn vẫn bị Vân Triệt chống đỡ toàn diện, mặc cho hắn dốc hết toàn lực cũng không cách nào áp chế được.
Đồng thời, tuy bản thân hắn mang huyết mạch Phượng Hoàng, có năng lực khống chế và kháng cự rất mạnh đối với Phượng Hoàng Viêm, nhưng tuyệt đối không thể hoàn toàn miễn nhiễm với tổn thương từ ngọn lửa như Vân Triệt. Thời gian trôi qua, ngọn lửa thiêu đốt từ Vân Triệt khiến toàn thân hắn đau nhức khó nhịn, mái tóc đã cháy sém hơn phân nửa, nhiều nơi trên cơ thể đã bắt đầu bốc lên từng làn khói đen khét lẹt.
Hắn gầm gừ trong cổ họng, một nửa là vì điên cuồng phóng thích huyền lực, một nửa là vì thống khổ gầm thét.
Nhưng nỗi đau thể xác còn không bằng nỗi kinh hoàng trong lòng hắn.
Phượng Hoàng Viêm là huyền viêm mạnh nhất Thiên Huyền đại lục. Huyết mạch Phượng Hoàng là huyết mạch thần linh duy nhất của Thiên Huyền đại lục! Nếu Phượng Hoàng Thần Tông có lịch sử vạn năm như các Thánh Địa, chỉ bằng vào huyết mạch thần linh duy nhất này, nhất định có thể vượt qua cả Thánh Địa! Mà hắn, là hoàng tử của Thần Hoàng đế quốc, kế thừa dòng chính hoàng tử, cũng là huyết mạch Phượng Hoàng mạnh nhất, lại là người có thiên tư thần mạch Phượng Hoàng mạnh nhất trong thế hệ trẻ…
Vậy mà một “tạp chủng” vốn không được hắn đặt vào mắt, một “tạp chủng” trong miệng hắn, lại có thể hoàn toàn đỡ được Phượng Hoàng Viêm mà hắn đã dốc toàn lực phóng thích!
Hơn nữa, thần thái lại vô cùng ung dung, dường như vẫn còn dư sức.
Tiếng gầm gừ trong cổ họng Phượng Hi Lạc càng lúc càng dữ dội, hàm răng gần như bị hắn cắn nát, nhưng dù đã qua hơn mười mấy giây, hắn vẫn không thể nào áp chế được Phượng Hoàng Viêm của Vân Triệt.
- Ta không tin… Ta không tin… Ta là hoàng tử Thần Hoàng… Trong người ta chảy dòng máu hoàng tộc… Sao ta có thể thua một tên tạp chủng như ngươi… Sao có thể thua ngươi, một tên tạp chủng!!
Giọng Phượng Hi Lạc khàn đặc, hắn vừa há miệng, một luồng khói đen đã từ trong miệng tuôn ra, có thể thấy hắn đã liều mạng đến mức nào.
Hắn vừa dứt lời, hơi thở buông lỏng, ánh mắt Vân Triệt liền ngưng lại, Phượng Hoàng Viêm chợt bùng lên.
Xoẹt~~~~
Mái tóc Phượng Hi Lạc bùng cháy, mái tóc đen dài gần hai thước nhanh chóng hóa thành tro bụi.
Phượng Hi Lạc đã sớm dồn hết toàn lực, không còn chút giữ lại nào. Phượng Hoàng Viêm của hắn bị Vân Triệt đột ngột áp chế, hắn không còn chút sức lực nào để phản kích. Hắn bắt đầu cảm nhận được ngọn lửa của chính mình đang bị áp chế ngày càng lợi hại, đang bị ngọn lửa của Vân Triệt nuốt chửng từng chút một.
Trong mắt hắn xuất hiện sự sợ hãi, rồi lóe lên vẻ tuyệt vọng, ngay sau đó toàn bộ hóa thành sự dữ tợn và điên cuồng…
- Ta làm sao có thể… bại bởi… tên tạp chủng nhà ngươi!!!!
Phượng Hi Lạc rít lên khàn cả giọng, đôi mắt đỏ sậm như máu tươi. Hắn ngửa đầu, phun ra một ngụm lớn máu tươi. Ngụm máu tươi đó văng lên người Phượng Hi Lạc, rồi nhanh chóng bốc cháy.
Ánh mắt Vân Triệt khẽ thay đổi… Bởi vì thứ Phượng Hi Lạc phun ra không phải máu tươi bình thường, mà là tinh huyết của hắn!
Máu tươi bình thường có thể tái tạo, nhưng tinh huyết thì gần như không thể. Tiêu hao nó không phải là thể lực hay huyền lực, mà là thiên phú, sinh mệnh và nguyên lực! Một huyền giả trừ khi đến thời khắc sinh tử, nếu không sẽ không bao giờ lựa chọn thiêu đốt tinh huyết.
Phượng Hi Lạc đã hoàn toàn điên rồi!
Nếu đối thủ là một cường giả cùng tuổi, cùng thực lực với hắn, dù bị đánh bại, hắn có thể thất vọng, không cam lòng, nhưng tuyệt đối không đến mức điên cuồng thiêu đốt tinh huyết.
Thế nhưng, từ đầu đến giờ Vân Triệt vẫn luôn che giấu thực lực, mà cấp bậc huyền lực cực yếu của hắn lại rành rành ra đó. Cho nên, Phượng Hi Lạc thân là hoàng tử Phượng Hoàng, người mạnh nhất trong thế hệ trẻ, trước mặt Vân Triệt vẫn luôn tự cho mình là kẻ bề trên. Trước mặt quần hùng thiên hạ, Thất Quốc Thiên Huyền cùng các Thánh Địa, hắn đã dùng thái độ như một vị thẩm phán để miệt thị, trào phúng, khinh thường Vân Triệt, thậm chí mở miệng ngậm miệng đều là “tạp chủng”.
Nếu cứ như vậy mà bại, lại còn thua trên chính Phượng Hoàng Viêm mà hắn mạnh nhất, vậy thì tất cả những lời miệt thị, trào phúng, khinh thường và sỉ nhục hắn dành cho Vân Triệt sẽ quay lại đập vào mặt hắn gấp vạn lần. Tất cả tư thái trước đó của hắn đều biến thành một tên hề cuồng vọng tự đại. Trước kia, mọi người nhắc đến hắn là nghĩ đến vầng hào quang và uy danh, sau này, điều đầu tiên người ta nghĩ đến sẽ là bộ dạng nực cười không chịu nổi của hắn! Ngay cả một “tạp chủng” trong miệng hắn cũng không đánh lại, không nghi ngờ gì hắn đã trở thành thứ ngay cả “tạp chủng” cũng không bằng, trở thành trò cười và nỗi sỉ nhục không thể nào gột rửa suốt đời.
Cho nên, hắn không thể nào bại… Dù phải thiêu đốt tinh huyết, cũng tuyệt đối không thể bại!
Tinh huyết bùng cháy, Phượng Hoàng Viêm đang bị áp chế của Phượng Hi Lạc lập tức tăng vọt, mạnh mẽ ép ngược về phía Vân Triệt. Trong con ngươi hắn tràn ngập vẻ bi thương, rồi lại phá lên cười điên dại:
- Tạp chủng… Chết đi cho ta!!!!
Khi Vân Triệt đối mặt Phượng Hi Lạc, ưu thế của hắn nằm ở thể chất, huyền công, huyền kỹ và cả độ tinh khiết của huyết mạch Phượng Hoàng. Nếu chỉ bàn về cấp độ và sự hùng hậu của huyền lực, hắn kém hơn Phượng Hi Lạc rất nhiều. Dưới hành động điên cuồng thiêu đốt tinh huyết của Phượng Hi Lạc, chỉ trong vài hơi thở ngắn ngủi, Vân Triệt đã bị ép lùi lại liên tiếp, ngọn lửa Phượng Hoàng của bản thân trong nháy mắt đã bị nuốt chửng gần một thành.
Nhưng dù vậy, trên mặt Vân Triệt không hề có chút hoảng loạn, thậm chí ngay cả một tia kinh ngạc cũng không, ngược lại còn lộ ra vẻ thương hại sâu sắc… Tròng mắt hắn hơi híp lại, Phượng Hoàng Tụng Thế Điển tức thì được nâng lên cảnh giới tầng thứ năm – “Lạc Tinh Viêm”!
Ầm ầm ầm…
Phượng Hoàng Viêm trên người Vân Triệt bỗng chốc bùng lên, nhiệt độ vốn đã nóng rực lại một lần nữa tăng vọt, ngọn lửa vốn đã cuồng bạo lại càng trở nên điên cuồng hơn… Trong khoảnh khắc này, tất cả người của Phượng Hoàng Thần Tông có mặt ở đây, từ Tông chủ Phượng Hoành Không cho tới đệ tử Phượng Hoàng bình thường, đều cảm nhận rõ ràng máu Phượng Hoàng trong cơ thể mình khẽ rung động…
Cảm giác kỳ dị này không phải là áp chế về lực lượng, không phải áp chế về khí tức, mà rõ ràng là một loại… áp chế đến từ cảnh giới