Bên trong Thái Cổ Huyền Chu là một thế giới hoang vu.
Sau khi tiếp tục đi về phía trước hơn một canh giờ, thế giới trước mắt vẫn là một vùng đất cằn cỗi. Nếu phải dùng hai chữ để hình dung cảm giác của Vân Triệt về thế giới này, đó chính là…
Nhàm chán!
Ngoài điều đó ra, không hề có chút hưng phấn muốn khám phá, cũng không có sự căng thẳng hay cảm giác thần bí của một thế giới khác. Phóng tầm mắt ra xa, khắp nơi đều hoang vu, ngay cả một tảng đá lớn cũng khó mà tìm thấy. Thỉnh thoảng có một hai con huyền thú nhảy ra cũng đều bị Hạ Nguyên Bá một quyền đánh cho nát bấy, hoàn toàn không có chỗ cho hắn ra tay… Lần trước đi vào Thiên Trì Bí Cảnh, có tuyết bay đầy trời, có nguy cơ, có kỳ ngộ… So sánh với nơi đó, nơi này quả thật nhàm chán đến cực điểm. Phong cảnh, kỳ ngộ, thậm chí cả phiêu lưu đều không có.
May mà bên người còn có Phượng Tuyết Nhi, sự hiện diện của nàng khiến người ta thấy cảnh đẹp ý vui.
- Mạt Lỵ, ngươi có phát hiện ra điều gì không?
Vân Triệt buột miệng hỏi.
- …Đây là một thế giới độc lập hoang vu.
Mạt Lỵ thản nhiên nói:
- Nơi các ngươi đặt chân lúc ban đầu, về cơ bản chính là mảnh đất xanh tươi duy nhất của thế giới này, những nơi khác tất cả đều hoang vu, hơn nữa càng đi về phía trước thì càng cằn cỗi.
- Vậy điều đó nói lên cái gì?
Vân Triệt hỏi.
- Nói lên rằng, thế giới này đang dần tử vong!
Mạt Lỵ nói:
- Tuy thế giới này vẫn tồn tại huyền thú, nhưng ngươi hẳn cũng đã phát hiện, số lượng huyền thú không những rất ít, mà chủng loại cũng đều là những loài có lớp vỏ ngoài cứng rắn, có năng lực chống chọi với môi trường khắc nghiệt rất mạnh! Có lẽ vài ngàn năm nữa, những huyền thú có năng lực thích ứng mạnh mẽ này cũng sẽ dần dần tuyệt chủng. Đến lúc đó, thế giới này sẽ hoàn toàn biến thành một thế giới chết.
- …Thế giới này tại sao lại tử vong?
- Đây là một thế giới độc lập, chứ không phải thế giới tự nhiên được sinh ra từ vũ trụ hồng hoang. Nếu đã là một thế giới độc lập, sự tồn tại của nó sẽ phải dựa vào một lực lượng nào đó để chống đỡ. Mà khi lực lượng chống đỡ thế giới này biến mất, thế giới này tự nhiên cũng sẽ dần hoang vu và đi đến tử vong. Nhưng mà, có thể tự mình tạo thành một thế giới khổng lồ như thế này, lai lịch của Thái Cổ Huyền Chu này tuyệt đối không tầm thường!
Vân Triệt: “…”
- Vân ca ca, hôm qua nghe bọn họ nói, huynh là phò mã của Thương Phong quốc, thê tử của huynh cũng là một vị công chúa… Vậy thê tử của Vân ca ca nhất định rất xinh đẹp đúng không?
Phượng Tuyết Nhi nghiêng đầu nhìn Vân Triệt, tò mò hỏi.
Vân Triệt còn chưa trả lời, Hạ Nguyên Bá đã chen vào, vẻ mặt nghiêm túc nói:
- Tuyết Nhược sư tỷ đúng là rất xinh đẹp, nhưng tuyệt đối không đẹp bằng tỷ tỷ của ta… Còn nữa, tỷ tỷ của ta mới là chính thê của tỷ phu, cho dù Tuyết Nhược sư tỷ là công chúa thì cũng chỉ là vợ bé mà thôi.
Là đệ đệ của Hạ Khuynh Nguyệt, Hạ Nguyên Bá theo bản năng có một chút địch ý với Thương Nguyệt mà Vân Triệt đã cưới sau này. Hơn nữa Thương Nguyệt là công chúa có địa vị cao quý, tính cách lại dịu dàng hiền lành, khiến hắn không thể không có ý thức nguy cơ thay cho tỷ tỷ mình. Cho nên khi Phượng Tuyết Nhi nhắc tới thê tử của Vân Triệt, lại còn trực tiếp nói đến công chúa Thương Nguyệt, hắn lập tức đứng ra bảo vệ địa vị chính thê của tỷ tỷ mình.
“…” Nếu không phải bây giờ đánh không lại Hạ Nguyên Bá, Vân Triệt thật sự muốn một cước đá bay hắn ra ngoài.
- A?
Quả nhiên, đôi môi anh đào của Phượng Tuyết Nhi hé mở, tỏ vẻ kinh ngạc:
- Vân ca ca, hóa ra huynh có… hai người thê tử?
- Khụ khụ… Chuyện này… Chuyện này… Muội phải biết rằng, mị lực của Vân ca ca muội phi thường lớn, có nhiều chuyện cũng không phải ý chí của mình có thể kháng cự được.
Vân Triệt giải thích một cách lộn xộn.
Không ngờ, Phượng Tuyết Nhi lại gật đầu, rất chân thành nói:
- Ừm, đúng vậy, Vân ca ca tốt như vậy, chắc chắn có rất nhiều rất nhiều nữ hài tử thích. Vân ca ca năm nay mười chín tuổi, hai thê tử… hình như cũng không tính là nhiều! Phụ hoàng có tới hơn 460 vị phi tử, so ra Vân ca ca tốt hơn nhiều lắm!
Hơn bốn… bốn trăm… sáu mươi người!?
Vân Triệt âm thầm hít một hơi khí lạnh… Làm hoàng đế, quả nhiên sung sướng đến mức khiến người ta phải ghen tị!
Khoan đã… Hơn 460 vị phi tử mà mới có mười bốn nhi tử và một nữ nhi?
Hình như có gì đó rất không đúng!
Nghĩ đến vế sau, trong lòng Vân Triệt lập tức thoải mái hơn nhiều, hắn gật đầu, ra vẻ nghiêm trang nói:
- Ừm! Ta sẽ học tập phụ hoàng của Tuyết Nhi, nỗ lực nhiều hơn ở phương diện này… Tuyết Nhi, ta cũng có mấy vấn đề muốn hỏi muội, nếu có thể trả lời thì hãy trả lời ta, nếu không tiện thì có thể trực tiếp không cần trả lời.
- Vâng, Vân ca ca huynh cứ hỏi đi.
Phượng Tuyết Nhi vui vẻ đáp ứng.
Vân Triệt sắp xếp lại suy nghĩ một chút rồi hỏi:
- Tuyết Nhi, những năm trước khi muội mười sáu tuổi, phần lớn thời gian muội đều ở bên cạnh “Phượng Thần” trong tông môn của muội sao?
Hai chữ “Phượng Thần” khiến bước chân của Phượng Tuyết Nhi khựng lại trong giây lát, nàng im lặng một lúc rồi nhẹ nhàng gật đầu:
- Phải. Ngày đầu tiên muội sinh ra, Phượng Thần đại nhân đã đột nhiên xuất hiện, sau đó đưa muội đến bên cạnh đại nhân. Mãi cho đến khi muội tám tuổi, muội mới lần đầu tiên nhìn thấy phụ hoàng. Sau đó, phần lớn thời gian của muội vẫn là ở bên cạnh Phượng Thần đại nhân, mãi cho đến năm muội mười ba tuổi…
Giọng nói của Phượng Tuyết Nhi im bặt, không nói thêm gì nữa.
Vân Triệt có thể đoán được, hẳn là vào năm Phượng Tuyết Nhi mười ba tuổi, cũng chính là ba năm trước, “Phượng Thần đại nhân” trong miệng nàng đã chết. Đương nhiên, hắn sẽ không xác nhận chuyện này với Phượng Tuyết Nhi, bởi vì chuyện Phượng Thần đã chết, ngay cả trong Phượng Hoàng Thần Tông, chắc cũng không có mấy người biết, đó là bí mật cực lớn tuyệt đối không thể truyền ra ngoài. Hắn ngẫm nghĩ rồi nói:
- Vậy Phượng Thần đại nhân của các muội có từng đề cập với muội về chuyện một… Phượng Thần khác không?
Phượng Tuyết Nhi ngẩng đầu, đôi mắt đẹp lặng lẽ nhìn Vân Triệt một lát, sau đó… nhẹ nhàng gật đầu.
- Phượng Thần đại nhân là do thần thú Phượng Hoàng từ rất lâu trước đây lưu lại ở Thiên Huyền đại lục hai tàn linh, dùng để dẫn đường cho thí luyện và truyền thừa lực lượng Phượng Hoàng. Một trong hai nơi ở tại Thần Hoàng đế quốc, chính là Phượng Thần đại nhân của chúng muội, một nơi khác thì ở Thương Phong quốc… Đây là điều Phượng Thần đại nhân đã nói với muội từ rất lâu trước kia.
Phượng Tuyết Nhi chậm rãi nói, nàng nhìn Vân Triệt:
- Vân ca ca, hôm qua huynh hỏi muội, vì sao muội biết rõ huynh là người thừa kế của Phượng Thần khác mà vẫn muốn dạy cho huynh Phượng Hoàng Tụng Thế Điển… Thật ra hôm qua, muội chỉ trả lời một nửa, còn một nửa nguyên nhân nữa… là ý nguyện của Phượng Thần đại nhân.
- Ý nguyện của Phượng Thần?
Lông mày Vân Triệt chợt động.
- Phượng Thần đại nhân vốn là linh hồn Phượng Hoàng thuần khiết không vướng bụi trần, nhưng sau khi lưu lại ở Thiên Huyền đại lục quá lâu, linh hồn tinh thuần đã bị sự dơ bẩn của trần thế nhuốm màu, sinh ra dục vọng vốn không nên có, muốn trở thành thần linh duy nhất của Thiên Huyền đại lục, sau đó xưng bá toàn bộ đại lục. Vì thế, nó đã thoát khỏi trói buộc, rời khỏi nơi thí luyện, đến Thương Phong quốc tìm một linh hồn Phượng Hoàng khác, sau một trận ác chiến đã tiêu diệt nó, nhưng bản thân nó cũng bị thương nặng, không những lực lượng suy yếu đi rất nhiều, mà sinh mệnh vốn có thể kéo dài mười mấy vạn năm cũng chỉ còn lại vài ngàn năm, ngay cả Phượng Hoàng Tụng Thế Điển cũng bị tổn hại trong trận ác chiến đó, trở nên không trọn vẹn…
“…” Những lời Phượng Tuyết Nhi nói cơ bản khớp với những gì Vân Triệt nghe được từ linh hồn Phượng Hoàng ở nơi thí luyện. Chẳng qua, năm đó linh hồn Phượng Hoàng cũng không thật sự tiêu vong, nhưng Phượng Hoàng Tụng Thế Điển cũng không trọn vẹn, chỉ còn lại tầng thứ năm và sáu.
- Sau này, tuổi thọ của Phượng Thần đại nhân dần đi đến hồi kết, ngộ ra rất nhiều điều, dục vọng và sự dơ bẩn trong lòng cũng dần phai nhạt. Đối với chuyện năm đó hủy diệt một linh hồn Phượng Hoàng khác, đại nhân cảm thấy tội lỗi và hối hận. Nhưng vào ba năm trước, khi Phượng Thần đại nhân sắp… Phượng Thần đại nhân lại đột nhiên cảm nhận được sự tồn tại của một linh hồn Phượng Hoàng và huyết mạch Phượng Hoàng khác. Đại nhân nói với muội, nếu gặp được người thừa kế của Phượng Hoàng khác, phải chung sống hòa bình, hơn nữa phải dạy Phượng Hoàng Tụng Thế Điển cho người đó… Bởi vì trận ác chiến năm đó, Phượng Thần đại nhân chỉ làm thất lạc hai tầng cảnh giới cuối cùng của Phượng Hoàng Tụng Thế Điển, còn Phượng Hoàng Tụng Thế Điển của linh hồn Phượng Hoàng kia tất nhiên đã bị nó hoàn toàn phá hủy, cho dù tìm được người mang huyết mạch Phượng Hoàng thì cũng nhất định không cách nào tu luyện được huyền công Phượng Hoàng.
Vân Triệt nghiêm túc lắng nghe, không khỏi rùng mình.
Tuy rằng Phượng Tuyết Nhi đã cố hết sức che giấu, nhưng những lời nàng nói đều lộ ra dấu vết cho thấy Phượng Thần đã chết. Điều khiến hắn thật không ngờ là, “Phượng Thần” mà hắn kiêng kỵ nhất trước khi đến Phượng Hoàng Thần Tông, cũng là linh hồn Phượng Hoàng đã dặn hắn nhất định phải cảnh giác, lại sớm hối hận và sám hối vì sự bội phản và tội ác của mình lúc trước. Thế sự thật khó lường.
- Thật không ngờ, Vân ca ca lại chính là người thừa kế của một vị Phượng Thần đại nhân khác, hơn nữa còn nhận được truyền thừa nguyên lực và linh hồn… A, đúng rồi, Vân ca ca, vị Phượng Thần đại nhân kia trông như thế nào? Ngài ấy bây giờ còn… còn tốt chứ?
Phượng Tuyết Nhi hưng phấn và mong đợi hỏi.
- Dáng vẻ sao…
Vân Triệt ngẫm nghĩ, sau đó hơi bất đắc dĩ nói:
- Thật ra ta cũng không thấy rõ dáng vẻ của ngài ấy ra sao, mỗi lần nhìn thấy cũng chỉ là hai con mắt màu vàng rực rỡ. Bây giờ ngài ấy đang ở một nơi nào đó tại Thương Phong quốc. Ngài ấy cũng từng nói với ta một chút về ân oán năm đó với Phượng Thần đại nhân của các muội. Lần này sau khi ta trở về Thương Phong, xem ra phải nói những điều này cho ngài ấy biết, chắc ngài ấy cũng sẽ vui mừng không ít.
- Vâng!
Phượng Tuyết Nhi gật đầu, sau đó vẻ mặt mơ màng nói:
- Thật ra, sau khi Phượng Thần đại nhân biết một linh hồn Phượng Hoàng khác không thật sự tiêu vong, ngài đã rất vui vẻ, giống như là… đột nhiên hóa giải được khúc mắc lớn nhất trong lòng. Cho nên, khi biết Vân ca ca là người kế thừa của một vị linh hồn Phượng Hoàng khác, muội cũng rất vui.
Vân Triệt vừa định nói tiếp, đột nhiên, phía sau bọn họ, một âm thanh chói tai truyền đến:
- Hử? Đây chẳng phải là Tuyết Nhi muội muội xinh đẹp vô song của ta sao? Gặp nhau ở nơi thế giới thần bí rộng lớn như vậy, thật đúng là may mắn của bản thiếu.
Vân Triệt, Phượng Tuyết Nhi, Hạ Nguyên Bá đồng thời quay đầu lại. Phía sau bọn họ chưa đến trăm trượng, Dạ Tinh Hàn một thân hắc y đang ôm hai nữ nhân yêu mị đến tận xương, vẻ mặt vui vẻ không hề che giấu sự ngông cuồng và dâm tà, đang không nhanh không chậm đi về phía bọn họ.
- Dạ Tinh Hàn?
Vân Triệt khẽ than một tiếng, sau đó lông mày chợt nhíu lại. Nụ cười và ánh mắt nguy hiểm kia của Dạ Tinh Hàn khiến hắn lập tức cảm thấy bất an mãnh liệt, hắn cúi đầu nói:
- Nguyên Bá, cẩn thận.
- Vâng…
Lời của Vân Triệt khiến thân thể Hạ Nguyên Bá cứng đờ, hắn khẽ gật đầu, mạch máu trên hai cánh tay cường tráng nháy mắt phồng lên.
Hạ Nguyên Bá là Bá Hoàng trung kỳ, Phượng Tuyết Nhi là nửa bước Đế Quân, huyền lực của Dạ Tinh Hàn cũng là Bá Hoàng trung kỳ, nếu hắn muốn gây khó dễ, tuyệt đối không thể nào là đối thủ của Hạ Nguyên Bá và Phượng Tuyết Nhi… Nhưng cũng chính vì thế, Vân Triệt ngược lại càng thêm bất an, bởi vì trong đôi mắt của Dạ Tinh Hàn… rõ ràng là ánh mắt của kẻ săn mồi đã nắm chắc con mồi trong tay!
- Dạ thiếu cung chủ.
Phượng Tuyết Nhi lễ phép gọi.
- A…
Đôi mắt hẹp dài của Dạ Tinh Hàn nheo lại, nhìn chằm chằm vào dáng người yểu điệu như tiên của Phượng Tuyết Nhi, hoàn toàn xem như không thấy Vân Triệt và Hạ Nguyên Bá:
- Tuyết Nhi muội muội thật sự quá khách khí, cách xưng hô Dạ thiếu cung chủ này thật không thú vị và xa lạ, ta càng muốn nghe Tuyết Nhi muội muội gọi ta… Dạ ca ca.