Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 459: CHƯƠNG 458: PHONG HOÀNG CẤM TRẬN

Ý tứ ngả ngớn trong giọng nói của Dạ Tinh Hàn không hề che giấu, ánh mắt càng tràn đầy dục vọng trần trụi. Hôm qua tại đại hội xếp hạng, tuy hắn cuồng vọng nhưng quyết không đến mức này. Dưới ánh mắt của hắn, Phượng Tuyết Nhi cảm thấy toàn thân khó chịu, bèn đáp lại:

- Thân phận Dạ thiếu cung chủ tôn quý, Tuyết Nhi không dám tùy tiện xưng hô… Nếu Dạ thiếu cung chủ không có chuyện gì khác, Tuyết Nhi xin phép đi dạo tiếp.

Nói xong, Phượng Tuyết Nhi định xoay người, không muốn để ý đến Dạ Tinh Hàn nữa. Dạ Tinh Hàn lại cười híp mắt nói:

- Tuyết Nhi muội muội đừng vội rời đi, bản thiếu gia có một chuyện vô cùng quan trọng… Ngay từ ba năm trước, bản thiếu gia đã nghe danh Tuyết Nhi muội muội quốc sắc thiên hương, thiên hạ không ai sánh bằng, cho nên luôn mong mỏi được tận mắt chiêm ngưỡng tiên nhan. Hôm qua trên võ đài, người người nhìn ngó, bản thiếu gia dù vạn phần mong đợi cũng không nỡ để tiên nhan của Tuyết Nhi muội muội bị ánh mắt của đám phàm phu tục tử kia vấy bẩn.

- Vậy không biết hôm nay, Tuyết Nhi muội muội có thể thỏa mãn tâm nguyện này của bản thiếu gia không?

- Xin thứ cho Tuyết Nhi từ chối, dung mạo Tuyết Nhi tầm thường, e khó lọt vào mắt Dạ thiếu cung chủ.

Phượng Tuyết Nhi dùng giọng điệu bình tĩnh, lời lẽ giống hệt ngày hôm qua để từ chối. Dạ Tinh Hàn trước mắt khiến nàng lần đầu tiên trong đời cảm thấy chán ghét mãnh liệt đến vậy.

Dạ Tinh Hàn lại không hề tức giận, ngược lại còn cười ha hả:

- Ha ha ha ha, cũng tốt. Hôm nay tuy không giống hôm qua, nhưng lại có hai tên nhãi ranh không biết điều làm hỏng phong cảnh. Bản thiếu gia cũng không vội, dù sao cũng chẳng còn bao lâu nữa. Tuyết Nhi muội muội đã định sẵn là của Dạ Tinh Hàn ta, đến lúc đó dung nhan của muội, trong thiên hạ này cũng chỉ một mình ta được ngắm, đối ẩm dưới trăng, một mình ta thưởng thức, đó mới thật sự là mỹ cảnh nhân gian, ha ha ha ha.

Vân Triệt: “…”

- Ngươi…

Phượng Tuyết Nhi tức giận:

- Ngươi là thiếu cung chủ của Nhật Nguyệt Thần Cung, sao có thể nói năng xằng bậy như vậy!

- Xằng bậy ư? Ha…

Dạ Tinh Hàn cười dâm tà:

- Bản thiếu gia chưa bao giờ nói xằng bậy, nhất là chuyện liên quan đến Tuyết Nhi muội muội. Lần này bản thiếu gia đến Phượng Hoàng Thần Tông, hoàn toàn không phải vì đại hội xếp hạng bảy nước hay Thái Cổ Huyền Chu, mà là vì ngươi… Tuyết Nhi muội muội của ta. Đợi sau khi chuyến đi Thái Cổ Huyền Chu kết thúc, ta sẽ lập tức đến cầu hôn phụ hoàng của ngươi, cũng chính là nhạc phụ đại nhân tương lai của ta, để ngài gả ngươi cho ta. Khi đó, chúng ta chính là phu thê, ta sẽ khiến ngươi hoàn toàn thuộc về một mình ta, bất kỳ nam nhân nào khác cũng đừng hòng chạm đến vẻ đẹp của ngươi.

Giọng Phượng Tuyết Nhi trở nên dồn dập, dưới tấm voan phượng ngọc, tuyết nhan của nàng đã ửng hồng vì tức giận:

- Ngươi… Ngươi nói bậy! Ta sẽ không… trở thành phu thê với ngươi! Phụ hoàng cũng tuyệt đối không thể nào đáp ứng ngươi! Ngươi còn nói bậy nữa, ta sẽ nổi giận thật đó!

- Tuyết Nhi muội muội của ta ngay cả khi tức giận, giọng nói vẫn êm tai đến thế.

Dạ Tinh Hàn cười hiểm, thần thái cuồng ngạo tự nhiên, như thể tất cả đã nằm trong lòng bàn tay hắn:

- Nhưng thứ mà Dạ Tinh Hàn ta muốn, chưa bao giờ là không có được. Chuyện mà Dạ Tinh Hàn ta đã quyết… Hừ, cho dù phụ hoàng của ngươi là Phượng Hoành Không, đến lúc đó cũng không thể không đáp ứng!

- Im miệng!

Một tiếng rống giận tựa sấm sét chợt vang vọng từ trên không. Ngay lập tức, một bóng người vụt hiện, nhanh như chớp đứng chắn trước mặt Phượng Tuyết Nhi, ánh mắt sắc lạnh trừng thẳng Dạ Tinh Hàn.

- Dạ thiếu cung chủ, Phượng Hoàng Thần Tông ta luôn kính trọng Thánh Địa, còn mời ngươi từ xa đến làm khách, không ngờ ngươi lại nói lời ngông cuồng, mạo phạm cả Tuyết Nhi và tông chủ của tông ta! Rốt cuộc ngươi có mục đích gì!

- Đại trưởng lão.

Nhìn bóng người đột nhiên xuất hiện, Phượng Tuyết Nhi khẽ gọi:

- Sao người lại ở đây? Không phải người đi cùng phụ hoàng và mọi người sao…

Phượng Phi Yên quay lại, cười nhẹ nói:

- Tông chủ lo lắng cho con một mình, nên bảo ta âm thầm bảo vệ. Nhưng không ngờ… Hừ, lại thật sự có kẻ dám thừa dịp chúng ta không có ở đây để mạo phạm con. Tuyết Nhi yên tâm, cho dù hắn là thiếu cung chủ của Nhật Nguyệt Thần Cung, dám mạo phạm con, ta cũng sẽ không tha cho hắn.

- Cảm ơn Đại trưởng lão.

Phượng Tuyết Nhi nhẹ giọng nói. Có Đại trưởng lão ở đây, cảm giác căng thẳng và tức giận của nàng cũng vơi đi rất nhiều.

- Tỷ phu, tình hình gì đây… Hình như không liên quan đến chúng ta thì phải?

Hạ Nguyên Bá nhỏ giọng hỏi.

Vân Triệt không nói gì, ánh mắt ngày càng âm trầm… Nhưng lúc này, ánh mắt hắn lại không nhìn Dạ Tinh Hàn, mà là Phượng Phi Yên. Bởi vì từ trên người Phượng Phi Yên, hắn đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng. Cụ thể là không đúng ở đâu, hắn không nói rõ được, chỉ là một cảm giác theo bản năng.

- Ồ! Chẳng phải là Phượng Hoàng Đại trưởng lão sao, ngươi không đi thăm dò cái gọi là thái cổ chí bảo, lại chạy đến đây, thật khiến người ta bất ngờ.

Dạ Tinh Hàn cười hề hề nói:

- Bản thiếu gia hoàn toàn không có ý mạo phạm Phượng Hoàng Thần Tông các ngươi, chẳng qua chỉ muốn cưới Tuyết Nhi muội muội mà thôi.

- Ngươi đừng hòng vọng tưởng!

Phượng Phi Yên sa sầm mặt:

- Tuyết Nhi không chỉ là công chúa của Thần Hoàng Đế Quốc, mà còn là người thừa kế Phượng Thần do chính Phượng Hoàng Thần Tông ta lựa chọn! Trên thế gian này, không ai xứng với con bé. Tông chủ cũng sẽ không đáp ứng.

- Không đáp ứng? Ha ha ha ha…

Dạ Tinh Hàn cười khinh miệt điên cuồng:

- Vậy các ngươi làm thế nào mới đáp ứng đây? Ngươi thật sự cho rằng Phượng Hoàng Thần Tông bây giờ, còn là Phượng Hoàng Thần Tông của ngày xưa sao!

Sắc mặt Phượng Phi Yên biến đổi:

- Dạ Tinh Hàn, lời này của ngươi có ý gì!

- Có ý gì ư? Đại trưởng lão nên rõ hơn bản thiếu gia.

Dạ Tinh Hàn cười lạnh nói:

- Tốc độ trưởng thành của Phượng Hoàng Thần Tông các ngươi quả thật kinh người, chỉ trong 5.000 năm ngắn ngủi đã dần dần tiếp cận đẳng cấp của Thánh Địa chúng ta. Hơn nữa các ngươi có sự tồn tại của “Phượng Thần”, Tứ Đại Thánh Địa cũng không dám áp chế gì, chỉ có thể mặc cho các ngươi phát triển. Dù sao, Phượng Thần của các ngươi là thần linh chân chính duy nhất trên Thiên Huyền Đại Lục chạm đến Thần Huyền Cảnh. Dưới sự che chở của Phượng Thần, nếu có thêm 5.000 năm nữa, nói không chừng các ngươi thật sự có thể đạt đến cấp bậc vượt qua cả Thánh Địa.

- Nhưng đáng tiếc, tấm lá chắn lớn nhất này của các ngươi đã biến mất. Các ngươi thật sự cho rằng chúng ta không biết Phượng Thần đã vẫn lạc từ ba năm trước sao! Không có sự tồn tại của Phượng Thần, các ngươi còn có tư cách gì sánh vai với Thánh Địa chúng ta!?

- A!

Lời của Dạ Tinh Hàn khiến Phượng Tuyết Nhi thất thanh kinh hô, Phượng Phi Yên càng biến sắc, lạnh lùng nói:

- Toàn lời nói bậy! Phượng Thần đại nhân của Phượng Hoàng Thần Tông ta là phượng hoàng thần linh, có sinh mệnh vĩnh hằng, sẽ không bao giờ tử vong! Ngươi… lại dám nói lời mạo phạm như thế!!

- Ha ha ha ha, Phượng Hoàng Đại trưởng lão, Phượng Thần sống hay chết, trong lòng ngươi phải rõ hơn bản thiếu gia. Một tông môn lớn như vậy lại đi lừa mình dối người, bản thân không thấy nực cười và hổ thẹn sao! Hừ… Ngươi nghĩ rằng, không có sự tồn tại của Phượng Thần, Tứ Đại Thánh Địa còn có thể tùy ý để Phượng Hoàng Thần Tông các ngươi tiếp tục phát triển sao!

- Ngươi…

Sắc mặt Phượng Phi Yên trở nên vô cùng khó coi.

- Bây giờ bản thiếu gia để mắt đến Tuyết Nhi muội muội, đó là ban ơn lớn cho Phượng Hoàng Thần Tông các ngươi!

Dạ Tinh Hàn xòe tay, tư thái ngạo nghễ như đế vương tối cao nắm cả thiên hạ trong tay:

- Nhật Nguyệt Thần Cung tương lai tất do ta làm chủ, Nhật Nguyệt Thần Cung ta và Phượng Hoàng Thần Tông liên hôn, ba Thánh Địa còn lại muốn áp chế Phượng Hoàng Thần Tông cũng phải nể mặt Nhật Nguyệt Thần Cung ta! Còn nếu liên hôn không thành…

Bàn tay Dạ Tinh Hàn từ từ úp xuống, trên mặt lộ ra nụ cười âm hiểm đến cực điểm:

- Thủ đoạn khác của bản thiếu gia, có lẽ sẽ không ôn hòa như vậy. Về phần Phượng Hoàng Thần Tông các ngươi, đừng nói là bị áp chế, ngàn năm sau có còn tồn tại hay không cũng là một ẩn số… Phượng Hoàng Đại trưởng lão chắc hẳn đã từng nghe nói về Vĩnh Dạ Vương Tộc ngàn năm trước… Chậc chậc, một Vĩnh Dạ Vương Tộc lớn mạnh như vậy, nói diệt là diệt, hơn nữa gần ngàn năm qua, ngay cả dấu vết cũng không còn, đến cả cái tên cũng đã hoàn toàn bị lãng quên… Thật đáng tiếc và đáng thương làm sao.

Từng lời của Dạ Tinh Hàn như dao đâm vào tử huyệt của Phượng Phi Yên, khiến toàn thân hắn run rẩy. Sắc mặt Phượng Tuyết Nhi cũng ngày càng trắng bệch… Tuy nàng không hỏi đến chuyện tông môn, cũng biết rất ít về những bí mật của huyền giới, nhưng nàng biết, chuyện Phượng Thần vẫn lạc là bí mật tối trọng của Phượng Hoàng Thần Tông, tuyệt đối không thể tiết lộ ra ngoài, toàn bộ tông môn cũng chỉ có vài người biết mà thôi…

Tại sao Dạ Tinh Hàn này lại biết!

- Rõ ràng là… toàn lời nói bậy!

Hai tay Phượng Phi Yên nắm chặt thành quyền, phượng viêm bùng cháy trên nắm đấm, toàn thân dấy lên khí tức huyền lực mãnh liệt đến cực điểm:

- Dạ Tinh Hàn! Chỉ bằng những lời ngươi vừa nói, đừng nói ngươi là thiếu cung chủ của Nhật Nguyệt Thần Cung, cho dù ngươi là thiên vương lão tử, lão phu cũng phải giết ngươi!!

- Hử? Hóa thẹn thành giận, muốn giết ta diệt khẩu sao? Ha ha ha ha…

Dạ Tinh Hàn ngửa đầu cuồng tiếu:

- Vậy cứ tới đây, để ta xem Phượng Hoàng Đại trưởng lão các ngươi có bao nhiêu cân lượng!

- Muốn chết!

Phượng Phi Yên hét lớn một tiếng, hỏa diễm trên tay lại bùng lên, huyền lực toàn thân điên cuồng vận chuyển… Rõ ràng trong cơn thịnh nộ đã huy động toàn bộ huyền lực.

Khí tức mạnh mẽ của Bá Hoàng cao cấp khiến Vân Triệt gần như hít thở không thông, nhưng cảm giác bất an trong lòng hắn cũng vào lúc này dâng lên đến cực điểm. Nhìn động tác của Phượng Phi Yên, đồng tử hắn đột nhiên co rụt lại, quát lên:

- Nguyên Bá, cẩn thận!!

- Hả?

Hạ Nguyên Bá sững sờ… Nhưng gần như ngay khoảnh khắc giọng Vân Triệt vừa dứt, Phượng Phi Yên đang tích tụ toàn bộ lực lượng bỗng nhiên quay người, bàn tay đột ngột đánh tới… Nhưng điều khiến Vân Triệt hoàn toàn không ngờ tới là, mục tiêu công kích của hắn không phải Hạ Nguyên Bá, mà là… Phượng Tuyết Nhi!!

Trong nháy mắt, đồng tử của Vân Triệt co rút lại chỉ còn bằng mũi kim. Dù hắn đã sớm nhận ra điều bất thường, nhưng không tài nào đoán được người mà Phượng Phi Yên đột ngột tấn công lại không phải mình, không phải Hạ Nguyên Bá, mà lại chính là Phượng Tuyết Nhi!!

Một kích bất ngờ tung ra toàn lực của một Bá Hoàng cao cấp, đừng nói là Vân Triệt, ngay cả Hạ Nguyên Bá cũng khó có thể phản ứng kịp, mà dù có phản ứng kịp cũng không thể nào ngăn cản được. Phượng Tuyết Nhi đứng sau lưng Phượng Phi Yên lại càng không thể ngờ rằng, Phượng Phi Yên từ nhỏ đã yêu thương chăm sóc nàng hết mực, là người mà nàng và Phượng Hoành Không tin tưởng nhất, lại đột nhiên tấn công mình… Huống chi, khoảng cách giữa nàng và Phượng Phi Yên chỉ chưa đầy năm bước chân!

Con ngươi nàng chỉ kịp run lên, còn chưa kịp có bất kỳ phản ứng nào, đã bị một chưởng của Phượng Phi Yên hung hăng đánh vào ngực… Ngay lập tức, một miếng ngọc thạch đỏ như máu mà Phượng Phi Yên vẫn luôn lặng lẽ nắm trong tay hoàn toàn vỡ nát, một huyền trận màu đỏ sậm theo lực lượng của hắn phóng ra, vững vàng khắc lên người Phượng Tuyết Nhi.

Thân thể Phượng Tuyết Nhi bay lên như liễu rủ trong gió, mũ phượng trên đầu cũng bị văng ra xa.

- Tuyết Nhi!!

Bên tai không hề vang lên tiếng huyền lực gầm rú như đáng lẽ phải có, Vân Triệt kinh hãi tột độ, nhanh như tia chớp lao tới ôm lấy Phượng Tuyết Nhi, sau đó chân đạp Tinh Thần Toái Ảnh, trong nháy mắt đã xuất hiện ở ngoài hai mươi trượng, đồng thời gầm lên một tiếng:

- Nguyên Bá, cản hắn lại!!

Hạ Nguyên Bá lúc này cũng đã phản ứng kịp, hắn trừng mắt, một quyền đấm về phía Phượng Phi Yên. Chỉ nghe một tiếng vang lớn, hai người tách ra thật xa. Hạ Nguyên Bá xoay người trên không, đáp xuống trước mặt Vân Triệt và Phượng Tuyết Nhi, nắm đấm khẽ run lên. Phượng Phi Yên thì ung dung bay đến bên cạnh Dạ Tinh Hàn, trên mặt treo nụ cười âm hiểm mà tùy ý.

- Tuyết Nhi… Tuyết Nhi muội không sao chứ… Tuyết Nhi!

Vân Triệt ôm lấy thân thể mềm mại của Phượng Tuyết Nhi, vội vàng gọi, nhưng ngay lập tức, hắn phát hiện trên người Phượng Tuyết Nhi không hề có bất kỳ vết thương nào, nhưng khí tức lực lượng trên người nàng lại hoàn toàn biến mất, không cảm nhận được một chút tồn tại nào của huyền lực!

- Phong Hoàng Cấm Trận…

Không còn mũ phượng che khuất, Vân Triệt lại một lần nữa nhìn thấy dung nhan hoàn mỹ không tì vết của Phượng Tuyết Nhi. Sắc mặt nàng trắng bệch, đôi mắt đẹp run rẩy kịch liệt, tràn ngập sợ hãi, hoang mang và không thể tin nổi. Nàng ở trong lòng Vân Triệt, nhẹ nhàng nghiêng đầu, nhìn Phượng Phi Yên đang đứng bên cạnh Dạ Tinh Hàn, thốt ra âm thanh mơ hồ như đang nói mê:

- Đại trưởng lão… Vì sao… lại làm vậy…

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!