Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 460: CHƯƠNG 459: RẮP TÂM HẠI NGƯỜI

Phượng Tuyết Nhi đúng là không bị thương, nhưng huyền lực toàn thân đều không thể điều động, suy yếu đến mức gần như không cách nào đứng thẳng, giống như tất cả lực lượng đã bị phong ấn chặt chẽ. Vân Triệt thoáng yên tâm một chút, chợt quay đầu, căm tức nhìn Phượng Phi Yên:

- Phượng Phi Yên… Ngươi điên rồi sao!

- Ha ha ha, Tuyết Nhi, ta làm vậy cũng là vì tốt cho ngươi thôi.

Trên mặt Phượng Phi Yên là nụ cười vô hại:

- Dạ thiếu cung chủ là người đứng đầu thánh địa tương lai, nếu ngươi có thể gả cho hắn thì đó là kết cục hoàn mỹ nhất trên đời. Nhưng ta biết, phụ hoàng của ngươi nhất định sẽ không đồng ý chuyện này, cho nên ta không thể không bày ra chút thủ đoạn, để ngươi ở trong Thái Cổ Huyền Chu này hoàn toàn trở thành người của Dạ thiếu cung chủ, khiến Dạ thiếu cung chủ và ngươi kết hợp làm một, cùng chung huyết mạch Phượng Thần. Khi đó, phụ hoàng ngươi dù không muốn cũng phải đáp ứng.

Vân Triệt chợt cắn răng, hai nắm đấm âm thầm siết chặt. Bất cứ ai cũng sẽ không thể ngờ rằng, đại trưởng lão của Phượng Hoàng Thần Tông, một nhân vật trọng yếu có địa vị và danh vọng gần với Phượng Hoành Không trong tông môn, thậm chí là người mà Phượng Hoành Không và Phượng Tuyết Nhi tín nhiệm nhất, thế mà lại luôn rắp tâm hại người! Thế cục trước mắt cũng khiến nội tâm hắn không ngừng chìm xuống… Huyền lực của Phượng Tuyết Nhi dường như đã bị một lực lượng mạnh mẽ nào đó phong tỏa, còn mình và Hạ Nguyên Bá lại tuyệt đối không thể là đối thủ của Dạ Tinh Hàn và Phượng Phi Yên. Nhất là bản thân hắn, trước mặt một Bá Hoàng chân chính, lực lượng của hắn vốn không hề có chút uy hiếp nào.

Dạ Tinh Hàn muốn chiếm lấy Phượng Tuyết Nhi, còn mình và Hạ Nguyên Bá, rất có khả năng sẽ bị giết người diệt khẩu!

Phượng Tuyết Nhi tỏ vẻ bi thương, đôi mắt mơ màng như đang ở trong mộng.

- Chuyện Phượng Thần đại nhân qua đời, chỉ có ta… phụ hoàng… gia gia… thái gia gia… và cả ngươi biết, là ngươi… là ngươi…

- Không sai, chính là ta đã nói cho Dạ thiếu cung chủ.

Phượng Phi Yên trực tiếp thừa nhận:

- Hơn nữa không chỉ Nhật Nguyệt Thần Cung, ba thánh địa khác hẳn cũng đã sớm nhận được tin tức. Sau khi Phượng Thần qua đời, người phụ hoàng vô dụng của ngươi chỉ nghĩ đến việc làm sao để che giấu chuyện này mãi mãi, mà không thật sự nghĩ xem Phượng Hoàng Thần Tông nên tìm đường ra thế nào khi không còn sự che chở của Phượng Thần. Giấy thì vĩnh viễn không gói được lửa. Mà có được sự tương trợ của Nhật Nguyệt Thần Cung, lại còn là của vị cung chủ tương lai, mới có thể bảo vệ Phượng Hoàng Thần Tông ta vạn năm yên ổn, đó mới là đường ra tốt nhất cho Phượng Hoàng Thần Tông ta!

Vân Triệt cười lạnh một tiếng:

- Đường ra của Phượng Hoàng Thần Tông? Ngươi rõ ràng là đang tìm đường ra cho chính mình mà thôi! Còn không tiếc vì thế mà bán đứng toàn bộ Phượng Hoàng Thần Tông! Quả thật đê tiện vô sỉ đến cực điểm!

Bị Vân Triệt quát mắng một trận, Phượng Phi Yên cũng không tức giận, ngược lại cười ha hả:

- Ha ha ha ha, người không vì mình, trời tru đất diệt. Không có Phượng Thần, Phượng Hoàng Thần Tông tất nhiên sẽ suy yếu nhanh chóng, có khi còn trở thành kẻ phụ thuộc của tứ đại thánh địa, vĩnh viễn đừng mong khôi phục lại sự cường thịnh ngày xưa. Mà chỉ cần ta nguyện trung thành với Dạ thiếu cung chủ, hừ, tin rằng Dạ thiếu cung chủ cảm nhận được lòng trung thành của ta, tất sẽ không bạc đãi ta.

- Đó là tự nhiên, bản thiếu thích nhất chính là loại người thông minh như đại trưởng lão.

Lúc Dạ Tinh Hàn nói chuyện, hai mắt hắn nhìn chăm chú vào tiên nhan của Phượng Tuyết Nhi. Hắn đã chiếm đoạt vô số nữ nhân, nhưng đến hôm nay mới biết, hóa ra nữ nhân có thể đẹp đến nhường này. Hắn thậm chí cảm thấy dung mạo của tất cả nữ tử mà cả đời này hắn từng nhúng chàm cộng lại cũng không bằng một tia khí chất thoát tục của nàng.

Hai tay hắn chìa ra, mười ngón tay không ngừng co duỗi, đã nóng lòng muốn lập tức chiếm đoạt hoàn toàn nữ hài vốn không thuộc về nhân gian này.

Ngực Phượng Tuyết Nhi phập phồng kịch liệt, cả đời nàng cực kỳ ít tiếp xúc với thế giới bên ngoài, lại lớn lên trong sự bảo vệ tuyệt đối, cho tới bây giờ chưa từng biết thế giới lại có thể hiểm ác đến thế. Nàng nhắm hai mắt lại, thương tâm than nhẹ:

- Tại sao có thể như vậy… Đây không phải là thật… Vân ca ca… Đây không phải là thật…

- Tiểu tử kia… Ngươi hình như tên là… Vân Triệt?

Dạ Tinh Hàn nhìn Vân Triệt vẫn đang ôm Phượng Tuyết Nhi, trong mắt phóng ra sát ý lạnh lẽo:

- Lập tức buông Tuyết Nhi của bản thiếu ra, sau đó cút xa một chút, bản thiếu còn có thể cân nhắc lưu cho ngươi toàn thây. Ngọc thể của Tuyết Nhi nhà ta, thứ phế vật như ngươi sao có thể xứng chạm vào!

Vân Triệt ôm Phượng Tuyết Nhi đứng lên, trong đôi mắt cũng là sát khí lạnh như băng. Chuyện này vốn không hề liên quan đến hắn và Hạ Nguyên Bá, nhưng vì bọn họ đã ở hiện trường nên nhất định không thể thoát khỏi liên can! Lời của Dạ Tinh Hàn và Phượng Phi Yên hoàn toàn không kiêng dè hắn và Hạ Nguyên Bá, rõ ràng đã coi hai người họ là kẻ chết!

- Vân ca ca…

Phượng Tuyết Nhi trong ngực hắn nhẹ nhàng cất tiếng:

- Muội trúng Phong Hoàng Cấm Trận… Đây là huyền trận cấm kỵ trong tông dùng để phế bỏ toàn bộ huyền lực của đệ tử phạm phải trọng tội… Muội có lực lượng Phượng Thần bảo hộ, nhưng trong mười hai canh giờ tới, cũng sẽ không còn chút sức lực nào… Muội không muốn… bị tên ác nhân kia… Cho nên… Vân ca ca… Xin huynh… giết muội đi… được không…

Trái tim Vân Triệt chợt thắt lại, hắn nhìn thấy đôi mắt đẹp của Phượng Tuyết Nhi đã hoàn toàn mờ mịt, ánh sáng từng gợn sóng giờ chỉ còn lại bi thương và tuyệt vọng. Hắn nặng nề hít một hơi, càng dùng sức ôm chặt Phượng Tuyết Nhi hơn, nhẹ giọng nói:

- Tuyết Nhi, đừng sợ, trừ phi ta chết… nếu không, ta sẽ không để bất cứ kẻ nào làm tổn thương muội!

Đôi mắt Phượng Tuyết Nhi khôi phục vài phần thần thái, nàng đắm đuối nhìn vào mắt Vân Triệt, âm thanh nhẹ như mây bay:

- Vân ca ca…

- Muốn chết!

Thấy Vân Triệt chẳng những không buông Phượng Tuyết Nhi ra mà ngược lại còn ôm càng chặt hơn, Dạ Tinh Hàn nhất thời giận tím mặt. Phượng Tuyết Nhi đã khơi dậy dục vọng lớn nhất đời hắn, hắn ngay cả một góc áo còn chưa từng chạm tới, vậy mà lại bị thứ phế vật trong mắt hắn này ôm vào lòng! Cánh tay hắn lóe lên, trong tay phải đã xuất hiện một chiếc quạt ngọc sắc bén lấp lánh.

Chiếc quạt ngọc này là vật tùy thân của Dạ Tinh Hàn, và nó tuyệt đối không chỉ là một cây quạt đơn giản. Khoảnh khắc chiếc quạt ngọc xuất hiện trong tay Dạ Tinh Hàn, ngay cả Phượng Phi Yên bên cạnh hắn cũng thoáng run rẩy… Chiếc quạt này tên là “Nhật Nguyệt Kiếp”, được đúc thành từ ngọc phạm thiên đã hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt suốt vạn năm, là một trong mười món Bá Huyền Khí của cả Thiên Huyền đại lục. Bằng vào “Nhật Nguyệt Kiếp”, thực lực của Dạ Tinh Hàn ít nhất tăng lên ba cấp bậc, cho dù là Phượng Phi Yên ở Bá Huyền Cảnh cấp tám, hắn cũng có thực lực đánh một trận!

Nhật Nguyệt Kiếp lóe lên hàn quang, theo cổ tay Dạ Tinh Hàn vung lên, một luồng huyền quang hình trăng lưỡi liềm đột nhiên bắn ra, lao thẳng về phía yết hầu của Vân Triệt. Huyền quang đi đến đâu, không gian bị xé toạc đến đó, vang lên những tiếng rít vô cùng chói tai.

Bóng dáng cao lớn của Hạ Nguyên Bá chợt lóe lên, chắn trước mặt Vân Triệt, nắm đấm tựa tảng đá đột nhiên đánh ra… Một tiếng nổ lớn, luồng huyền quang hình trăng lưỡi liềm đáng sợ bị đánh nát, nổ tung trên không trung, còn mu bàn tay của Hạ Nguyên Bá cũng rách ra một vết máu dài. Mặt Hạ Nguyên Bá âm trầm, cắn răng trầm giọng nói:

- Tỷ phu, đi mau… Đi mau!!

- Nguyên Bá…

- ĐI MAU!!!!

Hạ Nguyên Bá gầm lên một tiếng dữ dội, chấn động đến toàn thân Vân Triệt run lên, hai tay cũng đột nhiên siết chặt. Thế cục trước mắt, Hạ Nguyên Bá đã thấy rõ, Vân Triệt lại càng nhìn rành mạch hơn… Nhìn bóng lưng của Hạ Nguyên Bá và khí tức quyết tuyệt trên người hắn, Vân Triệt không nói thêm gì nữa, cắn chặt răng, gian nan xoay người đi:

- Nguyên Bá, không được chết… Nhớ đến ngọc truyền tống trên người đệ… Ngàn vạn lần không được chết!

Với thực lực hiện giờ của Vân Triệt, ở trước mặt Phượng Phi Yên và Dạ Tinh Hàn vốn không đáng để xem, ở lại không có tác dụng gì, chỉ có con đường chết. Để Hạ Nguyên Bá ngăn cản, còn mình mang theo Phượng Tuyết Nhi toàn lực chạy trốn, hắn và Phượng Tuyết Nhi có lẽ còn một tia hy vọng thoát khỏi kiếp nạn… Nhưng Hạ Nguyên Bá cũng hoàn toàn đặt mình vào hiểm cảnh trí mạng.

Vân Triệt nói xong, chợt cắn mạnh đầu lưỡi, dời ánh mắt khỏi người Hạ Nguyên Bá, mang theo Phượng Tuyết Nhi chạy như điên về hướng đông. Hắn không quay đầu lại, nhưng máu đã rỉ ra từ kẽ tay.

- Còn muốn chạy?

Phượng Phi Yên cười lạnh một tiếng, vừa định đuổi theo thì Dạ Tinh Hàn đột nhiên giơ tay ngăn lại, cười híp mắt nói:

- Bọn họ đi rồi, không phải rất tốt sao?

Phượng Phi Yên sửng sốt:

- Thiếu cung chủ có ý gì?

- Chỉ bằng tên phế vật Vân Triệt kia mà có thể chạy thoát khỏi lòng bàn tay của chúng ta sao?

Dạ Tinh Hàn khinh thường cười:

- Nhưng để hắn mang Tuyết Nhi của ta chạy xa một chút, chúng ta có thể ung dung tiễn đệ tử của Cổ Thương này lên đường. Hắn dù sao cũng là Bá Hoàng trung kỳ, muốn giết hắn sẽ gây ra động tĩnh không nhỏ. Hiện giờ huyền lực của Tuyết Nhi nhà ta bị phong bế, không có chút năng lực tự vệ nào, nếu không cẩn thận bị ảnh hưởng, dù chỉ tổn thương một sợi tóc, bản thiếu cũng sẽ đau lòng.

Phượng Phi Yên chậm rãi gật đầu:

- Thì ra là thế, vẫn là thiếu cung chủ suy tính chu toàn… Chỉ có điều, Hạ Nguyên Bá này dù sao cũng là đệ tử của Cổ Thương, thật sự không có vấn đề gì sao?

- Thái Cổ Huyền Chu này là nơi giết người hoàn mỹ đến mức nào, cho dù ai chết ở đây cũng sẽ không để lại bất kỳ hậu hoạn gì. Những người biết chuyện này chỉ có ngươi, ta, Tuyết Nhi, và cả Vân Triệt sắp trở thành người chết. Mà Tuyết Nhi hoàn mỹ của ta sẽ lập tức ngã vào vòng tay của ta, và chỉ cần là nữ nhân của ta, sẽ bị huyền công của ta gieo xuống huyền ấn vĩnh viễn không biến mất. Mọi hành động, lời nói, ý chí đều phải nghe theo ý nguyện của ta, vĩnh viễn không thể tiết lộ chuyện này cho bất cứ ai… Đại trưởng lão, còn có nghi ngờ gì không?

- Đương nhiên không có.

Phượng Phi Yên âm trầm nở nụ cười:

- Vậy phải làm phiền thiếu cung chủ liên thủ với ta. Một mình ta đánh bại hắn thì dễ, nhưng muốn giết hắn lại hơi khó khăn, nếu không cẩn thận để hắn chạy thoát thì sẽ có chút phiền toái.

Nghe Phượng Phi Yên và Dạ Tinh Hàn ở kia ngươi một lời ta một câu, Hạ Nguyên Bá không nói gì, cũng không có động tác gì, chỉ có cơ bắp toàn thân phồng lên, huyền lực điên cuồng cuộn trào trong và ngoài cơ thể. Nghe hai người họ không định chia ra đuổi theo Vân Triệt mà lựa chọn liên thủ để đảm bảo có thể đưa mình vào chỗ chết, hắn ngược lại vui mừng trong lòng… Bởi vì như vậy, hắn ít nhất có thể cầm chân cả hai người, tranh thủ thêm một chút thời gian và cơ hội cho Vân Triệt chạy trốn!

Rắc rắc rắc rắc…

Các đốt ngón tay của Hạ Nguyên Bá vang lên những tiếng lách tách như rang đậu, mạch máu nổi lên chằng chịt, tựa như sắp nổ tung. Hai mắt hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào Dạ Tinh Hàn và Phượng Phi Yên đang thản nhiên ung dung, hoàn toàn coi hắn là một kẻ đã chết.

Tỷ phu, cuối cùng đệ cũng có năng lực và cơ hội để bảo vệ huynh. Lần này, dù phải cược cả tính mạng, đệ cũng sẽ không để bất cứ kẻ nào làm tổn hại đến huynh!

- Đưa hắn lên đường đi.

Quạt ngọc của Dạ Tinh Hàn lóe lên, hơn mười luồng huyền quang hình trăng lưỡi liềm bay thẳng về phía các yếu hại của Hạ Nguyên Bá.

- Chết đi!

Phượng Phi Yên điên cuồng hét lớn một tiếng, toàn thân bốc lên hỏa diễm, biển lửa ngập trời trong nháy mắt che khuất bầu trời, ập xuống, nuốt chửng hoàn toàn bóng dáng của Hạ Nguyên Bá…

❆ Thiên Lôi Trúc ❆ AI cộng đồng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!