Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 467: CHƯƠNG 466: THANH ÂM THẦN BÍ

Bên dưới đài cao chắc chắn cất giấu thứ gì đó đặc biệt, hoặc là một không gian khác. Có điều, theo lời Mạt Lỵ, với thực lực hiện tại của hắn thì muốn phá vỡ đài cao này là chuyện không thể nào.

Vân Triệt tìm kiếm một vòng xung quanh nhưng không phát hiện bất kỳ cơ quan hay chốt mở nào, đành phải từ bỏ rồi quay lại thang đá.

Thang đá rất dài, Vân Triệt đi một lúc lâu mới được nửa đường.

— Ngươi... là... ai...

Bước chân Vân Triệt đột ngột khựng lại, hắn vội quay đầu nhìn khắp bốn phía:

— Ai? Là ai đang nói chuyện!?

— A... Vân ca ca, huynh sao vậy?

Phượng Tuyết Nhi đang yên tĩnh nằm trong lòng hắn giật mình, lo lắng hỏi.

Vân Triệt đảo mắt nhìn quanh, tâm thần ngưng tụ nơi tai, hắn thấp giọng hỏi:

— Tuyết Nhi, vừa rồi muội có nghe thấy gì không?

— Vừa rồi?

Phượng Tuyết Nhi mơ màng lắc đầu.

Vừa rồi, Vân Triệt rõ ràng nghe thấy một thanh âm cực kỳ khẽ khàng. Thanh âm đó rất yếu ớt, dường như là giọng của một nữ tử, lại vô cùng mờ ảo, khiến hắn hoàn toàn không phân biệt được phương hướng, hoặc có lẽ... đó chỉ là ảo giác?

— Mạt Lỵ, thanh âm vừa rồi, cô có nghe thấy không?

Vân Triệt ngưng thần hỏi.

— Hoàn toàn không.

Mạt Lỵ trả lời:

— Ngươi nghe thấy gì?

“...” Ngay cả Mạt Lỵ cũng không nghe thấy, điều này khiến Vân Triệt không thể không nghi ngờ rằng mình vừa gặp ảo giác. Hắn tập trung ý chí, im lặng đứng tại chỗ, ánh mắt quét quanh hồi lâu nhưng không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào nữa.

Vân Triệt tiếp tục bước chân, đi lên thang đá, một lúc lâu sau, rốt cuộc cũng đến được tầng thứ hai.

Vách tường, sàn nhà và trần hầm đều một màu xanh biếc, tất cả đều giống hệt tầng thứ nhất. Vân Triệt không đi tiếp về phía trước mà lập tức đến trước một cánh cửa đá đã mở sẵn.

Phía sau cửa đá, bất ngờ lại là một khoảng sân nhỏ tinh tế, tương tự như một đình viện. Bên trong có bàn đá, ghế đá, và một đống ấm sành màu xanh đen giống nhau, phần lớn đã hư hỏng. Sau đình viện là bảy tám gian phòng được bố trí theo quy tắc. Vân Triệt đi vào, đứng trước một cánh cửa đá, thử dùng tay đẩy.

Tức thì, ở phía bên phải cửa đá, một huyền trận nhỏ bằng bàn tay lóe lên, theo chuyển động của huyền trận, cửa đá chậm rãi tự động mở ra.

— Cửa ở đây hẳn đều được bố trí huyền trận để tiện cho việc mở ra và phong tỏa. Tuy nhiên, loại huyền trận có huyền lực nhỏ này đã vô cùng yếu ớt, ngay cả ngươi cũng có thể dễ dàng phá hủy. Nhưng việc nó có thể tồn tại từ thời thượng cổ cho đến tận bây giờ đã là vô cùng hiếm có. Thực lực của người bố trí huyền trận này tuyệt không tầm thường.

Mạt Lỵ nghiêm túc nói.

— Nơi này trông giống như một nơi để ở.

Vân Triệt bước vào thạch thất, bên trong bày một bàn đá, hai ghế đá, một thứ giống như tủ đá, và một chiếc giường đá đủ rộng. Bố trí của các gian phòng khác có lẽ cũng tương tự. Tòa lâu đài cổ khổng lồ thế này, nếu dùng để ở thì có lẽ chứa được toàn bộ người dân của Thương Phong Quốc.

Vân Triệt xoay người, phát hiện phía sau cửa đá có một huyền trận nhỏ đang lúc ẩn lúc hiện. Vị trí của nó tương đồng với huyền trận lúc hắn đẩy cửa, hẳn là cùng một huyền trận, chỉ khác là ở bên trong có thể nhìn thấy, còn bên ngoài chỉ khi chạm vào cửa đá mới hiện ra.

— Ngươi dùng huyền lực chạm vào huyền trận này thử xem.

Mạt Lỵ đột nhiên nói.

Vân Triệt làm theo, xòe bàn tay, đánh một luồng huyền khí không mạnh không yếu về phía huyền trận. Tức thì, một tiếng “ầm” vang lên, cánh cửa đá đang mở bỗng đóng sập lại với tốc độ cực nhanh.

— Quả nhiên là vậy.

Mạt Lỵ nói:

— Chạm vào huyền trận từ bên trong có thể khóa kín hoàn toàn cửa đá, khiến nó chỉ có thể được mở từ bên trong, không thể mở từ bên ngoài. Đúng là rất thích hợp để phòng thủ. Thời thượng cổ, các loại yêu ma thú quái hoành hành, loại phòng thủ cơ bản này hẳn rất phổ biến. Nhưng nếu huyền trận bị người bên ngoài phá hủy, thì ngược lại sẽ tự nhốt chính mình ở bên trong.

— Tuyết Nhi, chúng ta nghỉ ngơi một lát đi.

Vân Triệt đi đến bên giường đá, dựa lưng vào tường ngồi xuống. Tinh thần vừa thả lỏng, cảm giác mệt mỏi lập tức ập đến như hồng thủy. Hắn không hề buông Phượng Tuyết Nhi ra, mà chỉ đổi một tư thế, vẫn ôm nàng vào lòng... Hắn hoàn toàn có thể lấy chăn đệm từ Thiên Độc Châu ra lót trên giường đá rồi để Phượng Tuyết Nhi nằm lên, nhưng hiển nhiên hắn không nỡ. Bởi vì cảm giác được ôm Tuyết công chúa trong lòng đủ để khiến bất kỳ nam nhân nào cũng phải mê luyến đến mức không muốn buông tay.

— Ngươi... là... ai...

Vừa mới ngồi xuống, toàn thân Vân Triệt bất giác giật nảy mình, đầu lập tức ngẩng lên. Nếu lần đầu tiên có thể là ảo giác, thì lần này, Vân Triệt tuyệt đối không cho rằng đó là ảo giác! Thanh âm vừa rồi, hắn nghe rành mạch... giống hệt lần trước.

— Ngươi là ai? Là ai đang nói chuyện với ta?

Vân Triệt ngưng tụ tinh thần, lớn tiếng hỏi. Bên trong Thái Cổ Huyền Chu bỗng dưng xuất hiện một tòa lâu đài cổ che trời, Mạt Lỵ tin rằng tuyệt đối không có sinh linh thượng cổ nào còn tồn tại, vậy tại sao lại có giọng nói của nữ tử?

— Ngươi lại nghe thấy âm thanh gì?

Mạt Lỵ ngạc nhiên hỏi.

Mạt Lỵ hỏi như vậy, tự nhiên cũng chứng tỏ lần này nàng vẫn không nghe thấy gì. Điều đó cũng có nghĩa là... chỉ có Vân Triệt mới nghe được thanh âm kia, và thanh âm đó cũng chỉ truyền cho một mình hắn.

Vân Triệt lại im lặng hồi lâu mà không nghe thấy gì nữa, hắn chau mày nói:

— Trong tòa lâu đài cổ này nhất định có người! Chẳng qua khoảng cách hẳn là rất xa, nhưng nàng ta có thể biết được sự tồn tại của ta.

— Nếu không phải ngươi gặp ảo giác, vậy chỉ có thể là tàn hồn.

Mạt Lỵ chậm rãi nói.

— Tàn hồn?

Giọng Mạt Lỵ rất bình thản, dường như đối với thứ gọi là “tàn hồn” này đã sớm quen mắt:

— Hơn nữa hẳn là một tàn hồn cực kỳ yếu ớt, nếu không cũng sẽ không phát ra hồn âm gian nan như vậy. Ngươi không cần đi tìm nàng ta, nếu nàng ta không tiếc tiêu hao chút hồn lực ít ỏi để đối thoại với ngươi, chứng tỏ nàng ta rất hứng thú với ngươi, và sẽ tiếp tục chủ động nói chuyện. Ngươi không nhận được hồi đáp, hẳn là do hồn lực của nàng ta quá yếu, đến nỗi mỗi một câu nói đều phải chờ rất lâu mới có thể nói tiếp câu thứ hai.

— Vân ca ca, có... người khác sao?

Phượng Tuyết Nhi trong lòng hắn ngẩng đầu lên, nhẹ giọng hỏi.

Vân Triệt lắc đầu:

— Không có, chỉ là huynh hình như nghe thấy tiếng gì đó. Tuyết Nhi, muội hẳn là rất mệt rồi, nghỉ ngơi cho khỏe đi. Chúng ta ở đây, không ai tìm thấy chúng ta đâu.

Phượng Tuyết Nhi nhẹ nhàng lắc đầu:

— Muội không mệt... Vân ca ca mới là người mệt nhất.

— Ta chỉ cần nghỉ ngơi một lát là có thể hồi phục.

Vân Triệt mỉm cười nói. Với thân thể Long Thần và sức mạnh của Đại Đạo Phù Đồ, tốc độ hồi phục huyền lực và thể lực của hắn nhanh hơn người thường gấp mấy lần.

Hai người im lặng trở lại. Sau mấy canh giờ không ngừng trốn chạy, tâm trí họ cuối cùng cũng được bình yên. Vân Triệt cuối cùng cũng có thể cảm nhận trọn vẹn sự mềm mại, ấm áp của ngọc thể trong lòng. Nhẹ nhàng ôm Tuyết công chúa, có lẽ là cảnh tượng mà bất kỳ nam nhân nào cũng không dám mơ tới. Mà Tuyết công chúa thì ngoan ngoãn tựa như một chú mèo con, nép vào lồng ngực hắn, không hề giãy giụa hay bài xích, chỉ có sự bình yên.

— Tuyết Nhi, Phượng Thần của Phượng Hoàng Thần Tông các muội, thật sự đã tạ thế rồi sao?

Vân Triệt nhẹ giọng hỏi. Về vấn đề này, Mạt Lỵ đã cho hắn đáp án, và những lời của Dạ Tinh Hàn với Phượng Phi Yên càng chứng thực điều đó.

Phượng Tuyết Nhi im lặng một lát, rồi nhẹ nhàng gật đầu:

— Ba năm trước, Phượng Thần đại nhân đã tiên thệ. Mười sáu năm trước, Phượng Thần đại nhân sở dĩ chọn ta sau khi ta ra đời là vì thọ mệnh của ngài đã gần cạn, cần một người thừa kế có đủ tư chất. Ta đã đi theo Phượng Thần đại nhân mười ba năm, nhận được toàn bộ truyền thừa của ngài... nguyên lực, hồn lực, toàn bộ Phượng Hoàng huyết mạch trên người, và cả ký ức của ngài nữa.

Lời của Phượng Tuyết Nhi khiến Vân Triệt bừng tỉnh... Thảo nào, nàng chỉ mới mười sáu tuổi mà đã có thực lực của một bán bộ Đế Quân, thảo nào nàng có thể dễ dàng nhận ra huyết mạch của hắn, lại còn biết rõ ân oán năm xưa của Phượng Hoàng Chi Linh. Phượng Thần của Phượng Hoàng Thần Tông tuy đã chết, nhưng lại đem nguyên lực, hồn lực, thậm chí cả ký ức của mình truyền thừa toàn bộ cho Phượng Tuyết Nhi! Điều này cho Phượng Tuyết Nhi một khởi điểm cao đến đáng sợ, tốc độ trưởng thành và độ cao mà nàng có thể đạt tới trong tương lai chắc chắn sẽ kinh thế hãi tục.

Cũng khó trách địa vị của Phượng Tuyết Nhi ở Phượng Hoàng Thần Tông lại cao đến thế. Kế thừa tất cả của Phượng Thần, một khi Phượng Tuyết Nhi hoàn toàn trưởng thành, nàng chính là Phượng Thần thứ hai của Phượng Hoàng Thần Tông! Đối với một Phượng Thần tương lai, Phượng Hoàng Thần Tông tự nhiên phải bảo vệ đến cùng! Tuyệt đối không thể để nàng chết yểu trước khi trưởng thành.

— Chuyện Phượng Thần tiên thệ, chỉ có phụ hoàng, đại trưởng lão, thái tử ca ca, gia gia, thái gia gia và ta... tổng cộng sáu người biết. Phụ hoàng nói, đây là bí mật lớn nhất của tông môn, tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài, ngay cả người trong tông cũng không được nói. Nhưng mà, năm thứ hai, Tứ Đại Thánh Địa đã không ngừng truyền âm thăm dò chuyện của Phượng Thần đại nhân, dường như đều biết ngài đã không còn nữa. Phụ hoàng cũng rất phẫn nộ và khó hiểu, vẫn luôn đoán rằng có thể là do các thánh địa không cảm nhận được khí tức của Phượng Thần đại nhân nên mới thăm dò... Không ngờ, lại là...

Giọng Phượng Tuyết Nhi đầy bi thương, nàng vẫn không thể chấp nhận sự phản bội của đại trưởng lão, đồng thời cũng không khỏi lo lắng cho tương lai của Phượng Hoàng Thần Tông. Không còn Phượng Thần, Phượng Hoàng Thần Tông chắc chắn sẽ bị Tứ Đại Thánh Địa không chút kiêng dè mà áp chế... Năm ngàn năm qua, Phượng Hoàng Thần Tông có thể lớn mạnh nhanh chóng dưới sự cảnh giác của Tứ Đại Thánh Địa, thậm chí đạt tới cấp bậc Thánh Địa, sự tồn tại của Phượng Thần chính là lý do duy nhất.

Vân Triệt thầm thở dài, không cảm thấy quá kinh ngạc. Bất kỳ thế lực nào, những người dễ sinh dị tâm nhất thường là những kẻ đứng trên vạn người, chỉ dưới một vài người. Bởi vì loại người này biết nhiều nhất, cũng gần đỉnh cao quyền lực nhất, thậm chí còn nắm rõ mọi ưu thế và điểm yếu của toàn bộ thế lực, do đó khi gặp thời cơ thích hợp, cực kỳ dễ sinh lòng phản trắc. Nếu Phượng Hoàng Thần Tông vẫn luôn cường thịnh, dị tâm của Phượng Phi Yên có lẽ đến chết cũng không thức tỉnh. Nhưng Phượng Thần tạ thế, hắn vì sợ hãi tương lai của Phượng Hoàng Thần Tông, đồng thời cũng lo lắng cho tương lai của chính mình, nên sau khi cân nhắc đã lựa chọn nhanh chóng quy phục Nhật Nguyệt Thần Cung.

Nếu không có Vân Triệt và Hạ Nguyên Bá ở đó, hắn ta đã giúp Dạ Tinh Hàn đạt được mục đích, dâng hi vọng lớn nhất của Phượng Hoàng Thần Tông cho Dạ Tinh Hàn, hậu quả thật không dám tưởng tượng.

— Không sao, như vậy cũng tốt. Lần này bọn họ chẳng những không thành công, mà ngược lại còn hoàn toàn bại lộ. Nếu không, bại lộ càng muộn, ngược lại sẽ càng thêm nguy hiểm.

Vân Triệt an ủi.

— Vâng.

Phượng Tuyết Nhi nhẹ nhàng đáp:

— Đều là nhờ Vân ca ca, nếu không phải huynh nói, muội đã... đã... Phụ hoàng sau khi biết chuyện, cũng nhất định sẽ rất cảm kích Vân ca ca.

— Phụ hoàng muội không giết ta là tốt lắm rồi.

Vân Triệt cười cười, hắn không tin Phượng Hoành Không để Phượng Phi Yên đơn độc hành động chỉ vì bảo vệ Phượng Tuyết Nhi, giết hắn tất nhiên cũng là mục đích hàng đầu. Nhưng hắn lại nghĩ... Phượng Hoành Không biết chuyện ngày hôm nay, áp lực chắc chắn sẽ tăng gấp bội, còn có khả năng trở mặt với Nhật Nguyệt Thần Cung, đến lúc đó, có lẽ cũng không còn tâm tư truy sát hắn nữa.

— Tứ Đại Thánh Địa hiện tại đều đã biết tin Phượng Thần qua đời, cũng nên biết muội là người kế thừa Phượng Thần chi thể. Dạ Tinh Hàn có ý đồ với muội, ba thánh địa khác có lẽ cũng sẽ theo dõi muội.

Vân Triệt nhắm mắt lại, có chút đau lòng lo lắng:

— Chỉ là, thực lực của ta chung quy vẫn quá yếu, căn bản không có năng lực bảo vệ muội, nếu không thì... nói không chừng ta sẽ cướp muội đi từ tay phụ hoàng muội, để cả tông môn và các thánh địa đều không tìm thấy muội.

— Hì.

Phượng Tuyết Nhi cười rạng rỡ như hoa:

— Vân ca ca muốn bảo vệ muội, muội vui lắm... Nếu Vân ca ca thật sự muốn cướp muội đi, nói không chừng muội sẽ không phản kháng đâu nha.

— Đây là Tuyết Nhi tự mình nói đó!

Vân Triệt cũng cười theo:

— Nếu có một ngày ta thật sự muốn cướp Tuyết Nhi đi, Tuyết Nhi ngàn vạn lần không được...

— Thiên... Độc... Châu...

Lời nói của Vân Triệt đột ngột im bặt, thanh âm nữ tử thần bí mờ ảo lần thứ ba vang lên. Mà lần này, nàng ta nói không phải là “Ngươi là ai”, mà rõ ràng là...

Thiên Độc Châu!?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!