Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 468: CHƯƠNG 467: ÂM HỒN BẤT TÁN

- Ngươi rốt cuộc là ai? Ngươi ở nơi nào?

Vân Triệt ngẩng đầu thét lên, đối phương đã biết được sự tồn tại của hắn, lại có thể truyền âm, thì nhất định cũng nghe được giọng nói của hắn.

Nhưng cũng như hai lần trước, sau khi giọng nói kia vang lên, tất cả lại chìm vào tĩnh lặng, rất lâu sau cũng không có động tĩnh gì thêm. Cả ba lần giọng nói đều yếu ớt như nhau, chỉ có thể miễn cưỡng nghe rõ. Nhưng Vân Triệt lại có cảm giác mơ hồ... rằng nơi phát ra âm thanh dường như không xa hắn là bao.

- Vân ca ca, huynh lại nghe thấy âm thanh kỳ quái sao?

Phượng Tuyết Nhi hỏi.

- Ừ.

Vân Triệt gật đầu, sau đó an ủi:

- Tuyết Nhi không cần sợ, có lẽ chỉ do ta quá căng thẳng nên sinh ra ảo giác. Nơi này cổ xưa và an tĩnh như vậy, chắc sẽ không có ai đâu.

- Có Vân ca ca ở bên cạnh, muội không sợ.

Phượng Tuyết Nhi mỉm cười, nhưng khi nghĩ đến viễn cảnh tương lai, sắc mặt nàng lại ảm đạm đi, khẽ hỏi:

- Vân ca ca, vị Phượng Thần đại nhân còn lại... người vẫn ổn chứ?

- Hẳn là vẫn ổn.

Vân Triệt suy nghĩ một lát rồi đáp:

- Phượng Hoàng Chi Linh mà ta gặp đã nói, thực lực của nó yếu hơn Phượng Hoàng Chi Linh của Phượng Hoàng Thần Tông các ngươi. Phượng Thần của các ngươi năm xưa bị trọng thương, giờ đã tạ thế. Còn vị mà ta gặp được, tuy năm đó không chết nhưng chắc chắn cũng đã nguyên khí đại thương. Dù vậy, ít nhất là ba năm trước, nó vẫn còn sống khỏe mạnh.

Hắn ngập ngừng một lát rồi nói:

- Nếu Tuyết Nhi muốn, sau này ta có thể đưa nàng đi bái kiến vị Phượng Hoàng Chi Linh kia.

- Tốt quá rồi!

Phượng Tuyết Nhi vui vẻ đồng ý:

- Đây cũng là một trong những tâm nguyện mà Phượng Thần đại nhân để lại. Đúng rồi, Vân ca ca, làm thế nào mà huynh gặp được vị Phượng Thần đại nhân ấy vậy? Có thể kể cho muội nghe không?

Vân Triệt ngẩng mặt lên, vẻ hoài niệm hiện rõ. Chuyện này đối với hắn là một bí mật chưa từng tiết lộ với bất kỳ ai, nhưng khi đối diện với đôi mắt trong veo của Phượng Tuyết Nhi, hắn lại không nảy sinh một chút ý nghĩ giấu giếm nào. Hắn mỉm cười dịu dàng, giọng nói chậm rãi cất lên:

- Đó là chuyện của ba năm trước... Lúc ấy, huyền lực của ta chỉ mới ở Nhập Huyền Cảnh, ta bị người của một nhánh Tiêu Tông truy sát, sau đó được vị công chúa, cũng là thê tử của ta bây giờ, cứu giúp... Có điều, lúc đó nàng vẫn chưa phải là thê tử của ta, chúng ta cũng chỉ vừa mới quen biết... Chúng ta cùng nhau chạy trốn, rồi phi hành huyền thú cạn kiệt sức lực, lại bị kẻ địch đuổi kịp tập kích, cả hai cùng rơi từ trên cao xuống...

Vân Triệt vừa hồi tưởng, vừa chậm rãi kể lại cho Phượng Tuyết Nhi nghe. Giọng nói của hắn ban đầu còn bình thản, nhưng dần dần, mỗi câu chữ đều bất giác chất chứa tình cảm sâu đậm. Dù sao, đó cũng là khoảng thời gian không thể nào quên giữa hắn và Thương Nguyệt, tình cảm của hai người cũng từ trong hoạn nạn mà thăng hoa. Đó cũng là bước ngoặt lớn trong vận mệnh của hắn, không có đoạn quá khứ ấy, sẽ không có những sóng gió sau này, không có Phượng Hoàng Viêm kéo theo một loạt ân oán, và cũng không có một Vân Triệt của ngày hôm nay.

Vân Triệt kể rất lâu, từ lúc tiến vào Vạn Thú Sơn Mạch, cho đến khi rời khỏi nơi Thí Luyện Phượng Hoàng. Khi hắn cuối cùng cũng kể xong, cúi đầu nhìn xuống thì đã thấy Phượng Tuyết Nhi đôi môi khẽ mím, hơi thở nhẹ nhàng đều đặn, nàng đã ngủ thiếp đi.

Chịu đả kích nặng nề, lại thêm thời gian dài lưu lạc và kinh hãi, toàn thân vô lực, Phượng Tuyết Nhi dù luôn được Vân Triệt ôm trong lòng, nhưng cả tinh thần lẫn thể xác đều đã sớm mệt mỏi không chịu nổi. Nghe giọng nói của Vân Triệt, tinh thần nàng mới thực sự thả lỏng, sau đó không sao chống lại được cơn mệt mỏi ập đến, bất tri bất giác ngủ thiếp đi.

Vân Triệt nín thở, lặng lẽ ngắm nhìn dáng vẻ say ngủ của Phượng Tuyết Nhi, nhất thời nhìn đến ngây người. Dần dần, cơn mệt mỏi cũng ập đến, hắn tựa đầu vào vách tường lạnh lẽo, bất tri bất giác cũng thiếp đi.

- Xin... tìm... đến... nàng...

- Chỉ có... ngươi... mới có thể... cứu... nàng...

- Xin... tìm... đến... nàng...

"A..."

Vân Triệt giật mình tỉnh giấc, giọng nói kia vẫn còn văng vẳng bên tai, mà lần này, hắn thậm chí không thể phân biệt được đó là thực hay là mơ.

- Vân ca ca...

Không biết là do động tác đột ngột của Vân Triệt đã đánh thức nàng, hay nàng vốn đã tỉnh từ trước. Phượng Tuyết Nhi hé mở đôi mắt tuyệt mỹ, chăm chú nhìn hắn.

- Không có gì.

Vân Triệt lắc đầu:

- Chỉ là dường như lại nghe thấy giọng nói kỳ lạ đó thôi.

Vừa dứt lời, Vân Triệt bỗng nghĩ đến điều gì, mày nhíu chặt lại, thầm hỏi trong đầu:

- Mạt Lỵ, ta vừa ngủ bao lâu rồi? Từ lúc tiến vào Thái Cổ Huyền Chu đến giờ đã qua bao nhiêu canh giờ?

- Ngươi ngủ không quá lâu, còn về thời gian từ lúc tiến vào Thái Cổ Huyền Chu... đã được mười một canh giờ... có lẽ còn hơn một chút.

- Mười một canh giờ?

Đôi mày Vân Triệt giật nảy. Nói cách khác, chưa đầy một canh giờ nữa, Thái Cổ Huyền Chu sẽ đóng lại. Hắn chợt nhớ đến lời Cổ Thương chân nhân đã nói với Hạ Nguyên Bá khi họ vừa tiến vào... lúc Thái Cổ Huyền Chu sắp đóng, tuyệt đối không được ở trong bất kỳ không gian khép kín nào, dù là hẻm núi hay hang động cũng không được! Nếu không, vào canh giờ thứ mười hai, trường lực dịch chuyển sẽ bị ngăn cách, và sẽ không thể bị đẩy ra khỏi Thái Cổ Huyền Chu!

Sẽ cùng Thái Cổ Huyền Chu biến mất, vĩnh viễn bị chôn vùi bên trong!

Mà nơi hắn và Phượng Tuyết Nhi đang ở, chính là một không gian hoàn toàn tách biệt với bên ngoài.

Sau một giấc ngủ ngắn, thể lực và huyền lực của Vân Triệt đã hồi phục được năm, sáu phần. Hắn bế Phượng Tuyết Nhi lên, nói:

- Tuyết Nhi, chúng ta phải rời khỏi đây thôi. Chưa đầy một canh giờ nữa Thái Cổ Huyền Chu sẽ đóng lại, lúc đó chúng ta có thể ra ngoài rồi. Khi đó, chúng ta sẽ hoàn toàn an toàn.

- Vâng.

Phượng Tuyết Nhi nhẹ nhàng đáp lại, theo bản năng nép sát vào người Vân Triệt hơn một chút.

- Đi thôi.

Vân Triệt giơ tay, bắn một luồng huyền khí về phía cửa đá cạnh huyền trận. Huyền trận tức khắc lóe lên huyền quang, cánh cửa đá vốn đóng chặt liền ầm ầm mở ra. Vân Triệt ôm Phượng Tuyết Nhi bước ra ngoài. Ngay sau đó, hắn nhìn thấy cầu thang dẫn xuống dưới. Trước đó, hắn đã chọn đi vào căn phòng đá này mà kìm nén sự tò mò không tiếp tục đi sâu hơn, chính là vì sợ bị lạc đường. Bởi nơi này thực sự quá rộng lớn, kết cấu và màu sắc lại cực kỳ đơn điệu, chỉ một chút sơ sẩy là sẽ hoàn toàn lạc lối.

Men theo bậc thang đá đi xuống, lòng Vân Triệt cũng dần bình tĩnh lại. Thái Cổ Huyền Chu sắp đóng lại, bên ngoài có Phượng Hoàng Thần Tông và Cổ Thương chân nhân, Dạ Tinh Hàn cùng Phượng Phi Yên đừng hòng giở trò gì. Kiếp nạn này xem như đã hữu kinh vô hiểm vượt qua. Điều duy nhất hắn lo lắng lúc này là Hạ Nguyên Bá. Trên người Nguyên Bá có ngọc dịch chuyển, về lý thuyết thì hoàn toàn có thể bảo toàn tính mạng, nhưng Vân Triệt không thể không lo rằng hắn sẽ liều mạng để câu giờ cho mình chạy thoát.

Thực mau, thang đá dưới chân đã đi được một nửa, toàn bộ đại sảnh khổng lồ hiện ra trong tầm mắt. Đúng lúc này, Mạt Lỵ bỗng cất giọng nặng nề:

- Đúng là âm hồn bất tán.

- Âm hồn bất tán? Có ý gì?

Vân Triệt sửng sốt, bước chân cũng chậm lại vài phần. Hắn vừa dứt lời, toàn thân bỗng lạnh toát... cảm giác được bản thân đã bị một luồng khí tức khóa chặt!

Vân Triệt đột ngột quay đầu, nhìn về phía dưới... Nương theo chút ánh sáng mờ ảo, hắn thấy một bóng người mơ hồ đang lao đến đây với tốc độ cực nhanh.

Dạ Tinh Hàn!!

Khi Vân Triệt phát hiện ra hắn, Dạ Tinh Hàn cũng đã nhìn thấy Phượng Tuyết Nhi trong lòng Vân Triệt. Đôi mắt vốn âm trầm của gã đột nhiên lóe lên tia sáng kỳ dị, trên mặt cũng lộ ra nụ cười vui mừng đến điên cuồng:

- Ha ha... Ha ha ha ha! Ta vốn đã từ bỏ, không ngờ ông trời vẫn đối đãi với ta không tệ! Ha ha ha ha...

Vân Triệt hoàn toàn không ngờ rằng, khi Thái Cổ Huyền Chu chỉ còn chưa đầy một canh giờ nữa là đóng lại, trong tòa lâu đài cổ thần bí và tĩnh mịch này, hắn lại một lần nữa chạm mặt Dạ Tinh Hàn. Ánh mắt hắn trầm xuống, không chút do dự, hắn lập tức xoay người, lao về phía trước với tốc độ nhanh nhất.

- Lần này ta xem các ngươi chạy đi đâu!!

Tốc độ của Dạ Tinh Hàn nhanh như tia chớp, trong mắt gã, một khi Vân Triệt đã lọt vào tầm ngắm thì không thể nào thoát được. Thấy Vân Triệt chạy thẳng lên tầng hai, gã cười dữ tợn, vung tay, Nhật Nguyệt Kiếp đột nhiên bắn ra một luồng huyền quang chói mắt, chém thẳng vào đôi chân của Vân Triệt... Rõ ràng, gã sợ làm Phượng Tuyết Nhi bị thương.

Thân hình Vân Triệt lóe lên, dùng Tinh Thần Toái Ảnh né tránh trong nháy mắt. Huyền quang đánh vào lan can cầu thang đá, phát ra tiếng "Keng" chói tai, luồng khí xung quanh bị chấn động dữ dội, nhưng nơi bị huyền quang đánh trúng lại không hề hấn gì, ngay cả một vết xước cũng không có.

Gạch đá nơi đây quả nhiên cứng rắn đến đáng sợ. Không chỉ Vân Triệt, mà ngay cả một kẻ thực lực mạnh mẽ như Dạ Tinh Hàn cũng không thể phá hủy dù chỉ một chút.

- Mau chạy vào phòng đá đi! Với tốc độ của ngươi, không thể nào thoát khỏi hắn được đâu!

Mạt Lỵ trầm giọng nói.

Ngay cả khi Mạt Lỵ không nhắc nhở, Vân Triệt cũng sẽ làm như vậy, vì trong tình cảnh này, đó là lựa chọn duy nhất. Hắn dùng tốc độ nhanh nhất lao lên tầng hai, rồi chạy thẳng đến khu đình viện phía trước. Khi hắn vừa đến gần cửa đá, Dạ Tinh Hàn cũng đã vọt lên tầng hai, chỉ còn cách sau lưng hắn chưa đầy hai mươi trượng. Gã cười lạnh một tiếng, khinh thường nói:

- Còn muốn chạy?

Dạ Tinh Hàn đột nhiên đẩy một chưởng, một luồng huyền khí cực kỳ cuồng bạo ập thẳng vào sau lưng Vân Triệt.

Cảm giác nguy hiểm chết người ập đến từ sau lưng, Vân Triệt không kịp xoay người, vội ôm chặt Phượng Tuyết Nhi vào lòng để bảo vệ, huyền lực toàn thân điên cuồng vận chuyển...

"Phong Vân Tỏa Nhật!”

Phanh!!!

Tiếng nổ vang lên, tấm chắn huyền lực trên người Vân Triệt chỉ cầm cự được trong một hơi thở ngắn ngủi đã hoàn toàn vỡ nát. Dù đã chặn được phần lớn lực xung kích, nhưng phần còn lại vẫn là quá sức chịu đựng đối với Vân Triệt. Hắn phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể thuận theo lực đẩy bay thẳng vào trong đình viện, như một vệt sao băng lao vào một phòng đá, rồi đập mạnh vào vách tường... Thế nhưng, ngay khi ngã xuống, hắn vẫn dùng ý chí kiên cường giữ vững tâm thần, nhanh chóng vung tay, đẩy một luồng huyền khí về phía huyền trận bên cạnh cửa đá.

Ầm ầm ầm...

Cửa đá lập tức đóng sập lại, nhốt Dạ Tinh Hàn ở bên ngoài.

Vân Triệt nằm ngửa trên đất, thở hổn hển, ngay cả việc co duỗi cánh tay cũng có chút khó khăn. Lưng bị Dạ Tinh Hàn đánh trúng, sau đó lại đập mạnh vào vách đá, lúc này khí huyết toàn thân hắn hỗn loạn, lục phủ ngũ tạng đều bị chấn động lệch đi ít nhiều, máu tươi không ngừng trào ra từ khóe miệng. Có điều, với thực lực Vương Huyền Cảnh hậu kỳ mà có thể miễn cưỡng đỡ được một đòn ba phần công lực của một Phách Hoàng Cảnh trung kỳ mà không chết, trong thiên hạ này, e rằng cũng chỉ có Vân Triệt làm được.

Trong suốt quá trình đó, Phượng Tuyết Nhi luôn được hắn hết lòng bảo vệ, không hề bị thương tổn chút nào. Nàng vừa lo lắng vừa sợ hãi, gần như muốn khóc:

- Vân ca ca, huynh không sao chứ... Huynh có sao không... Vân ca ca...

- Ta... ta không sao...

Vân Triệt thở dốc, khó khăn ngồi dậy, đỡ Phượng Tuyết Nhi ngồi bên cạnh, để nàng tựa vào vai mình, cả hai cùng dựa vào vách đá có phần lạnh lẽo:

- Ta không sao, chỉ là vết thương nhỏ thôi.

Ầm! Ầm! Keng! Rầm! Oanh...

Đủ loại tiếng công kích từ phía cửa đá truyền đến, chỉ cách họ chưa đầy mười bước chân, nhưng dù bị tấn công dữ dội thế nào, cả cửa đá lẫn vách tường đều không hề suy suyển. Vân Triệt nắm lấy tay Phượng Tuyết Nhi, an ủi:

- Tuyết Nhi, đừng lo, hắn không vào được đâu.

- Vâng...

Phượng Tuyết Nhi tựa vào vai Vân Triệt, hai tay ôm chặt lấy cánh tay hắn, siết thật chặt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!