Băng viêm thoát khỏi lòng bàn tay Vân Triệt, bám vào cửa đá. Không có tiếng gầm rú của sức mạnh, cũng chẳng có âm thanh bùng nổ của Phượng Viêm và Băng Di, thậm chí một chút tiếng vang hay quang mang khi năng lượng được giải phóng cũng không hề xuất hiện. Cứ thế, nó im hơi lặng tiếng rồi từ từ lụi tàn, biến mất.
Thế nhưng, tại vị trí cửa đá bị băng viêm chạm vào, lại xuất hiện thêm một vết lõm to bằng nắm tay!
Vết lõm này ăn sâu vào trong, tạo thành một hình bán cầu vô cùng hoàn mỹ, bề mặt bên trong nhẵn bóng đến cực điểm, có thể so sánh với một tấm gương không tì vết, tựa như được mài giũa bằng công nghệ tinh xảo nhất trên đời.
Nhìn vết lõm ngay trước mắt, gương mặt Vân Triệt lộ rõ vẻ vui mừng khôn xiết. Trước đây, hắn đã phải mở trạng thái Luyện Ngục, dùng tới đòn tấn công mạnh nhất, thậm chí làm gãy cả Long Khuyết, mới chỉ tạo ra được một lỗ hổng bằng nửa móng tay. Dù vậy, điều đó cũng đã cho hắn thấy một tia hy vọng thoát ra khỏi nơi này. Còn bây giờ, kỳ tích mà băng viêm tạo ra... đã khiến hắn gần như thấy được rõ ràng ngày mình thoát ra khỏi đây!
- Tốt lắm!
Vân Triệt hưng phấn siết chặt hai tay:
- Cứ như vậy, nhiều nhất là vài trăm lần nữa là có thể tạo ra một lỗ hổng đủ lớn!
Vân Triệt lại xòe hai tay, đốt lên Phượng Viêm, ngưng tụ Băng Di. Nhưng lần này, quá trình dung hợp còn chưa bắt đầu, đầu óc hắn đã choáng váng, huyền mạch cũng dâng lên cảm giác mệt mỏi rã rời. Phản ứng của huyền lực và tinh thần lực khiến hắn chần chừ một lúc, sau đó thu lại Phượng Viêm và Băng Di, nhắm mắt ngưng thần, toàn lực khôi phục.
Nửa ngày trôi qua, huyền lực và tinh thần lực của Vân Triệt cuối cùng cũng hồi phục đến trạng thái đỉnh cao, hắn lại bắt đầu dung hợp băng viêm. Lần này, thời gian dung hợp dường như còn ngắn hơn lần trước một chút. Khi hắn đánh băng viêm về phía cửa đá, nhắm ngay vào vết lõm đã tạo ra lúc trước, băng viêm lại một lần nữa im lìm cắn nuốt và hủy diệt. Vết lõm to bằng nắm tay kia lập tức được khoét rộng và sâu hơn một cách rõ rệt, nhưng bề mặt vẫn trơn láng như gương, không hề có chút gồ ghề hay góc cạnh.
Nơi này đã giam cầm hắn mười tám tháng, việc duy nhất hắn cần làm chính là thoát ra. Thời gian tiếp theo, Vân Triệt gần như dành toàn bộ để dung hợp băng viêm và khôi phục huyền lực cùng tinh thần lực. Mỗi ngày đều lặp đi lặp lại những động tác và quy trình giống nhau… Chẳng biết tự lúc nào, tốc độ dung hợp băng viêm của hắn ngày càng nhanh hơn, từ lúc ban đầu một ngày nhiều nhất chỉ dung hợp được hai lần, tăng lên ba lần, rồi bốn lần… Năm tháng sau, dưới trạng thái cực hạn, hắn đã có thể miễn cưỡng dung hợp được hơn năm lần trong một ngày!
So với lúc ban đầu, cả thời gian dung hợp lẫn sự tiêu hao huyền lực và tinh thần lực đều đã giảm đi mấy lần.
Hơn nữa, trong quá trình này, huyền lực và tinh thần lực của hắn cũng được rèn luyện một cách đáng kể…
Thiên Huyền đại lục, Thương Phong quốc.
Lúc này, tin tức Vân Triệt bỏ mình trong Thái Cổ Huyền Chu truyền đến đã được hai năm ròng. Trong khi Vân Triệt đang giãy giụa trong Thái Cổ Huyền Chu, thì Thương Phong quốc từ lâu đã đại loạn, khói lửa chiến tranh lan tràn khắp nơi.
Thương Phong quốc đô, Thương Phong hoàng thành.
- Nữ hoàng bệ hạ, đại sự không hay rồi! Tân Nguyệt thành đã hoàn toàn rơi vào tay giặc, Mộ Dung thành chủ và Trấn Hoài đại tướng quân đều đã tử trận. Một bộ phận đệ tử của Tân Nguyệt Huyền Phủ tự phát chống cự… cũng toàn bộ hy sinh… Hiện tại, Tân Nguyệt thành, Thương Hỏa vực, Hậu Thổ cảnh… đều đã thất thủ…
Tin dữ truyền đến khiến tất cả mọi người có mặt tại đây đều đột ngột biến sắc. Thương Phong Phủ chủ Đông Phương Hưu kinh hãi thốt lên:
- Sao lại nhanh như vậy! Tân Nguyệt thành không phải có đến bốn mươi vạn quân đồn trú sao!
- Bẩm Đông Phương Phủ chủ, hôm qua trong đội quân công thành của Thần Hoàng đế quốc bỗng nhiên xuất hiện thêm bốn cường giả của Phượng Hoàng Thần Tông, nghe nói họ đều là cường giả Bá Huyền Cảnh… Bốn mươi vạn quân đồn trú, hơn một nửa đã chết dưới Phượng Hoàng Viêm của bọn họ… Nửa Tân Nguyệt thành cũng đã bị thiêu rụi thành tro bụi!
Người lính đưa tin toàn thân đầy vết thương vừa nói vừa gào khóc.
Bốn vị Bá Hoàng…
Những người có mặt ở đây đều là nhân vật quyền cao chức trọng của Thương Phong quốc, nhưng khi nghe tin tức này, ai nấy đều kinh hãi đến mức mặt không còn giọt máu, toàn thân toát mồ hôi lạnh, trong lòng thậm chí còn dâng lên cảm giác tuyệt vọng. Ánh mắt của họ đều đổ dồn về phía Thương Nguyệt.
Thương Nguyệt một thân kim y, đầu đội tử kim quan, đứng trên cổng thành, mắt nhìn về phương nam, dường như có thể thấy được khói lửa chiến tranh tàn khốc từ nơi xa xôi. Sắc mặt nàng vẫn uy nghiêm như cũ, đôi mắt đẹp hoàn toàn tĩnh lặng, tin tức Tân Nguyệt thành thất thủ dường như không gây ra chút ảnh hưởng nào đến nàng.
Nàng đã không còn là Thương Nguyệt công chúa dịu dàng yếu đuối, người mà trong cuộc đời chỉ có mỗi Vân Triệt, mà là Thương Nguyệt nữ hoàng nắm giữ quyền lực tối cao của Thương Phong, người dẫn dắt toàn bộ con dân Thương Phong trong cơn chiến loạn.
Nàng xoay người lại, mắt phượng lướt qua mọi người, giọng nói bình thản như nước:
- Chư vị, về việc Tân Nguyệt thành thất thủ, các vị có lời gì muốn nói?
Các tướng lĩnh nhìn nhau, nhưng không một ai dám lên tiếng. Thần Hoàng đế quốc thực sự quá cường đại, so với nó, thực lực của Thương Phong quốc chênh lệch đến mức có thể gọi là một trời một vực. Giao chiến với Thần Hoàng đế quốc vốn không thể gọi là chiến tranh, mà là một cuộc tàn sát và nghiền ép một chiều. Kể từ khi Thần Hoàng đế quốc đột ngột xâm lược đến nay chưa đầy hai năm, hơn một nửa lãnh thổ Thương Phong quốc đã bị chiếm đóng, năm tòa chủ thành quan trọng nhất cũng đã thất thủ toàn bộ. Chẳng bao lâu nữa, chúng sẽ đánh tới chân thành Thương Phong hoàng thành… Đừng nói là Thương Phong quốc hiện tại, cho dù có mạnh hơn gấp bội cũng không thể nào chống cự nổi.
Trước sức mạnh tuyệt đối, mọi mưu lược và ý chí chiến đấu đều trở nên vô nghĩa.
Trong sự im lặng chết chóc, cuối cùng cũng có một người không nhịn được, đứng ra hô lớn:
- Hoàng muội! Trận chiến này, chúng ta vốn không thể thắng, mọi sự chống cự chỉ làm tăng thêm thương vong chứ không có chút ý nghĩa nào! Đại quân của Thần Hoàng đế quốc đã áp sát, chẳng bao lâu nữa sẽ kéo đến Thương Phong hoàng thành, chúng ta đầu hàng sớm ngày nào, bình ổn cuộc chiến này, mới là lựa chọn đúng đắn nhất!
Người nói chuyện chính là Nhị hoàng tử Thương Dạ... không, sau khi Thương Nguyệt đăng cơ, hắn đã được phong làm Thân Vương. Lời hắn vừa dứt, một vài tướng lĩnh lập tức lộ vẻ phẫn nộ… nhưng đó chỉ là một phần nhỏ, còn phần lớn thì ánh mắt lại lóe lên. Bởi vì Thương Dạ đã nói ra những lời mà họ đã giấu trong lòng từ lâu nhưng không dám nói.
- Càn rỡ!
Thương Nguyệt giận dữ quát lên:
- Quốc nạn trước mắt, Tân Nguyệt thành bị vây hãm, ngươi không những không lo cho vận nước lâm nguy, căm hận Thần Hoàng, mà ngược lại còn ở trước mặt mọi người hô hào những lời đầu hàng nhục nhã thế này! Ngươi thật sự khiến bổn hoàng quá thất vọng!
Thương Dạ liếc nhìn phản ứng của mọi người xung quanh, nghiến răng, lạnh lùng nói:
- Hoàng muội! Thần Hoàng đế quốc mạnh đến đâu, vài năm nữa Thương Phong quốc có còn tồn tại hay không, chúng ta đều lòng dạ biết rõ! Cái gọi là chống cự, căn bản không có chút ý nghĩa nào! Nếu chúng ta đầu hàng, chủ động nghênh đón Thần Hoàng quân, chiến tranh có thể lập tức chấm dứt. Sau khi Thần Hoàng đế quốc sáp nhập Thương Phong quốc, không những có thể giữ được mạng sống của chúng ta, mà còn ban cho chúng ta thân phận không thấp…
- Câm miệng!
Đôi mày liễu của Thương Nguyệt nữ hoàng dựng thẳng, nàng giận tím mặt:
- Thương Dạ! Ngươi thân là Thân Vương hoàng thất, lại có thể nói ra những lời đại nghịch bất đạo, không biết liêm sỉ như vậy! Ngươi chẳng lẽ đã quên quân Thần Hoàng đã tàn sát dân ta trên lãnh thổ Thương Phong như thế nào sao? Ngươi chẳng lẽ đã quên bao nhiêu con dân Thương Phong đã hy sinh để bảo vệ bờ cõi? Ngươi chẳng lẽ đã quên phụ hoàng đã chết như thế nào… Quốc thù gia hận như thế, trước vô số hài cốt của những người anh dũng hy sinh, ngươi lại tham sống sợ chết, cam chịu làm nô lệ mất nước…
Lồng ngực Thương Nguyệt phập phồng dữ dội, rõ ràng là vô cùng thất vọng và tức giận:
- Nể tình ngươi là lần đầu vi phạm, bổn hoàng tạm thời bỏ qua những lời ngươi vừa nói. Nếu ngươi còn dám nói ra thêm một lời nào làm mất đi tôn nghiêm hoàng thất, bổn hoàng tuyệt không tha cho ngươi!
Bị Thương Nguyệt chỉ thẳng mặt mắng nhiếc trước mặt các trọng thần, sắc mặt Thương Dạ tối sầm lại. Hắn nghiến răng, không cam lòng gào lên:
- Hoàng muội! Bổn vương không phải vì sợ chết, mà là vì hoàng thất Thương Phong, vì sự an nguy của gia quyến mọi người ở đây, vì toàn bộ Thương Phong quốc! Quân Thần Hoàng đi đến đâu, các đại tông môn đều lũ lượt đầu hàng, ngay cả tông môn như Tiêu Tông cũng chủ động nghênh đón, hết lòng biểu thị lòng trung thành… Giữ được mạng mới có tất cả, nhẫn được cái nhục nhất thời mới là đại trượng phu… Hơn nữa, hoàng muội bây giờ là đế vương của Thương Phong, chỉ cần người chủ động đầu hàng, nói không chừng hoàng thất Thần Hoàng vẫn sẽ phong người làm người đứng đầu Thương Phong. Bằng không, người chỉ có một con đường chết. Vận mệnh khác nhau một trời một vực… Hoàng muội, người đừng cố chấp nữa!
- Vô liêm sỉ!
Thương Nguyệt nữ hoàng triệt để nổi giận, ánh mắt uy nghiêm trở nên lạnh buốt thấu xương:
- Người đâu, áp giải Thương Dạ xuống cổng thành, lôi ra chém đầu thị chúng!
Lời này của Thương Nguyệt vừa thốt ra, tất cả mọi người đều chấn động. Hơn mười lão thần vội vàng bước ra, nhưng họ còn chưa kịp mở miệng, Thương Nguyệt đã lạnh lùng nói:
- Ai dám cầu tình, xử tội như nhau!
Hai thị vệ mặc kim y lập tức phi thân tới, khống chế chặt Thương Dạ, lôi về phía sau. Thương Dạ tuyệt đối không ngờ Thương Nguyệt lại thật sự muốn chém mình… Hắn dù sao cũng là huynh trưởng ruột của Thương Nguyệt, là Thân Vương của hoàng thất Thương Phong. Hắn vừa giãy giụa, vừa khàn giọng gào thét:
- Ngươi… Ngươi dám giết ta? Ta là Thân Vương Thương Phong, là hoàng huynh của ngươi… Tất cả những gì ta nói đều là vì huyết mạch hoàng thất, ngươi dựa vào đâu mà giết ta… Nếu ngươi giết ta, sao có thể không phụ lòng phụ hoàng đã khuất!
- Nếu bổn hoàng không giết ngươi, mới thật sự có lỗi với phụ hoàng, có lỗi với liệt tổ liệt tông của hoàng thất Thương Phong! Hoàng thất Thương Phong ta lại sinh ra một kẻ bại hoại sợ chết, cam chịu làm nô lệ như ngươi, quả thực là một sự sỉ nhục… Không cần mang xuống, chém đầu tại chỗ ngay lập tức!
- Hoàng muội… Ngươi… Khoan đã, hoàng muội… A!!
Xoẹt…
Theo một nhát chém vô cùng dứt khoát của thị vệ kim y, trước ánh mắt của mọi người, đầu của Thương Dạ đã bay khỏi cổ, máu tươi vọt ra, rồi rơi bịch xuống đất, kéo theo một vệt máu đỏ tươi bắn ra rất xa.
Yết hầu của mọi người đều khẽ động, nuốt một ngụm nước bọt. Mấy người định bước ra cầu tình cho Thương Dạ vội vàng lùi lại, hai chân run rẩy. Sau khi Thương Nguyệt lên ngôi, Thương Phong Huyền Phủ dưới sự dẫn dắt của Đông Phương Hưu đã hoàn toàn trung thành với nàng. Nắm trong tay lực lượng của Thương Phong Huyền Phủ, lại mang thân phận đế vương, nàng cũng nắm giữ quyền sinh sát tối cao. Cho dù Thương Dạ là Thân Vương, nàng muốn giết, cũng không ai có thể ngăn cản hay bất mãn.
- Thương Phong có thể oanh oanh liệt liệt bị hủy diệt, nhưng tuyệt đối sẽ không khuất phục sống tạm bợ! Thương Phong diệt, bổn hoàng chết! Chỉ cần bổn hoàng còn một hơi thở, liền thề tử chiến đến cùng với Thần Hoàng đế quốc… Các ngươi, còn ai muốn đầu hàng nữa không?
Ánh mắt của Thương Nguyệt nữ hoàng lướt qua từng người, giọng nói mang theo uy nghiêm nặng trĩu và sát khí nhàn nhạt. Lời nàng vừa dứt, hàng trăm trọng thần có mặt đều vội vàng quỳ xuống, im lặng như tờ, không một ai dám nói ra hai chữ “đầu hàng”.
Đông Phương Hưu đứng ở hàng đầu, lặng lẽ nhìn Thương Nguyệt nữ hoàng, trong lòng thầm thở dài. Ông đã ở bên cạnh Thương Vạn Hác nhiều năm, có thể nói là nhìn Thương Nguyệt lớn lên. Giữa chốn hoàng thất đầy rẫy mưu mô, tính tình nàng lại trong trẻo như một hồ nước tĩnh lặng, mỏng manh như một đóa hoa yêu kiều. Nàng ghét tranh đấu, cũng chưa từng ỷ thân phận công chúa mà bắt nạt hạ nhân, dịu dàng lương thiện, đừng nói là giết người, từ nhỏ đến lớn, ngay cả một con vật nhỏ nàng cũng chưa từng nỡ làm tổn thương.
Sau khi thành thân với Vân Triệt, nàng càng không hỏi đến chuyện hoàng thất, thậm chí hoàn toàn quên đi thân phận công chúa của mình, cả trái tim đều đặt trên người Vân Triệt. Sau khi Vân Triệt đến Băng Vân Tiên Cung, nàng ngày ngày tựa cửa ngóng trông, không ngại thỉnh giáo các cung nữ, lặng lẽ học những việc mà một người vợ nên làm, chỉ mong có thể trở thành thê tử hoàn mỹ nhất của Vân Triệt.
Vậy mà giờ đây, nàng đã hoàn toàn biến thành một người khác, sát phạt quyết đoán, uy chấn thiên hạ, có lúc thậm chí còn tàn nhẫn độc ác, lạnh lùng vô tình. Vẻ dịu dàng uyển chuyển ngày xưa đã hoàn toàn biến mất không còn dấu vết.
Hai năm trước, tin tức Vân Triệt bỏ mình trong Thái Cổ Huyền Chu truyền đến, Thương Nguyệt ngất đi tại chỗ, lâm bệnh không dậy nổi. Ba tháng sau, ba trăm vạn hùng quân của Thần Hoàng đế quốc ồ ạt tràn qua biên giới, quy mô xâm lược, Thương Phong từ đó đại loạn, nguy cơ tứ phía… Lại ba tháng sau, Thương Vạn Hác bị ám sát, lúc lâm chung cũng không tìm được người kế vị… Các hoàng tử ngày thường đấu đá lẫn nhau, tìm mọi cách lấy lòng Thương Vạn Hác, nằm mơ cũng muốn kế thừa ngôi báu, nhưng khi đại quân Thần Hoàng xâm lấn, Thương Phong đã đứng trước bờ vực diệt vong, ai lại muốn làm vị vua mất nước này? Trốn còn không kịp.
Và chính lúc đó, Thương Nguyệt, người vẫn còn đang chìm trong nỗi đau mất Vân Triệt, đã xuất hiện trước giường bệnh của Thương Vạn Hác, dùng đôi vai mềm yếu của mình, chủ động gánh lấy trọng trách quốc gia đang trên đà diệt vong. Trong lịch sử hoàng thất Thương Phong, chưa từng có nữ đế, nhưng khi Thương Nguyệt kế vị, tất cả các hoàng tử đều không một lời phản đối, ngược lại còn thở phào nhẹ nhõm.
Đông Phương Hưu vẫn còn nhớ, lúc đó Thương Vạn Hác nắm lấy tay Thương Nguyệt, hai mắt rưng rưng, khẽ nói một câu:
- Nguyệt Nhi, khổ cho con rồi…
Sau đó, ánh mắt ông dần tan rã, lệ già tuôn rơi, chết không nhắm mắt.
Đúng vậy, thật sự là khổ cho nàng. Nàng phải đồng thời gánh chịu nỗi đau mất chồng, nỗi nhục mất nước… Đổi lại là một nữ tử bình thường, vốn không thể nào chịu đựng nổi. Nhưng nàng đã gánh vác được. Sau khi kế vị, nàng không rơi một giọt nước mắt nào, tính tình cũng hoàn toàn thay đổi… Hoặc có thể nói, trước quốc nạn, nàng không thể không thay đổi.
Nàng tại vị đã được một năm rưỡi, những gì nàng đã trải qua, đã gánh chịu, còn nhiều hơn cả mấy chục năm tại vị của Thương Vạn Hác. Mà uy nghiêm và khí chất đế vương của nàng bây giờ, cũng không hề thua kém Thương Vạn Hác năm xưa. Mỗi lời nói, mỗi cử chỉ đều hàm chứa uy thế của bậc đế vương.
Đông Phương Hưu không biết nên vui mừng, hay nên đau lòng.
- Phong tướng quân, ngươi lập tức dẫn dắt toàn bộ thiết kỵ dưới trướng tiến về phía nam, đồng thời truyền âm cho Đại Mạc lĩnh chủ Cảnh Vạn Lý, bảo hắn từ bỏ Tây Bắc, lập tức lên đường về nam… Ngày đêm thần tốc, trong vòng mười lăm ngày phải tập kết tại sơn mạch Vạn Thú ở phía bắc Tân Nguyệt thành! Sau đó chia quân ẩn nấp ở hai bên sườn sơn mạch Vạn Thú, đợi quân Thần Hoàng đến thì hai mặt giáp công!
- Nhớ kỹ! Càng đi sâu vào sơn mạch Vạn Thú, huyền thú càng hung mãnh, cho nên có thể ẩn nấp ở rìa ngoài, tuyệt đối không được vào sâu!
Khi nhắc đến sơn mạch Vạn Thú, lòng Thương Nguyệt lại khẽ rung động… Bởi vì năm đó, chính trong hoạn nạn ở sơn mạch Vạn Thú, tâm ý của họ đã hòa làm một.
- Mạt tướng tuân lệnh!
Một đại tướng quân mặc ngân giáp, toàn thân toát lên vẻ uy vũ bước ra khỏi hàng hành lễ, sau đó ngẩng đầu hỏi:
- Bệ hạ, nếu Cảnh Vạn Lý muốn xuôi nam, sẽ phải đi qua sơn mạch Thiên Kiếm, có cần hắn một lần nữa đến Thiên Kiếm Sơn Trang cầu viện không?
Đôi mày thanh tú của Thương Nguyệt nữ hoàng chợt nhíu chặt, ánh mắt nàng hướng về phía Thiên Kiếm Sơn Trang, giọng nói lạnh như băng:
Ngàn năm trước, tổ tiên Thương Phong ta và tổ tiên Thiên Kiếm kết nghĩa huynh đệ sinh tử. Hai người cùng nhau phò tá, một người nắm quyền thiên hạ, một người giữ thế thiên hạ. Họ đã lập huyết thệ, cùng sống cùng chết, nếu một bên gặp nguy cơ diệt vong, bên kia nhất định phải toàn lực tương trợ. Năm đó, hoàng thất Thương Phong ta rung chuyển, phụ hoàng bị kẻ gian hạ cổ độc. Việc Thiên Kiếm khoanh tay đứng nhìn đã là bất nhân bất nghĩa. Tuy nhiên, khi ấy hoàng thất vẫn chưa lâm vào cảnh diệt vong, nên vẫn có thể tạm tha.
- Còn bây giờ, Thương Phong đang trên bờ vực mất nước, trong vòng hai năm, đã chín lần cầu viện Thiên Kiếm Sơn Trang, thậm chí không tiếc hạ mình, nhưng họ lại phong tỏa sơn trang, không thèm để ý tới. Họ đã tuyệt tình, chúng ta không cần tự rước lấy nhục!
Phong tướng quân chậm rãi gật đầu:
- Mạt tướng đã rõ, mạt tướng cáo lui.
- Khoan đã!
Thương Nguyệt nữ hoàng xoay người:
- Mặc dù đã ân đoạn nghĩa tuyệt, nhưng Thiên Kiếm Sơn Trang, cũng đúng là nên đi một chuyến.
Lời Thương Nguyệt nữ hoàng vừa dứt, trong tay nàng đã trải ra một tấm lụa màu vàng nhạt. Nàng ngưng tụ huyền lực, nhanh chóng viết lên tấm lụa…
“Mối hận vô nghĩa, mối thù coi khinh, bổn hoàng ghi khắc! Nếu phen này Thương Phong không lật, Thương Phong với Thiên Kiếm không còn ân tình, vĩnh viễn là kẻ địch!”
Khi Thương Nguyệt nữ hoàng viết, nàng không hề che giấu, những người đứng gần đều có thể thấy rõ những gì nàng viết trên tấm lụa. Viết xong, nàng gấp tấm lụa lại, giao vào tay Phong tướng quân:
- Phái người đến Thiên Kiếm Sơn Trang trước, không cần gặp bất cứ ai, trực tiếp ném nó xuống chân núi Thiên Kiếm! Cho dù lần này Thương Phong tồn tại hay diệt vong, lời này của bổn hoàng, tuyệt đối không thu hồi!
Nhìn những nét chữ thanh tú mà ẩn chứa đế uy trên tấm lụa, Phong tướng quân nặng nề gật đầu, cất kỹ tấm lụa, rồi bước nhanh lui ra.
Thương Nguyệt nữ hoàng nhìn theo bóng lưng hắn rời đi, sau đó xoay người lại, nhìn về phía xa xăm, không ai biết trong lòng nàng đang nghĩ gì.
“…Ta là nữ nhi của Thương Phong, là thê tử của Vân Triệt, cho dù thân chết, cũng sẽ không làm ô danh gia tộc và phu quân!”