Thái Cổ Huyền Chu.
Vân Triệt ngồi ngay ngắn trước cửa đá, chăm chú nhìn vào lỗ hổng lớn trên cửa. Thông qua đó, hắn đã có thể thấy rõ cảnh tượng bên ngoài.
Đây là thành quả sau hơn nửa năm hắn dung hợp Băng Viêm. Dưới hơn sáu trăm lần hủy diệt của Băng Viêm, lỗ hổng trên cửa đá đã được khoét rộng hơn cả đầu người trưởng thành, nhưng hắn đã thử nhiều lần mà vẫn không thể lách mình ra ngoài… Vẫn còn thiếu một chút nữa.
Băng Di và Phượng Viêm trong tay Vân Triệt lại một lần nữa dung hợp thành công, so với những lần đầu tiên, lần này thời gian dung hợp ngắn hơn rất nhiều, thậm chí cả quá trình đều có phần tùy ý. Nửa năm ròng rã, hơn sáu trăm ngày đêm không ngừng lặp lại, việc dung hợp Băng Viêm đã không còn gian nan như thuở ban đầu, nói cách khác, sự lý giải của hắn đối với pháp tắc nghịch đảo này cũng lặng lẽ trở nên ngày càng thấu triệt.
- Lần này, nhất định có thể thành công!
Vân Triệt thầm nhủ, rồi đánh quả cầu Băng Viêm trong tay vào cạnh lỗ hổng trên cửa đá.
Sức mạnh hủy diệt của Băng Viêm diễn ra trong im lặng, khi ngọn lửa băng lam yêu dị biến mất, lỗ hổng lại được nới rộng ra một khoảng nhỏ có thể thấy bằng mắt thường. Vân Triệt hít một hơi thật sâu, vừa định đứng dậy thì huyền khí trong huyền mạch bỗng nhiên náo động.
Đây là… lại sắp đột phá sao!?
Vân Triệt vội ngồi yên lại, ngưng thần quy nguyên, từ từ dẫn dắt huyền khí trong cơ thể. Mỗi một lần dung hợp Băng Viêm đều tiêu hao huyền lực cực lớn, cho nên mỗi lần thành công dung hợp đều là một lần rèn luyện cực lớn đối với huyền lực của hắn. Khi dung hợp lần thứ một trăm bốn mươi, huyền lực của hắn đã đột phá lên Thiên Huyền Cảnh cấp chín. Bây giờ mới bốn tháng trôi qua, huyền lực của hắn lại một lần nữa đứng trước ngưỡng cửa đột phá.
Lần đột phá này cũng thuận lợi như lần trước, nước chảy thành sông. Chưa đến nửa khắc sau, huyền khí trong huyền mạch đã hoàn toàn bình ổn trở lại, khí tức tỏa ra từ người Vân Triệt cũng đã có sự thay đổi rõ rệt.
Huyền khí của Địa Huyền Cảnh tựa sương trắng, huyền khí của Thiên Huyền Cảnh đậm đặc như sữa, còn bây giờ khi đã vượt lên đỉnh phong Thiên Huyền Cảnh, huyền khí trong huyền mạch đã đặc quánh lại như muốn ngưng tụ. Ánh sáng màu đỏ và màu lam hòa quyện vào nhau, khiến cả không gian huyền mạch hóa thành một thế giới mộng ảo.
Vân Triệt mở mắt, nhìn hai bàn tay mình, thấp giọng lẩm bẩm:
- Xem ra Vương Huyền Cảnh cũng không còn xa nữa… Cho ta thêm một năm, nhất định có thể đặt chân lên Vương Tọa!
Vân Triệt đứng dậy, hai mắt nhìn chòng chọc vào lỗ hổng lớn trên cửa đá, sau đó cúi đầu chui vào.
Giống như những lần trước, đầu hắn dễ dàng lọt qua, nhưng bả vai lại bị kẹt cứng, không thể nào qua được. Vân Triệt rướn cổ, duỗi thẳng người, cố hết sức thu gọn hai vai, rồi khẽ đạp chân, đột ngột dùng sức… Tức thì, "rắc" một tiếng, bả vai vốn bị kẹt cứng của hắn bỗng nhiên lọt được vào trong lỗ hổng.
Thành… thành công rồi!!
Dù bị kẹt lại vô cùng đau đớn, nhưng Vân Triệt vẫn mừng rỡ ra mặt. Hắn gắng sức xoay sở thân thể, duỗi thẳng hai tay, cố gắng nhích nửa thân trên của mình về phía trước thêm một chút, giãy giụa đến nhe răng trợn mắt, mặt đỏ tía tai. Nếu không phải trong Thái Cổ Huyền Chu không có ai, dù phải chờ thêm nửa tháng nữa, Vân Triệt cũng tuyệt đối không muốn để người khác thấy bộ dạng mất hết hình tượng thế này.
Ta không tin là mình không ra được…
Vân Triệt vật lộn hồi lâu, cuối cùng một bên vai cũng lách ra được. Hắn trừng mắt, hít sâu một hơi, toàn thân đột ngột dùng lực.
"Xoẹt" một tiếng, y phục trên người Vân Triệt bị xé toạc, cả người hắn như một viên đạn pháo vọt ra, đầu đập thẳng vào vách tường đối diện.
Vân Triệt ôm đầu đứng dậy, vừa quay lại liền thấy cánh cửa đá với cái lỗ lớn do chính mình tạo ra… mà cánh cửa đá, đã cách hắn chừng mười trượng!
- Ra rồi… Ta cuối cùng cũng ra được rồi!!
Dù đầu bị đụng rất đau, nhưng Vân Triệt vẫn vô cùng kích động mà reo lên. Từ chỗ tưởng như là tử địa, đến việc gian khổ sống sót, và bây giờ, lại rời khỏi nơi đã giam cầm mình suốt hai năm ròng… bảo sao hắn không kích động cho được.
- Đừng vội mừng quá sớm!
Giọng Mạt Lỵ đột ngột vang lên:
- Ngươi bây giờ chẳng qua mới rời khỏi một gian phòng đá nhỏ bé mà thôi! Ngươi vẫn còn đang ở trong Thái Cổ Huyền Chu… Ngươi có biết làm thế nào để rời khỏi Thái Cổ Huyền Chu này không?
Lời của Mạt Lỵ khiến cảm xúc của Vân Triệt nhanh chóng lắng xuống, hắn trầm ngâm một lát rồi nói:
- Huyền chu này dù lớn đến đâu, cũng phải có giới hạn chứ. Chỉ cần tìm được vách ngoài, sau đó dùng Băng Viêm phá vỡ như đã phá cửa đá, thì sẽ có thể ra ngoài.
- Hừ, thật ngây thơ.
Mạt Lỵ hừ lạnh một tiếng:
- Một cánh cửa đá nhỏ, ngươi đã phải mất cả nửa năm mới phá được. Độ dày vách tường của Thái Cổ Huyền Chu ít nhất cũng gấp vạn lần cánh cửa đá kia, hơn nữa độ bền chắc còn vượt xa cánh cửa đá tầm thường không thể tầm thường hơn này, ngươi lấy gì để phá vỡ nó?
- Cái này… ta cũng biết là không thực tế. Nhưng muốn rời khỏi đây, cũng không phải chỉ có một cách đó.
Vân Triệt nói tiếp:
- Thái Cổ Huyền Chu cứ ba trăm năm lại xuất hiện ở Thiên Huyền Đại Lục một lần, những người đi vào mỗi lần ra ngoài, đều bị khí tức của Thái Cổ Huyền Chu đẩy ra.
Vân Triệt vừa suy tư, vừa nói với vẻ ngưng trọng:
- Dựa theo ghi chép trước kia, Thái Cổ Huyền Chu thường dừng lại trong nửa năm, sau đó sẽ mở ra cửa thuyền vào ngày cuối cùng của nửa năm đó, rồi tống tất cả những người tiến vào ra ngoài vào khắc cuối cùng. Mà từ lúc Thái Cổ Huyền Chu đột ngột dừng lại đến nay cũng đã gần nửa năm, nói không chừng, luồng khí tức kia sắp sửa xuất hiện, chỉ cần ta rời khỏi tòa thành cổ này, chờ đợi luồng khí tức đó đến là có thể rời đi.
- Những gì ngươi nói quả thật có khả năng.
Mạt Lỵ thản nhiên nói:
- Vậy ngươi có biết, Thái Cổ Huyền Chu hiện giờ đang ở nơi nào không? Ngươi đã biết Thái Cổ Huyền Chu ba trăm năm mới xuất hiện ở Thiên Huyền Đại Lục một lần, như vậy, nơi nó đang dừng lại hiện giờ, thì đương nhiên cũng tuyệt đối không thể nào là Thiên Huyền Đại Lục! Nếu ngươi rời đi theo luồng khí tức đó, ai biết được ngươi sẽ bị đưa đến nơi nào! Ở Thiên Huyền Đại Lục, dường như không có ghi chép nào về việc Thái Cổ Huyền Chu từng xuất hiện ở các không gian lân cận khác, nói cách khác, nơi ngươi bị đưa tới, rất có thể là một nơi hoàn toàn không liên quan đến Thiên Huyền Đại Lục, xa xôi đến mức ngươi vĩnh viễn không thể quay về.
“!!” Thân thể Vân Triệt chợt cứng đờ.
- Rất hiển nhiên, Thái Cổ Huyền Chu này không chỉ dừng lại ở một mình Thiên Huyền Đại Lục, nó dường như đang tiến hành "dịch chuyển không gian" theo một quy luật tuần hoàn nào đó, cứ cách một khoảng thời gian cố định sẽ dừng lại ở một nơi cố định, trong một khoảng thời gian cố định, và lấy ba trăm năm làm chu kỳ.
Mạt Lỵ chậm rãi nói:
- Trong đại thế giới, trong không gian hỗn độn, có hàng triệu tỷ tinh hệ, hàng triệu tỷ tinh giới, vô số không gian không thể đếm xuể. Lam Cực Tinh mà ngươi từng ở, chẳng qua chỉ là một tinh cầu bình thường trong số đó, không có gì nổi bật. Thái Cổ Huyền Chu đã trải qua mười tám tháng "dịch chuyển không gian", lúc này, đã đủ để nó đến một nơi mà ngươi không cách nào tưởng tượng hay lý giải nổi. Xa xôi đến mức cho dù ngươi đạt tới Thần Huyền Cảnh, thì có lẽ cả đời này cũng không thể quay về Thiên Huyền Đại Lục!
- … Chẳng lẽ, ta phải ở đây chờ đến ba trăm năm, chờ nó quay lại Thiên Huyền Đại Lục, rồi mới theo khí tức ra ngoài?
Vân Triệt trầm mặc hồi lâu, sau đó kinh ngạc nói. Thật ra, những lời Mạt Lỵ nói, trong mấy tháng gần đây hắn cũng đã nghĩ đến, chỉ là hắn khó có thể chấp nhận sự thật này.
Nếu bây giờ rời khỏi Thái Cổ Huyền Chu, hắn sẽ xuất hiện ở một thế giới hoàn toàn khác, có lẽ sẽ không bao giờ có thể trở về Thiên Huyền Đại Lục nữa, nhưng nếu ở đây chờ đủ ba trăm năm…
Ba trăm năm, với thân thể Long Thần của hắn, có Đại Đạo Phù Đồ Quyết bảo hộ, dù không có huyền lực, sống thêm ba trăm năm cũng không thành vấn đề, thậm chí có thể sẽ không có chút cảm giác già nua nào.
Nhưng hai kiếp cộng lại, hắn mới sống chưa đến năm mươi năm, làm sao hắn có thể đối mặt với khoảng thời gian dài đằng đẵng ba trăm năm này? Thiên Huyền Đại Lục ba trăm năm sau sẽ ra sao? Ba trăm năm sau, những người mà hắn thương nhớ… gia gia, tiểu cô, Thương Nguyệt, Nguyên Bá, Khuynh Nguyệt… bọn họ còn sống không? Nếu còn sống, liệu có còn nhớ đến mình không? Nếu còn nhớ, thì nên đối mặt thế nào đây…
Mạt Lỵ cảm nhận được tâm cảnh và khí tức của Vân Triệt trở nên hỗn loạn, nàng nhàn nhạt nói:
- Thôi, ngươi cũng không cần bi quan như vậy. Cứ cho ta vài năm để hóa giải kịch độc trong người, sau đó ngươi giúp ta hoàn thành bốn điều kiện kia để ta tái tạo lại thân thể, lúc đó dù ngươi ở nơi nào, ta đều có thể đưa ngươi trực tiếp quay về Thiên Huyền Đại Lục.
Bốn điều kiện Mạt Lỵ muốn Vân Triệt đạt được là: trong vòng ba mươi năm đạt đến Quân Huyền Cảnh, ba viên huyền đan của Bá Huyền Thú, bảy mươi cân Tử Mạch Thần Tinh, và một gốc U Minh Bà La Hoa.
- Mấy thứ này, không phải chỉ có thể thu thập ở Thiên Huyền Đại Lục. Hơn nữa trên thực tế, dường như ở Thiên Huyền Đại Lục cũng không thể nào tìm được. Nhất là bảy mươi cân Tử Mạch Thần Tinh, hừ, e rằng toàn bộ Tử Mạch Thần Tinh của cả Thiên Huyền Đại Lục cộng lại cũng không đủ bảy mươi cân. Ngươi cứ theo khí tức của huyền chu này đến thế giới mà nó đang dừng lại, biết đâu ở thế giới đó, lại dễ dàng tìm được mấy thứ ta cần hơn.
Lời của Mạt Lỵ nhất thời xua tan mây mù trong lòng Vân Triệt, như thấy được ánh rạng đông. Sau khi Mạt Lỵ tái tạo lại thân thể có thể đưa hắn quay về Thiên Huyền Đại Lục.
Chuyện này, Vân Triệt không hề nghi ngờ, bởi vì Mạt Lỵ vốn đến từ một thế giới bên ngoài Thiên Huyền Đại Lục… hơn nữa còn là một thế giới không chỉ cách xa về khoảng cách, mà còn cách xa cả về đẳng cấp.
- Được!
Vân Triệt chậm rãi gật đầu, tạm thời gạt bỏ mọi lo lắng trong lòng:
- Nếu nó thật sự dừng lại ở mỗi nơi trong nửa năm, vậy thì về mặt thời gian, chắc cũng không còn bao lâu nữa! Ta sẽ rời khỏi tòa thành cổ này ngay bây giờ, chờ đợi luồng khí tức đẩy ta ra ngoài… Hy vọng nó sẽ không đưa ta đến một thế giới chết chóc nào đó.
Nói xong, Vân Triệt không do dự nữa, thân hình bay lên, rất nhanh đã tìm được cầu thang đá đi xuống. Hắn trực tiếp nhảy từ trên đỉnh cầu thang xuống, rơi xuống một đài đá hình tròn bên trong tòa thành cổ thần bí. Hắn vừa định cất bước bay lên, bỗng nhiên, bên tai truyền đến một giọng nói…
- Xin ngươi… tìm được nàng…
Bước chân của Vân Triệt khựng lại. Giọng nói này, từ ngày đầu tiên tiến vào Thái Cổ Huyền Chu cho đến nửa năm sau khi hắn phá vỡ cửa đá, hắn đã nghe được vô số lần. Về cơ bản, cứ cách hai ba canh giờ lại vang lên một lần.
Nhưng lần này, lại không giống với những lần trong quá khứ.
Trước đây, âm thanh hắn nghe được đều trống rỗng, mơ hồ, nếu không tập trung tinh thần thì gần như khó mà nghe rõ, giống như đến từ một nơi cực kỳ xa xôi.
Nhưng lần này, nó lại vang lên ngay bên tai