Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 481: CHƯƠNG 480: LINH HỒN TÀN MẠT

— Ngươi là ai? Rốt cuộc ngươi đang ở đâu?

Vân Triệt dừng bước, xoay người hô lớn về bốn phía. Âm thanh vừa rồi như thể vang lên ngay bên tai hắn.

Nửa canh giờ trước khi khí tức của Thái Cổ Huyền Chu xuất hiện, không gian sẽ rung chuyển ngày một dữ dội, nhưng lúc này không gian bên trong hoàn toàn tĩnh lặng, Vân Triệt cũng không cần vội vã rời đi. Hơn nửa năm nay, hắn vẫn luôn muốn làm rõ, âm thanh không ngừng vang lên và rõ ràng chỉ nhắm vào mình này rốt cuộc đến từ nơi nào.

Như mọi khi, sau tiếng hét của hắn là một khoảng lặng kéo dài, không hề có lời đáp lại.

Ánh mắt Vân Triệt bắt đầu quét khắp bốn phía… Vừa rồi hắn nghe rất rõ, nơi phát ra âm thanh cách mình cực gần. Âm thanh chân thật sẽ suy yếu theo khoảng cách, linh hồn truyền âm cũng vậy. Hắn gần như có thể xác định nơi phát ra âm thanh cách mình chưa đầy mười bước.

Vân Triệt chậm rãi đi đến giữa đài cao, ánh mắt cẩn thận quét qua từng ngóc ngách. Đúng lúc này, một tia sáng đỏ cực nhỏ lóe lên trong tầm mắt hắn. Ánh mắt hắn lập tức khựng lại, dừng ở vách tường nơi đài cao tựa vào. Điểm sáng đỏ này, hắn đã phát hiện ra ngay ngày đầu tiên tiến vào pháo đài cổ, cũng đã tìm được nơi nó phát ra. Nhưng vì lúc đó hắn không có khả năng phá vỡ nền gạch, nên dù tò mò và kinh ngạc về ánh sáng đỏ này, lại mơ hồ cảm giác phía dưới dường như còn ẩn giấu một không gian khác, hắn cũng đành bất lực không thể thăm dò.

Vân Triệt bước tới, đứng ở vị trí đã tìm được lúc trước, cúi người xuống. Từ một khe hở nhỏ dưới chân, hắn nhìn thấy tia sáng đỏ từ dưới đất bắn lên, lúc ẩn lúc hiện.

Vân Triệt trầm ngâm một lúc, sau đó huyền lực ngưng tụ trên tay, hắn tung một quyền xuống phiến đá dưới chân.

Rầm!!

Nắm đấm của Vân Triệt bị bật lại, cảm giác và âm thanh phản hồi đều chứng tỏ phiến đá này không dày… Ít nhất là mỏng hơn cánh cửa đá mà hắn phải mất nửa năm mới phá vỡ. Hắn không do dự nữa, ngồi xuống, tập trung tinh thần, tay trái Băng Di, tay phải Phượng Viêm… Suốt nửa năm qua, tám phần thời gian hắn đều lặp đi lặp lại quá trình dung hợp này, cho nên việc dẫn dắt và khống chế lực lượng đã trở nên vô cùng thuần thục.

Chẳng bao lâu, Băng Di và Phượng Viêm đã dung hợp trong tay Vân Triệt thành một đóa hỏa diễm màu băng lam khẽ lay động. Theo bàn tay Vân Triệt úp xuống, băng diễm nhẹ nhàng rơi lên phiến đá dưới chân.

Điều khiến Vân Triệt bất ngờ là phiến đá dưới chân còn mỏng hơn hắn dự đoán rất nhiều, gần như chỉ dày bằng một tờ giấy. Khi băng diễm hạ xuống, phiến đá này liền như một khối băng nhanh chóng tan chảy, cấp tốc biến mất trong băng diễm. Băng diễm lan ra xung quanh, phá hủy phiến đá tạo thành một lỗ hổng rộng gần một thước rồi mới hoàn toàn tắt lịm.

Ánh mắt xuyên qua lỗ hổng do băng diễm tạo ra, Vân Triệt thấy phía dưới quả nhiên ẩn giấu một không gian, bên trong lấp lánh một tầng ánh sáng đỏ chập chờn.

Dưới này rốt cuộc là cái gì?

Âm thanh kia, chẳng lẽ truyền đến từ không gian phía dưới này?

Lỗ hổng rộng một thước, vừa đủ để Vân Triệt nhảy xuống.

Vân Triệt do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn bước tới, nhảy xuống lỗ hổng.

Không gian ẩn dưới đài cao không lớn, Vân Triệt chỉ rơi xuống một khoảng chưa đến hai trượng, chân đã chạm đến mặt nền lạnh lẽo, cứng rắn và bằng phẳng. Xung quanh không có khí tức nguy hiểm nào truyền đến, nhưng thần kinh của Vân Triệt vẫn căng như dây đàn, hắn ngước mắt nhìn về phía trước.

Không gian này không lớn, chiều ngang dọc chỉ chừng mười trượng, bên trong hoàn toàn trống trải, không một hạt bụi, chỉ có ở chính giữa nền đất là một vầng sáng màu đỏ.

Vầng sáng đỏ này cao tương đương với Vân Triệt, có hình cầu hoàn mỹ, ánh sáng tỏa ra lúc mạnh lúc yếu, nhưng tổng thể khá dịu nhẹ, không mang theo chút khí tức công kích nào.

Đây là…

Vân Triệt bước tới, đứng trước vầng sáng. Mặc dù ánh sáng đỏ không mãnh liệt, nhưng lại rất đậm đặc, khiến tầm mắt của Vân Triệt không thể nhìn xuyên vào bên trong, nhưng trực giác mách bảo hắn, trong vầng sáng đỏ này dường như đang bao bọc thứ gì đó.

Đây rốt cuộc là cái gì?

Thái Cổ Huyền Chu đã tồn tại một thời gian cực kỳ lâu dài, dùng lời của Mạt Lỵ, đó là mức độ “lâu đến mức ngươi không thể tưởng tượng nổi”. Trải qua năm tháng dài đằng đẵng như vậy, vầng sáng này vẫn tỏa ra ánh sáng đỏ, có thể thấy nó phi thường đến mức nào.

Vân Triệt đưa tay ra, định thăm dò vầng sáng này.

— Đừng chạm vào nó!

Giọng Mạt Lỵ vang lên trong đầu, khiến động tác của Vân Triệt lập tức dừng lại, cánh tay vội rụt về, thân thể như bị điện giật lùi nhanh về phía sau.

— Hừ, chưa làm rõ tình hình đã vội đưa tay chạm vào, ngươi muốn chết phải không?

Mạt Lỵ lạnh lùng nói.

— Vầng sáng này rốt cuộc là gì?

Vân Triệt hỏi. Vầng sáng vô số năm không tắt, ẩn chứa sức mạnh tất nhiên cường đại đến mức hắn không thể lý giải, hắn thử đưa tay chạm vào quả thật có hơi liều lĩnh.

— Đây không phải vầng sáng gì cả, mà là một kết giới phòng ngự cực mạnh.

Mạt Lỵ thận trọng nói:

— Nhìn qua nó không có tính công kích, nhưng nếu ngươi mạo muội chạm vào, nó sẽ lập tức phản kích… Cấp độ phản kích thấp nhất của nó, cũng đủ để khiến ngươi chết đến mấy vạn lần!

Có thể bị Mạt Lỵ dùng hai chữ “cực mạnh” để hình dung, đủ biết vầng sáng màu đỏ này đáng sợ đến mức nào. Câu nói “cấp độ phản kích thấp nhất của nó, cũng đủ để khiến ngươi chết đến mấy vạn lần” của Mạt Lỵ hoàn toàn không phải lời nói khoa trương. Tim Vân Triệt nhất thời đập thình thịch, hắn lại lùi về sau một bước.

— Ngươi… cuối cùng… cũng đến đây…

Âm thanh phiêu đãng như khói chậm rãi vang lên trong không gian dưới lòng đất này. Lần này, không phải là linh hồn truyền âm, mà là giọng nói của một người phụ nữ rõ ràng, vô cùng chân thật. Không chỉ Vân Triệt nghe được, mà ngay cả Mạt Lỵ cũng nghe thấy rành mạch.

Âm thanh này còn gần hơn lúc nãy, như thể truyền đến từ ngay trước mặt.

Vân Triệt vội quay đầu nhìn quanh, cẩn thận hỏi:

— Rốt cuộc ngươi là ai?

Giọng Vân Triệt vừa dứt, bên cạnh vầng sáng đỏ, một bóng trắng hơi mờ ảo đột nhiên chậm rãi hiện ra… Đây là bóng dáng của một người phụ nữ, một thân bạch y, dáng người hơi thấp, tóc hoa râm, thân thể hơi còng lưng, chứng tỏ bà hẳn là một lão nhân đã bước vào tuổi xế chiều.

— Ngươi… ngươi là?

Vân Triệt ngẩn ra, buột miệng hỏi. Bóng dáng của lão nhân trước mắt rất mơ hồ, mơ hồ như một làn khói trắng lơ lửng, dường như chỉ một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi tan.

Ngày đầu tiên tiến vào Thái Cổ Huyền Chu, Mạt Lỵ từng nói với hắn người triệu hồi hắn rất có thể là một linh hồn thể… Giống như linh hồn thể của Mạt Lỵ. Nhưng linh hồn thể của Mạt Lỵ nếu chỉ nhìn bằng mắt thường thì không khác gì một thiếu nữ thực thụ, hơn nữa vì phụ thuộc vào tính mạng của hắn, hắn còn có thể chạm vào nàng, không khác gì chạm vào một thân thể bình thường. Nhưng linh hồn thể trước mắt này lại hư ảo mờ mịt, như ngọn nến trước gió sắp tàn.

— Ta là một người thủ hộ… người thủ hộ cho tiểu chủ nhân của ta…

Lão nhân phát ra âm thanh già nua, mơ hồ. Linh hồn truyền âm, bà phải rất lâu mới có thể phát ra một lần, nhưng truyền âm mặt đối mặt thì dường như không có trở ngại:

— Ta vẫn luôn tìm kiếm ngươi… đã tìm ngươi… rất lâu… rất lâu rồi…

— Ngươi… tìm kiếm… ta?

Vân Triệt chỉ vào mình, rồi liếc nhìn tay trái, nói:

— Ngươi đang tìm kiếm… Thiên Độc Châu?

— Không sai… Ta khống chế huyền chu… vượt qua từng không gian một… chỉ để tìm được Thiên Độc Châu…

— Khoan đã!

Vân Triệt lộ vẻ kinh ngạc:

— Ngươi nói huyền chu, chính là huyền chu khổng lồ mà ta đang đứng đây sao? Nó chịu sự khống chế của ngươi?

— Ban đầu… nó đúng là do ta khống chế… Nhưng… khi đó ta cũng thân trúng ma độc… từng giây từng phút hủy hoại tính mạng và linh hồn của ta… Để có thể giữ lại ý thức bảo vệ tiểu chủ nhân… ta đã từ bỏ thân thể và tám phần linh hồn… chỉ giữ lại một luồng tàn hồn… cũng không còn sức khống chế huyền chu nữa… Huyền chu liền dựa theo ấn ký trí nhớ ta lưu lại ban đầu… không ngừng xuyên qua các không gian cố định… lặp đi lặp lại… ba trăm năm một vòng… Lực lượng của huyền chu… cũng không ngừng hao tổn… Cho đến hôm nay… lực lượng của nó… cũng đã gần cạn kiệt…

— Cũng may ông trời có mắt… khi tàn hồn của ta sắp kết thúc… khi huyền chu sắp hủy diệt… ta cuối cùng cũng chờ được ngươi đến…

Vân Triệt khẽ há miệng, nhanh chóng tiêu hóa từng lời từng chữ chậm rãi nhưng lại kinh tâm động phách của lão nhân này. Huyền chu khổng lồ này, lại có người khống chế…

Lão nhân trước mắt này, trước kia thậm chí có năng lực khống chế huyền chu kinh người như thế! Mà việc huyền chu cứ ba trăm năm lại xuất hiện ở Thiên Huyền đại lục, ba trăm năm xuyên qua một không gian cố định… cũng là vì lão nhân này?

— Lời “tàn hồn sắp kết thúc” này nói không sai.

Giọng Mạt Lỵ mang theo một tia thương cảm nhàn nhạt:

— Tàn hồn này sắp tiêu tán rồi… sẽ không kéo dài quá trăm tức! Có thể tìm được người mình vẫn luôn tìm kiếm trước khi tàn hồn tan biến trong trăm tức cuối cùng… xem ra cũng không cần phải thương hại.

Trong vòng trăm tức? Lòng Vân Triệt chợt rung động, hắn nhìn bóng dáng như sương khói của lão nhân, hỏi:

— Rốt cuộc ngươi là ai? Vì sao ngươi muốn tìm kiếm Thiên Độc Châu… Ta có thể làm gì cho ngươi?

Từ trên người Vân Triệt, lão nhân không cảm nhận được chút ác ý nào, đây là điều khiến bà vui mừng. Bà chậm rãi nói:

— Ta chỉ là một người thủ hộ… Tiểu chủ nhân của ta… chủng tộc của ta… đã sớm bị người đời lãng quên… đừng nhắc tới nữa… Tiểu chủ nhân của ta… nàng thân trúng ma độc đáng sợ… trong thời kỳ hỗn độn… chỉ có Thiên Độc Châu mới có thể giải… Để ma độc không khuếch tán… tiểu chủ nhân bị đặt vào “Vĩnh Hằng Chi Khu”…

— Vĩnh Hằng Chi Khu?

Giọng lão nhân ngày càng mơ hồ:

— Hỗn độn náo động… thần ma ác chiến… thương khung đảo điên… thần đau trời khóc… Ta mang tiểu chủ nhân khống chế huyền chu trốn đi… “Vĩnh Hằng Chi Khu” phong tỏa thân thể và sức mạnh của tiểu chủ nhân… cũng khiến khí tức của nàng biến mất trong thời kỳ hỗn độn… nhờ đó giúp nàng thoát khỏi kiếp nạn kinh thiên kia… Chỉ cần dùng Thiên Độc Châu tinh lọc ma độc trên người nàng… nàng sẽ có thể tỉnh lại… Ta khổ sở cả đời, cũng có thể có được kết quả tốt đẹp…

Ma độc… Ma độc!? Hai chữ này từ miệng lão nhân thốt ra, khiến Mạt Lỵ trong Thiên Độc Châu hơi thở khẽ loạn… Bởi vì thứ nàng trúng, cũng là một loại ma độc. Hơn nữa, còn là loại ma độc đáng sợ nhất trong tất cả các loại ma độc –– Thí Thần Tuyệt Thương Độc! Cũng chỉ có Thiên Độc Châu mới có thể tinh lọc trừ khử.

Giọng lão nhân ngày càng yếu, nội dung cũng bắt đầu hỗn loạn. Lão nhân không muốn nói ra thân phận và lai lịch của mình và “tiểu chủ nhân”, nhưng lại như không tự chủ được mà kể ra từng đoạn hình ảnh trong quá khứ. Mà bóng dáng vốn đã mỏng manh như sương của lão nhân, lúc này lại càng thêm mờ nhạt.

Lão nhân là một người thủ hộ, để có thể bảo vệ lâu dài hơn, bà không tiếc từ bỏ thân thể và tám phần linh hồn của mình… luôn bảo vệ cho đến khoảnh khắc cuối cùng khi tàn hồn sắp hoàn toàn tan biến. Vân Triệt không khỏi cảm động, hắn liếc nhìn vầng sáng đỏ kia, nói:

— “Tiểu chủ nhân” của ngươi, được bảo vệ trong vầng sáng này sao? Thiên Độc Châu đúng là ở trên người ta, nếu nó thật sự có thể cứu được “tiểu chủ nhân” của ngươi, mà lại không gây tổn hại gì cho ta, ta nhất định sẽ dốc toàn lực cứu giúp.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!